Sống Như Tiểu Cường

Chương 22



Tôi, Tiểu Thuý và Tứ Mao kết hợp ngày càng ăn ý, tạm thời thu nhập đã đủ để trả tiền phòng, thậm chí có lúc còn cải thiện được bữa ăn. Hôm nay vẫn là tôi bán hàng, tôi thấy một cô gái đang đi về phía mình.

Tiểu Thuý đánh mắt về phía tôi, tôi cúi đầu làm như không có chuyện gì và tiếp tục bày biện chỗ ngọc của mình, trong lòng sung sướng nghĩ thầm, Trung Quốc quả là đất rộng người đông, những kẻ ngốc nhiều như tài nguyên để chúng tôi tha hồ mà khai thác.

Tiểu Thuý đang tiến về sạp hàng của tôi, chuẩn bị cho một màn diễn mới, tôi ngẩng đầu lên, chuẩn bị sẵn một nụ cười thiện cảm nhất để đón khách, người kia cũng ngẩng đầu lên nhìn tôi, sao trông quen quen thế nhỉ? Tôi nhìn chăm chú, cô ta bỗng "A" lên một tiếng.

Tiểu Thuý ngẩn ra, lẽ ra tiếng "A" đó là của nó mới phải, sau đó tôi sẽ nhặt một miếng ngọc lên từ trong đống ngọc và bắt đầu diễn, thế mà chị ta lại cướp mất vai diễn của Tiểu Thuý. Tôi giật bắn mình khi nhận ra người này chình là nữ cảnh sát đã bắt tôi lần trước, chị ta tóm ngay lấy tôi: "Tên tiểu tử này hóa ra ở đây để hành nghề lừa đảo".

Tôi trở nên lóng ngóng, trước kia cũng gặp phải cảnh sát nhưng kiểu tang chứng vật chứng rõ ràng thế này thì quả cũng ít gặp phải. Tiểu Thuý đứng ngây bên đường, chẳng biết nên xử trí ra sao, tôi ra hiệu cho nó chuồn nhanh, nhỡ không may cả hai đứa đều bị bắt thì toi cơm, chúng tôi sẽ bị cảnh sát tách ra để hỏi cung, sau đó bắt đầu lên lớp chúng tôi.

Tiểu Thuý lùi dần về phía sau, nữ cảnh sát nhìn thấy nó liền nói: "Đứng im, theo tôi về đồn cảnh sát!"

Tiểu Thuý vội nói: "Em chỉ là người qua đường thôi, em chỉ là người qua đường thôi". Sau đó bỏ chạy.

Chị ta không đuổi theo Tiểu Thuý mà cứ tóm chặt lấy tôi, chẳng hiểu sao hôm nay chị ta lại một mình ra đây để tóm cổ tôi, chị ta cứ nhìn tôi chằm chằm làm tôi cũng chẳng còn đầu óc đâu mà tìm mưu tính kế.

Tôi nói với chính mình, cần phải bình tĩnh, cần phải bình tĩnh. Tôi thấy chị ta không mặc đồng phục, hay là tan ca đi qua đây nhỉ? Sao mà số tôi nó đen đủi thế không biết? Đành giả ngốc, coi như chẳng hiểu gì. Tôi nói: "Chị là ai? Không được bắt người vô cớ!"

Ai ngờ chị ta lôi từ trong túi ra thẻ cảnh sát: "Tôi là cảnh sát".

Tôi ngó kỹ tấm thẻ của chị ta, bên trên có đề tên: Lưu Dĩnh.

Tôi tiếp tục nhẹ nhàng nói: "Tôi làm ăn chân chính, cảnh sát cũng không có quyền bắt người vô cớ được!". Việc đã đến nước này đành sống chết cãi tội thôi. p>

Lưu Dĩnh cười lạnh lùng: "Lát nữa về sở cảnh sát sẽ có người chỉ ra cho cậu thấy tội ở đâu".

Lịch sử luôn lặp lại đến bất ngờ, tôi lại một lần nữa bị Lưu Dĩnh giải về đồn cảnh sát, khác ở chỗ lần trước ôm một hộp đĩa, lần này ôm một túi đồ.

Tôi vừa đi vừa vắt óc nghĩ cách thoát thân, tôi lại bắt đầu nhệch miệng ra, thút thít khóc, chị ta quay lại liếc mắt nhìn tôi, chẳng có tia sáng nào là của sự cảm thông, thương hại.

Tôi càng khóc lóc thảm thương hơn, cuối cùng chị ta không chịu nổi đành lên tiếng: "Cậu lại muốn gì nữa đây?"

Tôi lí nhí đáp: "Chị ơi, em sai rồi, chị tha cho em!"

Tôi sụt sịt cái mũi, khóc thêm vài tiếng nữa, sau đó nói với chị ta: "Chị ơi, cô em đang bệnh nặng".

Chị ta cười khanh khách, mỗi lần tôi kể câu chuyện này tệ lắm thì là không động lòng, đằng này chị ta lại còn bật cười.

Chị ta quay lại nói với tôi: "Lần trước bảo dì bệnh đúng không? Lần này lại đến cô ốm hả?"

Những câu chuyện về người ốm của tôi có bốn nhân vật, lần lượt là: dì, cô, cậu, bác, mỗi lần tuỳ cơ ứng biến mà chọn ra một người.

Tình huống này tương đối nguy kịch, nên tôi đã chọn lấy tác phẩm về cô mà kể, vì bản này tương đối li kì phức tạp, tình tiết du dương bi tráng, nhiều yếu tố xúc động lòng người, ví như phim Bản tình ca mùa đông, thuộc loại truyện bi kịch tình cảm.

Những câu chuyện tôi kể thường thay đổi theo đối tượng, nhưng tôi đã bỏ qua tính tiếp diễn của chuyện, tôi quên khuấy mất lần trước tôi đã kể dì bị bệnh gì, đây đúng là một sai lầm quá lớn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.