Sống Như Tiểu Cường

Chương 69



Chẳng phải đợi lâu Tiểu Thuý đã đến, chúng tôi cùng đi đến thị trấn Thất Bình, thị trấn này rất gần thành phố của tỉnh lại có một tuyến xe buýt. Dân thị trấn Tam Thuỷ chúng tôi vừa ghen tị lại vừa ngưỡng mộ tuyến xe ấy, cũng vì có tuyến xe buýt mà dân thị trấn Thất Bình lên thành phố làm ăn thuận tiện hơn chúng tôi nhiều. Người dân thị trấn tôi đã góp tiền mang phong bì đến lãnh đạo để họ cũng mở cho thị trấn tôi một tuyến đường như thế. Như vậy sẽ thúc đẩy nền kinh tế thị trấn tôi phát triển mạnh mẽ. Sau đó, phong bì đã gửi đi mà chẳng thấy tăm hơi xe buýt đâu, có người nói lãnh đạo đã cầm tiền rồi nhưng vẫn không chịu thực hiện. Mấy năm nay chuyện ấy rất nhiều, không phải là đã có nữ diễn viên bị người ta dùng "quy tắc ngầm" và từ đó không bao giờ được diễn nữa đấy sao? Nhưng cũng có những người giận quá mà đoán rằng người chịu trách nhiệm đưa phong bì đã bỏ vào túi riêng của mình số tiền đó mà không hề đưa đến tay lãnh đạo. Chuyện tranh cãi này cuối cùng vẫn không có hồi kết thúc. Tuyến đường xe buýt vừa khéo đi qua cửa nhà chị Vũ nên chị hận lắm vì mấy cô gái mà chị lừa gạt đều nhân cái tuyến đường này mà bỏ chạy.

Chúng tôi ngồi xe đến thị trấn Thất Bình, xuống xe ngay cửa nhà chị Vũ, từ xa đã thấy chị ngồi trong nhà nhặt rau, nhìn thấy chúng tôi chị vừa quan sát người đi cùng tôi vừa lên tiếng: "Tiểu Cường, sao lại đến đây thế này, dạo này làm ăn buôn bán khấm khá chứ?"

Đương nhiên là tôi không nói với chị ta từ lâu tôi không còn buôn bán rồi, nếu không thế nào cũng bị chị ta coi thường. Tôi nói: "Dạo này làm ăn phát đạt lắm, dân thành phố dễ lừa mà."

Tôi ngó vào trong nhà mà không thấy ai khác bèn hỏi chị Vũ: "Dạo này chị không làm ăn nữa à? Tôi nhớ dạo trước đến nhà chị ngày nào cũng có nguồn hàng mà". Chị ta thở dài, "thôi đừng nhắc đến làm gì, dạo này cảnh sát dòm ngó thị trấn Thất Bình suốt. tôi nghĩ giờ chẳng dễ làm ăn nữa rồi nên chẳng giữ bọn con gái trong nhà nữa, ngộ nhỡ cảnh sát đến giải cứu chúng nó, khi ấy tổn thất khôn lường." Tôi cũng thở dài nói: "Thật cạn tầu ráo máng quá, mấy anh công an chẳng chịu gần gũi dân, làm thế tổn thương biết bao anh em!"

Tôi hỏi chị Vũ: "Vậy chị không làm nữa sao?"

Chị Vũ nói: "Thế sao được, chúng tôi hiện nay thay đổi đường lối rồi, bắt đầu thực hiện phục vụ theo yêu cầu, trước tiên là đưa khách đến bến tàu bến xe xem hàng, khách thích đứa nào thì chúng tôi tiến hành lừa đứa đó."

Tôi ngạc nhiên nói: "Như vậy không phải sẽ khó hơn nhiều sao? Ngộ nhỡ khách thích phải cô có học thì sẽ rất khó lừa đấy."

Chị Vũ trả lời "Thế cậu lại nhầm rồi, chỉ có đứng trước đồng tiền mới có thể kiểm tra được độ thông minh của phụ nữ thôi, chỉ cần dệt nên cho họ một giấc mộng đẹp là họ bị mê hoặc ngay."

