Soul Screamers (Nữ Thần Báo Tử)

Quyển 1 - Chương 13



HẲN LÀ ANH NASH ĐÃ NHẬN RA rằng tôi đã hiểu ra vấn đề - và cả nỗi khiếp sợ trên gương mặt tôi - bởi vì ngay lập tức anh vòng tay qua eo tôi, kéo tôi sát lại gần bên mình. “Nghe vậy thôi nhưng cũng không đến nỗi đáng sợ như thế đâu. Một bean sidhe có kinh nghiệm sẽ biết phải làm sao để được an toàn. Nhưng chúng ta chưa có nhiều kinh nghiệm, Kaylee à” - anh ấy thật khiêm tốn khi tự nhận mình như thế, và cả hai bọn tôi đều hiểu rằng tôi mới chính là người mới - “Hơn nữa bọn mình thậm chí còn chưa biết có đúng là tên ba cô gái đó không có trong danh sách hay không. Đây mới chỉ là giả định của chúng ta thôi. Một giả định không hề chắc chắn và rất nguy hiểm.”

“Bọn mình sẽ biết khi anh Tod gọi” - tôi vẫn khăng khăng giữ quan điểm của mình. Cái thông tin mới nghe được từ anh Nash khiến cho đầu tôi quay mòng mòng, và cho sự việc vốn đã phức tạp nay càng trở nên phức tạp hơn.

“Chắc không phải tối nay đâu.”

“Nhưng sẽ sớm thôi” - anh ấy sẽ lấy được thứ chúng tôi cần, tôi tin chắc là như vậy. Cho dù đó là vì bị các lý lẽ của chúng tôi thuyết phục hay vì muốn biết tên của tôi - “Anh nhớ gọi ngay cho em khi có tin của anh ấy đấy. Nhé?”

Anh thoáng ngập ngừng rồi gật đầu. “Nhưng em phải hứa với anh sẽ không làm gì nguy hiểm, cho dù anh ta có nói gì đi chăng nữa. Không được cất tiếng hát cho linh hồn khi chỉ có một mình.”

Cho dù tôi có định làm như vậy thật thì tôi cũng chẳng dại gì mà thừa nhận. Hơn nữa... “Em chẳng ham hố nhìn thấy cái Cõi m đó một mình đâu. Hơn nữa, năng lực nhỏ bé của em cũng chẳng có ích gì nếu thiếu anh, đúng không?”

“Chính xác.” Chỉ tới lúc đó nét mặt anh mới giãn ra được một tí và anh nghiêng người sang hôn tạm biệt tôi. Tôi ôm lấy anh thật chặt khi anh rời tay tôi ra, cố níu kéo một chút cảm giác an toàn và tốt đẹp mà anh luôn mang lại cho tôi mỗi khi đứng gần anh. Anh Nash đã trở thành thành trì vững chãi của tôi, giúp đầu óc tôi vẫn giữ được tỉnh táo trong cái thế giới tràn ngập những nguy cơ và hiểm họa không nhìn thấy được, mà tôi vừa mới khám phá ra.

Tôi không muốn anh về, nhưng không may là trong thế giới của các vị phụ huynh và những cái đồng hồ báo thức, anh ấy không thể ở lại.

Tôi đi vào nhà và đóng cửa lại, sau đó chạy tới chỗ cửa sổ trước, nhìn ra ngoài cho tới khi xe anh đã khuất khỏi tầm mắt mới thôi. Đang kéo lại cái rèm cửa, đột nhiên tôi nghe thấy có tiếng cọt kẹt đằng sau lưng. “Kaylee đấy à?” Tôi giật bắn mình quay ngoắt ra sau và thấy bác Brendon đang đứng lù lù ở cửa phòng khách, quan sát tôi.

“Ối, bác Brendon, bác làm cháu giật hết cả mình!”

“Cháu không phải người duy nhất trong cái nhà này có đôi tai to” - bác cười mà trông như mếu.

“Tai to không đáng lo bằng miệng lớn bác ạ” - tôi trả lời, mừng thầm khi thấy chị Sophie vẫn đang ngáy đều đều, và mọi thứ trong căn phòng đã yên tĩnh trở lại. Tôi vòng qua chỗ bác Brendon đang đứng rồi đi về phía hành lang, lòng thầm hy vọng rằng bác ấy chỉ đang thử tôi thế thôi, chứ thực chất không hề nghe thấy cuộc tranh luận nho nhỏ vừa rồi của tôi và anh Nash.

Bác đi theo tôi tới phòng ngủ, và khi tôi định đóng cửa phòng lại, bác liền giơ tay chặn lại. “Có chuyện gì thế hả Kaylee?”

‘‘Không có gì ạ” - tôi thản nhiên trả lời, cúi xuống cởi giày ra cất vào trong tủ.

“Bác nghe thấy hai đứa nói chuyện” - bác Brendon đứng dựa vào thành cửa, hai tay khoanh lại trước ngực. Trông mặt bác ấy vẫn rất trẻ mặc dù có Chúa mới biết bây giờ bác ấy bao nhiêu tuổi rồi - “Hai đứa đang tính làm gì ở buổi lễ tưởng niệm ngày mai thế? Và Tod là ai?”

