Sống Như Tiểu Cường

Chương 16



Trước mặt Tứ Mao trải một tấm vải trắng, bên trên đặt một cái bát vỡ, chính ra cũng không nhất thiết phải là cái bát vỡ nhưng ở phòng Tứ Mao chẳng có nổi một cái bát lành.Đầu tóc Tứ Mao để rối, đấy là kết quả của việc tôi vừa vò loạn cả đầu cậu ta lên, đầu Tứ Mao đã nhiều ngày nay không gội nên xoa một lúc tay tôi đã đầy dầu và gầu bắn tung tóe. Tôi lau tay vào áo cậu ta, quần áo nhếch nhác chút cũng tốt, nó thể hiện sự lo lắng sốt ruột của ông bố tìm con đến cả quần áo cũng không kịp thay, tôi lau tay xong thấy hiệu quả vẫn thế vì quần áo cậu ta đã bê bết sẵn rồi, tôi làm thế này cũng chỉ là thêm tí mắm tí muối thôi.

Mặt Tứ Mao hơi bẩn là vì sáng nay tôi không cho cậu ấy rửa mặt, hàng ngày thật ra cậu ta cũng chả rửa. Hai mắt quầng thâm ấy là kết quả của việc, tối qua tôi ép cậu ta ngủ ít để hôm nay diễn được tự nhiên hơn, nhưng tôi thì phải ngủ nhiều một chút.

Tay cậu ta đặt trên đùi, không xòe tay ra xin tiền như ăn mày, như thế đúng là lừa đảo, thân phận của chúng tôi hôm nay là đi tìm người thân, tuy sa cơ lỡ vận nhưng vẫn phải có lòng tự trọng.

Tôi nhìn Tứ Mao một cách mãn nguyện, như thể một nghệ sĩ đang ngắm tác phẩm nghệ thuật của mình vậy. Tứ Mao diễn rất tốt những cảm xúc hỗn độn, vừa sốt ruột, vừa lo lắng, vừa sợ sệt. Tôi động viên tinh thần Tứ Mao: "Không còn nghi ngờ gì nữa, cậu đúng là kẻ lừa đảo thành công nhất thiên hạ."

Tôi đứng bên kia đường, đi đi lại lại gần chỗ Tứ Mao, mỗi lần có người đi qua chỗ Tứ Mao tôi lại tiến đến nhìn cậu ấy với ánh mắt tràn đầy sự cảm thông, lắc đầu thương cảm mà rằng: "Trời, đáng thương quá!". Sau đó ném một tệ vào cái bát.

Con người nhiều khi cần có sự dẫn dắt, mấy ông chủ doanh nghiệp ở thị trấn tôi, mỗi tháng rút từ hầu bao ra 50 tệ phát cho mấy công nhân làm việc quên mình, sau đó hô hào mọi người nêu gương học tập, cùng thi đua tăng giờ làm, dĩ nhiên là lương thì không tăng rồi.

Tuy vậy hôm nay không phải một ngày thành công, người qua người lại rất nhiều nhưng đa số chẳng thèm để ý đến chúng tôi, hầu như tôi toàn nói với không khí, tôi lại nhìn Tứ Mao và cảm thấy có gì còn bất ổn ở đây, nhưng cụ thể ở điểm nào thì tôi chưa nhận ra.

Hai thằng làm việc vất và hồi lâu kiếm được 8 tệ 5 hào, thật ra trong đó có một tệ là của người qua đường vô ý làm rơi, đồng xu lăn ngay cạnh bát của Tứ Mao, người này định nhặt nhưng lại sợ bẩn, không nhặt cũng không cam lòng, cuối cùng đành tiếc rẻ mà bỏ đi.

Tôi cứ chạy qua chạy lại mệt phờ, cuối cùng tôi ngồi cạnh Tứ Mao trầm ngâm. Tôi bàn bạc với Tứ Mao: "Này cậu, sao thu nhập lại ít ỏi thế này nhỉ? Hay mọi người giờ đã hết lòng nhân ái rồi chăng?".

Tứ Mao nói: "Mình nghĩ không phải mọi người đã hết lòng nhân ái đâu, mà mình viết nội dung cũ kỹ quá chẳng có gì sáng tạo cả, cũng không nắm bắt được tâm lý mọi người hiện nay. Viết cần phải có sức lôi cuốn hơn, nghe nói bây giờ mấy chuyện tiểu thuyết trên mạng không viết về tình dục thì chẳng ma nào đọc, mình cũng nên thay đổi phong cách đi, viết cái gì đó đang được người ta quan tâm được không? chỉ khi người ta chịu đọc thì người ta mới hiểu được cậu muốn gì!".

Tôi nhìn Tứ Mao một cách ngưỡng mộ: "Chà chà, cậu khá lắm, hiểu vấn đề thật thấu đáo."

Xem ra hôm nay mình không thành công rồi, đành để mai thay đổi cách làm mới vậy.

Tôi đứng lên đi ngó nghiêng xung quanh, bỗng thấy phía trước có một người đang quỳ ở đó, hóa ra chúng tôi cũng có đồng nghiệp.

Tôi không thể giấu được sự bất bình, kẻ nào đây không biết, dám đứng sau lưng mà cướp miếng cơm manh áo của người khác, thảo nào mà công việc làm ăn của tôi lại thất thu đến thế, hóa ra bị hắn cướp mất phân nửa số khách. Lòng nhân ái của con người ta là có hạn chứ đâu có thể đem ra phân phát hết lần này đến lần khác được, cái kiểu này của hắn quả còn gớm hơn Q trong mạt chược.

Tôi xắn tay áo, chuẩn bị xông lên tính sổ với hắn.

Tứ Mao trấn tĩnh tôi: "Tiểu Cường, cậu đừng nên kích động quá, chúng ta là lính mới trên cái đất này, cậu phải cẩn thận nhỡ họ có cả một băng đảng đứng sau, cậu đánh hắn có khi lại mang họa vào thân đấy."

Tôi nói: "Mình đâu có định đánh nhau gì chứ!" Tứ Mao mặt nghệt ra hỏi: "Thế cậu định đi...".

Tôi trả lời cậu ta: "Mình chỉ định đến nói chuyện một cách nghiêm túc thôi."

Tôi tiến đến, hóa ra là một đứa con gái, bộ dạng hóa trang rất giống Tứ Mao, cũng đầu bù tóc rối, mặt mũi lem luốc, mặt nhăn nhó đau khổ cũng hệt Tứ Mao, đúng là đồng nghiệp có khác!

Tôi ngó vào cái bát trước mặt nó, thấy tiền nhiều hơn bọn tôi thật. Chẳng lẽ sự phân biệt về giới lại rõ ràng đến vậy sao?

Tôi nhìn cái biển, nội dung đại loại là không cơm ăn áo mặc, một mình vào thành phố, yêu phải một tên khốn, sau đó bị hắn đá, lại bị hắn móc sạch tiền, hiện không có tiền về nhà, thỉnh cầu sự giúp đỡ của mọi người.

Choáng váng, đúng là đi một ngày đàng học một sàng khôn, thảo nào chúng tôi chả kiếm được đồng nào, một tờ giấy bé xíu của cô ta đã thể hiện được bao nhiêu khó khăn, tình tiết lại li kỳ hấp dẫn, mở ra cho khán giả một không gian tưởng tượng phong phú, yêu phải một tên khốn, không cần hỏi ai cũng biết là bị...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.