Sống Lại Chỉ Để Yêu Em Lần Nữa

Chương 52: Phẫn nộ



Edit: Thanh Thạch

“Đại Hổ đừng như vậy.” Chu Tuệ cách đó không xa vừa nhìn thấy vội vàng chạy tới, như bảo vệ gà con mà kéo Đới Văn Bác ra sau người: “Cậu mà tiếp tục bắt nạt bạn học, tôi sẽ nói với thầy cô!”

“Tôi đánh cậu ta? Hay là mắng cậu ta? Sao lại thành bắt nạt cậu ta rồi?” Vương Đại Hổ cau mày không chút khách khí sẵng giọng: “Là cậu ta vô duyên vô cớ chạy tới đấy chứ!”

“Đó là bởi vì Lý, Lý Thanh Nhiên làm Tuệ Tuệ khóc!” Đới Văn Bác tức giận, cơn tức bùng lên chỉ thẳng vào Lý Thanh Nhiên hét lớn: “Tuệ Tuệ đối với cậu tốt như vậy, tại sao cậu luôn làm cho cô ấy đau lòng!”

“Đới Văn Bác!” Hai tiếng mắng giận dữ đồng thời vang lên.

Một là của Vương Đại Hổ, hắn bẻ tay răng rắc, ánh mắt như viên đạn, tựa hồ giây tiếp theo liền chuẩn bị đánh con bìm bịp bốn mắt không biết giữ mồm giữ miệng này một trận nhừ tử.

Tiếng còn lại là của Chu Tuệ, cô bé da mặt đỏ bừng, vừa thẹn thùng lại vừa xấu hổ nói: “Cậu nói bậy cái gì, tôi chỉ là chúc mừng Lý Thanh Nhiên thôi! Không phải như cậu nói đâu!”

Đới Văn Bác nghe lời này chẳng những không nhận ra mình hiểu lầm, ngược lại lòng càng như lửa đổ thêm dầu. Một là, cậu thầm mến Chu Tuê thật nhiều năm. Hai là về chuyện xét tuyển, toàn bộ trường học chỉ có hai chỗ, dựa theo thành tích học tập của cậu nếu cố gắng liền có khả năng đến lượt mình, cậu nằm mơ cũng đều nghĩ đến mình có thể cùng Chu Tuệ song song bước vào đại học B.

Cho nên, khi tin Lý Thanh Nhiên được lựa chọn truyền ra, tâm trí cậu lập tức mất khống chế, trên đời này còn có cái gì so với chuyện bị “tình địch” dương dương tự đắc đạp lên mình mà tiến về phía trước càng khiến người thêm lo lắng?

“Tuệ Tuệ, tâm sự của cậu tôi đều biết, cậu thích Lý Thanh Nhiên đúng không! Nhưng cậu ta không thích cậu, cậu ta chỉ là cái loại thích giả nhân giả nghĩa, cậu –”

“Đủ rồi!” Chu Tuệ lần này thật sự khóc, bị người giáp mặt cứa vào vết sẹo nơi đáy lòng, cô vừa tức giận vừa bối rối lại xấu hổ, đặc biệt là khi khoé mắt nhìn đến bộ dáng hoàn toàn thờ ơ của Lý Thanh Nhiên, càng tức đến run người.

“Chuyện của tôi thì liên quan gì đến cậu, cút đi!” Một phen đẩy Đới Văn Bác ra, Chu Tuệ khóc chạy về hướng khác.

“Tuệ Tuệ!” Đới Văn Bác há hốc mồm đứng đơ ra.

“Ây dô dô, có người làm tiểu cô nương phát khóc kìa!” Vương Đại Hổ nhanh tay lẹ mắt thổi thêm tý gió.

“Cậu, cậu, hai người các cậu chờ đó cho tôi!” Bìm bịp bốn mắt cực kỳ không tiền đồ lưu lại những lời này rồi vội vàng chạy theo Chu Tuệ.

Vương Đại Hổ bĩu môi, nói với Lý Thanh Nhiên: “Một đôi ngu ngốc, thật đúng vô duyên vô cớ!”

“Đừng để ý đến bọn họ.” Lý Thanh Nhiên bình tĩnh kéo tay áo hắn: “Dù sao cũng không liên quan đến chúng ta!”

Lời này Vương Đại Hổ thích nghe, cười hì hì ôm vai cậu, trong nháy mắt cái gì Chu Tuệ với Đới Văn Bác a, tất cả đều ném đi bắt giặc Oa rồi.

.

Vài ngày sau, Lý Thanh Nhiên cuối cùng vẫn nói với chủ nhiệm rằng mình sẽ không nhận xét tuyển, dùng lời của Vương Đại Hổ: bằng vào trí tuệ của Nhiên Nhiên nhà chúng ta, thi đại học còn không phải dễ như trở bàn tay, căn bản không cần xét tuyển.