Chết cha. Tôi gạt đống quần áo sạch chưa hề gấp mà bác Val vứt ngổn ngang trên giường mình sang một bên rồi nằm vật xuống. Mặc dù cũng muốn bịa ra một câu trả lời nghe đáng tin một chút lắm, nhưng đầu óc tôi lúc này đang vô cùng bấn loạn, chẳng nghĩ được gì. Hơn nữa so với sự hiểu biết của bác Brendon về loài bean sidhe thì kiến thức của tôi chỉ như con muỗi, làm sao lừa nổi bác ý.

Hay là cứ nói quách sự thật với bác ý cho rồi… Như thế, nếu tên thần chết nổi loạn kia thực sự có mặt tại buổi lễ tưởng niệm thật và anh Nash từ chối giúp tôi vì muốn bảo vệ cho tôi, thì vẫn còn có bác Brendon ra mặt. Bề ngoài bác ấy luôn tỏ ra cứng rắn vậy thôi chứ bên trong bác ấy giống như một chú gấu Teddy dễ mủi lòng. Cũng như tôi, bác ấy chắc chắn sẽ không chịu đứng yên nhìn một cô gái vô tội phải chết oan đâu.

“Bác có chắc chắn là mình muốn nghe câu chuyện này không?”

Bác Brendon lắc đầu. “Bác chắc chắn là mình không hề muốn nghe một chút nào. Nhưng cháu cứ nói đi.”

“Có lẽ bác sẽ cần phải ngồi xuống đấy” - tôi cảnh báo, tay loay hoay gỡ cái tai nghe iPod đang nằm chỏng chơ trên gối. Hai cái dây xoắn tít lại với nhau; tôi đoán chắc tại tôi vẫn đeo chúng lúc ngủ.

Bác Brendon nhún vai rồi bước tới ngồi xuống cái ghế cạnh bàn học của tôi, hai tay vẫn đang khoanh trước ngực.

“OK, bác cháu mình thỏa thuận với nhau thế này nhé. Cháu chấp nhận kể cho bác nghe bởi vì cháu biết là bác sẽ làm điều đúng đắn. Vì thế, bác phải hứa là sẽ không phạt cháu vì những điều cháu sắp thú nhận ra sau đây.”

Môi bác Brendon hơi cong lên, giống như đang cố nín cười. “Cháu cứ nói tiếp đi…”

Tôi hít một hơi rồi nín thở, không biết nên bắt đầu từ đâu cho hợp lý. Nhưng rồi quyết định cứ đi thẳng vào vấn đề là nhanh nhất, hy vọng rằng bác Brendon sẽ chỉ nhìn vào những cái tốt và bỏ qua những cái chưa tốt của tôi. “Meredith Cole không phải là người đầu tiên.”

“Ý cháu nói cô bé không phải là linh cảm đầu tiên của cháu?” Trông bác không có vẻ gì là bất ngờ. Tất nhiên rồi, làm sao bác ấy có thể quên được những lần trước - nhất là cái lần khiến tôi phải nhập viện điều trị tâm lý.

“Cả cái đó nữa. Nhưng ý cháu đang muốn nói là bạn ấy không phải người đầu tiên chết trong tuần này. Còn có một người tối thứ Bảy và một người chiều hôm qua nữa. Cả ba người đều chết rất giống nhau.”

“Và cháu đã linh cảm được cả ba trường hợp à?” Bây giờ thì bác ấy đã bất ngờ thật, trán nhăn tít lại, lông mày chổng ngược lên.

“Không ạ, cháu không nhìn thấy trường hợp thứ hai” - tôi liếc mắt nhìn cái máy tính xách tay, tránh không nhìn vào mắt bác, trong khi tay vẫn đang tất bật gỡ mấy nút thắt của cái tai nghe - “Nhưng cháu đã nhìn thấy cái chị chết hôm tối thứ Bảy, và đoán trước được chuyện gì sẽ xảy ra. Cũng tương tự như với Meredith chiều hôm nay.” Tôi đoán là bác Val đã tường thuật lại hết mọi chuyện với bác trai.

“Khoan đã, tối thứ Bảy á?” - sự hoài nghi đang hiện rõ trên khuôn mặt bác - “Bác tưởng cháu ở nhà cơ đấy.”

Tôi nhún vai và nhướn một bên lông mày lên hỏi ngược lại bác. “Cháu cũng tưởng cháu là con người cơ đấy.”

Bác Brendon cau mặt lại nhưng sau đó gật gật đầu, chấp nhận chịu thua. Điều khiến tôi ngạc nhiên nhất chính là bác Val không hề mách lại chuyện đó với chồng. Tại sao nhỉ? Không lẽ “cà phê” đã khiến cho bác ấy quên mất tội của tôi?

“Thế cô bé đầu tiên đó chết ở đâu?” - bác Brendon khoanh hai tay lại trước ngực, ngả người ra sau ghế và nghiêm giọng hỏi - “Cháu đã đi đâu?”

Đột nhiên tôi thấy mừng vì tay mình đang có việc để làm... “Quán Taboo ạ, một CLB ở bên khu West End. Nhưng…”

Mặt bác tôi sầm lại, và hình như tôi vừa nhìn thấy sự chuyển động của các vòng xoáy trong mắt bác. Chuyện này chưa bao giờ xảy ra. Nếu có thì tôi đã phải nhận ra chứ. “Làm sao cháu có thể vào CLB được? Cháu đã làm giả chứng minh thư đấy hả?”

