Sống Như Tiểu Cường

Chương 78



Tôi cố gắng dẫy giụa để nới lỏng dây trói, nhưng nhanh chóng nhận ra mình đang làm một việc phí công.

Tôi hỏi Lưu Dĩnh: “Khi nào bắt đầu công bố kết quả mời thầu?”

Lưu Dĩnh trả lời tôi: “Sáng ngày mai.”

Ngày mai? Nhanh vậy sao? Không lẽ đây là đêm cuối của cuộc đời tôi ư? Tôi vẫn còn rất nhiều việc phải làm, tôi còn phải phụng dưỡng mẹ tôi, tôi còn 10.000 tệ chưa tiêu, tôi vẫn là một trai tân… Càng nghĩ tôi càng thấy đau lòng, càng nghĩ càng thấy vô vọng, không kìm chế nổi tôi khóc thúc thít.

Khó được một lúc thì Lưu Dĩnh ở phía sau hét lên: “Trương Tiểu Cường, đủ rồi đấy! Cậu oan lắm đấy hả, còn khóc cái nỗi gì?”

Tôi vừa khóc vừa nói: “Chất đến nơi rồi, sao lại không được khóc?”

Lưu Dĩnh nói: “Nếu khóc mà không phải chết thì cậu cứ việc khóc toáng lên, còn không thì hãy ngậm miệng lại.”

Tôi ngừng bặt, trong lòng thầm rủa chị ta, khóc là một cách làm vơi đi nỗi lòng, một kẻ tim lạnh như băng vậy làm sao hiểu được điều này.

Cả ngày hôm nay lúc nào tôi cũng vô cùng lo lắng, lúc này tôi đã thấm mệt, đầu óc lờ đờ dần, tôi dần chìm vào giấc ngủ. Không biết được bao lâu thì tôi bị đánh thức bởi một tiếng động, cửa phòng bật mở, mấy gã cao to lại bước vào.

Tôi hãi hùng, không lẽ họ lại ra tay nhanh vậy, tôi hỏi Lưu Dĩnh: “Trời sáng rồi à?”

Đáp lại tôi, Lưu Dĩnh nói: “Không, bây giờ đang là nửa đêm.”

Tôi lại thở phào nhẹ nhõm, cảm giác mối nguy hiểm sắp đế cà mối nguy hiểm đã đến là hoàn toàn khác nhau.

Lưu Dĩnh lạnh nhạt nói: “Lúc này rồi mà vẫn còn ngủ được à? Lại còn ngáy nữa chứ, chẳng khác nào lợn.”

Tôi bỗng thấy khoái chí, xem ra tên nha đầu này cũng lo lắng ra phết. sợ đến nỗi không ngủ được, tôi thấy tự hào lắm, ít ra đứng trước nguy cơ mất đầu tôi vẫn cứ bình thản ngủ. Nhưng sự đắc chí lóe lên chẳng được bao lâu liền phụt tắt, bởi vì dù kẻ thản nhiên trước nguy hiểm thì tôi cũng chẳng được lợi lộc gì.

Mấy gã đi đến cạnh chúng tôi, một tên nói với một tên khác: “Bà chủ bảo phải lấy một tín vật trên người con oắt này để gửi cho bố nó, chúng ta lấy cái gì nhỉ?”

Tôi thấy yên tâm hơn, hóa ra chúng vẫn chưa giết chúng tôi, tôi quay sang định nói với bọn chúng: “Cắt lưỡi con oắt này làm tín vật đi!” tiếc là tôi đã không nói ra được.

Chúng giật lấy cái vòng trên cổ Lưu Dĩnh, tôi thở dài thườn thượt. bọn chúng vẫn không dời khỏi phòng mà lôi một cái bàn ra giữa phòng uống rượu và tán phét.

Lúc tối, tôi chẳng được cái gì vào bụng, đáng lẽ vẫn chưa thấy đói nhưng mùi thức ăn của bọn chúng bay đến mũi làm cơn đói dồn đến, tôi nghe được cả tiếng bụng sôi “sùng sục”, nhưng không phải bụng tôi mà là bụng Lưu Dĩnh.

Tôi thì thầm: “Cảnh sát Lưu, chị có đói không?”

Lưu Dĩnh rất bình thản đáp lại tôi: “có, tối qua chẳng ăn được gì.”

