Sống Sót

Chương 24: Cùng tắm




Edit: Đầm♥Cơ

Tôi từ trên ghế nhảy xuống, có chút chật vật nói: “Cháu ăn no.” Sau đó vội vã trở lại phòng của mình. Tôi có chút hối hận nhanh như vậy đã làm xong bài tập Đông Lệnh Doanh, cho tới tôi bây giờ cầm bút cũng không biết nên làm cái gì.

Tôi ngồi ở trước bàn, ngẩn người nghĩ tại sao Mạnh Khung lại nói với tôi điều này sớm như vậy. Kiếp trước anh hẳn sẽ không nói với tôi những chuyện này, dù có nói, tôi cũng đã quên rồi.

Có người nói đứa nhỏ nào khi còn bé vô cùng ngu độn, thường thường trí thông minh không thấp, bọn họ sẽ có lúc đột nhiên thông suốt, đến thời kỳ đặc biệt sẽ đoạt lại hết ánh sáng bị che giấu.

Tôi đoán tôi chính là như vậy. Ấu niên tôi chậm lụt hơn nữa mông muội, trước chuyện mười tuổi hầu như không nhớ rõ. Tôi chỉ có thể cố gắng nhớ lại việc Mạnh Khung đời người gặp tôi liền cho tôi mấy viên kẹo. Hỗn độn như vậy, rốt cuộc lúc tôi rớt lớp mười, thành tích toán của tôi bắt đầu đột nhiên tăng mạnh, trừ lần đó ra khoa học tự nhiên lại có ưu thế rõ ràng, tôi giống như đột nhiên thông suốt, trí nhớ trở nên rất tốt.

Tôi có thể nhớ mỗi một câu Mạnh Khung nói với tôi sau lớp mười, nhưng khi đó Mạnh Khung đã bắt đầu tránh né tôi… ấn tượng sâu nhất, chính là anh tránh né nhìn thẳng vào mắt tôi, khẽ cúi đầu làm lồi xương cổ.

Chính vì vậy, tôi nhớ không rõ lắm kiếp trước Mạnh Khung có nói qua lời như vậy hay không, tôi lại càng không rõ sao tôi lại đáp lại lời thử của Mạnh Khung như thế.

Tôi quay bút, lại cảm thấy trốn tránh như vậy cũng không phải biện pháp tốt nhất. Nhưng trừ trốn tránh tôi không nghĩ ra phương pháp tốt hơn.

Thật sự nói yêu thương với Mạnh Khung sao? Một người đàn ông tôi tôn làm cha, thử nói tôi làm sao có thể chung đụng với anh như người yêu.

Có lẽ là vì lời Mạnh Khung nói khiến tôi ăn ngủ không yên, lúc ý nghĩ hỗn loạn tôi bị sốt.

Buổi chiều Mạnh Khung không cho tôi đến nhà xe với anh, tôi ngủ một buổi chiều, khi tỉnh lại trời đã tối rồi, đầu choáng váng nhìn không rõ ràng lắm.

Tôi nghe có người dùng chìa khóa mở cửa, nhìn đồng hồ, chắc là Mạnh Khung trở lại.

Tôi trợn tròn mắt không nói chuyện, nằm ngay đơ ở trên giường.

Sắc trời rất tối, Mạnh Khung không mở đèn, anh nhẹ chân nhẹ tay đi tới cạnh giường tôi, hai cái tay dùng sức chà xát trên dưới, sau đó dùng tay nhè nhẹ sờ sờ trán của tôi.

Cho dù tay đã chà xát tôi vẫn bị anh đông lạnh một chút, cảm giác cực nóng biến mất không ít, tôi cảm thấy thoải mái hơn.

Tôi từ trong chăn vươn tay nắm lấy Mạnh Khung.

Mạnh Khung sợ hết hồn, sau đó hơi mở tay lôi tôi ra khỏi chăn để tôi dựa vào tủ đầu giường.