Tôi đảo tròn hai mắt. “Không ạ, cháu lén vào từ cửa sau. Nhưng đó không phải vấn đề chính” - tôi nói rất nhanh, hy vọng những thông tin sau đó sẽ khiến cho bác phân tâm và không đi sâu vào câu chuyện lén đi bar của tôi nữa - “Một cô gái trong CLB hôm ấy trông rất... tối. Như thể toàn thân chị ấy đang bị bóng râm bao phủ lấy và ngoài cháu ra thì không ai khác trong CLB nhìn thấy được. Vừa nhìn thấy chị ấy, cháu đã biết là chị ấy sẽ chết và cơn hoảng sợ - hay còn gọi là linh cảm ấy - ập tới rất nhanh và mạnh mẽ, giống như lần trước. Nhưng cháu không hề biết là mình đã đoán đúng - rằng chị ấy đã chết - cho tới khi xem tin tức trên TV sáng hôm qua.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt bác Brendon, hỏi tiếp. “Mấy người đó cũng chết rồi đúng không bác? Những người cháu đã nhìn thấy năm ngoái ý?”

Trông mặt bác ấy rất buồn, nhưng không hề có sự ngập ngừng hay nghi ngờ nào trong mắt bác ý. “Ừ.”

“Sao bác biết ạ?”

Bác tôi cười cay đắng. “Bởi vì các nữ thần báo tử không bao giờ sai.”

Khó tin và chính xác. Xem ra tôi có thể hành nghề xem bói được rồi...

“Sau khi xem xong bản tin sáng hôm qua, cháu đã rất hoảng sợ. Và mọi thứ trở nên thực sự kỳ quặc với cháu khi chuyện đó lại xảy ra ngay chiều hôm ấy.”

“Nhưng cháu không hề linh cảm thấy lần thứ hai này đúng không?”

Tôi gật đầu và quyết định bỏ cuộc không cố gỡ cái tai nghe nữa. “Cháu chỉ được nghe kể lại về cô gái thứ hai nhưng cháu đã xem trên mạng rồi. Cô gái ở Arlington đó cũng chết giống y như cô gái ở quán Taboo. Và Meredith. Cả ba đều tự dưng lăn đùng ra chết mà không có bất kỳ sự cảnh báo trước nào. Bác nghe có thấy bình thường không?”

“Không” - bác Brendon trả lời ngay, không chút chần chừ - “Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta có thể bỏ qua khả năng đây chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Nash đã kể cho cháu nghe những gì về khả năng của chúng ta?”

“Những gì quan trọng nhất rồi ạ. Cháu hy vọng thế” - Kể cả nếu anh ấy có không nói hết cho tôi biết mọi chuyện thì vẫn còn đỡ hơn nhiều việc không biết một tí gì về thân thế thực sự của mình.

Bác Brendon vắt một chân lên chân kia, mặt vẫn có vẻ chưa tin. “Thế cậu ấy có cho cháu biết điều gì sẽ xảy ra với một linh hồn sau khi chết đi không?”

“Có ạ. Đấy là lúc anh Tod sẽ xuất hiện.”

“Tod là ai?”

“Một thần chết làm trong bệnh viện. Anh ấy bị kẹt lại ở đấy vì dám để cho một bé gái sống trong khi đáng ra cô bé ấy phải chết, và ông chủ của anh ấy đã lấy mạng bà ngoại cô bé để thế vào. Nhưng cuối cùng…”

Bác Brendon đứng bật khỏi ghế, mặt bác ý đỏ đến nỗi tôi còn tưởng bác ấy đang mắc chứng phình mạch cơ. Không hiểu các bean sidhe có bị phình mạch không nhỉ?

“Nash đưa cháu đến gặp một thần chết á?” - bác Brendon gầm lên, đi đi lại lại trong phòng đầy giận dữ - “Hai đứa có biết hành động đó nguy hiểm đến thế nào không hả?” - tôi đã cố mở miệng thanh minh nhưng không làm sao xen vào được - “Thần chết vốn không ưa gì các bean sidhe. Khả năng của chúng ta xung đột với khả năng của bọn họ và đa số các thần chết đều thấy bị đe dọa bởi chúng ta. Việc một bean sidhe đi gặp thần chết chẳng khác nào đi vào đồn cảnh sát với một khẩu súng đã lên đạn trong tay.”

“Cháu biết” - tôi trấn an bác - “Nhưng anh Nash quen với cái anh này từ trước khi người ta trở thành thần chết cơ. Họ gần như có thể coi là bạn của nhau.”

“Đó chỉ là suy nghĩ một phía của cậu ấy thôi. Và bác nghi là người tên Tod kia sẽ không đồng tình đâu” - bác ấy lại tiếp tục đi qua đi lại trước mặt tôi, như thể đi càng nhanh bác ấy sẽ càng có thể suy nghĩ được nhanh hơn không bằng.

