Sống Lại Tái Hôn Lần Nữa

Chương 48: Thị trưởng Chu



Bởi vì bàn Triệu Vệ Quốc đặt là ở gần đại sảnh cho nên có thể thấy rõ trận xôn xao ở cửa nhà hàng.

Tất cả mọi người đều không biết có chuyện gì xảy ra, nhưng ai cũng là người hiếu kỳ, tình huống không rõ ràng như vậy càng khiến bọn họ ngồi không yên, liên tiếp ngoái đầu ra hướng cửa ra vào.

Còn chưa biết chuyện gì xảy ra đã thấy quản lý nhà hàng vừa mới bắt chuyện cùng Triệu Vệ Quốc đã một đường hộc tốc chạy đến cửa, sau đó tiếp đón một đoàn người vào nhà hàng.

Vương Tĩnh Kỳ cũng tạm thời ngừng đũa, nhìn về phía cửa.

Đi giữa là một người đàn ông cao lớn anh tuấn, bên cạnh có vài người đi theo, hẳn là cấp dưới của người này. Quản lý nhà hàng đi trước người đàn ông này không đến một thước, cúi đầu dẫn đường, trong miệng còn báo cáo chuyện gì đó, thái độ cực kỳ cung kính.

Trong lòng cô không khỏi nghĩ ngợi, đúng là nhà hàng lớn, tùy tùy tiện tiện cũng có thể gặp được nhân vật lớn. Chẳng qua người đàn ông này cũng là người một bụng phúc hắc, trên mặt thì ôn hòa, nhưng trong mắt một điểm vui vẻ cũng không có, Vương Tĩnh Kỳ dám cá người đàn ông này tuyệt đối không dễ sống chung.

Đúng lúc này, Triệu Vệ Quốc vốn đang ngồi phía sau liền đứng lên, chầm chậm chạy về phía mấy người kia, làm cho mọi người trên bàn không rõ là có chuyện gì.

Giống hệt như quản lí nhà hàng, trước mặt người đàn ông này Triệu Vệ Quốc cũng bộc lộ ra bộ dáng phục tùng, không biết hắn ta nói gì với người đàn ông đó mà khi hắn chỉ về phía bên này, anh ta cũng nhìn theo hướng ngón tay của hắn ta.

Ánh mắt của Vương Tĩnh Kỳ cũng vì vậy mà mặt đối mặt với người đàn ông đó, cô chớp chớp đôi mắt to của mình, có chút không phản ứng kịp. Sau đó cô mới bắt đầu đỏ mặt, nhanh chóng thu hồi ánh mắt, cúi đầu nhìn hạt cơm trong chén của mình.

Trong lòng cô ảo não muốn chết, mất mặt, quá mất mặt, thật sự là quá mất mặt, nhìn cô thật giống như mấy kẻ háo sắc, vụng trộm nhìn người ta, còn bị người ta bắt tại trận, nói chính ra cô sống lâu như vậy, hôm nay thật sự là ném mặt mũi đến tận nhà bà ngoại luôn rồi.

Vương Tĩnh Kỳ tự mình oán trách, không biết rằng người đàn ông đối diện mình trong nháy mắt mắt sáng lên như sao.

Chu Cẩn Du không biết cảm xúc trong lòng mình bây giờ là gì, người mà mình tìm kiếm một thời gian vẫn không thấy, vốn vô vọng đang muốn từ bỏ, trong lúc anh không để ý lại xuất hiện trước mặt anh, có thể nói đây là duyên phận của hai người hay không.

Từ lần đầu tiên Chu Cẩn Du nhìn thấy gương mặt nghiêng của Vương Tĩnh Kỳ cùng vòng ba của cô liền nhớ mãi không quên, anh cũng không phải người thích bạc đãi chính mình, sau khi nghĩ thông suốt liền sai thư ký Lý đi tìm người. Nhưng thành phố D này, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, ở nơi mênh mông mấy trăm vạn dân này, muốn tìm được một người chỉ với một bên mặt, một bờ mông quả là mò kim đáy biển, vô cùng khó khăn, cho nên anh đã ra lệnh vài ngày nhưng thư ký Lý vẫn chưa tìm được người.

Vốn dĩ tìm không thấy người, anh cũng sắp đem sự rung động trong lòng đó quên lãng đi rồi, không ngờ hôm nay lại gặp được cô.

Chu Cẩn Du nhìn Triệu Vệ Quốc vẫn còn đứng trước mặt mình lải nhải, mở miệng điềm đạm nói:

“Hôm nay anh mời khách mà cứ như vậy bỏ khách qua đây cũng không phải, hay anh trở lại bàn đi. Chờ một lát nữa tôi xem tình hình, sẽ qua thăm hỏi các giáo viên nhân dân của chúng ta một chút.” Anh vốn đã biết hôm nay Triệu Vệ Quốc mời các thầy cô giáo dạy con mình tới ăn cơm, nhưng trong lòng lại không nghĩ đến, cô gái đó lại là giáo viên, thật không thể tưởng tượng, cô gái động một tí là đỏ mặt này không biết ở trên bục giảng sẽ như thế nào, có lẽ một lúc nào đó nên đi xem một chút.

Triệu Vệ Quốc nghe xong nào dám từ chối, mình mời khách, phó thị trưởng lại có thể cho mình mặt mũi đến bữa tiệc của hắn, đây đúng là vinh hạnh to lớn.

“Thị trưởng Chu, ngài yên tâm đi làm việc của mình, tôi nhất định chờ ngài ở đây.”

Chu Cẩn Du lại nhìn thoáng qua Vương Tĩnh Kỳ, sau đó mới theo quản lí nhà hàng lên lầu hai vào phòng ăn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.