Đầu của tôi choáng váng khó chịu không muốn nói chuyện, Mạnh Khung đưa chén muỗn trong tay tới để tôi ăn cơm.

Đầu tôi choáng muốn ói, vốn không muốn ăn, Mạnh Khung lại nói:

“Ăn một chút đi, một lát uống thuốc không thì dạ dày cháu không chịu nổi.”

Mạnh Khung vô ý thức nâng lưng của tôi, xương bả vai của tôi bị anh vuốt có chút nhột.

Anh dùng một tư thế ôm hết tôi mà ngồi đối diện tôi, tôi cảm thấy tư thế như vậy có chút kỳ lạ, lại nói không ra có chỗ nào không đúng.

Uống thuốc xong tôi liền nằm xuống, thật ra thì bây giờ mới hơn bảy giờ, tôi không ngủ được nhưng lại lười nhúc nhích, liền trợn tròn mắt ở trên giường ngẩn người.

Mạnh Khung cầm chăn tắt đèn bò đến trên giường của tôi, cởi quần áo ra nằm ở bên cạnh tôi.

Tôi biết rõ bây giờ nên để anh đi ra ngoài, nhưng không biết vì sao tôi không có mở miệng nói chuyện.

Gian phòng an tĩnh một lát, Mạnh Khung hắng giọng một cái, nói:

“Chú sợ buổi tối cháu ngủ lại sốt cao.”

Anh giải thích như vậy lại khiến người ta cảm thấy kỳ quái hơn.

Tôi thở dài lật người, không nói gì.

Nửa ngày Mạnh Khung không có động tĩnh, qua mấy phút, anh mới nhẹ nhàng chuyển tới hướng tôi sau đó ôm lưng của tôi.

Bệnh cũng không nghiêm trọng, nhưng thời gian kéo dài, vừa bệnh liền kéo gần nửa tháng, mùa xuân qua tôi vẫn ho khan. Tôi và Mạnh Khung hai người đều không có thân thích, tối đêm ba mươi ở nhà ăn xong sủi cảo, không có ra cửa tiết kiệm không ít tiền.

Mùa xuân qua tôi phải đi Đông Lệnh Doanh rồi, tiền xe tiền thuê nhà đều do trường chi trả, chỉ khi đi bên ngoài chơi tự lo. Trong nhà Mạnh Khung mặc dù mùa đông có lò sưởi, nhưng lúc tắm vẫn lạnh, nhất là nước nóng lầu trên, cung cấp có thời gian, lúc khác đều là nước lạnh, cho nên tắm giống như là đánh giặc, mấy phút liền đi ra. Mạnh Khung nghĩ tôi sắp đi, không biết bên kia điều kiện như thế nào, vì vậy liền chuẩn bị hai ba đồng mang theo tôi đi nhà tắm tắm.

Mùa xuân đi qua vẫn là ngày nghỉ, mọi người đi về quên, trong phòng tắm chỉ có một hai người, nhìn kỹ vẫn là công nhân tắm kỳ .

Bởi vì ít người, tôi cùng Mạnh Khung chỉ tốn một phần tiền liền đi vào trong phòng bao, ông chủ rất tốt bụng nhắc nhở nói, hôm nay hồ nước vừa đổi, rất sạch sẽ.

Mạnh Khung giống như lúng túng. Lần đầu tiên anh tới nhà tắm, vốn cho rằng sẽ có một đống người cùng nhau tắm dội, không ngờ ông chủ nhiệt tâm như vậy, trực tiếp đưa hai chúng tôi đến phòng đơn.

Vì vậy hai chúng tôi đơn độc tắm. Lúc cởi quần áo, Mạnh Khung lề mề đưa lưng về phía tôi, cởi áo khoác xong bắt đầu ngẩn người. Tôi do dự một chút, nhanh chóng tuột hết quần áo trên người, dẫn đầu đi vào phòng tắm.

Phòng đơn rất nhỏ, có hai vòi phun, trung gian có một ao nước hình tròn, nếu như ngồi xuống độ sâu chỉ đến ngực.