“Sao cũng được, nhưng anh ấy đã hứa sẽ giúp đỡ bọn cháu.” Bác Brendon không cần phải biết cụ thể lý do tại sao anh Tod lại đồng ý giúp bọn tôi.

“Giúp bọn cháu làm gì?” Bác đứng khựng người lại giữa phòng, trân trối nhìn tôi, và lần này các vòng xoáy trong bác thực sự đang xoay tít mù.

“Giúp bọn cháu tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy ra. Anh ấy sẽ đi thu thập thông tin hộ bọn cháu.”

Nét mặt bác Brendon càng lúc càng tối sầm lại, và tôi gần như muốn tắc thở khi nhìn vào mấy vòng xoáy màu xanh trong mắt bác ý, chúng đang xoay nhanh tới mức khiến tôi chóng hết cả mặt. “Là loại thông tin gì hả Kaylee? Cháu đang tính làm chuyện gì thế? Bác muốn biết toàn bộ sự thật và bác muốn biết ngay bây giờ, nếu không bác thề là cháu sẽ không bao giờ được phép rời khỏi căn nhà này cho tới khi tròn 21 tuổi.”

Thật đúng là sự mỉa mai của cuộc đời mà! Ai mà ngờ được giờ đây bác Brendon lại là người đang yêu cầu tôi nói ra sự thật. Tôi thở dài và ngồi thẳng người dậy. “OK, cháu sẽ nói cho bác nghe, nhưng bác đừng có hốt hoảng đấy nhé. Nghe vậy thôi nhưng không nguy hiểm đến mức ấy đâu...” - hy vọng là như thế - “... bởi vì bọn cháu đã phát hiện ra một kẽ hở trong tỷ giá trao đổi và...”

“Tỷ giá trao đổi á?” - mặt bác Bredon, chỉ trong một giây, đã chuyển từ đỏ như quả cà chua sang mức báo động nguyên tử, và bác ấy không ngừng đi qua đi lại trước mắt tôi - “Đây chính là lý do tại sao bác muốn bố cháu giải thích mọi chuyện với cháu. Hoặc nếu không thì là bác. Như thế các bác mới biết được cháu hiểu chuyện được đến đâu và vẫn còn đang mơ hồ chuyện gì.”

“Cháu chẳng mơ hồ chuyện gì cả” - tôi phản ứng lại.

“Có đấy, nếu cháu nghĩ là mình có thể dự tính được tỷ giá trao đổi. Cháu không thể tưởng tượng nổi việc xen vào công việc của thần chết nguy hiểm thế nào đâu!”

“Sự thiếu hiểu biết mới là nguy hiểm bác Brendon ạ. Sao bác vẫn không chịu hiểu nhỉ?” - tôi vừa nói vừa đứng dậy giũ cái quần bò cho phẳng, nhưng cũng là để kiềm chế cơn giận dữ đang trào dâng trong mình - “Suy cho cùng, nếu những linh cảm ấy vẫn tiếp tục xảy ra, rồi cũng sẽ đến lúc cháu không thể kìm nén lại được và cất tiếng hát thôi. Và cháu sẽ làm chậm lại lịch trình của một thần chết nào đó và khiến cho anh ta nổi giận - đấy là chưa kể đến những bóng ma vô hình khác đang rình rập ngoài kia - trong khi bản thân cháu không biết mình đã làm gì sai. Bác thấy chưa? Mọi người càng giữ bí mật với cháu sẽ chỉ càng khiến cho cháu dễ gặp nguy hiểm hơn mà thôi. Anh Nash biết điều đó và anh ấy đã phân tích cho cháu nghe các khả năng và hậu quả có thể xảy ra. Anh ấy đang trang bị cho cháu các kiến thức cần thiết bởi vì anh ấy hiểu rằng cách phòng vệ tốt nhất chính là phải học cách làm sao để tránh khỏi những rắc rối.”

“Nhưng theo như những gì bác đang được nghe, có vẻ như cháu đang đi tìm rắc rối thì đúng hơn.”

“Không phải rắc rối. Mà là sự thật” - tôi gấp cái quần lại và để xuống phía cuối giường - “Điều chúng ta không có được trong căn nhà này. Mặc dù giờ cháu đã biết mình là ai nhưng bác và bác Val vẫn có những bí mật giấu cháu.”

Bác Brendon thở dài nặng nhọc và ngồi xuống cái ghế cạnh giường tôi, đưa tay lên gãi đầu. “Hai bác không phải đang giữ bí mật với cháu. Hai bác chỉ muốn cho bố cháu cơ hội để làm cái việc mà một người bố cần phải làm.”

“Ôi giời!” - tôi nhảy xuống khỏi giường và giật mạnh một cái áo sơ mi dài tay ra khỏi đống quần áo - “Bố cháu đã có tận 16 năm để làm điều đó nhưng đã không hề làm. Điều gì khiến bác nghĩ rằng bây giờ bố cháu sẽ làm?”

“Hãy cho bố cháu một cơ hội, Kaylee ạ. Có khi bố cháu sẽ khiến cháu phải ngạc nhiên đấy.”

“Cháu nghi lắm” - tôi gấp cái áo lại một cách cẩu thả rồi thẩy nó về phía cái quần bò, một bên tay áo vẫn đang lòi hẳn ra ngoài - “Nếu anh Nash biết điều bố cháu sắp nói, chắc chắn anh ấy đã nói cho cháu nghe rồi.”