Chủ nhiệm lớp thấy cậu ý chí kiên quyết, lại nhiều lần khuyên bảo không có kết quả cũng chỉ đành thôi, chuyển sang suy xét người khác, chỉ là dặn Lý Thanh Nhiên trước không cần để lộ chuyện này ra, miễn cho náo động tâm tư các học sinh khác, đồng thời cũng xin lỗi bởi vì nhất thời vô ý để lộ tin tức mà khiến Lý Thanh Nhiên trong khoảng thời gian này gặp nhiều phiền toái.

.

Hôm ấy, Vương Đại Hổ và Lý Thanh Nhiên theo thường lệ cứ bảy giờ thì bước vào lớp học.

Nhưng hắn cảm thấy hôm nay không khí rất không thích hợp!

Một đám bạn học vốn quen thân tựa hồ có bí mật trong lòng, ánh mắt cực kỳ khác thường. Cái bộ dáng né tránh kia khiến Vương Đại Hổ đột nhiên nảy ra dự cảm không tốt lắm.

Giữa những tầm mắt tràn ngập các loại ý tứ hàm xúc, hai người ngồi vào chỗ của mình.

“Đây là cái gì?” Đột nhiên phát hiện trong ngăn bàn có thứ gì đó, Vương Đại Hổ rút ra xem, là một tờ rơi màu xanh lục.

“Bí mật kinh thiên – Lý Thanh Nhiên chính là con của tội phạm giết người phân thây!” Vừa nhìn thấy tiêu đề, đồng tử Vương Đại Hổ co rụt lại, thở dốc, dùng ánh mắt lãnh khốc trước nay chưa từng có nhìn chung quanh một lượt: “Ai làm?”

“Tao hỏi bọn mày ai làm?”

Các bạn học thấy hắn tức giận như thế thì đều ngậm tăm, cuối cùng vẫn là lớp trưởng Kiều Thi Vũ lặng lẽ đứng lên: “Sáng hôm nay mọi người vừa vào lớp liền thấy!”

Vương Đại Hổ lúc này giống như mãnh thú bị triệt để chọc giận, phẫn nộ khiến hắn gắt gao nắm chặt hai tay. Ngay lúc cơn tức này muốn phá tan lý trí của hắn, một giọng nói thanh đạm mạnh kéo hắn trở lại: “Đại Hổ ngồi xuống, hiện tại là giờ tự học, không cần ảnh hưởng đến người khác!”

Vương Đại Hổ hung hăng nhắm mắt lại, vài giây sau, ngồi xuống.

Từ đầu đến cuối Lý Thanh Nhiên đều biểu hiện vô cùng bình tĩnh, không phải cái loại giả vờ bình tĩnh mà là loại bình tĩnh phát ra từ nội tâm. Thấy cậu như vậy, cơn phẫn nộ sắp nổ tung của Vương Đại Hổ đột nhiên cũng lắng xuống.

Học sinh trong lớp cũng đều là người trưởng thành mười bảy mười tám tuổi, có phán đoán của chính mình, tự nhiên sẽ không giống trẻ con ngay trước mặt nói này nói nọ. Hơn nữa ngày thường Vương Đại Hổ ở lớp nhân duyên vô cùng tốt, Lý Thanh Nhiên tính tình tuy rằng hơi lạnh nhưng cũng không phải loại người khiến người khác ghét, cho nên mọi người cứ việc nói thầm trong lòng, bề ngoài lại dần dần trở lại như cũ.

Đương nhiên cũng không thể nói là không có gì khác, tỷ như Chu Tuệ trước mắt đột nhiên không biết từ nơi này chạy tới.

“Lý, Lý Thanh Nhiên….” Chu Tuệ đỏ mặt, dùng hết dũng khí mà gọi.

Tự dưng bị người chặn ở hành lang, Lý Thanh Nhiên lạnh lùng hỏi: “Chuyện gì?”

“Trên, trên tờ rơi đều là sự thật sao?” Khoé mắt Chu Tuệ phiếm lệ, có chút nghẹn ngào hỏi: “Ba của cậu thật sự là —–?”

“Thế thì sao?” Không đợi cô nói xong, Lý Thanh Nhiên lập tức cau mày ngắt lời.

“Cái gì, cái gì?”

“Tôi hỏi cậu: Thế thì sao?” Lý Thanh Nhiên nghiêng đầu, trên mặt hiện rõ biểu tình không kiên nhẫn: “Nếu cậu muốn hỏi tôi có phải là con của tội phạm giết người hay không, tôi có thể trả lời – đúng!”

“Lý, Lý Thanh Nhiên?”

“Cho nên, hiện tại cậu có thể tránh ra chưa?”

