Sống Lại Sinh Em Bé

Chương 5



Tần Dịch Hoan ngủ cực kỳ sâu, rất khó đánh thức, cho dù Triệu Ngạn Kiều vừa vỗ vừa đánh anh cũng không tỉnh lại. Triệu Ngạn Kiều bất đắc dĩ, chỉ có thể dùng hết sức kéo chăn, nhưng một người phụ nữ như cô làm sao có thể kéo chăn bị Tần Dịch Hoan ép chặt cứng? Trên trán Triệu Ngạn Kiều đã dổ mồ hôi mà vẫn không thể đem chăn kéo lại được, cô thở dài, bất đắc dĩ nằm xuống, đáng thương phải kéo chiếc áo da của Tần Dịch Hoan đắp trên người, trong lòng thề, ngày mai nhất định phải đi mua thêm chăn.

Không nghĩ tới cô vừa nằm xuống, Tần Dịch Hoan lại lật người, Triệu Ngạn Kiều nhanh tay nhanh mắt, liền kéo được một phần góc chăn, vừa mới thở phào một hơi, Tần Dịch Hoan đã duỗi cánh tay hướng về phía nay ôm thẳng cô vào lòng. Triệu Ngạn Kiều dùng sức đẩy anh ra, nhưng làm thế nào cũng không đẩy được, đẩy được một lúc, cô dứt khoát bỏ qua, ôm đi, chỉ cần ấm áp là được, nghĩ như vậy Triệu Ngạn Kiều cũng nhắm mắt ngủ.

Triệu Ngạn Kiều là một người rất có ý thức, cô có thói quen dậy sớm vào buổi sáng, cho dù bây giờ cô đang mang thai có chút tham ngủ nhưng vẫn không làm nhiễu loạn đồng hồ sinh học của cô. Sáu giờ sáng, cô đúng giờ mở to mắt, đã thấy một bức tường thịt, cô chớp mắt mấy cái, một màn tối qua dần hiện ra ở trong đầu. Gọi hay là không gọi? Triệu Ngạn Kiều có chút do dự, loại tình huống này rất là xấu hổ, nhưng nếu anh không dậy thì cô tiếp tục nằm như vậy với anh, Triệu Ngạn kiều liền hung ác, dùng sức đẩy Tần Dịch Hoan: “Tỉnh dậy!”

Thế nhưng Tần Dịch Hoan lại không nhúc nhích tí nào, vẫn tiếp tục say sưa ngủ, Triệu Ngạn Kiều không có biện pháp, uốn éo thân mình, sáp lại gần bên tai Tần Dịch Hoan: “Tỉnh dậy! Tỉnh dậy nhanh!” Tần Dịch Hoan nhíu nhíu mày, có khuynh hướng tỉnh lại, Triệu Ngạn Kiều tiếp tục cố gắng: “”Phải đi làm rồi! Tần Dịch Hoan anh mau tỉnh dậy!”

“Mấy giờ rồi?” Tần Dịch Hoan vẫn không mở mắt, âm thanh hàm chứa giọng mũi nồng đậm, người còn mơ hồ.

“Sắp đến tám giờ, tỉnh dậy nhanh lên.” Triệu Ngạn Kiều mặt không đỏ tim không đập nói dối.

Tần Dịch Hoan liền tỉnh táo ngay lập tức, tám giờ? Sáng nay anh còn có một hội nghị quan trọng! Anh vội bật dậy từ trên giường, túm lấy quần áo ở bên giường mặc vào người, quần còn chưa mặc xong đã vội vã xuống giường đi về phía toilet. Triệu Ngạn Kiều một bên thong thả mặc quần áo, một bên nhìn Tần Dịch Hoan rối ren, trên môi nở một nụ cười gian xảo, tối hôm qua thật sự rất lạnh a!

Đến lúc Triệu Ngạn Kiều rửa mặt xong, Tần Dịch Hoan đã thu thấp xong xuôi đang chuẩn bị đi đến công ty, mặc dù càm thấy sắc trời hôm nay có hơi tối, nhưng anh cũng không nghi ngờ tí nào, chỉ cho là trời đầy mây, không nghĩ tới là Triệu Ngạn Kiều đang đùa giỡn anh! Anh cấp tốc mang giày da rồi đẩy cửa, lại nhớ tới quên mang di động, chỉ có thể buồn bực quay lại lấy điện thoại. Lỡ đãng nhìn về phía màn hình di động, nhất thời Tần Dịch Hoan ngây người tại chỗ, thời gian hiển thị trên màn hình di động còn chưa đến sáu rưỡi!