Bác Brendon nhoài người tới, gấp lại cái tay áo ngay ngắn cho tôi. “Nash đáng ra không bao giờ nên đưa cháu đến gặp gã thần chết đó, Kaylee ạ. Các bean sidhe không có bản năng tự vệ tự nhiên khi đụng độ với những giống loài khác. Đó là lý do tại sao chúng ta sống ở đây, cùng với con người. Bí quyết để sống trường thọ chính là chúng ta tránh xa bọn họ ra. Và chỉ gặp mặt với thần chết một lần duy nhất trong đời - khi thời khắc của chúng ta tới.”

“Bác nói thật buồn cười!” - tôi ném tiếp một cái áo nữa lên chồng quần áo đã gấp xong và rút ra từ đống hổ lốn trên giường một cái quần ngủ - “Thần chết đâu thể động vào bác trừ phi tên bác có trong danh sách. Và khi điều đó xảy ra, bác sẽ không thể làm gì để ngăn nó lại. Vì thế tránh mặt các thần chết là không cần thiết. Nhất là khi họ có thể giúp chúng ta.” Trên lý thuyết. Nhưng chẳng phải lý thuyết của tôi về cái chết của ba cô gái kia được dựa trên sự nghi ngờ về khả năng có một thần chết đang không làm đúng chức trách nhiệm vụ của mình còn gì?

“Gã thần chết đó đã hứa giúp cháu tìm ra sự thật gì thế?” Bác Brendon lại ngồi xuống ghế, thở dài đầy bất lực. Bác đưa tay lên day day hai bên thái dương, nhưng đấy đâu phải là lỗi của tôi. Nếu người lớn không nói dối tôi suốt 13 năm qua, mấy chuyện này có lẽ đã không xảy ra.

“Anh ấy sẽ lén nhìn vào danh sách tổng của ba ngày vừa rồi và xem xem tên ba cô gái đã chết có trong danh sách không.”

“Hắn ta sẽ làm cái gì cơ?” Bác Brendon sững người lại, bàng hoàng nhìn tôi. Có lẽ thứ cử động duy nhất trong phòng lúc này là các vòng xoáy đang quay điên đảo trong mắt bác.

“Bác không phải lo. Anh ấy sẽ không đánh cắp nó đâu. Anh ấy chỉ lén nhìn trộm thôi.”

“Kaylee ơi, đó không phải là vấn đề. Vấn đề là việc cậu ta sắp làm cực kỳ nguy hiểm, cho cả ba đứa. Thần chết coi danh sách quý như là mạng sống của mình vậy. Con người không được biết khi nào mình sẽ chết. Chính vì thế cháu không thể cảnh báo cho họ. Mỗi lần có linh cảm, cháu đều không thể mở miệng, đúng không?”

“Vâng” - tôi nhặt nhặt mấy sợi chỉ tuột ra trên quần, không hề thoải mái với cái cách câu chuyện đang chuyển hướng - “Cháu đã cố để cảnh báo cho Meredith nhưng cháu biết dù cháu có mở miệng ra khi đó, cháu cũng chỉ có thể phát ra tiếng hét mà thôi.”

Bác Brendon gật đầu thông cảm. “Có lý do chính đáng cho điều đó. Đã là con người thì ai chẳng sợ chết. Họ bị ám ảnh bởi cái chết. Biết rằng mình sẽ chết vì mắc bệnh ung thư hay một căn bệnh ác tính nào đó, với con người mà nói đã đủ đau khổ lắm rồi. Và việc biết được chính xác thời điểm, có ngày giờ cụ thể sẽ chỉ càng khiến cho họ phát điên mà thôi.”

“Chẳng lẽ cháu không biết điều đó sao?” - tôi nắm chặt lấy cái quần trong tay.

“Tất nhiên là cháu biết rồi. Cháu hiểu rõ điều đó hơn bất cứ ai, và đây cũng là nguyên nhân khiến cho cháu phải nhập viện.”

“Không phải, chính bác và bác Val đã bắt cháu nhập viện thì có!” - tôi vẫn chưa thể nguôi ngoai chuyện này.

“Hai bác không còn sự lựa chọn nào khác” - bác Brendon gật đầu thừa nhận - “Bởi vì một mình hai bác không làm sao giúp cháu bình tĩnh lại được. Cháu đã la hét suốt hơn một tiếng đồng hồ, rất lâu sau khi linh cảm của cháu đã qua, mặc dù chỉ có bác là người duy nhất ở đó biết chuyện gì đang xảy ra.”

Tôi quay sang mở cái ngăn kéo tủ cạnh giường và cất bộ đồ ngủ vào trong đó. “Sao bác biết ạ?”

“Các bean sidhe nam nghe được âm thanh thực sự của tiếng khóc than của một bean sidhe nữ. Sau khi khúc hát linh bản kết thúc, âm thanh phát ra từ miệng cháu chỉ đơn thuần là những tiếng thét. Cháu đang hoảng sợ - và kích động - đến mức hai bác sợ rằng nếu cứ tiếp tục cháu sẽ làm bị thương chính mình. Hai bác thực sự không còn sự lựa chọn nào khác.”