“Chà” tôi thở dài nói: “Cảnh sát Lưu, thực ra giữa chúng ta có nhiều chuyện hiểu lầm quá, tôi vẫn định tìm cơ hội xin lỗi chị, thật lòng tôi không có ác ý gì đâu.”

Lưu dĩnh trầm ngâm một lát rồi bảo tôi: “Có lẽ tôi cũng có nhiều cái sai, thôi chúng ta không nhắc lại chuyện cũ nữa.”

Tôi vui vẻ nói: “Vậy sau này chúng ta không những không phải là kẻ thù mà còn có thể làm bạn với nhau phải không?”

Lưu Dĩnh lại trầm ngâm một lát rồi nói: “Ừ”.

Con người ta đứng trước cái chết đều bộc lộ những suy nghĩ lương thiện, vào thời khắc này tôi thành khẩn nhận lỗi với Lưu Dĩnh, biến thù thành bạn với chị ta, không biết lát nữa khi đám người kia định chặt đầu tôi liệu chị ta có bật dậy mà nói: “Chuyện này là trách nhiệm của mình tôi, các người hãy thả người vô can này ra đi!”

Nhưng Lưu Dĩnh lại không phải người có hiểu biết cao, những việc trọng tình trọng nghĩa như vậy khó mà làm được, tôi thở dài, kiểu đầu tư này cũng chỉ là tạm thời lúc sắp chết thôi.

Nhìn mấy tên canh gác rót rượu bưng mâm, miệng tôi bắt đầu lẩm bẩm.

Lưu Dĩnh tò mò hỏi tôi: “Cậu đang làm gì vậy?”

Tôi trả lời: “Tôi đang nguyền rủa.”

Lưu Dĩnh ngạc nhiên hỏi: “Nguyền rủa?”

Năm nào cô Sáu tôi cũng biểu diễn khả năng đặc biệt trên các đường lớn trong thầnh phố, tất nhiên là có dùng một vài kỹ năng nho nhỏ kèm theo, cô rất tự tin vào cách nói vốn thuộc về năng khiếu bẩm sinh này của mình.

Tôi bảo Lưu Dĩnh: “Cô Sáu tôi đã từng nói, con người ta khi đứng trước cái chết sẽ có thể làm những việc siêu việt hơn khả năng vống có, vì vậy tôi quyết tâm tập trung tinh thần vào việc nguyền rủa bọn chúng.”

Lưu Dĩnh dở khóc dở cười nói: “Cậu mê tín quá đấy, mấy lời vớ vẩn đó mà cũng tin à?”

Tôi nhìn đám người kia, mồm làu bàu đọc: “Ngộ độc thức ăn, ngộ độc thức ăn.”

Lưu Dĩnh chỉ còn biết ngoái nhìn tôi một cách vô vị.

Một kẻ uống đã ngấm rượu bèn đến trước mặt Lưu Dĩnh cười khà khà và nói: “cô em trông xinh ra phết.”

Tôi vẫn kiên trì đọc: “Ngã ra, ngã ra.”

Tên gác canh định vuốt má Lưu Dĩnh, chưa kịp chạm vào người Lưu Dĩnh thì bỗng đổ kềnh ra đất.

Những người khác trong phòng rất kinh ngạc, người kinh ngạc nhất là tôi, không lẽ công năng đặc biệt trong truyền thuyết đã được tôi lĩnh hội? Trời ạ! Tôi vốn là một vĩ nhân ư? Tôi thấy hơi hối hận, sớm biết linh nghiệm thế này tôi cứ để cho tên kia vuốt ve Lưu Dĩnh để trừng trị cái tính tình của chị ta.

Mấy tên canh gác khác tò mò vây quanh lại, chỉ vừa đi đến phía chúng tôi là liên tiếp đổ gục.

Hả? Tôi kinh ngạc không thốt nên lời, lẽ nào công năng đặc biệt mà tôi lĩnh hội được ấy còn có thể đối phó được với cả đám kẻ thù sao?

Tôi và Lưu Dĩnh thi nhau giằng co nhưng sợi dây thừng trói chặt quá.

Lát sau, cửa phòng hé mở, một người thò đầu vào, tôi nhận ra ngay Chu Tiểu Bạch.

Cậu ta vội chạy đến chỗ chúng tôi nói: “Vừa nãy mình thấy hai người rồi nhưng sợ hai người lại nói là biết mình nên phải tránh mặt. Mình đã bỏ thuốc mê bọn họ, hai người mau chạy đi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.