Song Trình - Mãi Mãi Một Tình Yêu

Chương 83



Tôi không cần bất cứ điều gì, Văn Dương, Trác Lam, Diệc Thần, Tần Lãng, cái gì tự tôn, cái gì khí phách, cái gì cừu hận, cái gì hổ thẹn... Tôi cuối cùng, đã hiểu ra.

Người đàn ông này chính là thứ quý giá nhất của tôi, anh đã thành ra như vậy, tôi còn muốn phải làm sao nữa?

Còn điều gì trên đời quan trọng hơn việc ở bên cạnh anh nữa?

Nếu như...

"Làm sao vậy?" Kinh ngạc ban đầu qua đi, hắn một khắc cũng không ngừng vuốt tóc tôi, như không biết làm sao để trấn an tôi, chỉ lặp đi lặp lại, "Em làm sao vậy?"

"Em có thể..." Tôi nắm chặt hắn, cố gắng giữ cho âm thanh không quá khàn, "Em có thể... ở bên cạnh anh sao?"

Hắn im lặng, tay dừng lại.

"Chỉ cần ở bên cạnh anh là được rồi... những chuyện khác, đều không quan hệ."

Hắn vẫn chưa phản ứng lại.

Lần này tôi chủ động dùng hai tay nâng mặt hắn lên, buộc hắn đối diện với tôi.

Vành mắt đỏ bừng kia khiến tôi lập tức rớt nước mắt.

"Em xem, anh cũng biến thành ông lão thích khóc rồi." Hắn cười, càng khiến tôi khóc dữ dội hơn.

Tới mức này rồi, còn thứ gì trên thế giới này có thể khiến em buông tay với anh?

"Có thể chứ?" Tôi nhìn hắn bằng đôi mắt nghiêm túc.

Rồi tôi khóc thút thít tự động chồm qua, hôn lên bờ môi hắn, có vị mặn chát, nghĩ đến hắn cũng rơi lệ, trong lòng liền cảm thấy đau.

Môi dịu dàng miên man chạm vào nhau, hắn có chút giật mình, riết chặt vòng tay lại. Bị siết đến mức khẽ đau, nhưng tôi cảm thấy dù xương cốt có vỡ vụn hết cũng không sao cả.Đã lâu lắm rồi không dựa vào ngực hắn như vậy, cũng đã lâu lắm rồi không biết ôm lấy hắn có cảm giác như thế nào.

Hiện tại cuối cùng đã biết.

Chỉ cảm thấy có chết cũng cam tâm.

Nụ hôn nhanh chóng trở nên sâu hơn, đầu lưỡi bên trong cổ họng vuốt ve mơn trớn, hô hấp dần khẩn thiết, tôi đã quên mất vốn chính mình là người chủ động, chỉ hé môi ra để hắn hôn.

Hắn vẫn còn nhớ rõ phương thức thân thiết của cả hai, sau khi hôn môi, sẽ tiếp tục hôn lên chóp mũi, rồi mới hướng lên trán, chỉ là hôn nhè nhẹ nhưng nặng nề như muốn khắc ghi, như muốn nuốt vào trong bụng, hôn lên mép tóc, rồi mới dừng lại, theo đường cũ quay trở về, mãi cho đến cằm, đến cổ, đường cong của cổ...

Lưng được nâng lên dùng sức ve vuốt, cảm giác được nhiệt độ từ hạ thân của hắn đặt trên đùi, sự cứng rắn rõ ràng khiến tôi hơi nổi da gà, nhưng bên dưới bụng của chính mình cũng đang lặng lẽ trướng lên, nơi bị hôn như muốn rút cạn huyết đã phát nóng.

Dần dà không chống đỡ được trọng lượng hắn đè lên người, tôi ngã xuống giường, trong cổ họng nuốt nhanh một thoáng. Hôn môi cùng âu yếm đều thật tự nhiên, nhưng tôi lại không ức chế được sự khẩn trương.

Lâu lắm rồi không làm như vậy, cảm nhận được tay hắn luồn vào bên trong lớp áo len, không khỏi căng thẳng toàn thân, ngón tay mơn trớn trên ngực có cảm giác nhột nhạt cũng không biết phải làm sao, chỉ có thể thở hổn hển, bắt lấy bờ vai hắn.