“Sao bác không nghĩ tới chuyện nói chuyện với cháu? Kể cho cháu nghe sự thật?” Tôi hậm hực nhặt lấy mấy cái quần lót ném vào cái ngăn kéo bên cạnh rồi đóng sầm lại.

“Bác cũng muốn lắm chứ. Thậm chí bác đã thử làm điều đó nhưng cháu không chịu nghe. Bác nghĩ cháu khó mà nghe được giọng của bác trong khi đang hét to như thế. Bác không có cách nào làm cho cháu bình tĩnh lại được, kể cả việc sử dụng năng lực Ảnh hưởng của mình lên cháu.”

“Thế mà anh Nash lại làm được đấy ạ. Hai lần rồi!” - tôi ngồi phịch xuống giường.

“Thế à?” - một biểu cảm rất lạ thoáng thoảng qua khuôn mặt bác Brendon. Vừa có chút gì đó ngạc nhiên, lại vừa có chút đăm chiêu và lo lắng - “Cậu ấy đã sử dụng năng lực Ảnh hưởng đó với cháu à?”

“Chỉ là để giúp cháu bình tĩnh lại trong hai lần linh cảm đó thôi. Tại sao ạ?” - và rồi tôi chợt hiểu ra ý bác ấy đang muốn nói gì - “Không! Anh ấy sẽ không bao giờ sử dụng năng lực đó để bắt cháu làm cái gì cả. Anh ấy không phải là người như thế.”

Bác Brendon suy nghĩ một lúc rồi gật đầu. “Thế thì tốt. Bác cũng mừng là cậu ấy có thể giúp cháu kiểm soát được tiếng khóc của mình, kể cả nếu có phải sử dụng đến sức Ảnh hưởng của mình. Như thế vẫn tốt hơn là cách của hai bác” - bác Brendon mỉm cười - “Nhưng chúng ta đang nói lạc đề rồi. Kaylee này, hãy nghe lời bác, đừng dính dáng gì tới công việc của thần chết. Và càng không nên nhờ một thần chết đi do thám chính đồng nghiệp của mình như vậy. Nếu cậu ấy bị bắt, hậu quả sẽ khôn lường. Họ có thể sẽ sa thải ngay cậu ta.”

“Thế thì sao ạ?” - Mất việc thì có là gì so với việc một cô gái vô tội bị mất mạng? Hơn nữa, bị mất việc cũng đâu phải là tận thế. Emma là một bằng chứng đấy thôi. Suốt gần một năm trời, cứ vài tháng là tôi lại thấy cậu ấy bị mất việc, cho tới khi tôi xin cho cậu ấy vào làm cùng ở rạp chiếu phim - “Bắt giữ linh hồn có vẻ như là một kỹ năng khá đặc biệt không phải ai cũng làm được. Anh Nash nói với cháu trên thế giới có hàng ngàn thần chết. Anh Tod không làm ở chỗ này thì vẫn có thể đi kiếm việc ở chỗ khác thôi. Dù sao thì anh ấy cũng sẵn đã không thích làm ở bệnh viện rồi.”

Bác Brendon hít một hơi dài. “Cháu không hiểu rồi, Kaylee ạ. Một khi thần chết đánh mất đi vị trí của mình, họ sẽ không có đường quay trở lại.”

“Ý bác là sao ạ? Quay trở lại từ đâu cơ ạ?”

“Từ cõi chết. Các thần chết đều đã chết, Kaylee à. Thứ duy nhất khiến cơ thể họ vẫn hoạt động và giữ được linh hồn bên trong cơ thể chính là công việc. Vì thế khi một thần chết mất đi công việc, mọi thứ cũng sẽ chấm dứt.”

“Không đâu.” Đôi tất đang gập dở trên tay tôi rớt cái phịch xuống giường, toàn thân tôi lạnh toát.

Vậy ra khi anh Tod nói suýt chút nữa thì bị mất việc vì đã để bé gái đó sống, là anh ấy muốn ám chỉ rằng anh ấy đã suýt mất mạng. Và lần này nếu anh ấy bị bắt quả tang đang đi do thám giúp tôi, chắc chắn anh ấy sẽ khó lòng thoát.

Không ổn. Không ổn một chút nào.

Tại sao anh ấy lại đồng ý làm việc đó? Không thể nào chỉ vì muốn biết họ tên tôi. Tôi đâu có hấp dẫn đến thế đâu và tên của tôi cũng chẳng hề khó khăn để tìm ra. Anh Tod chẳng phải đã biết tôi học ở trường nào rồi còn gì.

“Nhưng nói thế nào thì cũng vẫn phải làm bác ạ” - tôi quả quyết - “Chúng ta cần phải biết liệu các cô gái ấy có tên trong danh sách thật không. Cháu thì không nghĩ là số của họ đã tận đâu, mà để biết được chắc chắn đúng hay sai, chúng ta cần phải xem cái danh sách.”

Mặc dù nói cứng vậy thôi nhưng thực sự giờ tôi cũng đang mâu thuẫn với bản thân mình lắm. Liệu tôi có quyền quyết định mạo hiểm mạng sống của người này để cứu lấy một người khác không? Một cô gái tôi không hề quen biết với một anh chàng tôi mới chỉ gặp có một lần? Và đó lại còn là một anh chàng đã chết, mặc dù ý thức được sự nguy hiểm đang rình rập nhưng vẫn đồng ý làm.

