Sống Như Tiểu Cường

Chương 43



Ông ta nhìn tôi đầy cảm thông, dù sao đi chăng nữa một kẻ trông rách nát tả tơi như tôi, vừa mất vợ vừa gặp vấn đề rắc rối về sinh lí thì cũng đáng được cảm thông lắm chứ, ông ta hỏi tôi: "người anh em nhỏ tuổi, cuộc đời cậu thê thảm vậy hay là cậu nhảy xuống trước đi, sau đó đến lượt tôi."Tôi trân trân nhìn kẻ không có nhân tính ấy, ông ta vẫn còn nói những lời ấy với một kẻ khốn khổ như tôi. Thấy tôi chần chừ, ông ta bèn nói với tôi: "Từ lúc tôi đứng đây đến giờ tỉnh ngộ ra bao điều về đời người, thực ra ranh giới giữa sống và chết rất mong manh, chỉ cần có thêm chút dũng khí là có thể đi từ sống đến chết. Tôi biết cậu đang do dự, khi nãy tôi cũng đã từng do dự, nếu không để tôi giúp cậu một tay, coi như đây là việc tốt cuối cùng tôi làm được trong cái xã hội đen tối này."

Ông ta định đẩy tôi một cái, tôi vội hét lớn: "Đừng vội!"

Người đàn ông bất ngờ nhìn tôi: "Người anh em nhỏ tuổi, tôi đang giúp cậu mà."

Ông ta bắt đầu không tin tôi lắm, tôi vội giải thích: "Đại ca, em nghĩ chúng ta người trước kẻ sau nhảy lầu tự sát liệu người ta có nghĩ chúng ta tự tử vì tình không?"

Ông này hơi do dự nói: "Có lẽ là không đâu, chắc người ta sẽ không nghĩ phẩm chất của tôi tồi đến thế chứ?"

Tôi rất muốn giơ chân đạp cho ông ta một cái, nhưng tôi không thể, đằng sau có người đang theo dõi tôi, sẽ làm chứng tôi là kẻ giết người, muốn hành động phải chỗ vắng người mới được.

Tôi nói: "Thế gian này thật là đen tối, nhưng vẫn còn có những người tốt như đại ca."

Ông ta nhìn tôi vui sướng, giơ cánh tay lên làm như vừa tỉnh cơn mê.

Hôm nay, tôi đã chịu bao oan ức, trải qua biết bao nguy hiểm, cuối cùng lúc này cũng có báo đáp, cuối cùng ông ta cũng hiểu rằng nhảy lầu cũng là một công trình thể hiện sự phô trương, bạn cứ nhảy bừa xuống âu cũng chỉ để lại được chút đàm tiếu qua loa của người đời sau khi cơm no nước đầy mà thôi.

Ông ta lại nói với tôi: "Vậy cậu chết cách xa ra một chút."

Tôi lại gặp bài toán hóc búa, phương án cứu người của tôi là tìm sự đồng cảm từ phía đối phương, nhưng ông chú đang đối mặt với tôi đây chả có chút lương tâm nào. Tôi chỉ có thể lại đổi một biện pháp khác.

Tôi đành nói với ông ta: "Anh à, em thấy anh chết thế này đúng là không đáng."

Ông ta nghi ngờ nhìn tôi hỏi: "Thế như thế nào mới là đáng?"

Tôi nói với ông chú: "Anh chết đi thế này, người đáng thương là con gái anh, còn những kẻ ăn tiền của anh thì vẫn phởn phơ sống tốt, thế không phải là người thân thì đau khổ còn kẻ thù thì vui sướng sao!"

Ông ta hiểu ra vấn đề bèn hỏi tôi: "Vậy tôi nên làm thế nào?"

Tôi tiếp tục nói: "Vì vậy, anh có chết cũng phải chết cho hoành tráng, anh nên buộc thuốc nổ vào người tồi tìm kẻ đã lừa tiền anh cho hắn cùng chung số phận, như thế chết cũng đáng."

Dù sao tôi cũng đã nhận lời với cảnh sát hôm nay phải khuyên giải được ông ta, còn sau hôm nay ông ta sống chết ra sao không liên quan gì đến tôi cả.

Ông ta gật gù, tôi tin chắc ông ta đã chấp nhận lời khuyên của tôi, trông dáng vẻ rất khó xử.

