Soul Screamers (Nữ Thần Báo Tử)

Quyển 1 - Chương 15



BUỔI SÁNG HÔM ẤY, tôi tỉnh dậy trong tiếng đập cửa thình thình và những cái giật cửa liên hồi từ bên ngoài phòng. “Kaylee, dậy đi, đồ lười biếng!” - tiếng chị Sophie the thé - “Có điện thoại của bố này!”

Tôi lăn qua lăn lại trên giường, kéo chăn trùm qua đầu và liếc thật nhanh về phía cái đồng hồ báo thức. Mới 8 giờ 45 sáng. Tại sao bố tôi lại gọi điện trong khi chỉ chưa đầy một tiếng nữa thôi là hai bố con sẽ gặp nhau? Để báo với tôi là bố đã hạ cánh chăng? Hay là bố chưa hề hạ cánh?

Bố sẽ không đến. Đáng ra tôi phải đoán trước được điều này mới phải.

Trong vài giây, tôi mở chăn ra nhìn chăm chăm lên trần nhà, cố nén cơn giận dữ đang sôi sục trong lòng. Suốt tám tháng qua, tôi chưa hề gặp bố lấy một lần, và giờ bố thậm chí còn chẳng buồn tới giải thích cho tôi hiểu lý do tại sao mọi người lại giấu chuyện tôi không phải là con người.

Tôi cũng đâu cần bố. Chính nhờ vào sự hèn nhát của ông mà tôi mới có được hai người giám hộ tuyệt vời như bây giờ. Nhưng bố nợ tôi một lời giải thích, và nếu tôi không thể nghe trực tiếp thì chí ít cũng phải qua điện thoại.

Tôi hất chăn ra và nhảy xuống khỏi giường. Tôi mở cửa phòng và thấy chị Sophie đang đứng lù lù ở đó, quần áo, đầu tóc và son phấn chỉnh tề. Vết tích duy nhất còn sót lại của ngày hôm qua là hai cái bọng mắt vẫn còn hơi sưng, mà tôi tin rằng chỉ độ một tiếng nữa thôi là mất hẳn.

Lần gần đây nhất khi tôi uống một viên thuốc an thần đó, tôi thức dậy trông như một con điên.

“Cảm ơn!” Tôi cầm lấy cái điện thoại từ tay chị Sophie và chị ấy chỉ gật đầu, sau đó quay lưng bỏ đi, chứ không ngúng nguẩy hay bĩu môi lườm nguýt như mọi ngày.

Tôi đá chân khép cửa lại và đưa điện thoại lên tai. So với di động của tôi, cái điện thoại mẹ con này thật không khác gì cục gạch, và tôi thậm chí còn không nhớ lần cuối cùng mình sử dụng điện thoại bàn là bao giờ nữa.

“Bố có thể gọi vào điện thoại di động của con mà.” Tôi nói.

“Bố biết.”

Giọng của bố vẫn giống như trong trí nhớ của tôi - trầm, nuột và xa cách. Chắc bố trông vẫn giống như hồi tôi gặp bố cách đây tám tháng, nhưng đảm bảo ông sẽ ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi bây giờ. Lần cuối bố gặp tôi, tôi mới chỉ gần 15 tuổi. Mọi thứ đã thay đổi. Tôi đã thay đổi.

“Bố vẫn nhớ số này từ ngày xưa nên gọi thẳng vào đây cho tiện.” Bố nói tiếp. Đây chỉ là một cách nói khác của Bố chẳng có mặt mũi nào để thú nhận là bố không nhớ số điện thoại của con. Mặc dù bố là người trả tiền hóa đơn hằng tháng.

“Để con đoán nhé” - tôi kéo ghế ngồi phịch xuống cạnh bàn, đưa tay bật máy tính - “Bố sẽ không đến đúng không?’’

“Tất nhiên là bố đến chứ” - tôi có thể cảm nhận được cái nhíu mày của bố qua điện thoại, và chỉ tới lúc ấy tôi mới để ý thấy tiếng loa thông báo và những tiếng bước chân ồn ã từ phía đầu dây bên kia.

Bố đang ở sân bay.

“Giờ bố đang ở Chicago. Chuyến bay của bố bị hoãn lại do gặp trục trặc ở động cơ. Nếu may mắn thì tối nay bố sẽ có mặt ở nhà. Bố chỉ muốn báo cho con biết là bố sẽ về muộn thôi.”