Đột nhiên chẳng có gì trở nên có nghĩa với tôi nữa. Từ sâu thẳm trong tim, tôi hiểu rằng các cô gái này chưa đến số phải chết, nhưng với việc tìm cách cứu sống nạn nhân tiếp theo, tôi sẽ tự làm lộ ra thân phận của mình, trước những giống loài mà tôi vẫn chưa dám tưởng tượng ra cái thế giới mà tôi không thể nhìn thấy, và đặt mạng sống của những người khác vào nguy hiểm. Bao gồm cả mạng sống của chính mình.

Hai vai tôi rũ xuống, bối rối nhìn bác Brendon. “Thế cháu phải làm gì bây giờ hả bác?” Tôi rất ghét cái cảm giác vô dụng lúc này của mình, nhưng bác tôi đã nói đúng. Tôi thực sự không ý thức được chuyện gì đang xảy ra và mọi ý định tốt đẹp trên thế giới này sẽ trở nên vô nghĩa nếu tôi không biết phải làm gì với chúng.

“Bác không nghĩ là cháu có thể làm được gì đâu, Kaylee à” - bác Brendon trông cũng thất vọng không kém gì tôi - “Chúng ta chưa biết vấn đề là ở chỗ nào, và cho tới khi xác định được điều đó, cháu sẽ chỉ chuốc rắc rối vào mình thôi.”

Tôi đã rất cố gắng để nghĩ thoáng hơn một chút. Không vội vàng đưa ra những kết luận. Xét cho cùng, tôi cũng đâu có nắm giữ được chứng cứ cụ thể nào trong tay đâu. Tất cả những gì tôi có là một linh cảm xấu và cảm giác tội lỗi. Mà ngay cả nếu giả định của tôi có đúng đi chăng nữa thì tôi cũng không có nhiều sự lựa chọn. Tôi chỉ vừa mới phát hiện ra ngày hôm nay, rằng tôi là một bean sidhe và tôi vẫn chưa hề thử sử dụng năng lực đó một lần nào. Cũng không có gì đảm bảo là tôi có thể cứu được nạn nhân tiếp theo, cho dù họ có đang bị oan thật.

Có lẽ bác Brendon nói đúng, tôi không nên dây vào công việc của các thần chết. Bởi vì họ có liên quan gì tới tôi đâu.

Hay nói đúng hơn là chưa.

Nhưng nhỡ nó sẽ sớm liên quan tới tôi thì sao? Một bạn trong trường tôi đã chết, và không có gì đảm bảo là chuyện đó sẽ không xảy ra một lần nữa. Và nếu điều đó có thể xảy ra với bất kỳ ai, nó hoàn toàn có thể xảy ra với tôi, hay một người bạn thân nào đó của tôi.

“Nhưng nhỡ giả định của cháu là đúng thì sao? Nhỡ đúng là các cô gái ấy đã chết trước khi đến số thì sao? Cháu không thể chỉ đứng nhìn và để chuyện đó lại xảy ra lần nữa. Và một mình cháu thì không thể cứu được ai. Nhưng càng kéo nhiều người tham gia vào chuyện này sẽ chỉ càng khiến họ gặp nguy hiểm hơn mà thôi.” Giống như tôi đã làm với anh Tod. Và anh Nash.

“Thế thì bác nghĩ là cháu đã có câu trả lời của mình rồi. Ngay cả nếu cháu có sẵn sàng mạo hiểm tính mạng của chính mình - và bác cũng nói luôn để cháu biết, bác sẽ không đời nào để cho cháu làm chuyện đó, chừng nào cháu vẫn còn nằm trong sự kiểm soát của bác - thì cháu cũng không có quyền mạo hiểm tính mạng của người khác.”

“Chẳng nhẽ cháu cứ giương mắt nhìn một người vô tội phải chết oan như thế à?”

Bác Brendon chống hai khuỷu tay lên đùi và hít một hơi thật sâu. “Không. Còn một cách khác. Khi gã thần chết kia liên lạc lại với cháu và nếu quả thực là những cô gái kia không có tên trong danh sách thật, thì bác hứa là bác sẽ đứng ra điều tra chuyện này. Cùng với bố cháu. Với một điều kiện. Cháu phải thề là sẽ đứng ngoài chuyện này.”

“Nhưng...”

“Không nhưng nhị gì hết. Cháu có đồng ý với thỏa thuận này không?” - và không đợi nghe câu trả lời của tôi, bác lại nói tiếp - “Trước khi trả lời bác, cháu hãy nghĩ về Nash, về Tod và những người có thể sẽ gặp nguy hiểm nếu cháu vẫn cứ khăng khăng đòi tự giải quyết mọi chuyện.”

Tôi thở dài. Bác ấy biết quá rõ điểm yếu của tôi là gì rồi. “Thôi được rồi. Cháu hứa sẽ báo ngay cho bác biết sau khi nhận được tin của anh Tod.”