“Tôi tôi tôi ừm tôi tôi……” Chu Tuệ lắc đầu, tràn đầy uỷ khuất liên tiếp cường điệu nói: “Tôi không phải có ý kia, Lý Thanh Nhiên, tôi chỉ muốn nói cho cậu, vô luận cậu xuất thân như thế nào, tôi đều không để ý, thật sự, tôi không để ý!”

“Bạn Chu, liền tính cậu muốn tự quyết định thì cũng xin có giới hạn!” Lý Thanh Nhiên lạnh lùng mở miệng: “Cậu hiện tại khiến tôi cảm thấy thật không thoải mái!”

“Không phải, tôi….” Chu Tuệ khẩn trương phát khóc, nói thật, khi mới biết “chân tướng”, cô đúng là cực kỳ khiếp sợ, đương nhiên cũng cảm thấy có chút kinh hoảng. Chỉ là lại có một loại cảm giác “Thì ra là như thế” tràn vào lòng một cách kỳ dị, chẳng trách cậu cho tới nay vẫn luôn lạnh băng như vậy! Chẳng trách cậu lặp đi lặp lại nhiều lần cự tuyệt mình như vậy, nhất định là thân thế quá mức bi thảm khiến cậu đóng băng trái tim mình.

Giây phút ấy, Chu Tuệ cảm nhận được một loại trách nhiệm cùng sứ mệnh nảy sinh trong lòng mình. Cô muốn đi cứu Lý Thanh Nhiên, cô muốn cho cậu ấm áp, cô muốn cho cậu biết trên thế giới này vẫn có người yêu cậu.

Không thể không nói khi một cô bé bắt đầu rơi vào “quá mức tự kỷ” thì không hề có lý trí, mà đối với đối tượng cô một lòng muốn cứu rỗi mà nói, không nghi ngờ cũng là một cục phiền lớn.

“Lý Thanh Nhiên, tôi thích cậu, tôi thật sự không ngại!” Giống như muốn thể hiện chân tâm của mình, Chu Tuệ vươn hai tay như muốn nhào tới người Lý Thanh Nhiên.

“Tôi ngại!” Đột nhiên, một tiếng rống to từ xa xa truyền đến, Vương Đại Hổ như cơn gió thổi tới giữa hai người, chỉ vào Chu Tuệ mà mắng: “Cái bà này có phải đầu óc có bệnh không, không có việc gì chạy đến đây nói vớ nói vẩn đau đau xót xót cái gì, không ngại cái gì, Nhiên Nhiên nhà tôi là để cô khoa tay múa chân sao? Có bệnh phải không? Có bệnh liền đi chữa đi, đừng đi ra hù doạ người khác!”

Chu Tuệ từ nhỏ đến lớn chưa từng bị người khác chỉ vào mũi mắng bao giờ, mặt lập tức tái mét, nước mắt bùm bùm rơi xuống.

“Không cho các người bắt nạt Tuệ Tuệ!” Không biết từ chỗ nào chạy ra, bìm bịp bốn mắt lập tức kéo Chu Tuệ ra sau mình, đầy mặt phẫn hận vặn vẹo lớn tiếng hét: “Tuệ Tuệ, cậu cách bọn họ xa một chút. Lý Thanh Nhiên chính là con của tội phạm giết người, ba nó là bệnh nhân tâm thần phân liệt. Loại bệnh này di truyền đấy, không chừng ngày nào đó nó nổi điên lên cũng đi giết người, vẫn là cẩn thận một chút mới được!”

“Mày nói cái gì?” Vương Đại Hổ lúc này bùng nổ, lập tức không quản cái khác, giơ tay táng một quyền vào mặt Đới Văn Bác, nháy mắt đã đánh ngã nó xuống đất, rơi mất hai cái răng.

Che hai má mình, bìm bịp bốn mắt rõ ràng bị đánh đến mơ hồ, lại thấy mình chảy máu thì càng sợ tới mức “hoa dung thất sắc”, lập tức hét thảm một tiếng, cũng không quản Chu Tuệ cái gì, vắt chân lên cổ mà chạy.

“Phi! Thằng hèn!” Vương Đại Hổ thờ phì phì mắng, quay đầu nhìn Chu Tuệ đứng ngốc ở chỗ đó, quát: “Còn chưa cút!”

“Hu hu……”

“Nhiên Nhiên, em vừa rồi kéo anh làm gì, phải đạp cho cái con bìm bịp bốn mắt kia mấy phát nữa mới tính hết giận!”

Lý Thanh Nhiên có chút bất đắc dĩ đẩy gọng kính trên sống mũi: “Anh cũng nhìn xung quanh một chút đi!”

Thì ra bất tri bất giác đã có nhiều người vây quanh chỉ trỏ bọn họ.

Tâm tình Vương Đại Hổ càng không tốt, hừ một tiếng, kéo tay Lý Thanh Nhiên đi về phía cổng trường.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.