Tôi tắm dưới vòi phun, đơn giản rửa sạch qua, nhìn nước quả thật rất sạch sẻ, liền ngồi vào trong ao.

Nước rất nóng, nếu như không thích ứng một chút sẽ không ngồi được. Tôi mới vừa ngồi xuống, Mạnh Khung liền tiến vào. Bên hông anh quấn một cái khăn lông, gặp tôi nhìn anh, Mạnh Khung lúng túng nói:

“Ách, một lát có thể dùng khăn lông chà lưng.”

Tôi không nói gì, Mạnh Khung cũng cảm thấy có chút xấu hổ, vừa định đi vào tôi nói với anh:

“Đi tắm qua một cái. Nước hơi nóng.”

Mạnh Khung do dự một chút, nhỏ giọng nói: “Cứ như vậy đi.”

Sau đó cởi khăn lông ra, chậm rãi đi vào trong bồn tắm.

Tôi cảm thấy có lẽ anh sợ tắm dội thì bị tôi thấy thân thể trần truồng của anh. Anh quá nhát gan rồi.

Nước rất nóng, Mạnh Khung lại sợ nóng, bắp chân đưa vào mấy lần cũng không nhịn được rút về, tiếng nước qua lại khiến tôi nâng mí mắt, tất cả thân thể của người kia tôi đều nhìn thấy. Mạnh Khung cúi đầu, tôi nhìn không thấy mặt của anh, lại phát hiện cổ của anh biến thành màu hồng giống bắp chân anh.

Tôi rũ mắt xuống, xoay người, không nhìn Mạnh Khung nữa.

Tôi ngồi ở trong hồ ngẩn người, suy nghĩ trong chốc lát về chuyện Đông Lệnh Doanh, lại nghĩ mùa xuân đã qua rồi, không biết Trương Mông lúc nào thì mở cửa lại.

Trương Mông không để lại phương thức liên lạc cho tôi. Tôi cảm thấy sau khi kêt thúc chuyện Đông Lệnh Doanh phải đi xem cửa hàng có mở hay không một chút.

Chờ lấy được bằng trung học phổ thông, tôi cũng sẽ không cần làm lao động trẻ em ở đó nữa, bây giờ tra không nghiêm như vậy, sẽ không nhìn hộ khẩu nhà người ta.

Tôi cúi đầu, thấy nước trước mắt bị người lay động, cũng biết Mạnh Khung đã ngồi xuống rồi.

Mạnh Khung bị nóng vẫn hấp khí, ngực nổi màu hồng nhàn nhạt, anh có chút ngượng ngùng, một lát sau xoay người, dùng sau lưng hướng về phía tôi.

Anh mất tự nhiên khom lưng, xương sau lưng lồi ra hết sức rõ ràng, một mùa đông qua, anh gầy không ít, thời gian dài lau xe khiến bắp thịt sau lưng anh rõ ràng hơn nữa lưu loát.

Chúng tôi ai cũng không nói gì, mặt nước rất yên tĩnh, Mạnh Khung không dám nhúc nhích.

Qua một lúc lâu, Mạnh Khung mới xoay người, nói với tôi:

“Đại ca.” Âm thanh của anh bình tĩnh ngoài ý muốn, “Chú giúp cháu chà lưng.”

Tôi nhìn anh một lúc lâu, trầm mặc ‘ ừ ’ một tiếng.

Khăn lông dính qua nước nóng mềm mại khác thường, lau trên lưng có chút cảm giác quái dị. Tay Mạnh Khung rất nhẹ, sức lực như vậy dường như là lau không sạch . Tôi cũng không lên tiếng, sau đó liền nghe Mạnh Khung luyên thuyên nói.

“. . . . . . Chú nghe chủ nhiệm lớp cháu nói, cháu là đại biểu nhỏ tuổi nhất.”

“Phải làm thân với học trưởng. Chú biết cháu thích cùng người lạ nói chuyện, nhưng chào hỏi vẫn phải có, gặp chuyện tự mình giải quyết không được thì xin bọn họ giúp một tay.”