“OK ạ.” May mà tôi đã không mở miệng đòi bố giải thích mọi chuyện qua điện thoại. “Hẹn gặp bố tối nay.”

“Ừ” - tiếp theo đó là một sự im lặng kéo dài, bởi vì bố không biết phải nói gì nữa. Và tôi cũng không hề có ý khiến cho mọi chuyện dễ dàng hơn với bố bằng cách tự mở lời trước. Cuối cùng bố hắng giọng nói tiếp - “Con vẫn ổn chứ?” Giọng bố nghe có vẻ... nặng nề, như thể bố muốn nói thêm điều gì đó, nhưng lại thôi.

“Vâng.” Mà ngay cả nếu con có không ổn, thì bố cũng đâu làm được gì, tôi nghĩ thầm trong bụng, tay di di con chuột - “Chắc cũng phải mất một thời gian để thích nghi dần ạ. Nhưng con đã sẵn sàng đón nhận mọi bí mật.”

“Bố rất xin lỗi về những gì đã xảy ra, Kaylee ạ. Bố biết bố nợ con sự thật - về mọi chuyện - nhưng có những chuyện không hề dễ dàng với bố chút nào, vì thế bố mong con hãy cố gắng kiên nhẫn với bố nhé.”

“Thì con cũng còn sự lựa chọn nào khác đâu.” Mặc dù rất giận khi phát hiện ra mọi người đã nói dối tôi suốt thời gian qua, nhưng tôi cũng hiểu rằng chắc chắn phải có một lý do kinh khủng nào đó nên họ mới thà chấp nhận để tôi nghĩ rằng mình bị điên còn hơn là kể cho tôi nghe sự thật.

Bố thở dài. “Khi nào bố về tới nơi, bố con mình cùng ra ngoài ăn tối nhé?”

“Cũng được ạ. Đằng nào con cũng cần phải ăn cái gì đó. Tôi nhấp chuột hai lần vào thanh công cụ và tìm trang mạng tin tức mới nhất trong ngày.

Bố lại ngập ngừng thêm một lúc nữa, như chờ đợi, muốn nghe tôi nói tiếp, và mặc dù một phần trong tôi cũng muốn tha cho bố khỏi sự im lặng trừng phạt này lắm, nhưng tôi đã cố kiềm chế lại. Các chuyến viếng thăm vào ngày sinh nhật và những tấm thiệp mừng Giáng sinh không đủ để bố giữ một vị trí trong cuộc đời của tôi. Nhất là khi tôi đã không còn nhận được chúng từ gần một năm nay... “Vậy... hẹn gặp con tối nay.”

“OK.” Nói rồi tôi cúp máy, đặt điện thoại lên trên bàn, và ngồi thừ ra mất một lúc. Sau đó tôi thở ra thật mạnh và cắm cúi đọc tin tức của ngày hôm nay, hy vọng rằng nó sẽ giúp tôi gạt được các suy nghĩ về bố ra khỏi đầu. Ít nhất là cho tới khi bố xuất hiện ở cửa vào tối nay.

Không có tin gì mới về Alyson Baker hay Meredith Cole, nhưng phía cảnh sát đã có kết luận về nguyên nhân tử vong của chị Heidi Anderson: Tim ngừng đập. Chẳng phải đó là điều mà ai chết cũng sẽ bị sao? Vấn đề là trong trường hợp của chị Heidi, không hề có nguyên nhân cụ thể nào dẫn tới việc tim chị ấy ngừng đập. Chị ấy chỉ đơn giản là đột tử. Chấm hết.

Tức giận, tôi tắt phụt máy tính đi và bỏ vào trong phòng tắm. Hai mươi phút sau, tôi đã yên vị trên chiếc ghế trong phòng bếp với một cốc nước hoa quả ép và một thanh bánh dừa. Tôi vừa mới chỉ bóc được cái vỏ ngoài thì thấy bác Val lững thững đi vào, trong chiếc áo choàng vải bông xù của bác Brendon, thay vì cái áo choàng lụa thường ngày. Mái tóc vàng của bác ấy hôm nay được búi lên rất cẩu thả, viền kẻ mắt thì nhòe nhoẹt, còn da dẻ nhợt nhạt, trong khi hai bẽo má lại được trát phấn quá đà.

