Soul Screamers (Nữ Thần Báo Tử)

Quyển 1 - Chương 20



“SOPHIE ĐẤY À?” - bố tôi đứng dậy, hồ hởi quay ra chào đón cô cháu gái - “Ôi trông cháu càng lớn càng giống mẹ, ngoại trừ mỗi đôi mắt. Đấy rõ ràng là mắt của anh Brendon mà. Chú dám cá là như vậy.” Nếu bố chịu nhìn về phía tôi dù chỉ là một lần, bố sẽ nhìn thấy số phận của chị ấy. Nhưng bố đã không làm vậy.

Ngay đến cả anh Nash cũng đang quay ra nhìn bà chị họ của tôi.

Nỗi sợ hãi cùng sự đau đớn trong lồng ngực khiến toàn thân tôi chao đảo, và tôi đã phải bám chặt lấy cái bệ bếp để giữ thăng bằng. “Chị Sophie...” Tôi cố thì thào với âm lượng to nhất có thể, để cảnh báo cho chị ấy trước khi cơn hoảng sợ thực sự ập tới. Nhưng không ai nghe thấy tôi.

Chị Sophie ngay lập tức đứng bật dậy đầy duyên dáng và vuốt lại cái váy đen mà chị ấy vừa mặc tới buổi lễ tưởng niệm chiều nay. “Chú Aiden” - mặc dù mặt chị ấy trông mệt mỏi thấy rõ, nhưng vẫn gượng cười tươi khi nhìn thấy hai vị khách đang ngồi trong bếp - “Anh Nash. Hai người đàn ông yêu thích của tôi trong cùng một căn phòng.”

Nếu trong hoàn cảnh bình thường, chắc tôi đã ghen điên lên rồi, nhưng bây giờ thì tôi hầu như không thể cảm thấy được gì ngoài một sự thôi thúc đang cào xé trong cổ họng. Đúng là tôi vẫn hay cầu mong cho chị Sophie ngậm bớt miệng lại, vì chị ấy lải nhải quá nhiều, nhưng không có nghĩa là vĩnh viễn.

“Bố ơi!” Tôi khò khè thốt lên, tay vẫn đang phải bám chặt lấy bệ bếp. Nhưng lại một lần nữa, không ai để ý tới tôi.

Ngoại trừ chị Sophie.

“Em ý bị làm sao thế ạ?”– chị Sophie chống nạnh hùng hổ đi vào trong phòng ăn –“Kaylee, trông em như sắp sửa nôn vào... Món gì thế?” – chị ấy nhìn gói phô-mai Velveeta đã vơi đi một nửa – “Mỳ ống phô-mai à?”

Anh Nash quay ngoắt người sang phía tôi, nhanh tới nỗi bản thân anh cũng suýt bị mất thăng bằng. “Kaylee ơi?” – Nhưng tôi chỉ có thể nhìn anh, quai hàm tôi đã cắn chặt lại để ngăn không cho tiếng khóc than cho linh hồn của chị Sophie thoát ra – “Lại nữa hả em?” Tôi gật đầu và anh kéo tôi sát lại gần bên anh, thì thào những câu mà tôi không thể tập trung nghe được, má anh áp vào má tôi.

“Kay ơi?”– bố vội quay lại nhìn tôi và mặt bố dần chuyển sang trắng bệch khi nhận ra nỗi thất kinh trên khuôn mặt tôi. Bố từ từ đưa mắt nhìn theo ánh mắt tôi về phía chị Sophie, như thể sợ hãi không muốn nhìn cái điều mình sắp phải thấy - “Là Sophie hả con?” - bố hỏi, và tôi gật đầu, răng nghiến chặt tới nỗi hai thái dương của tôi đau buốt tới tận óc - “Còn bao lâu nữa?”

Tôi lắc đầu. Lại thêm một điều tôi chưa biết về năng lực của mình. Hoá ra nó còn có thể đo dược thời gian, nhưng phải làm thế nào thì tôi không rõ.

“Anh Brendon!" - bố hét ầm lên, mắt vẫn không rời khỏi tôi.

Chị Sophie bước tới, nhoài người qua cái bàn ăn và nhăn mặt nhìn tôi đầy bối rối.

Anh Nash vẫn đang thì thầm nói chuyện với tôi, ôm chặt tôi trong lòng. Môi anh chạm nhẹ vào tai tôi, giọng anh lướt qua má tôi cùng với hơi thở của sức Ảnh hưởng, giúp tôi kiểm soát được cơn hoảng sợ. Tôi thở đầy khó nhọc, cố gắng kìm nén tiếng khóc, không cho nó thoát ra, trong khi vẫn đang nhìn qua vai anh Nash, mắt dán chặt vào bà chị họ tối tăm một cách kỳ dị của mình.

