Sống Như Tiểu Cường

Chương 84



Tôi ngồi lại trên chiếc ghế đá bên đường, lúc này cần nhất là sự bình tĩnh, không thể để tình cảm làm u mê đầu óc. Muốn điều tra cho ra gốc rễ căn nguyên câu chuyện thì cách tốt nhất là đến hỏi cảnh sát, mà cảnh sát mà tôi quen biết nhất chính là Lưu Dĩnh.

Tôi đến trước cửa đồn cảnh sát, lần trước tôi đến đây là lúc diễn ra hội nghị tuyên dương thành tích của tôi. Lần này tôi chỉ đứng đợi ở cửa vì tôi cảm thấy đi vào đồn cảnh sát là hay xui xẻo, tôi dán mắt vào cánh cổng bỗng có người đứng sau gọi tên tôi: “Trương Tiểu Cường, cậu làm gì ở đây vậy?”

Tôi quay lại và nhận ra chính là Lưu Dĩnh, chị ta có vẻ khá ngạc nhiên về tôi: “Sao mà cứ lấm la lấm lét thế hả? Hay định đến cục cảnh sát hành nghề lừa đảo đấy?”

Nếu là lúc khác thì thế nào tôi cũng tìm ra lí do gì đó để chơi xỏ chị ta, nhưng hôm nay đang phải đi cầu cạnh nên tôi đành ngọt nhạt. Tôi nở một nục cười rạng rỡ thuần khiết trên khuôn mặt rồi nói với Lưu Dĩnh: “Cảnh sát Lưu, lần này em đến là tìm chị đấy.” “Tìm tôi?” Lưu Dĩnh thấy hơi kỳ lạ.

Tôi cúi đầu, nhướn đôi lông mày và nhỏ giọng nói: “Cảnh sát Lưu, đêm qua em không tài nào ngủ được, chỉ toàn nghĩ đến câu chuyện chị kể với em. Xung quanh chúng ta đầy rẫy những kẻ xấu như Lý Dương và bà Lý, tội ác của chúng ngập trời, trước kia em vẫn nghĩ việc đó chẳng liên quan gì đến em, nhưng chính đêm qua một cảm giác mãnh liệt về trách nhệim đối với xã hội đã chiếm lĩnh tâm hồn em, em bỗng như được giác ngộ. Chính vì cuộc sống này có quá nhiều người mang tư tưởng bàng quan như em nên kẻ xấu ngày càng lộng hành, vì thế tuy trước kia em có làm một số việc không hay lắm nhưng lần này em quyết tâm kết hợp chặt chẽ cùng chị để chung sức chống trả lại bọn người gian ác kia, như vậy cũng coi như linh hồn em được cứu rỗi.”

Tôi hất mạnh đầu ngẩng cao lên, một Trương Tiểu Cường khí phách oai phong xuất hiện trước mặt Lưu Dĩnh. Chị ta nhìn tôi bằng con mắt hoài nghi nên tôi càng nhìn Lưu Dĩnh chân thành hơn.

Và rồi Lưu Dĩnh đã cảm động, chị ta bảo tôi: “Trương Tiểu Cường, bấy nay tôi luôn có thành kiến với cậu, tôi đã đánh giá sai về cậu, được, vậy chúng ta sẽ cùng nhau đối phó với băng đảng của bọn khốn Lý Dương nhé!” Tôi nhìn Lưu Dĩnh bằng ánh mắt kiên định nhưng trong lòng thầm bảo: “Đất nước mình toàn sử dụng những cảnh sát ngốc nghếch như chị thì trị an không kém mới lạ.”

Lưu Dĩnh vui vẻ nói với tôi: “Mấy hôm nay tôi đã thu thập được những tài liệu liên quan đên công ty TNHH công trình xây dựng Hữu Nghiên, hay chúng ta cùng đi xem nhé!”

Tuy trong lòng không muốn chút nào nhưng tôi vẫn theo chân Lưu Dĩnh vào cục cảnh sát, chị ta dẫn tôi đến phòng làm việc của chị ta rồI lôi một đống tài liệu trong ngăn kéo ra bảo tôi: “Thật ra đây không còn là một vụ án nhỏ nữa rồi, nó liên quan đến rất nhiều mặt nên cục cảnh sát đã thành lập một tổ chuyên án phụ trách vấn đề này.”