Vuốt ve đến độ toàn thân như bị thiêu đốt mới chịu buông ra, tôi vô lực nằm ngửa trên giường, nhìn hắn đứng dậy bắt đầu trút bỏ quần áo.

Thế nhưng lúc nhìn thấy hắn toàn thân lõa thể, đường cong trên người vẫn xinh đẹp cân đối như trước, ngực liền không chịu đựng được mà hỗn loạn đập dồn. Đầu như phát hỏa, nhất thời bị lóa mắt, chỉ có thể ngơ ngác nhìn hắn chăm chú.

Người đã bốn mươi lăm tuổi... hắn thoạt nhìn vẫn trẻ trung quá mức, giống như thời gian đã nương tay xén bớt cho hắn mười năm thanh xuân vậy.

Đường nét gương mặt vẫn đẹp đẽ rõ ràng, tay chân săn chắc khỏe mạnh, bả vai rộng thẳng tắp, eo thon gọn, một vết sẹo cũng chẳng nhìn thấy.

Nhìn hắn khom người khiến cơ bụng thắt chặt lại, nhiệt độ cơ thể của tôi cũng nhanh chóng hạ xuống, cuối cùng đành cười khổ.

Thật sự là kém nhiều lắm.

So sánh với hắn thì người gầy còm như tôi... giống cái gì?

Vốn dĩ là dáng vẻ một người ở tuổi tứ tuần bình thường, ở trong bệnh viện héo rút một năm, càng thêm gầy đến mức cái gì cũng không còn. Rõ ràng bốn năm chênh lệch vĩnh viễn sẽ không thay đổi, hiện tại giống như nháy mắt tôi đã già vượt lên hắn, chân chính trở thành một ông lão khô quắt.

Phải chi đều xuống cấp như nhau thì đã không có chuyện gì để nói.

Nhưng hắn lại tốt đến mức này.

Để cho hắn nhìn thấy xương sườn lộ ra, rồi còn ngực hõm bụng hóp, quả thật vô cùng ngao ngán.

Áo len bị cởi bỏ, áo sơ mi cũng sắp bị cởi nốt tôi liền bắt đầu chống cự, nhanh chóng giữ lấy vạt áo của mình, sao cũng không cho hắn cởi ra."Sao vậy?"

Tôi không lên tiếng, cũng không biết nói sao, chỉ che lấy phần cơ thể lộ ra, không để hắn nhìn thấy.

"Vẫn là không muốn sao?"

Âm thanh thoáng thất vọng của hắn khiến tôi một trận khổ sở.

"Em nghĩ là nên chờ một chút..." Tôi vụng về đáp, "Chờ thêm một khoảng thời gian ngắn nữa..."

Có lẽ nên đi rèn luyện lại cơ thể một chút sẽ tốt hơn, tuy rằng không biết phải mất bao lâu mới có hiệu quả, nhưng ít nhất cũng phải tốt hơn hiện tại đã.

"Tại sao?" Hắn không lập tức buông ra, vẫn giữ chặt lấy cánh tay tôi, "Không phải em... muốn cùng ở một chỗ sao? Vẫn là đột nhiên cảm thấy chán ghét?"

"Không phải!" Đối với vẻ mặt còn vương lại chút yếu đuối ấy, thật muốn ôm chặt lấy hắn.

"Hay là... còn sợ anh?" Hắn vẫn cố gắng phỏng đoán, "Anh sẽ không làm em đau đâu, thật sự..."

"Không phải do anh." Tôi nhìn ánh mắt lưỡng lự của hắn giải thích lung tung, "Đúng là đột nhiên em cảm thấy không thoải mái, lần sau đi, lần sau chúng ta..."

"Sao lại không thoải mái? Có chuyện gì quan trọng hơn sao?"

Thấy tôi quanh co mãi không tìm được lý do thoái thác, hắn nhìn tôi chốc lát như hiểu ra, rút tay về, không nói tiếp nữa.