Tôi bỗng hiểu người đàn ông này khó xử điều gì, tôi rút giấy bút trong túi ra, Trương Tiểu Cường tôi giờ đây đã là một công chức, trên người đương nhiên lúc nào cũng có giấy bút, tôi nhanh chóng viết địa chỉ và số điện thoại ra giấy đưa cho ông ta.

Ông này hỏi: "Cái gì vậy?"

Tôi trả lời: "Đây là địa chỉ liên lạc của chú Chín em, thuốc nổ chú ấy làm tuy giá cao hơn của người khác nhưng chất lượng chắc chắn là số một, anh có bao nhiêu kẻ thù cũng có thể đặt hàng một lần luôn."

"Thật không?", ông ta hào hứng hỏi tôi, cuối cùng không còn thấy khó xử nữa, chúng tôi nhìn nhau cười vui vẻ.

Hoa hồng chú Chín tra qua việc bán thuốc nổ là cao nhất thị trấn, tôi cố trấn tĩnh niềm vui sướng trong lòng.

Ông ta rời cái bệ bê tông, tôi quệt mồ hôi, tiếp theo là phải ép mấy cảnh sát thực hiện lời hứa, người đàn ông này quay lại nhìn tôi hỏi: "Người anh em nhỏ tuổi, cậu còn định tự tử không?"

Tôi vội đáp: "Không chết nữa, cháu học tập theo chú, phải giết chết mụ đàn bà khốn đó, rồi sẽ tự tử sau."

Ông già giơ ngón tay cái ra tán thưởng: "Người anh em rất có chí khí, tôi tính tối nay sẽ xả hơi một chút, vào hộp đêm tìm mấy em, ngày mai sẽ tính đến chuyện báo thù."

Ông ta hỏi tôi: "Người anh em nhỏ tuổi, chúng ta cùng đi chứ?"

Gì cơ? Hộp đêm? Các chị em trong thị trấn tôi rất nhiều người vào thành phố làm nghề này, tôi mà đi tìm các em lỡ bị họ nhìn thấy rồi truyenf tin về thị trấn thì đúng là sự kiện đáng vinh dự! Mọi người sẽ cho rằng tôi phát tài lớn, thậm chí là làm cán bộ lãnh đạo, nếu không làm gì có tiền mà đi tìm các em để giải trí?

Ông ta lại trở nên khó xử nói với tôi: "Người anh em nhỏ tuổi, nhưng chuyện đó của cậu không được, đành thôi vậy, có duyên sẽ hội ngộ sau!"

Ông ta quay người bước, tôi không kìm được liền níu lấy vạt áo ông ta, ông nhìn tôi ngạc nhiên, tôi nhìn ông kỳ vọng, trong tim tôi đang có tiếng gào thét: "Tôi rất ổn, tôi rất ổn, tôi thật sự rất ổn."

Ông ta rút trong túi ra mấy trăm nhân dân tệ dúi vào tay tôi nói: "Người anh em nhỏ tuổi, tôi thấy áo cậu rách cả rồi, tôi vẫn còn tiền đây, nếu cậu không chê thì cầm lấy đi mua mấy cái áo tốt một chút!"

Mọi việc trong thế gian này đều có được có mất, chúng ta lúc nào cũng quẩn quanh giữa được và mất, lúc bạn nhận thấy đang bị mất đi thì lại bất ngờ nhận được cái mà ngay trong ý nghĩ mình cũng chưa nghĩ tới.

Mẹ vẫn nói: "Khiêm nhường là phép lễ nghĩa bất cứ lúc nào cũng không được quên."

Vì thế tôi nói với ông ta: "Anh thật có ý tốt quá!"

Ông ta ngây ra định rút lại tiền, trời, ông là người nước ngoài à, đến một câu nói khiêm tốn cũng không hiểu, tôi dốc sức tóm chặt lại chỗ tiền không để ông ta rút lại, hai chúng tôi tranh cướp quyết liệt.

Sau một hồi ông ta nói: "Hóa ra là cậu cần hả? ", ông ta rời tay khỏi mấy tờ tiền.

Khi nãy tôi vẫn chưa nói hết, bạn có được đến nơi thì nó lại tuột ra khỏi tay lúc nào không hay.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.