Sống Như Tiểu Cường

Chương 5



Tôi vẫn ném một cách nhiệt tình, một cái đầu vừa ló ra khỏi cửa sổ liền hứng chịu ngay một viên đá của tôi, hắn kêu "Oái" ngay một tiếng, hóa ra là Tứ Mao. Tôi dừng tay gọi với lên: "Tứ Mao!"

Tứ Mao nhận ra tôi vội chạy xuống cầu thang, rồi hỏi: "Tiểu Cường, cậu đến đây bằng cách nào đấy? Mình nhớ cậu quá!"

Tôi kể lại cuộc hành trình cho Tứ Mao nghe.

Rồi tôi nói: "Lần này mình đến mục đích chính là thăm các cậu, nhân tiện kiếm chút tiền mặt."

Tứ Mao cảm động khoác vai tôi nói: "Tiểu Cường, mình biết mấy lời cậu nói là giả tạo nhưng vẫn thấy cảm động. Tuy không khóc nhưng hãy tin là trong tim mình những giọt nước mắt đang rơi." Nghe xem lời cậu ta nói còn giả tạo hơn tôi nhiều.

Tứ Mao dẫn tôi lên gác, hành lang vừa bẩn thỉu vừa ngổn ngang, góc cầu thang chất đầy rác rưởi.

Tôi nghi ngờ hỏi lại Tứ Mao: "Mình nhớ là cô Năm kể cuộc sống của cậu ổn lắm mà, sao lại ở cái nơi ổ chuột này?"

Tứ Mao thở dài đánh thượt: "đúng là mấy ai học được chữ ngờ".

Đang leo lên cầu thang tôi gặp ngay mụ béo ban nãy hai tay chống nạnh đứng giữa lối đi, thân hình phì nộn của mụ chắn cả cái lối đi bé tẹo. Mụ ta nhìn tôi với vẻ rất tức tối, những tảng thịt núng nính trên cái mặt béo múp cứ như lồi ra thêm, Tứ Mao vừa nhìn thấy mụ đã co rúm như chuột nhắt thấy mèo làm tôi vô cùng ngạc nhiên, bởi ở thị trấn chúng tôi Tứ Mao trước nay vẫn được coi là kẻ không biết sợ trời đất là gì.

"Tứ Mao, bạn mày hả?" mụ béo hỏi Tứ Mao rồi nhìn tôi dò xét, xong mụ nhoẻn miệng cười, đưa tay định vuốt má tôi nói: "Thằng nhỏ nhìn dễ thương quá!"

Tôi lùi ngay lại tránh bàn tay to béo của mụ.

Tứ Mao trả lời: "Chị Trần, đây là bạn cùng quê của em", nói rồi cậu ấy kéo tôi tuột vào phòng.

Bà chị Trần kia không vuốt má tôi được một cái nên có vẻ không hài lòng, mụ đứng ngoài cửa nói toáng lên: "Tứ Mao, cho mày thêm 5 ngày nữa, nếu vẫn không trả tiền thì ...!" mụ ta chần chừ rồi bỏ đi.

"Ai đấy?", tôi hỏi Tứ Mao, bà chị Trần mà Tứ Mao sợ kia có lẽ là chủ nợ của cậu ấy.

"Chị ta là chủ nhà, mấy tháng nay tớ chưa trả tiền thuê nhà rồi." Tứ Mao đáp.

Thảo nào mà cậu ấy lại tỏ ra sợ sệt đến thế.

Tôi liếc qua căn phòng tồi tàn, phòng chật chội chỉ đặt một cái giường và một cái bàn, vài thứ đồ dùng ném lung tung khắp nhà. Tôi lại liếc qua Tứ Mao, trông cậu gầy và đen so với trước, trên người là chiếc áo may ô thủng lỗ chỗ.

"Tứ Mao, nhìn cậu dạo này cũng thời trang nhỉ, còn học đòi ăn mặc gợi cảm nữa chứ?" Tôi chọc Tứ Mao.

Cậu ấy cười méo mó, chẳng đáp lời tôi.

Tôi lại hỏi: "Phòng này thuê bao nhiêu một tháng?"

Tứ Mao nói: "Hai trăm tệ".

Tôi nói: "Gì mà đắt thế, phòng thì tồi tàn mà cũng 200 tệ à?"

Tứ Mao trả lời: "Thế vẫn còn rẻ chán, chẳng qua ở đây phòng cũ nát quá lại gần nhà xác nên mới rẻ."

Tôi hỏi: "Dạo này cậu sống thế nào?", hỏi thế chứ nhìn cậu ta cũng đủ biết.

Tứ Mao thở dài đáp: "Thời gian trước mình cùng mấy đứa làm văn bằng, chứng nhận giả, nhưng mình ít chữ nên không được làm bên kỹ thuật, chỉ toàn dán tờ rơi quảng cáo ngoài phố. Ba tháng trước, sở công an ra cáo thị cấm dán quảng cáo ngoài phố, họ còn thuê một lực lượng lớn đi bóc quảng cáo bọn tớ dán, có lúc còn giả làm khách hàng để tóm cổ tụi tớ, làm ăn thất bát quá nên chỉ còn cách tạm dừng."

"Thế giờ cậu sống bằng gì?" Tôi hỏi.

Tứ Mao trả lời: "Tớ vừa tòm được một công việc mới, bật tắt nhạc trong rạp chiếu phim, nhưng mới làm được nửa tháng mà lương thì cuối tháng mới được lĩnh."

Nghĩ đến cậu bạn đã nợ mấy tháng tiền nhà tôi tính đợi bán xong điện thoại sẽ trả nợ cho cậu ấy.

Tứ Mao lại thở dài than với tôi: "Giờ mình bắt đầu hối hận vì không chịu học hành như cậu, mẹ cậu đúng là sáng suốt thật!"

Ha ha, tôi lại thêm một lần tự hào về mẹ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.