Bác Val đi thẳng tới chỗ cái máy pha cà phê đã được đổ đầy nước và đang sôi xình xịch. Trong vài phút, tôi chỉ im lặng ngồi nhai, nhìn bác nhâm nhi cà phê và phải đến khi bác ấy uống sang đến cốc thứ hai, tác dụng của caffeine hình như mới bắt đầu được phát huy.

“Cho bác xin lỗi về buổi tối qua nhé” - bác Val đưa tay vuốt lại mái tóc - “Bác không có ý muốn làm cháu mất mặt với bạn trai mình đâu.”

“Không sao đâu ạ” - tôi vò cái vỏ bánh lại và ném vào trong thùng rác ở góc phòng - “Với những gì đang diễn ra quanh đây, thì việc có thêm một bà bác say rượu cũng không có gì là quá ngạc nhiên đâu ạ.”

Bác Val khẽ nhăn mặt lại, rồi gật đầu. “Công nhận, bác cũng đáng trách thật.”

Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi bây giờ của bác, tôi lại thấy mủi lòng và ân hận. “Không, bác chẳng có gì đáng trách cả. Cháu xin lỗi.”

“Bác cũng vậy” - bác cười gượng gạo - “Bác không biết phải bắt đầu từ đâu để nói cho cháu hiểu là bác cảm thấy có lỗi với cháu vô cùng. Tất cả những chuyện này đều không phải là lỗi của cháu…” Bác Val nhìn xuống cái cốc như thể còn rất nhiều điều muốn nói với tôi nhưng các ngôn từ đã rơi tõm mất vào trong cốc nước và ướt sũng hết, không thể vớt lên dùng được nữa.

“Cháu không sao đâu bác ạ.” Tôi uống nốt chỗ nước cam còn lại rồi bỏ cốc vào trong bồn rửa, sau đó quay về phòng. Tôi nhắn tin cho Emma để xác nhận lại một lần nữa xem cậu ấy có tới buổi lễ tưởng niệm ngày hôm nay không.

Mẹ của Emma nhắn lại là cậu ấy sẽ có mặt trước đó 15 phút - lúc 1 giờ kém 15.

Buổi sáng còn lại của tôi trôi qua một cách nhạt nhẽo với TV và mạng Internet. Tôi đã cố gắng tìm cách gặp riêng bác Brendon, để kể cho bác nghe về thông tin anh Tod mới phát hiện ra được, nhưng cả hai lần đều thất bại. Bởi lần nào cũng thấy bác ấy đang phải an ủi, dỗ dành chị Sophie, người cũng đang khiếp sợ buổi lễ tưởng niệm ngày hôm nay không kém gì tôi.

Sau bữa ăn trưa sớm mà tôi hầu như không ăn được miếng nào, tôi đi về phòng thay quần áo, hy vọng rằng chiếc áo sơ mi dài tay màu đen của mình sẽ phù hợp với buổi lễ tưởng niệm của người bạn mà tôi đã không thể cứu. Trên đường đi ra cửa, tôi nhìn thấy chị Sophie, trong bộ váy đen đơn giản, đang ngồi trên cái ghế dài ngoài hành lang, hai tay nắm lại để trên đùi, đầu cúi gằm xuống. Trông chị ấy thật đáng thương và lạc lõng. Mặc dù không hề thích bị người khác xen vào giữa tôi và anh Nash, nhưng tôi vẫn chủ động đề nghị cho chị ý đi nhờ xe tới trường.

“Mẹ sẽ đưa chị đi.” - Sophie ngước đôi mắt to buồn rười rượi lên nhìn tôi và nói.

“OK.” Mừng quá!

Năm phút sau, tôi đã có mặt ở trưóc cửa nhà anh Nash, với tâm trạng khá căng thẳng trong khi đợi anh lên xe. Tôi chỉ sợ cuộc cãi vã lúc nửa đêm hôm qua giữa anh và anh Tod; và sự miễn cưỡng của anh khi kể về anh Tod với tôi, sẽ khiến cho buổi gặp mặt sáng nay của bọn tôi không được thoải mái. Nhưng ngay khi cánh cửa bên anh đóng lại, anh đã nhoài người sang hôn tôi say đắm. Xem ra tôi đã lo lắng hơi thừa rồi.

