Sống Như Tiểu Cường

Chương 14



Tôi đến bên Tứ Mao gọi: "Tứ Mao!". Tứ Mao quay lại thấy tôi liền hỏi: "Tiểu Cường, sao dọn hàng sớm vậy?". Tôi tóm tắt lại mọi chuyện xảy ra buổi sáng cho Tứ Mao nghe.Tứ Mao cười đáp: "Chuyện thường ngày là như vậy, coi như số cậu may gặp cảnh sát tay nghề còn non chứ gặp mấy tay cảnh sát lão luyện họ chẳng để cậu thoát đâu."

Tôi cũng chỉ là tuỳ cơ ứng biến thôi, chứ gặp kiểu cảnh sát khác tôi lại có phương án đối phó khác. Nghề của chúng tôi, quan trọng là phải làm kẻ bị lừa cùng cộng hưởng với mình, tất nhiên cũng cần chú ý tới sự ủng hộ của khán giả.

Tứ Mao nói: "Hôm nay nhàn lắm, đang họp mà, họ còn họp đi họp lại cả ngày, mình có thể nghỉ được rồi."

Đây là hội nghị lớn à? Tôi tò mò ngó vào xem, trong phòng thu âm của Tứ Mao có một cái cửa sổ kính từ đó có thể theo dõi tình hình hội nghị, một đám người đông đúc, trên bục là một người đàn ông giọng sang sảng đang đọc một bài phát biểu viết sẵn trong tờ giấy.

Ông ta say sưa đọc những gì viết trong tờ giấy, sau mỗi đoạn lại ngắt một chút, đó là lúc ngắt nghỉ để mọi người vỗ tay, tiếng vỗ tay rất nhiệt liệt và còn kéo dài rất lâu, do đó mà đợt vỗ tay thứ nhất đã đánh thức cả những đại biểu hàng ghế sau đang gà gật, làm họ vừa vỗ tay theo đợt thứ hai vừa lấy làm ấm ức.

Tôi đứng xem một lúc thấy nhạt nhẽo quá, vì nội dung chẳng khác gì những hội nghị trước đã phát trên tivi, chẳng có gì mới mẻ cả, tuy lúc thì phẫn uất, lúc bi ai, lúc lại mừng vui, giá trị nghệ thuật hẳn rất cao nhưng xem đi xem lại thì cũng thành cũ rích.

Tứ Mao bảo tôi: "Tiểu Cường, mình ra ngoài một chút, cậu đứng đây coi hộ mình, nếu có ai vào hỏi cứ bảo mình đi vệ sinh."

Tôi trả lời: "Ừ, cậu cứ đi đi, nhưng nhanh lên nhé, nhỡ có việc gì mình lại không biết xử lý thế nào đâu."

Tứ Mao đáp: "Yên tâm đi, chẳng có chuyện gì đâu."

Cậu ta chỉ cái máy tính ở bàn bảo tôi: "Nếu chán thì ngồi chơi máy vi tính nhé."

Khoản máy tính này tôi cũng rành, nghề tay trái của chú Bảy là mở một quán Net chui, thỉnh thoảng tôi cũng giúp chú trông quán vào buổi đêm nên trình độ vi tính của tôi tiến bộ rất nhanh, về sau tôi còn dạy bọn trẻ con chơi trò chơi qua mạng nữa.

Tứ Mao đi rồi, tôi ngồi vào cái máy vi tính, trong đó chẳng cài một cái gì hay ho cả, tôi chợt nảy ra một ý, ngó quanh chẳng thấy ai, tôi đóng cửa lại, lôi từ trong hộp giấy của mình ra một cái đĩa và nhét vào ổ đĩa.

Chà, hình ảnh của đĩa thật là...Tôi dán mắt vào xem.

Thật ra không chỉ đơn giản là tôi muốn xem đĩa mà tôi muốn chuẩn bị học ngoại ngữ, để đến năm 2008 có thể đến Bắc Kinh làm ăn một chút với người nước ngoài, học ngoại ngữ quan trọng nhất là phải có môi trường.

Tôi nghe thấy trong đĩa những âm thanh rất lạ và tôi chả hiểu gì cả, nhưng nó cũng làm tăng thêm niềm đam mê học ngoại ngữ của tôi.

Bỗng màn hình đen ngòm lại, đúng vào lúc gay cấn lại gặp phải sự cố gì thế không biết? Tôi vỗ vỗ mấy phát vào cái máy tính, vẫn không động tĩnh gì, tôi rút ra cắm lại đống dây rợ lằng nhằng phía sau một hồi, màn hình cuối cùng đã sáng lên, xem ra tôi đúng thật là thiên tài

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.