Sống Như Tiểu Cường

Chương 70



Người kia đi tiểu tiện xong liền quay lại, Tiểu Thuý vội vàng chạy nấp vào trong, nó lùi mấy bước lại dẫm ngay lên đuôi con chó, con chó kêu lên rồi há ngoác miệng ra định cắn Tiểu Thuý nó sợ quá bèn hét toáng lên rồi giơ chân đạp làm con chó vộ chạy biến vào trong bụi cỏ gần đó. Tiếng hét của Tiểu Thuý đã khiến người đàn ông kia để ý, hắn ta tiến lại khiến chúng tôi bắt đầu lo lắng sẽ bị họ phát hiện. Họ đông người nên chúng tôi phải tránh rắc rối, cũng may họ là người ngoại tỉnh nên chúng tôi có thể giả bộ là dân địa phương được.

Tôi nói với Tứ Mao và Tiểu Nguyệt: "Một lát nữa tôi và Tiểu Thuý sẽ diễn một vở kịch, mọi người chớ có lộ diện đấy nhé."

Tứ Mao và Tiểu Nguyệt gật đầu, tôi lại nói với Tiểu Thuý: "Cần phải cho họ tưởng rằng chúng ta là người bản xứ, chỉ là ở đây làm việc khác mà thôi."

"Được" Tiểu Thuý trả lời rồi nó cởi một cái cúc trên áo ra, làm cho tóc tai rối lên một chút.

Nó từ chỗ nấp lùi đi ra rồi kêu lên với tôi: "Tiểu Cường, anh đừng làm thế, mẹ em nói chúng mình nhất định phải đợi đến lúc cưới em mới có thể cho anh được, đằng nào em cũng là của anh mà, sao anh cứ đòi hỏi vào lúc này chứ?"

Tôi thầm khen ngợi Tiểu Thuý vì khả năng ứng biến rất tài tình của nó. Người đàn ông tiến đến rất nhanh, mà tôi lại không kịp bàn bạc gì với Tiểu Thuý. Đứng trong bóng khuất nơi chúng tôi trốn, tôi cũng không nghĩ ra được gì khác ngoài chuyện tình cảm vụng trộm, không thể tìm được lý do gì khác hợp lý hơn.

Tôi càng tiến ra và nói với Tiểu Thuý: "Mẹ em nói gì cũng toàn là dự tính thôi, đã hứa gã em cho anh rồi nhưng anh nghe nói mẹ em vẫn đi nhờ mấy người làm mai mối cho em. Anh nghĩ mình cứ mang gạo ra nấu thành cơm trước mẹ em sẽ không tính toán gì khác được."

Gã đàn ông vừa đi tiểu tiện khi nãy nhìn hai chúng tôi một cách hiếu kỳ, tôi liếc trộm anh ta vì vừa rồi chưa kịp nhìn, lần này là cơ hội quan sát rõ hơn, đó là một gã thanh niên thô kệch khoảng 25, 26 tuổi, xem ra cũng là một kẻ đầu óc ngờ nghệch.

Tiểu Thuý nói: "Không được, nhỡ sau này anh không chịu trách nhiệm thì sao?"

Tôi trả lời: "Tiểu Thuý, tình cảm anh dành cho em thế nào có mặt trăng, mặt trời làm chứng". Tôi chỉ tay lên, bầu trời hôm nay thật ảm đạm, không có mặt trời, xem ra tối đến cũng không thể có mặt trăng.

Anh chàng ngờ nghệch đã nghe rõ chúng tôi đối thoại, vờ như không hiểu chuyện gì bèn hỏi: "Mấy người làm gì ở đây vậy?"

Tôi kéo luôn anh ta vào cuộc: "Anh trai đến đây thật đúng lúc, nhờ anh phân tích họ tôi xem, cô người yêu của tôi đây, đã thề non hẹn biển với nhau rồi thì nâng mức tình cảm lên cao có gì là sai chứ?"

Anh khờ chêm vào: "Tôi nghĩ cũng không phải là không thể được."