Bãi đỗ xe của trường hôm nay chật cứng. Nếu không muốn nói là quá tải. Rất nhiều phụ huynh đã đến tham dự, cùng một số quan chức của thành phố, và theo như tin tức tôi vừa đọc được buổi sáng nay, BGH nhà trường đã mời thêm nhiều chuyên gia tâm lý đến để giúp các em học sinh của mình vượt qua nỗi đau buồn này. Tôi đã phải đậu xe ở tít dọc bên đường gần với phòng thể dục, và đi bộ vào trong. Anh Nash nắm tay tôi suốt dọc đường, và bọn tôi gặp Emma, vừa được một trong mấy bà chị của cậu ấy thả xuống, ở ngay cửa trước. Tôi đã hứa sẽ đưa cậu ấy về tận nhà.

Emma hôm nay trông rất tệ. Tóc cậu ấy được túm lại đằng sau khá sơ sài, còn khuôn mặt thì hầu như không trang điểm. Đôi mắt đỏ ngầu chứng tỏ cô nàng đã khóc rất nhiều. Nhưng cậu ấy có chơi thân với Meredith Cole đâu nhỉ?

“Cậu vẫn ổn chứ?” Tôi vòng một tay còn lại qua eo Emma, lúc ba đứa chúng tôi len qua đám đông đang tụ tập trước cửa.

“Ừ. Có điều mấy chuyện này kỳ dị quá. Đầu tiên là cô gái ở quán bar, sau đó là cô gái ở rạp chiếu phim. Và giờ là một bạn trong chính trường của bọn mình. Mọi người đều đang bàn tán về chuyện này. Nhưng họ không hề biết gì về cậu.” Emma hạ giọng thì thào cái từ cuối cùng.

“Sự thật còn kỳ dị hơn thế nhiều.” Anh Nash và tôi kéo Emma ra chỗ hành lang gần nhà vệ sinh. Tôi vẫn chưa có cơ hội cập nhật cho cậu ấy về những diễn biến mới nhất của câu chuyện, và lần đầu tiên trong đời tôi thấy mừng vì Emma bị phạt không được dùng điện thoại. Bởi nếu không chắc hẳn tôi đã buột miệng kể tuốt tuồn tuột mọi chuyện cho cậu ấy nghe - về các bean sidhe, thần chết, và cái danh sách tử thần - trước khi tôi có thể suy nghĩ thấu đáo. Và điều đó sẽ chỉ càng khiến cho cậu ấy hoảng sợ hơn mà thôi.

“Là sự thật gì thế?” Emma tò mò hỏi.

“Có chuyện gì đó không bình thường đang xảy ra. Mấy người đó đáng ra chưa phải chết.” Tôi kiễng chân thì thầm vào tai Emma.

Cô nàng trố mắt ra nhìn tôi. “Ý cậu là sao? Ai phải chết cơ?”

Tôi liếc sang nhìn anh Nash và anh ấy khẽ lắc đầu như muốn nói: Đáng ra chúng ta cần phải bàn trước với nhau xem nên kể cho Emma biết đến đâu. “Ừm... Một số người sẽ phải chết, nếu không thế giới này sẽ trở nên quá đông đúc. Ví dụ như... mấy người già chẳng hạn. Họ đã sống đủ một đời người rồi và việc ra đi là tất yếu. Nhưng thanh niên bọn mình thì khác, bọn mình vẫn còn quá trẻ. Meredith vẫn còn cả một cuộc đời tươi đẹp phía trước.”

Emma chau mày nhìn tôi như thể tôi đang bị mất trí vậy. Hoặc chí ít là IQ của tôi vừa bị giảm đi một nửa. OK, tôi không phải là một người nói dối giỏi. Nhưng về lý thuyết, tôi không hề nói dối Emma. Những gì tôi vừa nói cũng đâu có sai.

Anh Nash dẫn chúng tôi hòa mình vào cùng đám đông đang hướng về phía phòng thể dục, trong khi Emma vẫn đang bối rối chưa biết nên hiểu câu chuyện tôi vừa kể như thế nào cho đúng. Chúng tôi tìm thấy chỗ ngồi ở hàng ghế chính giữa bên phía khán đài dành cho đội khách, cùng với vài trăm người khác. Một sân khấu tạm đã được dựng lên dành cho các thầy cô giáo và gia đình của Meredith.

