Sống Như Tiểu Cường

Chương 83



Mẹ bảo tôi: “Tiểu Cường, mẹ muốn đưa con búp bê này cho chị con. Lúc bị cho đi, chị con chưa đầy ba tuổi nên chắc chắn nó không nhớ đâu, như vậy cuộc sống của chị con vẫn sẽ không bị đảo lộn. Ngày mai chúng ta đi rồi, con giúp mẹ đưa cho chị con nhé?”

Mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt đầy hy vọng, tôi không có cách nào để từ chối. Tôi cầm con búp bê, phải rồi, tôi cũng phải nói lời tạm biệt chị Tiểu Hân.

Cả đêm tôi lật đi lật lại con búp bê, chỉ có nó làm chứng cho tình mẫu tử cách biệt 20 năm nay.

Sám sớm hôm sau tôi giấu con búp bê trong người đem đến công ty. Tôi gặp giám đốc Giang ngay dưới tầng 1, bà mắng cho tôi một trận té tát, tôi chỉ im lặng nghe, sắp ra đi rồi, có gì mà không nhẫn nhịn được chứ. Giám đốc mắng tôi chán chê rồi bỏ đi làm việc.

Tôi đến trước cửa phòng làm việc của Tiểu Hân, cửa mở hé, tôi bèn gõ nhẹ, vừa nhìn thấy tôi chị vui vẻ gọi tôi vào.

Tôi nói: “Chị Tiểu hân đang bận mấy việc bán hàng bên từ thiện à?”

Chị phấn khởi gật đầu, khi nãy tôi chỉ định đưa đồ rồi đi luôn nhưng chị ấy cứ say mê giới thiệu cho tôi về những thành quả chị đạt được gần đây.

Tôi ngồi im lặng nghe, tất nhiên tôi cũng muốn nghe chị nói thật nhiều, muốn ngắm nhìn chị, lần này đi có thể sẽ chẳng có ngày trở về.

Tiểu Hân kể: “Lúc đầu bọn chị chỉ định quyên góp tiền thông qua hoạt động bán hàng từ thiện để giúp đỡ những người lang thang ăn xin trong thành phố có thể qua được mùa đông lạnh giá này, nhưng sau khi liên hệ được với một số doanh nghiệp hảo tâm, mọi người đã quyết định đưa ra một phương án hay hơn. Đó là công ty cùng với các doanh nghiệp kia sẽ đóng góp lập thành quỹ từ thiện, hiện đang lập kế hoạch xây dựng một viện dưỡng lão và một cô nhi viện trong tỉnh. Chúng ta sẽ tiếp nhận những người già cả ốm đau, trẻ em tàn tật từ ngoại ô đến các thị trấn nghèo của tỉnh mình. Mấy hoạt động này trước kia đều do nhà nước chịu trách nhiệm, nhưng mấy năm gần đây ngày càng nhiều lực lượng nhân dân đứng ra đảm nhiệm thông qua việc thành lập các cơ quan từ thiện, đây cũng là xu hướng phát triển của sự nghiệp giúp đỡ những người nghèo khó, ốm yếu.”

Tôi nhoẻn miệng cười, chị gái của Trương Tiểu Cường tôi đúng là một người tốt.

Cùng là hạt của một cây, hạt sống dưới ánh mặt trời sẽ mãi xanh tốt um tùm, còn hạt sống thiếu ánh nắng chỉ có thể cố gắng để sống sót là tốt lắm rồi.

Tôi hỏi: “Chị Tiểu Hân này, để làm được việc lớn như vậy thì quỹ phải vận động nhiều tiền lắm nhỉ? Liệu có nhiều doanh nghiệp sẵn sàng đóng góp đến thế không?” Tôi nghĩ nhà mình giờ có đến 50 tệ để làm ăn cũng chẳng dễ dàng gì, giờ chị lại tìm kiếm những kẻ sẵn sàng bỏ không một khoản tiền khổng lồ thế chẳng phải là quá khó hay sao?