Tôi nói: "Đúng vậy."

Tôi rất khoái chí vì đã kéo được tên ngốc vào cuộc, chỉ cần đuổi hắn đi là màn kịch thành công rực rỡ rồi.

Tiểu Thuý tiếp lời tôi: "Không được, các anh là đàn ông với nhau dĩ nhiên là bênh nhau rồi, mẹ em bảo trước khi cưới không thể để các anh nắm đằng chuôi, nếu không quyền chủ động sẽ không còn thuộc về phía nhà em nữa."

Tôi tiến tiếp ra ngoài và nói: "Hoá ra từ trước đến nay em chưa bao giờ tin anh cả, anh là người đàn ông như vậy sao?"

Tiểu Thuý nói: "Anh bây giờ không như thế, nhưng đợi anh đạt được mục đích rồi cũng chưa biết như thế nào."

Chúng tôi đang tranh luận kịch liệt làm tên ngốc kia cũng đau đầu rối trí, hắn hét lần với chúng tôi: "Đừng có mà cãi nhau nữa đi, ở đây có rất nhiều thứ nguy hiểm, mấy người lần sau đừng có vào đây, ra ngoài mà cãi nhau đi."

Tôi biết tên này muốn nghe tiếp câu chuyện, trên đời này cứ nghe thấy có cãi nhau là người ta đến xem bằng sức tập trung cao nhất, đáng tiếc là vì nhiệm vụ nên anh ta đành phải đuổi chúng tôi đi.

Tuy nhiên, chúng tôi đã đạt được mục đích của mình, tôi và Tiểu Thuý đi ra phía ngoài, chúng tôi nhìn nhau cười, lát nữa tên ngốc đi khỏi thì Tứ Mao và Tiểu Nguyệt sẽ lẩn ra được. Chúng tôi quay lại thàn phố rồi nghĩ ra cách khách để điều tra về vụ tiền giả.

Tôi nghe đằng sau có tiếng chó, rồi lại tiếng kêu của Tiểu Nguyệt, quay lại hoá ra Tứ Mao và Tiểu Nguyệt đã ra khỏi khu nhà đó từ phía sau, con chó tội nghiệp khi này cũng đuổi theo, ngoác miệng định cắn Tiểu Nguyệt, nhưng nó nhìn thấy nhiều người quá nên lại bỏ chạy về phía bãi cỏ.

Tôi thở dài, trong lòng nghĩ tôi đã nhầm, nhầm thật rồi, ban nãy tôi đã bỏ qua tính trung thành của con có, tôi đã quá coi thường khả năng của nó.

Tôi nhìn nó khó chịu: "Mà có phải là chó nuôi nhà lãnh đạo không vậy?" Cứ làm bộ như không để ý gì đến việc bạn đã đắc tội với nó, sau đó vào lúc quan trọng nhất thì xông ra cắn cho bạn một miếng.

Gã ngốc nhìn tứ Mao và Tiểu Nguyệt rồi hỏi: "Lại còn các người, làm gì ở đây vậy?"

Tiểu Nguyệt ngã vào lòng Tứ Mao, vừa đánh yêu: "Tại anh đấy, cứ rủ em đến đây, em đã bảo chỗ này thế nào cũng có người rồi, bây giờ mối quan hệ của anh và em đã bị người ta phát hiện, anh bảo em làm sao mà sống nổi đây!"

Tiểu Nguyệt giả bộ khóc lóc rầm rĩ.

Gã ngốc lại hỏi: "Các người vẫn hay hẹn hò ở đây hả?"

Tôi bảo hắn: "Vâng, cả tháng nay ngày nào tụi em cũng đến đây."

Hắn thở một hơi dài, để người lạ hẹn hò gần kho bọn chúng cả tháng trời nay, nếu bị các sếp phát hiện ra thì hắn sẽ thành người không hoàn thành nhiệm vụ.

Hắn toát mồ hôi vì lo, rồi bảo chúng tôi: "Các người mau đi ngay đi, lần sau đừng có đến chỗ này mà hò hẹn." p>

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.