Một tiếng rưỡi tiếp theo đó, chúng tôi lắng nghe bạn bè, gia đình và người thân của Meredith ca ngợi về bạn ấy, một cô gái xinh đẹp, thông minh, nhân hậu và đáng yêu. Không phải tất cả những lời ngợi ca đó đều đúng với Meredith, nếu bạn ấy có mặt ở đây với chúng tôi ngày hôm nay, nhưng người chết vẫn luôn có cách để trở thành vị thánh trong mắt những người còn sống, và Meredith Cole không phải là ngoại lệ.

Công bằng mà nói, Meredith không xinh đẹp cũng chẳng nổi tiếng, nói chung là bình thường như bao học sinh khác trong trường. Nhưng đó cũng chính là lý do tại sao mọi người lại đau buồn đến như vậy. Nếu điều đó có thể xảy ra với Meredith, nó hoàn toàn có thể xảy ra với bất kỳ ai trong số bọn tôi. Hai mắt Emma nhòa lệ trong suốt buổi tưởng niệm, và tôi cũng vậy, nhất là khi chứng kiến cảnh mẹ của Meredith đứng khóc sướt mướt trên bục phát biểu.

Chị Sophie ngồi ở hàng đầu tiên, cùng với nhóm bạn trong đội khiêu vũ, mắt ai nấy đều đỏ hoe. Một vài người trong số đó, phần lớn là các anh chị khóa trên của Meredith, đã đi lên bục và nhắc lại những câu nói rất khuôn mẫu mà chắc hẳn ai nấy cũng đều đã thuộc lòng. Rằng Meredith có lẽ cũng muốn mọi người vượt qua được sự đau thương này và tiếp tục sống tốt. Meredith yêu cuộc đời, đam mê khiêu vũ và không bao giờ muốn mọi người dừng lại dù thiếu vắng mình. Meredith sẽ không muốn nhìn thấy mọi người phải rơi lệ…

Sau khi người bạn cùng lớp cuối cùng của Meredith phát biểu xong, từ trên trần nhà một chiếc màn hình lớn màu trắng được thả xuống, phát lại những hình ảnh của Meredith từ khi mới chào đời cho tới ngày mất, trên nền nhạc các bài hát yêu thích của bạn ấy.

Trong suốt thời gian đó, thỉnh thoảng lại có một số học sinh đứng dậy và đi ra ngoài sảnh, nơi các chuyên gia tâm lý đã đợi sẵn để tư vấn cho họ. Những tiếng sụt sịt và những tiếng thổn thức vang vọng khắp căn phòng. Tất cả những gì tôi có thể nghĩ được lúc này là nếu chúng tôi không thể tìm ra gã thần chết dám tự tiện bắt đi linh hồn của Meredith mà không được phép ấy, chuyện tương tự rồi sẽ lại xảy ra.

Sau buổi lễ, anh Nash, Emma và tôi cùng đoàn người lục đục đứng dậy rời khỏi phòng thể dục. Đa số mọi người vẫn đang đứng nán lại trò chuyện và an ủi nhau.

Phải mất một lúc bọn tôi mới rẽ được đám đông để xuống tới tầng trệt, nơi từng nhóm từng nhóm vẫn đang túm tụm lại với nhau và không hề có định rời đi. Vì xe của tôi đỗ ở phía sân trước nên dù muốn hay không bọn tôi cũng phải cố nhích từng bước ra phía cửa chính.

Anh Nash vẫn đang nắm chặt lấy tay tôi, khi đột nhiên một nỗi đau đớn tột cùng, giống như một cơn sóng lớn, bỗng từ đâu ập tới, bao trùm lấy toàn bộ cơ thể tôi. Lồng ngực tôi siết chặt lại, và cổ họng tôi bắt đầu bỏng rát. Nhưng lần này, thay vì âm thầm than khóc trước sự tấn công dồn dập của cái linh cảm về cái chết sắp xảy ra của một người bạn khác cùng trường, tôi đã chào đón nó.

Thần chết đang có mặt ở đây; chúng tôi sẽ có cơ hội để ngăn hắn lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.