Tiểu Hân nói: “Có rất nhiều công ty, đặc biệt là những thương hiệu nổi tiếng quốc tế hàng năm đều dự trù một khoản ngân sách lớn cho quảng cáo, chỉ cần trích một phần từ ngân sách đó là đủ để duy trì một hoạt động từ thiện rồi. Họ không làm việc tốt không công, các doanh nghiệp sẽ dùng số tiền này để làm các hoạt động công ích có tầm ảnh hưởng của xã hội, những hoạt động này thậm chí còn đem lại hiệu quả tuyên truyền cao hơn nhiều so với quảng cáo, đó là cách gây dựng công danh rất tốt đối với họ. Lần này mục tiêu chính trong phương án của bọn chị là những doanh nghiệp quyên góp hàng đầu, chúng ta sẽ có tiền để làm việc thiện còn họ sẽ được vinh danh tên tuổi công ty mình. Ai cũng đạt được mục đích cả, mỗi viện dưỡng lão và trẻ mồ côi đều do những doanh nghiệp tổ chức làm công tác quyên góp. Lần trước, hội thảo giới thiệu và tuyên truyền việc quyên góp do mấy doanh nghiệp đóng góp ngân sách trong quỹ đứng ra tổ chức đã mời doanh nghiệp đóng góp ngân sách trong quỹ đứng ra tổ chức đã mời những doanh nghiệp lớn trong tỉnh đến tham gia. Hội thảo công bố những dự án sẽ được xây dựng cũng như quy hoạch xây dựng trong thời gian tới, và nó đã thu hút được thêm nhiều những nhà hảo tâm tham gia quyên góp.”

Tôi thốt lên tán thưởng chị: “Đúng là sáng kiến tuyệt vời! Không phải mất tiền túi mà vẫn được cái danh, đúng là biết tính toán!”

Những công ty đầu tư ban đầu gọi là “nhà trẻ”. Trời đất! “nhà trẻ” mà dùng 50 tệ để làm thì đúng là lừa đảo, nhưng nếu dùng 100 nghìn tệ thì đúng là một chính sách thương mại.

Tôi lại hỏi: “Nhưng có dễ dàng tìm được “nhà trẻ” không chị?”

Chị tủm tỉm cười: “Số tiền ban đầu đã có rồi, một chi nhánh của công ty xuyên quốc gia đã đầu tư 6 triệu tệ vào quỹ để khởi động cho ngân sách, hiện nay một triệu 500 nghìn tệ đã được sử dụng cho các chương trình rồi.”

Tôi kinh ngạc thốt lên: “Nhiều thế cơ ạ? Chúc mừng chị Tiểu Hân!” Chị không làm kẻ lừa đảo quả là phí phạm.

Khuôn mặt Tiểu Hân ửng hồng: “Thực ra, xoay được tiền đầu tư thuận lợi như vậy ngoài phương án hoàn hảo mà bọn chị đưa ra, còn nhờ bạn trai chị là giám đốc marketing của công ty này, anh ấy cũng cố gắng thuyết phục khắp các ban ngành trong công ty cuối cùng mới được phê chuẩn đấy … Tất nhiên may mắn hơn nữa là nhờ một ông Chủ tịch rất quan trọng đến từ một công ty xây dựng đã quyên góp phần lớn vật liệu xây dựng. Hiện nay công ty ông ta đảm nhận cung cấp vật liệu cho các công trình từ thiện với giá thấp hơn giá gốc rất nhiều. Cách đây mấy ngày, họ đã kết thúc công việc thi công cải tạo những căn nhà bỏ không tại mấy thị trấn thành các viện dưỡng lão, những nhân viên quản lí được tuyển ngay trong vùng đó đã bắt đầu đi làm ngày hôm qua rồi đấy.”

Hóa ra, chị Tiểu Hân đã dùng mối quan hệ tình cảm này. Tôi nghĩ nó không đáng chút nào, nếu để kiếm tiền cho bản thân mình thì lợi dụng quan hệ này còn được chứ ai lại đi làm lợi cho quảng đại quần chúng thế bao giờ. Không thể nói rằng vì mình hảo tâm làm việ tốt mà đã hoàn hảo, nếu có chút sai sót thế nào cũng có kẻ đay nghiến mình.

Tôi bỗng cảm thấy có chút gì đó bất an nhưng không thể nói ra được nó là cái gì.

Chị Hân quay màn hình máy tính xách tay sang phía tôi: “Tiểu Cường, em xem này, đây là hình ảnh để trình chiếu cho đại biểu các doanh nghiệp trong hội thảo giới thiệu dợ án, em xem đủ sức thuyết phục chưa, có gì thì đóng góp ý kiến cho chị nhé!”