Lưu Dĩnh thong báo cho tôi một số tình ình mà trước mắt họ đã nắm được. Công ty TNHH công trình xây dựng Hữu Nghiên đã thành lập từ rất lâu nhưng trên thực tế lạI không làm gì cả. Lần này tham gia bỏ thầu, bọn chúng đã tạo ra những con số giả để chứng minh tiềm lực kinh tế của mình nên mới đủ tư cách tham gia. Nếu bọn chúng giành được gói thầu bằng con đường phi pháp thì sẽ lập tức cuỗm lấy khoản tiền đầu tiên của gói thầu.

Tôi ngồi im lặng lắng nghe Lưu Dĩnh nói, thật ra mấy thứ chị ta kể ra đâu tôi cũng đoán ra gần hết rồi. Lý Dương đã rất thông minh, bà ta đồng thời cho cả hai công ty dưới quyền mình tham gia bỏ thầu, nếu thành công bằng con đường phi pháp thì dùng chính công ty ma kia cuỗm tiền, còn nếu gặp sự cố gì thì bà ta sẽ rũ bỏ sạch trách nhiệm. Kỳ thực, bà ta vẫn còn chuẩn bị một hướng đi khác, đó là hối lộ Trưởng phòng Lưu. Nếu mọi việc êm xuôi bà ta sẽ dùng công ty mình đứng tên nhận dự án này thì bà ta vẫn cứ lời lớn. Chẳng qua cuối cùng có quá nhiều chuyện ngoài ý muốn xảy ra, tôi và Tiểu Thuý đã vô tình tham gia vào câu chuyện và cùng với sự cố tiền giả đã làm hỏng âm mưu của bọn chúng đồng thời buộc bà ta dấn thân vào con đường phạm tội.

Tôi không mấy lưu tâm đến những vấn đề đó, cũng may Lưu Dĩnh đã bắt đầu nói đến vấn đề mà tôi quan tâm, chị ta kể: “Thật ra công ty TNHH công trình xây dựng Hữu Nghiên không chỉ có hành động lừa đảo một lần. Thời gian trước họ còn kết hợp với phía công ty các cậu xây dựng một quỹ công ích nhưng họ đã tạo ra rất nhiều tư liệu giả mạo để đi lừa các doanh nghiệp khác quyên góp tiền.”

Tôi vội hỏi Lưu Dĩnh: “Vậy đến nay họ đã lừa tổng cộng bao nhiêu tiền rồi? Còn công ty chúng tôi đã hợp tác với họ liệu có bị liên can không?”Lưu Dĩnh đáp: “Chỉ có một doanh nghiệp bị bọn chúng lừa một khoản tiền lớn. Lúc đầu bọn chúng định lợi dụng khoản tiền quyên góp lớn này để thu hút càng nhiều sự đóng góp khác, nhưng sự việc vừa mới bắt đầu thì có người phát giác nên chưa tích luỹ được gì nhiều, nhưng khoản kinh phí đầu tiên đã bị bọn chúng cuỗm rồi. Một giám đốc phụ trách vấn đề này ở công ty các cậu vừa bị triệu tập đến để thẩm vấn. Chúng tôi vẫn chưa có kết quả gì, tạm thời chưa có chứng cứ xác thực nào chứng minh cô ta có tham gia hoạt động lừa đảo này, nhưng xảy ra sự cố lớn đến vậy chắc cô ta cũng phải chịu trách nhiệm. Hình ảnh công ty các cậu cũng bị ảnh hưởng lớn, nghe nói công ty bỏ khoản tiền quyên góp đầu tiên kia còn đòi truy cứu trách nhiệm đối với công ty cậu.”

“Các chị có bắt nhốt người giám đốc phụ trách việc đó của công ty em không?” Tôi dò hỏi Lưu Dĩnh.

Chị ta trầm ngâm một lát: “Có lẽ là không, vì không có chứng cứ nên chúng tôi không thể bắt người tuỳ tiện được.”

Tôi thấy nhẹ nhõm hẳn, hoá ra chị không bị bắt, vậy thì những chuyện khác chẳng có nghĩa lí gì, tôi chẳng thèm quan tâm công ty có tổn hại tiền hay ảnh hưởng đến hình ảnh không, miễn là chị bình an vô sự là được rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.