Anh tưởng là mình hoa mắt, đến nỗi ngây thơ dụi mắt nhìn lại nhiều lần! Không sai, mới hơn sáu giờ! Anh bị Triệu Ngạn Kiều đùa giỡn! Nhất thời Tần Dịch Hoan cảm thấy tức giận dâng lên, ném di động lên ghế sô pha hung hăng đi vào phòng bếp: “Triệu Ngạn Kiều, cô dám đùa giỡn tôi!”

“Gì cơ?” Triệu Ngạn Kiều cầm một nắm rau chân vịt xanh mượt, trên ngón tay trắng nõn còn đang dính nước, từng giọt rơi xuống, ánh đèn vàng chiếu vào đẹp không tả được, trong chốc lát Tần Dịch Hoan nhìn đến thất thần, đang tức giận như vậy cũng tan mất. Rất ít người biết, Tần Dịch Hoan là người cuồng tay, anh thích nhất không phải là loại ngón tay nhỏ nhắn mềm mại, mà thích ngón tay thon dài, móng tay mượt mà, không thấy xương tay, mà Triệu Ngạn Kiều, vừa vặn có một đôi tay như vậy.

“Nga, thật xin lỗi.” Cuối cùng Triệu Ngạn Kiều cũng rửa rau chân vịt xong, cô giống như không cách nào buông tay: “Anh cũng biết, đa số người mang thai đều không bình thường, vậy nên tôi mê mang nhìn nhầm giờ rồi.” Nói xong cô nhìn xem Tần Dịch Hoan, lại phát hiện Tần Dịch Hoan đang nhìn chằm chằm vào tay cô, Triệu Ngạn Kiều theo ánh mắt của anh nhìn lại, nhất thời, rau chân vịt xanh mượt liền đập vào tầm mắt.

Anh thích ăn rau chân vịt? Triệu Ngạn Kiều cau mày, trong trí nhớ hình như không có điều này, nhưng mà nhìn ánh mắt khao khát đó của anh, giống như là rất thích, Triệu Ngạn Kiều biết chuyện lúc sáng là cô không đúng, không muốn tiếp tục trêu chọc anh nữa, liền quyết định cho anh chút lợi lộc: “Tôi biết anh thích ăn rau chân vịt, cho nên sáng nay làm món rau chân vịt trộn cho anh ăn.” Dứt lời, còn giơ rau chân vịt trong tay lên, ánh mắt chuyển động theo rau chân vịt, cuối cùng Triệu Ngạn Kiều khẳng định Tần Dịch Hoan thích ăn rau chân vịt không giống bình thường!

Mãi đến khi nghe thấy thanh âm trộn rau chân vịt trong nồi Tần Dịch Hoan mới phục hồi tinh thần lại, nhận ra mình vậy mà nhìn tay cô đến ngây người, trên mặt Tần Dịch Hoan hiện ra chút xấu hổ, chỉ là trước giờ tại sao không phát hiện tay của cô lớn lên lại đẹp như vậy? Ngón tay trắng mịn thon dài như vậy, nếu là nắm trong tay mình… Khụ khụ, anh ho khan hai tiếng miễn cưỡng đè xuống ý niệm trong lòng lại, bước đi không bình thường từ phòng bếp đi ra ngoài, lặng lẽ an ủi ở trong lòng: bây giờ là sáng sớm nên như vậy, đây là hiện tượng bình thường, không phải là vì người phụ nữ kia!

Một buổi sáng này, Tần Dịch Hoan đặc biệt im lặng, Triệu Ngạn Kiều cũng không để ý, chỉ xem anh như không khí, ăn xong bữa sáng của mình liền chuẩn bị xuống dưới nhà rèn luyện thân thể, vừa định đi ra ngoài thì bị Tần Dịch Hoan gọi lại: “Triệu Ngạn Kiều, 6 giờ tối nay có một bữa tiệc, cô đi cùng tôi đi.”