Chị lật từng trang một cho tôi xem, mấy vấn đề về chiến lược phát triển, hệ thống vận hành, bản thiết kế quy hoạch tôi chẳng hiểu gì lắm, chỉ có mấy cái tên của những nơi tôi quen thuộc như Tam Thủy, Thất Bình … cũng được quy hoạch trong các công trình từ thiện của họ. Phía sau là một số hình ảnh chụp được, viện dưỡng lão đầu tiên được xây dựng trên khung cảnh rất dễ chịu. Mấy cụ già không nơi nương tựa và các chiến sỹ tàn phế mới được nhận vào viện dưỡng lão đầy ắp những nụ cười rạng ngời hạnh phúc trên khuôn mặt. Bỗng tôi nhìn thấy một khuôn mặt rất quen, trong tấm ảnh có chụp một người giống hệt chú Bảy tôi, lật tiếp trang sau còn có ảnh phóng to, chính xác là chú Bảy, lật thêm vài trang nữa, tôi thấy rất nhiều những khuôn mặt thân quen, toàn người ở thị trấn Tam Thủy.

Tay tôi bỗng lạnh cứng lại, tôi hỏi chị: “Chị Tiểu Hân, chị chụp mấy tấm ảnh này ạ?”

Chị ấy bảo tôi: “Không phải chị, đó là những bức ảnh công ty công trình xây dựng đó cung cấp cho chị đấy. Em đừng có chê, ảnh chụp và phương án giới thiệu đều rất chuyên nghiệp, không kém chút nào so với công ty quảng cáo của chúng ta làm đâu.”

Tôi lại hỏi: “Công ty xây dựng đó tên là gì hả chị?”

Chị Tiểu Hân đáp: “Đó là công ty TNHH công trình xây dựng Hữu Nghiên.”

Đầu tôi ong lên, mồ hôi vã ra trên mặt, tôi lắp bắp nói: “Chị Tiểu Hân, em sợ là chị bị bọn họ lừa rồi.”

Tiểu Hân tái mét mặt, chị ấy vội hỏi tôi: “Nghĩa là sao cơ?”

Cửa phòng bị đẩy đổ “uỳnh” một tiếng, mấy cảnh sát xông vào, trong số họ có một người đi đến trước mặt Tiểu Hân và hỏi: “Chị là Lâm Tiểu Hân phải không?”

Tiểu Hân ngơ ngác trả lời anh ta: “Vâng, tôi là Lâm Tiểu Hân đây.”

Viên cảnh sát đó mặt lạnh như tiền thông báo: “Chúng tôi nhận được thông báo rằng chị và công ty TNHH xây dựng Hữu Nghiên đã cấu kết lợi dụng hoạt động từ thiện để mưu lợi, mời chị đi theo chúng tôi.”

Tôi chạy lại chặn trước mặt họ phân bua: “Chắc chắn là có hiểu nhầm ở đây, chị ấy không phải là người xấu, chị ấy cũng chỉ bị lừa thôi.”

Vị cảnh sát đó vẫn lạnh lùng đáp: “Cô ta xấu hay tốt không phải do tôi quyết định, mà là do luật pháp.”

Anh ta liếc xéo Tiểu Hân bằng một con mắt rồi bảo: “Tôi ghét nhất những kẻ núp dưới danh nghĩa làm từ thiện để hành nghề lừa đảo.”

Tôi chạy theo họ ra đến cửa, nhìn chị Tiểu Hân bị họ dẫn lên xe nổ máy rời xa dần. Tôi cứ một mình cô độc tiến theo hướng con đường nơi họ đã đi. Từ trước đến nay trong mắt tôi chị Tiểu Hân chẳng khác gì một người bạn thân, một người bạn tuy không cùng một thế giới mà lại rất hiểu nhau. Nhưng khi nãy lúc chị bị cảnh sát giải đi tôi mới nhận ra rằng tôi lo lắng cho chị biết nhường nào, tôi vẫn luôn đè nén chôn giấu tình cảm của tôi dành cho chị. Tôi đã từng nghĩ rằng mình không cần tình thương yêu ấy, nhưng khi nãy tôi đã hiểu ra tất cả, có một thứ mà mọi vật trên thế gian này đều không ngăn trở được, ấy là tình cảm máu mủ ruột rà.

Vậy mà lũ khốn ấy, chúng đã có nhiều tiền đến thế rồi nhưng lòng tham vô đáy, đến một người lương thiện như chị chúng cũng không tha sao?

Từ trước tới nay, tôi như con gián sống ẩn dật trong bóng tối, nếu bị người ta đánh đuổi tôi có thể ẩn náu khắp nơi.

Nhưng đến lúc này, tôi đã không thể lẩn trốn nữa, tôi phải lao ra để đấu tranh vì những người thân yêu của mình.

Tôi, Trương Tiểu Cường, mạnh mẽ hơn nhiều so với những gì mọi người tưởng tượng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.