“Có chuyện gì thế ạ?” - chị Sophie nắm lấy hai đầu ghế, nhìn tôi không chớp mắt - “Em ấy lại bị một cơn hoảng sợ đúng không ạ? Mẹ cháu vẫn giữ số điện thoại của ông bác sỹ đấy ở đâu đó.” Nói rồi chị ấy định đi vào trong bếp nhưng bố tôi đã giơ tay chặn lại.

“Đừng, Sophie!” - bố nhìn vội ra phía hành lang và gọi ầm lên - “Anh Brendon! Ra đây mau!” - sau đó bố quay sang nói với chị Sophie - “Kaylee sẽ không sao đâu.”

“Không phải đâu chú ơi” - chị Sophie lắc đầu và giật tay ra khỏi cái nắm tay của bố tôi, đôi mắt xanh mở to. Sự quan tâm của chị ấy là có thật. Và chị ấy đang rất sợ tôi - “Cháu biết chú lo cho em ý, nhưng Kaylee cần phải được giúp đỡ, chú Aiden ạ. Có chuyện gì đó không ổn với em ý. Cháu đã nói với bố mẹ cháu là chuyện này rồi sẽ lại xảy ra, nhưng có ai chịu tin cháu bao giờ đâu. Đáng ra họ phải để cho ông bác sỹ ấy dùng liệu pháp sốc để chữa cho em ý mới phải.”

“Sophie...” Hai vai của bố tôi căng cứng lại, nét mặt vừa giận dữ vừa lo lắng. Nhưng bố còn chưa kịp nói gì chị ấy thì anh Nash đã lên tiếng trước.

“Em có thôi ngay đi không Sophie. Cô ấy đang tìm mọi cách giúp em, còn em...” Anh quát ầm lên, và các vòng xoáy trong mắt anh xoay tít mù. Nhưng ngay khi tay anh rời khỏi tôi, cơn hoảng sợ trong tôi lập tức ào tới như vũ bào. Tôi vội giơ tay níu chặt lấy anh và anh hiểu ngay ra vấn đề, tiếp tục quay lại thì thầm vao tai tôi.

Có tiếng bước chân chạy dồn dập ngoài hành lang, và tôi mở mắt ra nhìn thấy bác Brendon đang đứng khựng lại giữa phòng khách. Bác ấy nhìn từ tôi, sang bố tôi và lần theo ánh mắt của bố tới chị Sophie. Một sự bàng hoàng, đau đớn đến cùng cực, hiện lên trên khuôn mặt bác Brendon.

Trong vài giây, không một ai dám cử động hay thậm chí là thở, vì lo sợ rằng chỉ một cái nhíu mày thôi cũng có thể sẽ khiến thần chết chui ra khỏi nơi ẩn nấp và làm cái điều chắc chắn sẽ phải xảy ra. Chị Sophie bối rối hết nhìn người này đến người khác, không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Kế đó, bố tôi thở dài và nhẹ nhàng hỏi tôi. “Con vẫn ổn chứ?” Tôi run rẩy gật đầu. Dẫu sao thì tôi cũng không phải là người sắp đối mặt với cái chết. Hay nói đúng hơn là chưa.

“Có chuyện gì đang xảy ra thế ạ?” Câu hỏi của chị Sophie xé toạc bầu không khí căng thẳng trong bếp, giống như một tiếng súng vang lên tại đám tang. Nhưng không ai trả lời chị ấy. Chị ấy là nguồn gốc của rắc rối, vậy mà lúc này thay vì chú ý tới chị Sophie, mọi con mắt lại đang đổ dồn về phía tôi.

“Là Sophie hả cháu?” - bác Brendon chậm rãi tiến về chúng tôi, như thể vẫn chưa muốn tin vào sự thật đang diễn ra. Tôi gần như không nghe thấy câu hỏi của bác bởi tiếng thét vô thanh đang quần đảo trong đầu tôi. Tôi gật đầu và bác nhắm nghiền mắt lại, hít một hơi thật sâu rồi thở ra - “Cháu có chắc không?” - bác mở mắt để nhìn thấy cái gật đầu của tôi, và quai hàm bác cứng lại - “Cháu sẽ giúp bác chứ?” - sự đau đớn đang khiến cho khuôn mặt bác gần như biến dạng - “Bác thề là sẽ không để cô ta bắt cháu đi đâu.”

Đáng buồn thay, sau câu chuyện vừa kể của bố, tôi e rằng bác Brendon sẽ không thể kiểm soát được việc thần chết sẽ bắt ai để thay thế. Khi một thần chết đã dám lấy đi hồn của người không có tên trong danh sách thì mụ ta sẽ chẳng ngần ngừ lấy mạng một bean sidhe dám ngáng đường mụ ta đâu. Hay bất cứ ai có mặt trong căn phòng này.

