Sống Như Tiểu Cường

Chương 24



Một vở diễn thành công hay thất bại phải xem xem khán giả bỏ đi hay càng ngày càng kéo đến đông. Và tôi rõ ràng đã rất thành công, người xem càng ngày càng vây quanh đông hơn.

Khi diễn xuất phải chú ý rất nhiều điểm:

Một là: Phải có một chủ đề hấp dẫn, dựa trên giới tính, tuổi tác của người xem mà xây dựng nội dung.

Ví dụ phụ nữ thì thích nhất là trò bói toán, lúc đó phải thiết kế nên một mối tình tay ba để thoả mãn họ. Đàn ông thích chuyện tình cảm thì phải tạo được những tình tiết kích động trí tưởng tượng của họ.

Người già giàu lòng cảm thông, câu chuyện vợ nhẫn tâm bỏ chồng là hợp lý nhất.

Hai là: Giọng nói cần có sức truyền cảm.

Phải ôn hòa, để người nghe cảm nhận như đang thưởng thức giọng nói nhẹ như gió xuân của bạn.

Đừng quên những chi tiết tình cảm thăng trầm trong từng tiết tấu, để tình cảm khán giả cũng biến động theo từng lời miêu tả của bạn.

Phải có tính đột phá, nếu phát hiện ra có khán giả kém tập trung, lập tức phải thức tỉnh anh ta, không thể để anh ta làm ảnh hưởng đến tinh thần của người khác.

Phải nói tiếng phổ thông, đừng dùng tiếng địa phương, nếu không sẽ mất đi sự ủng hộ của một bộ phận quần chúng.

Ba là: Không ngừng thêm mắm thêm muối cho các tình tiết.

Đừng bám mãi nội dung cốt truyện, khi người ta đã hiểu ngọn nguồn câu chuyện rồi, thì chắc chắn độ hứng thú của họ đối với câu chuyện của bạn sẽ giảm nhiều, phải thêm thắt nhiều tình tiết lôi kéo sự quan tâm của khán giả, tốt nhất là những thông tin có tính bí mật, những thứ tận đáy lòng người là tà ác nhất, bẩn thỉu nhất, vô liêm sỉ nhất.

Lưu Dĩnh giận đến tái mặt rồi, cứ cố gắng giải thích với mọi người xung quanh, nhưng một phụ nữ hám danh hám lợi mà bỏ rơi chồng con thì lúc này sự chống chế cũng chỉ là cố đấm ăn xôi mà thôi.

Lưu Dĩnh cứ định xông vào tôi thì lại bị mấy người phụ nữ thuộc phe chính nghĩa ngăn lại.

Lưu Dĩnh hét lên: "Tôi là cảnh sát, cậu ta là tội phạm!"

Mọi người ngây ra nhìn vào tôi, không hiểu Lưu Dĩnh nói thật hay dối.

Tôi nhìn thẳng vào mắt Lưu Dĩnh, một giọt nước mắt trong veo lăn dài trên má tôi, vẽ nên một hình vòng cung rồi rơi xuống đất.

Tôi nói: "Thực ra với em lúc nào anh cũng là kẻ phạm tội, lần nào em cũng thích sắm vai cảnh sát, vậy mới có tính thuyết phục, em còn thích..."

Tôi dừng lại, làm bộ không thể nói tiếp điều khó nói ra, tôi lại dò xét xem phản ứng của người xem thế nào, hầu hết mọi người đều nhìn Lưu Dĩnh bằng con mắt ghen ghét, cũng có một vài ánh mắt ngưỡng mộ, còn có một người đàn ông nhìn cô đầy cảm kích, đầy xúc động, đầy thương yêu, ánh mắt tôi lướt đến đâu người ta đều lần lượt điều chỉnh thái độ của mình đến đó, đồng loạt nhìn Lưu Dĩnh đầy vẻ kỳ thị.

Tôi tiếp tục: "Nhưng anh chắc chắn người đàn ông đó sẽ không bao giờ biết hi sinh tất cả cho em như anh đâu".

Trong đám đông có một phụ nữ bật khóc thảm thương, tôi ngoảnh lại, hóa ra là Tiểu Thuý, tôi thấy có cả Tứ Mao cũng đang trà trộn trong đám đông, hai đứa không biết đến từ lúc nào.

Tiểu Thuý vừa khóc vừa tiến lại trước mặt Lưu Dĩnh nói: "Chị à, chị không thể tiếp tục sai lầm nữa, tôi đã từng phạm phải một sai lầm chẳng khác gì chị, giờ tôi đã đạt được cái mình muốn, nhưng lúc nào tôi cũng bị dày vò, nỗi đau ấy chẳng bao giờ lành được, chị đừng đi theo vết xe đổ của tôi!"

Tiểu Thuý vừa khóc vừa quệt bàn tay đầy nước mắt nước mũi lên cái áo khoác bị kéo xộc xệch của Lưu Dĩnh.

Hai hôm nay Tiểu Thuý lang thang bụi bặm, vì vậy... Thôi, không cần miêu tả quá chi tiết đến vậy!

Tứ Mao khẽ chen vào ghé tai tôi nói nhỏ: "Tiểu Cường, đủ rồi, Tiểu Thuý đang đánh lạc hướng mọi người, mình nên tranh thủ chuồn thôi".

Tôi tiếp cận Lưu Dĩnh, truyền thống cao đẹp của dân tộc Trung Hoa là phép lịch sự, trước khi chia tay phải nói lời từ biệt.

Tôi buồn bã ghé đầu vào tai Lưu Dĩnh, gọi bằng giọng chân tình: "Mẹ Tiểu Minh".

Tôi chắc cô ta ghê sợ đến phát ói lên rồi, vì chính tôi cũng thấy ghê không chịu nổi nữa là, nếu không phải vì mấy bác nông dân trồng ra hạt gạo quá vất vả thì tôi đã oẹ ra rồi.

Tôi thầm thì bên tai Lưu Dĩnh: "Em nổi giận thế này trông lại càng đáng yêu đấy".

Tôi tiến đến gần quá, chị ta tức giận co giò đạp tôi một cái, chân tôi đau khủng khiếp.

Mọi người xung quanh hết sức kinh ngạc, mụ đàn bà bạo lực này dám hành hung chồng ngay trước bàn dân thiên hạ.

Tiểu Thuý nhìn tôi đầy cảm thông, bỗng hai tay ôm mặt khóc toáng lên, không biết nó còn định diễn trò gì nữa.

Tiếng khóc sang sảng của Tiểu Thuý thu hút sự chú ý của hầu hết mọi người. Tứ Mao đứng đằng sau lôi tôi ra, hai thằng lủi khỏi đám đông chuồn thẳng.

Từ xa tôi nhìn thấy Tiểu Thuý đang đưa bàn tay đầy nước mắt nước mũi lên mặt Lưu Dĩnh, Lưu Dĩnh ra sức né tránh, nhưng hiềm nỗi quá nhiều quần chúng đang hầm hầm phẫn nộ tóm chặt lấy chị ta.

Nhưng màn diễn hào hứng ấy tôi không được xem, Tứ Mao lôi tôi đi bằng được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.