Sống Lại Tái Hôn Lần Nữa

Chương 33: Bới móc 2



Lần này Trình Xuân Hoa một câu cũng không thể nói lại được, vừa rồi bản thân quá tức giận, nói chuyện mà không suy nghĩ, Vương Tĩnh Kỳ vừa nói như vậy, chị mới ý thức được mình nói sai, nhưng muốn bản thân chị thừa nhận mình sai là việc không thể, trong văn phòng có quá nhiều người, chị không thể chịu được nhiều ánh mắt như vậy, nhưng nếu không nói gì mà cụp đuôi chạy, chị cảm thấy càng mất mặt, nhưng không còn cách nào khác, chị nhìn xung quanh, sau đó gằn ra một câu từ trong kẽ răng: “Văn phòng các cô thật bừa bộn, ngay cả ổ chó cũng không bằng, còn không mau dọn dẹp cho gọn gàng.” Giống như sợ sẽ có người bắt bẻ lại chị, vừa nói dứt lời liền xoay người đóng sập cửa phòng rời đi.

Người trong văn phòng thấy chị ta đi rồi, mới cúi đầu cười thành tiếng.

“Người như vậy cũng được làm chủ nhiệm, thật sự không nói nổi!” Vương Dĩnh nhìn cửa văn phòng rung lắc do cú đóng sập vừa nãy, oán thầm.

“Được rồi, khoan dung độ lượng một chút đi”, Vương Tĩnh Kỳ đánh nhẹ Vương Dĩnh một cái, tuy rằng trong văn phòng ngoài mặt nhìn các giáo viên tuy có vẻ hòa thuận, nhưng trong phòng chỉ cần xảy ra một biến động nhỏ như lông gà, vỏ tỏi ban giám hiệu cũng biết, chứng tỏ trong văn phòng có nội gian, cho nên nói ít một chút vẫn tốt hơn, nếu không đắc tội với người khác khi nào cũng không biết.

“Tĩnh Kỳ, tính tình cậu quá tốt nên mới bị người khác bắt nạt.” Vương Dĩnh nói ra suy nghĩ trong lòng.

“Được rồi, được rồi, chờ buổi trưa trở lại phòng chúng ta lại tiếp tục nói, bây giờ đã đến giờ làm việc, mau chuẩn bị lên lớp thôi.” Vương Tĩnh Kỳ nhỏ giọng nói.

Kỳ thật, với những giáo viên có kinh niên, giống như Vương Tĩnh Kỳ là giáo viên lâu năm như vậy, toàn bộ chương trình sách giáo khoa cô đều đã thuộc lòng, bây giờ mỗi lần đi dạy cô chỉ cần nhìn lại tài liệu giảng dạy vài phút là có thể chuẩn bị lên lớp. Không cần soạn bài nên hiện tại, cô có khá nhiều thời gian rảnh.

Cô nghĩ một chút, vẫn nên mở giáo án ra, soạn cho xong hết giáo án của tuần này.

Đến buổi trưa, sau khi trở lại phòng ngủ, mấy người Tưởng Hi Văn liền vây quanh Vương Tĩnh Kỳ, giục cô kể lại chuyện xảy ra tuần trước.

Vương Tĩnh Kỳ cũng không có giấu diếm gì, kể lại chuyện hôm đi chụp ảnh, rồi gặp được Vương Hổ ra sao, người ta giúp mình như thế nào cũng kể đầu đuôi rất rõ ràng.

Vương Dĩnh vừa nghe sự tích vĩ đại của Vương Hổ, hô lớn: “Ù ôi!!! Xã hội này còn có những người trượng nghĩa như vật sao, cậu mau giới thiệu cho mình, mình muốn làm quen với anh ta.”

“Cậu trật tự đi, cậu không nghe Tĩnh Kỳ nói sao, Vương Hổ kia đã có vợ rồi, lại ghét nhất chuyện đàn ông lăng nhăng, một chân đạp hai thuyền, mình nghĩ anh ta cũng không thể làm như vậy. Cho nên cậu từ bỏ hy vọng đi.” Tưởng Hi Văn nói rất nhẹ nhàng, bình thản nhưng lại khiến mọi người không kiềm chế được phải bật cười.

“Này, cậu thật là, sao lại nghĩ mình xấu xa như vậy chứ, coi mình giống kẻ thích đào chân tường nhà người khác lắm hay sao?” Vương Dĩnh hô to nhào về phía Tưởng Hi Văn.

Tưởng Hi Văn nhanh nhẹn né tránh, động tác so với Vương Dĩnh càng nhanh hơn, cô xuống giường, còn trịnh trọng nhìn Vương Dĩnh từ trên xuống dưới, nhẹ gật đầu nói: “Giống, quá giống.”

“A, cậu cái đồ đáng chết này, mình sẽ kiện cậu, kiện cậu tội phỉ báng, kiện cậu bôi xấu danh dự của người khác”, Vương Dĩnh nói xong xuống giường đi dép lê, xử lý Hi Văn.

“Cậu kiện đi, cậu bỏ tiền ra, mình giới thiệu mẹ mình làm luật sư cho cậu”.

Từ Mộc Nghiên thấy hai người như muốn đánh nhau, vội giảng hoà: “Này này, hai người các cậu không trật tự được à, Tĩnh Kỳ còn chưa có kể xong, bọn cậu lại đã đánh nhau rồi.”

Nghe cô nói vậy, Vương Dĩnh và Tưởng Hi Văn lập tức trở nên hiền lành như thỏ.

Vương Tĩnh Kỳ nhìn hai người vừa mới cãi nhau ầm ĩ, trên mặt hiện lên nụ cười vui vẻ.

“Cũng không còn gì để kể nữa, mình thấy ông anh họ Vương này không tồi, công việc không làm, lại đi giúp một người xa lạ, ngay cả thù lao cũng không cần, thực sự là một người tốt, cho nên mình mới mời anh ta đi ăn cơm, còn lưu số điện thoại để sau này có cơ hội báo đáp.”

Cả ba người đều nhẹ gật đầu.

“Vậy cậu không tới nhà họ Trương, mẹ chồng cậu không gọi điện tìm cậu sao?” Tưởng Hi Văn hỏi.

“Bà ấy không trực tiếp gọi cho mình nhưng lại kêu con trai gọi, hắn còn gạt mình nói là tăng ca, kêu mình mau chóng đến nhà hắn, hắn còn nói ba mẹ hắn đang chết đói chờ mình ở nhà kìa.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.