"Anh đi tắm." Ngồi đối diện một lúc lâu, hắn cúi đầu nói một tiếng, đứng dậy, đem quần đã cởi một nửa sửa sang lại, thắt dây nịt.

Sự lặng thinh mất mát này khiến tôi lập tức đau lòng. Tôi sĩ diện hão làm cái gì chứ? Cho dù cơ thể xấu xí này có bị nhìn thấy mà ghét bỏ đi nữa, vẫn còn tốt hơn việc khiến hắn đau lòng.

"Lục Phong..."

"Ừ?"

Tôi ôm lấy thắt lưng hắn, đưa mặt kề sát lại bụng hắn, "Em... em dùng miệng giúp anh làm."

Hắn tựa hồ có chút ngạc nhiên, rồi mới lấy tay xoa đầu tôi, "Thật là, chẳng phải em ghét nhất chuyện đó sao?"

"Anh thoải mái là được rồi..." Tôi mở dây nịt hắn ra, "Em..."

"Ngốc." Hắn giống như kiềm chế sự tức giận, dùng sức búng một chút lên trán tôi, "Anh muốn ôm em chẳng lẽ chỉ vì nửa thân dưới thôi sao?"

"..."

"Chỉ là muốn ôm em một cái." Hắn nghẹn họng nói, miễn cưỡng lắm mới khống chế được vẻ ôn hòa, "Nếu như em không muốn, không đi vào cũng không sao."

Tôi vùi mặt trên bụng hắn, "...rất xấu."

"Hả?"

"Cơ thể em... rất xấu, không giống như anh... anh chưa thấy đó thôi..."

Lặng yên trong chốc lát, trước mắt bỗng nhoáng lên một cái, động tác ấn tôi lên giường cũng thật thô bạo. Cái nhếch môi trên mặt hắn cũng không rõ là đang cười hay đang tức giận, ánh mắt cũng thật hung tợn.

Giây tiếp theo y phục đã bị kéo xuống, chưa kịp phát ra âm thanh gì thì quần cũng bị ném đi, tôi còn đang giật mình thì thân thể nóng rực kia đã quyết liệt áp tới.Hai chân bị buộc tách ra hai bên, bên dưới eo còn lót thêm một tấm đệm nâng lên, tuy rằng không ngừng kinh hoàng lúng túng lặp lại câu 'Gượm đã', ngực và bụng đã bị hôn đến vừa nóng vừa đỏ, cả nơi sâu kín nhất cũng bị liếm tới, có giãy giụa ngăn cản ra sao cũng vô hiệu.

Phía trước lẫn phía sau đều bị hắn dùng lưỡi liếm đến ướt mèm, trong lúc vật thể linh hoạt mềm mại vô cùng nóng ấm đó chơi đùa trước sau, tôi chỉ có thể liều mạng vặn vẹo, hai tay giữ lấy đầu hắn cầu xin tha thứ. Cổ họng phát ra toàn âm thanh kỳ quái, hạ thân trướng đến độ đau đớn, hai chân không thể khép chặt được.

Đứt quãng cầu xin hắn 'đừng liếm', mãi cho đến khi cầu chì trong người tôi sắp đứt đoạn tới nơi hắn mới thiện tâm mà dời môi đi.

Chân bị ép đến phát run cuối cùng mới được duỗi thẳng. Vừa được thả lỏng trong nháy mắt đã bị bày ra tư thế nằm nghiêng, nửa thân người ép xuống giường, một chân bị hắn ngồi lên, chân còn lại thì gác lên vai hắn.

Dây chằng của tôi không chịu nổi thử thách ở mức này, tôi liền thoát ra tiếng nức nở. Chưa nói đến đau đớn, còn là cảm giác tê dại, chân không có khí lực, vì vậy lúc phía sau bị ngón tay lạnh lẽo thâm nhập, tôi chỉ có thể liều mạng hít một hơi thật sâu, toàn thân căng thẳng, quờ quạng túm lấy ra giường.

"Đừng sợ, anh sẽ cẩn thận."

Dù hắn nói vô cùng nghiêm túc, nhưng thứ âm thanh khàn khàn ấy, càng khiến tôi thêm bất an.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.