“Ngộ nhỡ thi không đạt, cũng đừng quá áp lực, bây giờ cháu còn nhỏ. . . . . .”

Kiếp trước có lẽ tôi không thích nghe Mạnh Khung luyên thuyên như vậy, bởi vì trước kia mỗi khi anh nói chuyện tôi sẽ né tránh. Nhưng bây giờ tôi lại cúi đầu, cẩn thận nghe anh nói.

Lời của anh nói tôi đều hiểu, có mấy lời quả thật không dùng được, mà tôi chỉ muốn nghe anh nói chuyện.

Lời của anh giống như nơi nước trong phòng tắm này, bao vây cả người tôi lại.

Nóng đau lòng.

Buổi tối Mạnh Khung bị người của nhà xe gọi đi ăn cơm, vốn Mạnh Khung muốn ở cùng tôi, nhưng tôi lại cảm thấy tốt hơn, Đông Lệnh Doanh vô cùng cấp bách, cần phải có không gian an tĩnh học tập. Mạnh Khung làm xong cơm tối cho tôi, liền lặng lẽ đi ra ngoài.

Tôi lấy bài tập mấy ngày trước làm xong ra nhìn, đề có cách giải giống nhau xếp loại ra một bên. Đề thi Đông Lệnh Doanh rất dầy, đem một xấp bài thi chỉnh lý xong đã hơn chín giờ tối rồi. Mạnh Khung vẫn chưa về.

Tôi đứng lên hoạt động thân thể cứng ngắc, đi tới trước cửa sổ, có chút kỳ quái sao Mạnh Khung ăn một bữa cơm lại lâu như vậy.

Nhìn ra ngoài tôi mới phát hiện, thế nhưng có tuyết rơi.

Một năm này mùa đông vô cùng lạnh, hơn nữa kéo dài liên tục, hơn mấy tháng cũng không có tuyết, tính tính toán toán đây cũng là trận tuyết rơi đầu tiên một năm này.

Tôi mở cửa sổ ra một khe hở, gió lạnh lẫm liệt theo khe nhỏ chui vào. Tuyết trong không khí mát mẻ khác thường, tôi hít sâu một hơi, cảm giác uất ức tích góp từng tí một ở trong thân thể bị thổi ra ngoài, phổi cũng thư thái không ít.

Trên bệ cửa sổ có một chút tuyết, tôi vươn tay sờ sờ liền rút tay về. Mới vừa đóng cửa sổ liền nghe thấy có người dùng lực lấy tay đập cửa, kêu:

“Có người hay không? Trần Khải Minh, cháu đã ngủ chưa?”

Tôi xoay người, vừa đi vừa hỏi:

“Ai vậy?”

“Chú Triệu đây.” Người nọ trả lời, “Ba cháu uống nhiều quá, ra ngoài tiếp một chút.”

Nghe thế , tôi vội vàng chạy chậm mấy bước, mở cửa ra.

Vừa mở cửa, khí lạnh ngoài cửa liền tràn vào, đèn trong hành lang lập tức sáng lên, tôi thấy Mạnh Khung chống đầu ở trên tường, khó nhịn lấy tay nhẹ nhàng đấm mặt tường.

“. . . . . . Làm sao vậy?” Tôi hỏi.

Chú Triệu vốn muốn dìu Mạnh Khung vào, nhưng Mạnh Khung không cho hắn đụng mình, chỉ chống đầu ở trên tường, cong lưng, nhìn giống như muốn ói.

Chú Triệu có chút xấu hổ nói: “Uống nhiều quá, không biết làm sao đột nhiên khuyên cũng khuyên không được, cũng không có ai ép cậu ấy, chính cậu ấy uống say.”

Tôi im lặng, tiến lên một bước nhìn Mạnh Khung, nói: “Nhận ra cháu sao?”

Mặt Mạnh Khung sau khi say rượu rất ngốc, anh nhìn tôi đột nhiên khom người ôm tôi vào trong ngực.