“Cảm ơn cháu. Bác biết mấy chuyện này không hề dễ dàng gì với cháu.” Bác đứng dậy và đút hai tay vào trong túi quần, trong khi tôi cất mấy cái tất vào trong ngăn kéo đang mở sẵn.

“Nhưng mà sao gia đình mình cái gì không di truyền lại đi di truyền cái tiếng thét rợn người thế không biết?”

Bác Brendon cười phá lên, đứng dựa lưng vào cánh cửa. “Thế vẫn còn là may đấy. Cháu mà là nhà tiên tri thì còn khổ nữa.”

“Uầy, có cả nhà tiên tri cơ ạ?”

“Nhưng hiện không còn nhiều nữa, và đa số những người này đều có năng lực siêu phàm. Nếu cháu cho rằng việc dự đoán trước được một cái chết tại một thời điểm đã là khó khăn lắm rồi thì hãy thử tưởng tượng cảm giác khi phải chứng kiến mọi điều sẽ xảy ra với tất cả những người mà cháu gặp, và không thể nào tắt đi được những hình ảnh đó.”

Tôi chỉ biết rùng mình trước ý nghĩ đó. Bên ngoài kia còn có biết bao nhiêu điều tôi chưa từng biết. Sao tôi có thể không nhận ra rằng một nửa gia đình mình không phải là con người nhỉ? Nếu nhìn thấy đôi mắt với những vòng xoáy lạ kỳ kia biết đâu chừng tôi đã nhận ra?

“Sao trước đây cháu chẳng thấy mắt bác chuyển động bao giờ?”

Bác Brendon mỉm cười. “Bởi vì bác đã già và biết cách kiểm soát cảm xúc của mình. Mặc dù phải thừa nhận là không hề dễ dàng gì khi có cháu ở bên cạnh hằng ngày. Bác nghĩ đó cũng là một phần lý do tại sao bố cháu quyết định ra đi. Khi nhìn vào cháu, bố cháu sẽ nhìn thấy hình ảnh của mẹ cháu và khó có thể che giấu cảm xúc của mình. Và nếu cháu nhìn thấy đôi mắt của bố, cháu sẽ có những câu hỏi mà bố cháu chưa sẵn sàng để trả lời.”

Để xem lần này bố sẽ trốn được vào đâu… “Thế bác bao nhiêu tuổi rồi ạ? Tuổi thật sự ý.”

Bác Brendon tặc lưỡi và nhìn chằm chằm xuống đất. Tôi còn tưởng bác ấy sẽ không trả lời cơ, rằng tôi vừa phá vỡ một quy tắc nào đó của các bean sidhe về chuyện hỏi tuổi tác. Nhưng rồi bác ngước mắt lên nhìn tôi và khẽ cười nhẹ. “Bác cũng đang chờ xem tới lúc nào thì cháu sẽ hỏi bác câu đó. Bác vừa bước sang tuổi thứ 124, vào mùa Xuân năm ngoái.”

“Ối trời ơi!” - tôi trợn tròn mắt lên nhìn bác, trong khi bác toét miệng ra cười - “Đáng ra bác phải nghỉ hưu từ 60 năm trước mới phải. Bác Val có biết không ạ?”

“Tất nhiên rồi. Và bác ấy suốt ngày lấy chuyện đó ra để trêu chọc bác không thương tiếc. Những đứa con từ cuộc hôn nhân đầu tiên của bác còn nhiều tuổi hơn cả bác Val.”

“Bác đã từng kết hôn ạ?” - tôi không thể giấu được sự sửng sốt trong giọng nói của mình.

“Ở Ai-len, hơn nửa thế kỷ trước. Cứ vài thập kỷ chúng ta sẽ lại phải dọn đi nơi khác để mọi người không nhận ra là chúng ta gần như không già đi. Vợ đầu của bác mất ở Illinois 24 năm trước, và hai đứa con của bác - đều là bean sidhe - giờ đã có cháu hết rồi. Nhớ nhắc bác hôm nào bác sẽ cho cháu xem ảnh.”

Tôi gật gật đầu, vẫn chưa hết choáng váng. “Uầy, thế mấy anh chị ấy tính tình có dễ chịu hơn chị Sophie không ạ?” Tôi buột miệng hỏi.

Bác Brendon khẽ nhíu mày trước câu hỏi của tôi nhưng sau đó chuyển thành một cái mỉm cười đầy thông cảm. “Thẳng thắn mà nói… thì là có. Nhưng Sophie vẫn còn trẻ. Thêm vài năm nữa chị cháu sẽ chín chắn hơn thôi.”

Không hiểu sao nhưng tôi thấy nghi ngờ lắm.

Và rồi tôi chợt nhận ra một điều. “Cuộc đời đúng là trớ trêu bác nhỉ?” - tôi đứng lùi lại vài bước, nhìn bác Brendon một lượt từ đầu tới chân - “Tuổi bác gấp ba lần tuổi bác Val, nhưng trông bác vẫn trẻ hơn rất nhiều.”

Bác Brendon nháy mắt, tay đặt lên nắm cửa và quay lưng rời khỏi phòng. “Bác có thể chắc chắn với cháu một điều, Kaylee ạ, bây giờ từ ‘trớ trêu’ không còn là cách bác Val của cháu miêu tả về khoảng cách tuổi tác đó nữa.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.