Chị Vũ đang tán chuyện với tôi đột nhiên hỏi: "Tiểu Cường, hôm nay cậu đến đây có việc gì vậy?"

Tôi cười đáp: "Chẳng có việc gì đâu, việc chính là đến thăm chị, nhân tiện có một chút việc nhỏ".

Chị Vũ lại nói: "Đúng là biết cách lấy lòng tôi, toàn tìm những lời bóng bẩy." Tuy nói vậy chị ta cũng không giấu được nụ cười rạng rỡ.

Tôi rút tờ tiền giả ra đưa cho chị ta xem, đây là một tờ mà tôi đã lấy trong đống tiền tối qua.

"Chị Vũ, chị xem đây có phải là loại tiền mà thị trấn mình bán không?"

Chị ta cầm tờ tiền vuốt nhẹ rồi nói: "Tiền giả sản xuất trong thị trấn chất lượng không được tốt như thế này. Bây giờ khả năng nhận biết tiền giả của mọi người cũng tăng lên nhiều, làm ăn càng ngày càng khó khăn."

Chị ta lại thở dài một lần nữa rồi nói với tôi: "Tuy vậy, thị trấn dạo này cũng có không ít dân ngoại tỉnh đến. Họ thuê một cái xưởng rất lớn ở phía động thị trấn, nghe nói họ cũng kinh doanh tiền giả".

Dân ngoại tỉnh à? Lại thêm một manh mối nữa. Tôi dò hỏi chị Vũ về vị trí cụ thể, định đi tới đó một chuyến xem có phát hiện gì mới không.

Chị Vũ bảo tôi: "Mấy người đó rất kỳ quái, bình thường họ không cho người lạ đến gần khu vực của họ đâu, nếu cậu định đến đó phải cẩn thận đấy."

"Em biết rồi", tôi cảm ơn chị Vũ rồi dẫn tứ Mao và mấy đứa kia đi tìm hiểu rõ sự tình.

Thấy trước kho có mấy người đang vật vờ, tôi và Tứ Mao luồn vào phía sau xưởng, để Tiểu Thuý và Tiểu Nguyệt đứng ngoài canh gác xem có động tĩnh phía trước không. Cửa sổ của xưởng này rất cao, Tứ Mao kiệu tôi lên, tôi đứng trên vai cậu ta, vừa hay tầm nhìn của tôi đúng đến cửa sổ, tôi thò đầu vào trong ngó.

Chỉ có vài người đang chuyển những cái hòm, trong phòng cũng trống rỗng, đồ đạc rất ít.

Hầu như chẳng phát hiện thêm được điều gì.

Tôi ngó nghiêng một lúc thì ở bên dưới Tứ Mao vọng lên: "có nhìn thấy gì không?"

Tôi trả lời: "Chẳng có gì cả", hôm nay chẳng phát hiện được chút manh mối nào nên tôi hơi thất vọng.

Tôi nghe giọng Tiểu Thuý nói: "Tiểu Cường, có người đang đi về phía chúng ta."

Tiểu Thuý, Tiểu Nguyệt chạy về phía chúng tôi rồi cả bốn cùng trốn sau nhà xưởng, nếu đối phương không tiến thêm vào trong nữa có lẽ sẽ không phát hiện ra chúng tôi.

Kẻ tiến về phía chúng tôi cuối cùng cũng dừng lại, hoá ra hắn tìm chỗ vắng người để đi tiểu tiện.

Tôi ngó đầu ra nhìn, hắn ta quay lưng lại về phía chúng tôi nên đợi hắn giải quyết xong là chúng tôi có thể đi rồi.

Đột nhiên tôi cảm thấy có vật gì đó cọ vào chân mình, tôi cuối xuống thấy một con chó tôi nghiệp cứ nhìn tôi, tôi vuốt ve đầu nó, thế là nó ngoan ngoãn đứng yên.

Chó nhiều khi tốt hơn người, nó không đánh giá bạn qua cách ăn mặc, chải chuốt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.