Sống Lại Tái Hôn Lần Nữa

Chương 59: Chương 29.2 : Cô ấy



Ngô Mật Nhi đứng trên bục giảng, nhìn xuống các lãnh đạo phía dưới, tim liền đập loạn nhịp, cực kỳ căng thẳng. Cảm giác căng thẳng khiến cho cô ta nói năng không lưu loát, phát âm bình thường rất rõ ràng mà bây giờ run run như cầy sấy. Trong lòng cô nóng ruột muốn áp chế nhưng lại không khống chế được, trên mặt hiện lên lo lắng, sợ hãi như muốn khóc.

Chỉ nghe phần mở đầu, trên trán Cao Phẩm Nghiêm đã chảy xuống ba vạch đen, mồ hôi tuốt ra ào ào, Ngô Mật Nhi này bình thường giảng bài không như vậy, hôm nay lại cố ý đổi giờ dạy, không kịp ứng phó mới giảng bài thành như vậy.

Chu Cẩn Du ngồi nghe người đứng trên bục nói năng lắp ba lắp bắp, không đáp ứng được điều kiện tiên quyết khi giảng dạy, bỗng chốc đứng lên, nhấc chân rời khỏi phòng học.

Thư ký Lý thấy vậy cũng đứng lên, biết lãnh đạo đã nổi đóa rồi, trong lòng cũng thầm hận, Cao Phẩm Nghiêm thật không biết nể mặt, vốn muốn giúp đỡ ông ta một chút, nhưng bây giờ lại biến thành như vậy, hắn cũng chẳng còn biện pháp nào cứu vãn.

Mặt khác các lãnh đạo khác thấy thị trưởng đứng lên, không nghe giảng nữa, những thứ này bọn họ căn bản cũng không hiểu, liền đứng dậy theo ra ngoài.

Cao Phẩm Nghiêm không thèm để ý đến Ngô Mật Nhi đứng trên bục giảng muốn khóc mà không khóc được, đuổi theo ngay phía sau, trong lòng nghĩ coi như xong, nhẹ thì bị trách mắng, nặng thì buộc phải cách chức.

Đang nghĩ xem nên giải thích với thị trưởng như thế nào để vớt vát lại đôi chút, kết quả liền thấy thị trưởng Chu đứng ở cửa sổ lớp thứ ba nhìn vào, tim ông ta liền nhảy lên cổ họng, không phải lại xuất hiện chuyện gì sai nữa chứ, nếu vậy ông ta thật sự không sống nổi nữa đâu.

Đột nhiên ông nghe thấy tiếng nói trầm thấp: “Mang một cái ghế chuyển đến lớp này, tôi muốn dự giờ cô giáo này.”

Sau đó là một trận hỗn loạn, đoàn người lại ngồi lại trong phòng học lớp thứ ba cấp ba.

Vương Tĩnh Kỳ trong lòng cảm thấy rất buồn bực, tại sao lãnh đạo không dự giờ môn tiếng Anh mà lại đến dự giờ môn toán chứ, chẳng lẽ nghe không hiểu?

Mặc kệ chuyện gì, cô chỉ cần giảng tốt bài giảng của mình là được rồi.

Sau đó Vương Tĩnh Kỳ bắt đầu tiến vào trạng thái giảng bài, dựa theo bài giảng mình đã soạn, hoàn thành bài giảng từng chút một.

Chu Cẩn Du nhìn cô gái nhỏ phía trên, mặc một bộ âu phục vừa vặn trông cô có vẻ như già đi vài tuổi, nhưng thật ra lại càng thêm ổn trọng, nhưng khi nhìn khuôn mặt cô, liền biết cô thật không vui vẻ. Nhìn cái miệng đỏ au nhỏ nhắn kia mở ra lại khép vào giống như chờ người ta tinh tế nhấm nháp, còn nụ cười tự tin trên khuôn mặt làm cho anh hận không thể đi lên hôn say đắm một phen.

Khi cô xoay người viết bảng, nhìn bộ âu phục cô mặc không che giấu được cái mông vểnh cao làm anh xuất hiện phản ứng sinh lý. Bao nhiêu uất khí trong lòng hơn một tuần qua cũng biến mất, anh nghĩ thầm, cô đã từng kết hôn thì sao, chỉ cần li hôn chẳng phải là được rồi ư? Cũng không thể chỉ vì điều này mà ủy khuất tình cảm của chính mình.

Bao nhiêu không vui cùng băn khoăn trong lòng anh khi nhìn thấy cô đều như tan biến.

Người giảng bài phía trên bục giảng hoàn toàn không biết mình đang được người khác để ý, trong điều kiện cô không hề hay biết gì đã hạ quyết tâm theo đuổi cô.

Thư ký Lý ngồi bên cạnh cũng cảm thấy tâm trạng thị trưởng thay đổi, cảm thấy áp suất thấp quanh thị trưởng Chu đã tiêu tán, trên mặt thị trưởng Chu còn xuất hiện ý cười. Anh không nhịn được nghĩ, xem ra bản lĩnh của Vương Tĩnh Kỳ rất lớn, xem như mình đi bước này rất chính xác, gỡ nút thì tìm người thắt nút, Vương Tĩnh Kỳ chính là người đó.

Người bên cạnh cũng nhìn ra Chu Cẩn Du hài lòng với tiết học này, Cao Phẩm Nghiêm thở phào nhẹ nhõm, Vương Tĩnh Kỳ này chắc chắn là phúc tướng của mình rồi.

Những thay đổi trong lòng các lãnh đạo không ảnh hưởng gì đến việc Vương Tĩnh Kỳ giảng bài nhiệt tình, mà các học trò bên dưới bình thường rất quậy phá, nay thấy có thanh tra tới dự giờ cũng muốn thể hiện một chút, cho nên phát biểu càng tích cực, ngược lại khiến cho cô trò phối hợp cực kỳ tốt, tuy rằng chuyện xuất hiện giữa chừng làm gián đoạn một chút, nhưng khi tiếng chuông báo hiệu vang lên, Vương Tĩnh Kỳ vừa lúc đem toàn bộ nội dung bài học giảng xong.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.