Sống Như Tiểu Cường

Chương 88



Tôi lại quay về thành phố, nhưng lần này không dám trực tiếp đi tìm Tiểu Huy, vì nó chắc chắn có quan hệ với hội của Lý Dương, mình tôi lao vào hang cọp coi như nộp mạng. Tôi lại nghĩ đến Lưu Dĩnh, tôi buộc phải lôi cảnh sát vào làm quân yểm trợ.

Tuy vậy lòng tôi vẫn còn đôi chút chần chừ, lần trước tôi đã hứa giúp chị ta rằng tôi sẽ dốc toàn tâm toàn lực giúp cảnh sát phá án, thế mà lúc nhìn thấy chị Tiểu Hân bình an vô sự tôi lặn không sủi tăm luôn, xem ra lần này lại đến tìm chị ta có lẽ chị ta sẽ bơ tôi ngay, mà đây lại là chuyện rất mất mặt, nó sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến danh tiếng của tôi. Tôi thầm thở dài, vì chị tôi có thể làm bất kỳ việc gì, một chút tên tuổi bị hao hụt có đáng gì chứ? Thêm vào đó, tiếng tăm của tôi vốn đã chẳng hay ho gì, có tổn hại thì cũng chẳng tổn hại là bao nhiêu.

Tôi đến cửa cục cảnh sát, chờ suốt một buổi chiều, cuối cùng cũng thấy Lưu Dĩnh từ trong đi ra, tôi đứng sau lưng chị ta gọi: “Cảnh sát Lưu!”

Lưu Dĩnh quay lại, có đôi chút ngạc nhiên, với một nụ cười tươi rói tôi tiến đến kéo tay chị ta. Lưu Dĩnh hét lên: “Bỏ tay ra! Bỏ tay ra! Cậu làm cái trò gì thế?”

Tôi khẩn cầu chị ta: “Cảnh sát Lưu, lần này chị nhất định phải giúp em!”

Lưu Dĩnh quay ngó khắp nơi rồi dồn hết kiên nhẫn nói với tôi: “Cậu túm lấy tôi thế này ngườI khác nhìn thấy còn ra thể thống gì?”

Tôi tiếp tục giọng điệu tội nghiệp: “Cảnh sát Lưu, chị mà không giúp em em sẽ không bỏ tay ra, lỡ có bị người khác nhìn thấy đúng là sẽ rất rách việc, nhất là cảnh sát Vương mà nhìn thấy nhỉ, lại thêm chuyện trước kia của chúng ta nữa, chẳng biết giải thích sao đây.”

Chị ta điên tiết mãi mới thốt nên lời: “Trước kia giữa tôi và cậu có chuyện gì? Cậu đừng có mà ăn nói bậy bạ.”

Tôi nói: “Đúng là không có chuyện gì, nhưng chúng ta cứ giằng co mãi sẽ dễ bị hiểu nhầm đấy.”

Chị ta bó tay với tôi đành bảo: “Rốt cuộc cậu có chuyện gì thì nói đi.”

Tôi bảo Lưu Dĩnh: “Em đã phát hiện ra một số tình tiết về công ty TNHH công trình xây dựng Hữu Nghiên lần trước đã tham gia lừa đảo.”

Lưu Dĩnh vừa nghe thấy vậy bộ mặt lập tức nghiêm trang hẳn lên. Xem ra chị ta vẫn rất quan tâm đến chuyện này, vì dù sao bố chị ta cũng bị lôi kéo vào.

Tôi kể cho Lưu Dĩnh nghe về mấy chuyện liên quan đến Tiểu Huy mà tôi nghe ngóng được, Lưu Dĩnh chăm chú lắng nghe.

Chị ta nói: “Cái tên Tiểu Huy này chính là một nhân vật rất quan trọng, dù hắn chỉ liên quan đến việc làm cầu nối quảng cáo công ích giả mạo, nhưng ít nhất từ hắn chúng ta cũng có thể khai thác được chút gì đó về manh mối của Lý Dương và bà Lý.”

Tôi lôi cái địa chỉ lấy chỗ chú Bảy ra và đưa cho Lưu Dĩnh, Lưu Dĩnh bảo: “Vậy chúng ta đến đó luôn đi!”

Tôi thấy hơi ái ngại, Lưu Dĩnh vội vàng quá, tôi hỏi: “Cảnh sát Lưu, chị không mang theo súng à?”

Lưu Dĩnh trả lời: “Tôi đã tan ca rồi, không mang theo súng bên mình.”

Mặt tôi méo xệch, vốn dĩ tôi hy vọng chị ta sẽ mang theo mấy chục an hem cùng xông vào chỗ ở của Tiểu Huy. Sau khi đánh đập tra tấn bắt hắn khai ra mối quan hệ của hắn với Lý Dương, cuối cùng lôi tiền ra trả thế là xong. Vậy mà lần này chị ta lại định đơn thương độc mã đi điều tra cùng tôi, thế nguy hiểm cũng chẳng kém gì tôi đi một mình.

Nhưng sự việc gấp rút quá rồi nên tôi đành cắn răng mà theo chân chị ta. Cũng còn may là mụ nha đầu này cũng khá hung hãn, lát nữa nhỡ có đụng độ chị ta chắc cũng kháng cự được một hiệp, và tôi có đủ thời gian để thừa cơ bỏ chạy rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.