“Anh đi một mình đi!” Triệu Ngạn Kiều cũng không quay đầu lại, chưa nói đến bản thân cô không thích những nơi như vậy, cho dù thích cô cũng sẽ không đi, ngày trước chủ cũ của thân thể này bị rất nhiều uất ức trong các bữa tiệc, mặc dù đó không phải là bản thân cô, nhưng cô cũng không muốn tiếp tục gặp những gương mặt đáng ghét đó nữa.

“Nhất định phải đi! Mẹ cũng sẽ đi!” Thái độ Tần Dịch Hoan rất cương quyết, anh cũng không muốn Triệu Ngạn Kiều đi, những nơi này loại người nào cũng có, ngộ nhỡ kích thích đến Triệu Ngạn Kiều thì hỏng việc, nhưng mà ngày hôm qua mẹ Tần đã ra mệnh lệnh, Triệu Ngạn Kiều nhất định phải đi, Tần Dịch Hoan không còn cách nào khác, kéo dài tới hôm nay cuối cùng cũng nói ra.

“Vậy tôi đi, đến lúc đó tới đón tôi.” Triệu Ngạn Kiều không chút dây dưa, thấy từ chối không được liền quả quyết đồng ý, trái lại để cho Tần Dịch Hoan cảm thấy kinh hãi.

Một ngày này tâm tư của Tầm Dịch Hoan có chút du đãng, ngay cả lúc họp cũng không thể tập trung, mãi đến lúc trợ lý ở bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở mới tuyện bố tan họp. Anh ngồi trong phòng làm việc tay cầm tài liệu trợ lý vừa nộp lên, nhưng bất kể thế nào cũng không có biện pháp để tập trung tinh thần, lúc thì nghĩ đến gương mặt phách lối của Triệu Ngạn Kiều khi nói có đứa bé của anh, một lát lại nghĩ đến hai ngày nay cô lạnh nhạt với anh, nhưng cho dù nghĩ đến cái gì, suy nghĩ đều dừng ở ngón tay nhỏ nhước của cô sáng nay, nghĩ một lúc cơ thể liền nóng, Tần Dịch Hoan khẽ rủa một tiếng, ép buộc bản thân dời lực chú ý lên trên tài liệu, trong lòng vì bản thân tìm cớ, nhất định là do sáng nay dậy quá sớm!

Dạ tiệc là một chuyện phiền phức, không những phải chuẩn bị lễ phục dạ hội mà còn phải làm tóc nữa. Triệu Ngạn Kiều ngồi ở trong tiệm làm tóc nghe nhà tạo mẫu tâng bốc, mí mắt đã có xu hướng muốn sụp xuống. Bây giờ trong bụng đang có đứa bé, cô không dám nhuộm tóc, lại càng không dám uốn tóc, chỉ sợ các loại hóa chất sẽ làm tổn thương đứa bé, chỉ cần nhà tạo bới gọn tóc cô lên là tốt rồi, thế nhưng vận may của cô không tốt, lại gặp trúng nhà tạo mẫu thích nói chuyện! Triệu Ngạn Kiều âm thầm kêu khổ trong lòng, cô vừa mới đi dạo các cửa hàng, lựa chọn xong lễ phục cần mặc buổi tối, đã mệt đến nỗi chỉ muốn leo lên giường ngủ một giấc, làm gì có tâm tình nghe anh ta lảm nhảm!

Vậy nên sau khi làm xong tóc, Triệu Ngạn Kiều vội vàng trả tiền rồi bỏ chạy, khiến cho mọi người trong tiệm nhìn nhà tạo mẫu kia bằng ánh mắt rất quái dị. Sau khi về nhà, Triệu Ngạn Kiều không dám đi ngủ, sợ đè hỏng tóc, đành phải dựa vào trên ghế sô pha ngủ gật, cô thật sự rất mệt mỏi, ngay cả Tần Dịch Hoan mở cửa đi vào cô cũng không nghe thấy.

