Sống Như Tiểu Cường

Chương 95



Tiểu Huy nói: “Giờ tôi đang cần sự an toàn nên muốn giúp đỡ từ phía cảnh sát, tôi muốn đưa một số chứng cứ cho cảnh sát.”

Tôi bảo: “Vậy anh tự đi đi! Cánh cửa sở cảnh sát lúc nào cũng mở đấy!”

Tiểu Huy phân bua: “Ngày trước anh có làm mấy chuyện sai trái nên sợ bị cảnh sát phát hiện, nhưng anh vẫn muốn dựa vào phía cảnh sát để thanh toán hội Tam Hòa và Lý Dương nên anh mới đến tìm em.”

Tôi hỏi Tiểu Huy: “Chứng cứ à? Thế có mang đến không?”

Tiểu Huy bảo: “Có một số ghi chép việc giao dịch với Lý Dương, anh không mang đến đây. Nếu như chú cần thì năm giờ chiều mai chú đến căn lều nhỏ ở chân núi Thanh Khê để lấy chúng, để anh vẽ đường cho chú.”

Tiểu Huy đưa địa chỉ cho tôi rồi lẩn mất vào trong bóng tối.

Tôi cầm tờ địa chỉ trên tay mà trong lòng thấy lưỡng lự quá. Thực tình tôi cũng không tin hắn lắm nhưng đây đúng là một cơ hội tốt, nếu thành công thì sẽ diệt trừ được họa. Có lẽ tôi lại phải tìm đến Lưu Dĩnh để bàn chuyện này rồi.

Hôm sau tôi đến tìm Lưu Dĩnh, chị ta mừng lắm bảo sẽ đi cùng tôi.

Tôi bảo: “Cảnh sát Lưu, hay chị tập hợp một đội cảnh sát đến tóm cổ luôn Tiểu Huy cho xong, mình không phải tự đi như thế này nữa!”

Lưu Dĩnh do dự một lát rồi nói: “Thôi không cần đâu! Tôi nghĩ hắn sẽ cảnh giác, nếu lần này chúng ta lại đánh động hắn thì sau này chúng ta sẽ chẳng còn cơ hội nào.”

Tôi hỏi: “Bên cục cảnh sát có treo giải thưởng tố cáo Tiểu Huy không chị?”

Lưu Dĩnh đáp: “Không, hắn ta đâu phải chủ mưu.”

Tôi lại thở dài. Nếu treo giải vài chục nghìn tệ thì dứt khoát phải bắt cho bằng được cái tên Tiểu huy này. Chứng cứ cũng chả cần thiết phải lấy nữa, nhưng vì không có giải thưởng nên bắt hay không cũng mặc.

Tôi thấy lòng mình lạnh ngắt lạnh ngơ, sao dạo này toàn gặp phải tình thế vừa nguy hiểm vừa khó giải quyết? Tuy tôi rất có năng lực nhưng không thể lần nào cũng bị đẩy đến bờ vực của cái chết thế này.

Buổi chiều tôi và Lưu Dĩnh cùng đi đến núi Thanh Khê, chỗ này đã cách khá xa thành phố và rất hoang vu. Mấy hôm trước có một trận tuyết rơi nên cả ngọn núi phủ một màu trắng muốt. Tôi không quen thuộc đường đi lối lại nơi này, may mà có tờ giấy chỉ đường Tiểu Huy vẽ nên chúng tôi cứ dựa vào đó mà lần mò, cuối cùng cũng tìm thếy bên con đường dưới chân núi một ngôi nhà to như cái nhà kho.

Tôi không hiểu nổi tại sao lại có người dựng nên một ngôi nhà ở chốn xa xôi thế này, nhưng giờ không phải lúc để quan tâm đến quá nhiều thứ. Cửa không khóa, chúng tôi cảnh giác khẽ đẩy cửa vào, trong nhà trống tuếch, tôi thấy hơi nghi ngại, đây không giống căn nhà để ở, mọi thứ đều ngổn ngang.

Lưu Dĩnh nói: “Hỏng rồi, liệu có phải Tiểu Huy đã bị bọn chúng bắt đi rồi không? Căn nhà này hình như đã bị lục tung.”

Tôi quan sát kỹ căn phòng, nó gần như trống rỗng, chỉ có mấy cái hòm nhưng cũng không nhét vừa người vào được.

Lưu Dĩnh bảo tôi: “Để tôi ra ngoài xem tình hình thế nào.”

Tôi khẽ gật đầu. Chị ta chạy ra ngoài còn tôi tìm kiếm manh mối trong căn phòng. Tuy căn phòng ngổn ngang bừa bộn nhưng không có vết tích của một cuộc đánh lộn nào, chỉ bị đảo tung lên thôi.

Tôi bỗng nhớ ra bọn trẻ con trong thị trấn Tam Thủy chúng tôi luôn có một thói quen viết những câu linh tinh ra giấy rồi lấy một viên gạch đè lên để ở chân tường.

Tôi tìm ở góc tường và đúng là tìm thấy một mảnh giấy bên dưới hòn gạch, trên giấy viết nghuệch ngoạc vài chữ: “Trương Tiểu Cường. Tôi bị người của hội Tam Hòa phát hiện rồi, chỗ này rất nguy hiểm, cậu hãy đi khỏi đây ngay, tôi sẽ liên hệ lại sau.”

Tôi giật thót người, phải nhanh chóng báo cho Lưu Dĩnh biết mới được, tôi vừa chạy ra đến cửa thì gặp Lưu Dĩnh đang hốt hoảng chạy vào bảo tôi: “Bên ngoài có rất nhiều người của hội Tam Hòa, chúng ta mau chạy thôi.”

Tôi chợt hiểu ra. Chắc đám người này vào đây lục soát nhưgn chưa đi xa, bọn chúng ra ngoài rà soát một lượt giờ lại quay trở lại lục soát lần nữa. Tôi thò đầu ra quan sát, không kịp nữa rồi, tôi bàn với Lưu Dĩnh: “Có lẽ bây giờ không kịp chạy rồi, chúng ta đành trốn trong phòng này đánh bạc với vận may vậy, cũng có thể bọn chúng sẽ không vào nữa đâu.”

Lưu Dĩnh gật đầu. Chúng tôi nhòm qua khe cửa nhìn ra ngoài, đám người tập trung ngay ở cửa căn phòng. Tôi lo lắng đến nỗi tim đập thình thịch. Cũng may bọn chúng chỉ đứng ngoài nói chuyện chứ không thấy có ý định vào nhà.

Bỗng có một tên đi về phía căn phòng, tôi và Lưu Dĩnh vội vàng núp vào bức tường sau cánh cửa. Nếu bây giờ hắn đi vào nhà thì cách làm đúng đắn nhất mà tôi nên áp dụng là: đẩy ngay Lưu Dĩnh ra khỏi nhà, bọn người kia sẽ dồn sự chú ý vào chị ta và tôi sẽ nhân cơ hội này lỉnh ra. Nnhu7ng khi nãy rõ ràng Lưu Dĩnh có thể một mình thoát thân mà chị ta vẫn quay vào báo cho tôi, tôi làm sao có thể lấy oán báo ân được?

Gã khi nãy cuối cùng đã không vào phòng, tôi nghe thấy bên ngoài có tiếng động uỳnh uỳnh sau đó im ắng dần, bọn chúng đã bỏ đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.