Sống Như Tiểu Cường

Chương 10



Tôi ôm hộp đĩa vào khu chợ điện tử mới, làm ăn buôn bán là phải biết quan sát khách hàng, nếu gặp vị nào cứ nhìn mình chằm chằm rồi lượn qua lượn lại đầy tâm trạng thì lập tức phải ân cần hỏi ngay: "Mua đĩa sex phải không?". Họ sẽ nhìn bạn hết sức ngạc nhiên rồi làm ra vẻ bạn vừa xỉ nhục họ, sau đó sẽ hỏi lại đầy khinh bỉ: "Bao nhiêu một đĩa?". Bạn báo giá xong đừng quên tiện thể nói với họ: "Anh là nghệ sĩ phải không ạ? Nhìn anh là em biết ngay, anh mua đĩa này chắc chắn là để nghiên cứu sâu hơn về con người trên phương diện nghệ thuật chứ không phải như mục đích mua đĩa của những người dung tục khác." Khách chỉ còn biết há hốc mồm, tròn xoe mắt mà nhìn bạn, ngạc nhiên vì thằng nhãi bán đĩa lậu mà có con mắt nhìn người tinh tường ghê. Bạn cũng đừng vì mấy câu khen ngợi đó mà ngủ quên trong chiến thắng, phải tranh thủ giới thiệu thêm nhiều đĩa có giá trị nghệ thuật và giá trị nghiên cứu sâu sắc khác nữa.

Khách trả tiền xong đừng quên nói với theo để anh ta giới thiệu bạn bè đến mua đĩa về nghiên cứu. Cũng đừng quên vẫy tay chào khách thật lịch thiệp, đợi khách khuất bóng ở góc đường thì hãy khạc miếng đờm đã giữ trong cổ họng nãy giờ ra.

Tôi lượn mấy vòng trên phố và bán được khá nhiều đĩa, tự thấy sung sướng khi nghĩ đến vẻ mặt của Tứ Mao sẽ vui thế nào khi biết tôi bán được nhiều đĩa như thế.

Bỗng tôi nghe thấy có tiếng còi, thấy các đồng nghiệp của tôi cuống cuồng thu dọn đĩa mặt mũi đầy lo lắng, tiếng còi vẫn réo lên, họ ôm đĩa chạy tán loạn, một thím lúc chạy qua phía tôi gào lên: "Không chạy nhanh đi, cảnh sát đến kia kìa!".

Cảnh sát ập đến bằng tốc độ tên lửa. Có câu không nên dồn người ta đến bước đường cùng có nghĩa là kẻ nào còn sức chống cự, có vũ khí trong tay thì không nên dồn đến cùng nhưng nếu gặp những kẻ tay không thanh sắt không có sức chiến đấu thì có thể rượt đuổi.

Tôi chạy đằng trước cảnh sát, phố đông người quá tôi bèn quẹo vào ngõ nhỏ, trên phố rất nhiều người đang chạy, tôi tin là các chú không chú ý đến tôi. Lại chạy vòng vèo thêm mấy cái ngõ ngách nữa thì trước mặt hiện ra một cái ngõ cụt bẩn thỉu. Tôi ngoái cổ lại nhìn không thấy ai đuổi theo cả, tôi thở phào đứng trong ngõ thò cổ ra ngó, chẳng thấy bóng dáng chú cảnh sát nào.

Bị họ càn quét cho một trận là mất đường làm ăn, tôi ôm cái hộp đĩa định đi đến chỗ Tứ Mao, vừa ra đến đầu ngõ, bỗng cánh cửa sổ một nhà trên gác hai mở toang ra, tiếp đó là một chai rượu bay vèo vào chân tôi, tí nữa thì trúng ngay phải đầu.

Tôi thót tim, chẳng hiểu người đâu mà ý thức kém thế chứ, ném rác lung tung.

Vừa mở mồm định cho một bài thì tôi thấy từ trên cửa sổ thò ra một cái đầu đàn ông, chúc xuống dưới, tiếp đó là giọng chanh chua của một người phụ nữ vang lên: "Anh nói đi, anh và con hồ li tinh ấy có quan hệ thế nào?" Tôi thấy chị ta đang túm cổ ấn anh kia xuống.

Anh kia phân bua: "Tôi với cô ta chỉ là quan hệ bạn bè xã giao thôi."

Nếu tôi mà đang ở trên đó tôi sẽ rỉ tai cô kia rằng: "Sự thật là họ lăng nhăng với nhau lâu rồi, chị đang bị lừa đấy, loại đàn ông dối trá đấy chị mà không làm ầm lên thì anh ta không sợ đâu". Tiếp đó tôi lại rỉ tai anh chồng: "Loại đàn bà hung ác ấy anh còn cần gì chị ta nữa chứ, nếu anh là đàn ông thì anh hãy vùng dậy cho chị ta vài cái bạt tai đi!".

Thật tiếc tôi lại đang đứng bên dưới, tâm trạng tôi như lửa đốt.

Cũng may là họ không làm tôi thất vọng, tôi nghe thấy tiếng cãi cọ dữ dội trên tầng hai cộng với tiếng ném đồ đạc, họ càng đánh càng tiến sâu vào trong nhà! Tôi cũng lùi dần ra phía sau rồi tìm một chỗ cao kiễng chân lên, ở đó có thể nhìn rõ hơn một chút.

Bà vợ ra một đòn chí mạng về phía ông chồng, một đòn phải nói là trời giáng, nhìn như sắp táng vào người ông chồng đến nơi rồi nhưng rất tiếc ông ta đã né được.

Ông này bóp cổ bà vợ, động tác như thể thần trảo cướp mệnh bấy lâu vắng bóng giang hồ, tiếc là cũng chưa được kịch tính cho lắm, giá mà có màn móc mắt chắc hẳn hiệu quả hơn nhiều.

Khán giả càng lúc càng đông, tuy vậy kỹ thuật tấn công của hai vị trên lầu không được chuyên nghiệp nên làm người xem thất vọng hết lần này đến lần khác. Mỗi cú đánh trượt lại đi kèm một loạt tiếng thở dài thất vọng của khán giả.

Lẽ ra họ nên học mẹ tôi khoản này mới đúng, ở nhà mẹ tôi đánh bố tôi chưa bao giờ xuất hai chiêu mà không trúng phát nào, thật ra cũng có vô khối lần đánh trượt nhưng những đòn đó chỉ là lấy đà thôi vì cú tiếp theo mới gọi là kinh khủng. p>

Cuối cùng, bà vợ cũng tát được vào mặt ông chồng đánh bốp một cái, một tiếng kêu chí tử vang lên.

Có người nói: "Đòn này nếu đánh cao hơn một chút đúng vào mang tai thì còn đã hơn nhiều."

Quá tuyệt, lời nhận xét thật là chuyên nghiệp, tôi tò mò ngẩng lên tìm chủ nhân, hóa ra là một cảnh sát.

Và tôi phát hiện ra xung quanh vị trí lí tưởng tôi chọn đứng đã có rất đông người. p>

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.