Đây là lần đầu tiên Tần Dịch Hoan về sớm từ sau khi kết hôn, thường ngày anh anh chỉ hận không thể tăng ca thêm một đêm mới tốt, vậy mà hôm nay còn sớm mà anh đã tan làm rồi, khiến cho trợ lý vẫn luôn đi bên cạnh cảm thấy ngạc nhiên. Tần Dịch Hoan vừa vào cửa thì thấy Triệu Ngạn Kiều đang ngủ, mắt cô nhắm lại, lông mi cong lên che đi cặp mắt linh động, cánh mũi xinh xắn phập phồng, môi đỏ hồng hơi giương lên, lưỡi hồng trong miệng như ẩn như hiện, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn bởi vì ngủ mà nhiễm chút hồng nhạt, toàn bộ mái tóc dày đều được bới lên, lộ ra cái trán trơn bóng, cực kỳ xinh đẹp, tinh xảo giống như búp bê. Đây là lần đầu tiên Tần dịch Hoan cảm thấy Triệu Ngạn Kiều xinh đẹp, ngày trước mỗi khi gặp cô, anh cũng chỉ nhìn thấy mái tóc thật dày kia, gần như che khuất ánh mắt, mà bây giờ, thay đổi kiểu tóc, anh suýt chút nữa đã không nhận ra cô.

Anh từ từ đi tới ngồi xổm xuống, không nhịn được đưa tay chạm vào lông mi của cô, hơi ngứa một chút, giống như một bàn chải nhỏ quét qua, cảm giác mềm mại mang theo chút kích động, Tần Dịch Hoan sờ ngón tay của mình, giống như muốn lưu lại cái cảm xúc này. Một hồi lâu mới nhẹ nhàng vỗ mặt của cô: “Triệu Ngạn Kiều, thức dậy, thức dậy đi.”

Triệu Ngạn Kiều chậm rãi mở mắt, gương mặt phóng đại của Tần Dịch Hoan liền đập vào mắt cô, con ngươi của cô co rụt lại, thiếu chút nữa nhảy dựng lên từ ghế sô pha, đang ban ngày ban mặt, muốn hù chết người sao? Thế nhưng đè lại sự sợ hãi, Triệu Ngạn Kiều cũng không quên việc chính, cô dùng sức nhéo mu bàn tay của mình, khiến cho bản thân tỉnh táo lại, đứng lên nói với Tần Dịch Hoan: “Anh đợi tôi một lát, tôi đi thay quần áo, liền có thể đi.”

Tần Dịch Hoan gật đầu, ánh mắt vẫn nhìn tại mu bàn tay nơi bị cô nhéo đỏ, trong mắt hiện lên một chút hờn giận.

Lúc Triệu Ngạn Kiều đi ra, Tần Dịch Hoan liền ngây người, cô mặc lễ phục trễ vai màu trắng, lộ ra chiếc cổ thon dài đẹp mắt, phần cúp ngực khiến cho bộ ngực đầy đặn của cô được nổi bật, chỗ eo lại rộng rãi, khéo léo che cái bụng nhô lên của cô, làn váy dài đến mắt cá chân, xinh đẹp giống như tinh linh từ trong tranh bước ra. Tần Dịch Hoan cứ ngây ngẩn nhìn như vậy, mãi đến khi Triệu Ngạn Kiều đi tới khoác lên tay áo anh mới phục hồi lại tinh thần.

Anh dùng sức hít một hơi, vội xua đuổi toàn bộ kinh diễm đang kéo đến trong đầu, làm ra bộ dáng nghiêm chỉnh hướng về phía Triệu Ngạn Kiều gật gật đầu: “Không tồi.”

Triệu Ngạn Kiều sao có thể không nhìn thấy anh luống cuống? Cô quay lại mỉm cười với anh một cái cũng không vạch trần, hôm nay cô cố ý chọn màu trắng, bởi vì cô nhìn thấy bộ âu phục mới trong ngăn tủ của Tần Dịch Hoan. Không sai, cô muốn mặc đồ đôi với anh! Nếu đã quyết định tham gia buổi tiệc, như vậy nhất định sẽ gặp phải không ít người không biết thức thời, cô không phải Triệu Ngạn Kiều trước đây, bị bắt nạt chỉ biết chịu đựng, ăn miếng trả miếng, đây mới là cách làm việc của Triệu Ngạn Kiều! Mặc đồ đôi chính là một ám hiệu, nếu những người đó thông minh, tự nhiên sẽ không đụng vào họng súng, nhưng nếu không thông minh, trong mắt Triệu Ngạn Kiều hiện lên chút tàn nhẫn, vậy thì đừng trác cô không khách khí! Nợ mới nợ cũ của họ tính chung một lượt!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.