Nhưng tôi không thể để chị Sophie chết được, mặc dù bình thường chị ấy đối xử với tôi cũng chẳng ra gì.

“Mọi người đang nói về chuyện gì thế ạ?” - chị ấy hoang mang nhìn mọi người như thể ngoài chị ấy ra, tất cả đều đã hóa điên - “Có chuyện gì đang xảy ra thế này?”

Bác Brendon bước thật nhanh tới chỗ cái ghế sô-pha trong phòng khách và vẫy tay gọi chị Sophie lại. Chị ấy ngần ngừ một lúc rồi miễn cưỡng đi ra ngồi xuống cạnh bố. “Con yêu, bố có chuyện này cần nói với con và bố không có nhiều thời gian để giải thích cặn kẽ cho con hiểu.” Bác nắm lấy hai tay chị Sophie và trái tim tôi như vỡ ra thành trăm mảnh khi phải chứng kiến cảnh đó.

“Trong vài phút nữa con sẽ chết” - bác Brenden nói. Chi Sophie nhăn mặt nhìn bố đầy khó hiểu - “Nhưng bố muốn con đừng lo lắng, bởi vì Kaylee và bố sẽ mang con quay trở lại. Con sẽ không sao đâu. Bố cũng không dám chắc chuyện gì sẽ xảy ra sau đó, nhưng bố chỉ muốn con biết một điều là con sẽ không sao.”

“Con chẳng hiểu bố đang nói cái gì cả” - sự bối rối đã khiến cho khuôn mặt đẹp của chị Sophie dần biến thành một sự cau có. Thế giới của chị ấy bỗng chốc bị đảo lộn và chị ấy không biết phải làm gì với những thông tin mà bản thân nghe xong cũng vẫn không hiểu. Tôi rất thông cảm với cảm giác bây giờ của chị Sophie - “Tại sao con lại sắp chết? Và điều đó thì liên quan gì tới Kaylee?”

Bác Brendon lắc đầu. “Giờ chúng ta không có thời gian cho mấy chuyện đó. Bố cũng không biết là chúng ta còn bao nhiêu thời gian nữa, vì thế bố muốn con hãy tin bố. Bố sẽ đưa con quay trở lại.”

Chị Sophie gật gật dầu, mặt trắng bệch ra vì sợ hãi. Có lẽ giờ chị ấy đang nghĩ bố chị ấy cũng bị mắc chứng hoang tưởng giống như tôi. Chị ấy trừng mắt nhìn tôi giận dữ, như thể trách tôi vì đã lây bệnh tâm thần cho bác. Nhưng tôi không hề thấy khó chịu với điều đó – nhất là khi chị ấy sắp chết như thế này.

“Khôngggg.”

Tất cả mọi ngươi trong phòng giật mình quay đầu nhìn ra hành lang, nơi bác Val đang vịn chặt lấy thành cửa để giữ thăng bằng, mặt mày thất kinh. “Đáng ra không phải là Sophie chứ.”

“Cái gì?” - bác Brenden đứng phắt dậy, trân trối nhìn vợ - “Valerie, em đã làm gì vậy?”

Bác Val á? Bác ấy thì có liên quan gì tới các thần chết và bean sidhe? Bác ấy là con người mà!

Trước khi bác dâu tôi kịp trả lời, một cơn sóng hoảng sợ mới lại ập tới bao trùm lấy cơ thể tôi, khiến cho tôi loạng choạng. May mà có anh Nash đỡ kịp và dìu tôi ngồi xuống một trong mấy cái ghế gần đó. Tôi có thể cảm nhận được thời khắc đó không còn xa nữa.

Chị Sophie bắt đầu run rẩy, và tôi cũng vậy. Nỗi hoảng sợ đang gào thét trong tôi, bóp chặt lấy trái tim tôi. Cổ họng tôi bỏng rát như thể sẵn sàng khạc ra lửa bất cứ lúc nào.

Ngoài nỗi đau đớn về thể xác khi phải kìm hãm khúc hát linh hồn của chị Sophie, tôi còn cảm nhận được mãnh liệt cái cảm giác sắp mất đi chị ấy, mặc dù thần chết vẫn chưa thực sự xuống tay. Giống như việc nhìn thấy bàn taymình đang đặt trên thớt với con dao chuẩn bị bổ xuống và biết rõ rằng sẽ không bao giờ lấy lại được nó. Việc hai chị em tôi chưa bao giờ thân thiết với nhau không quan trọng. Tôi cũng đâu yêu thích gì đôi chân của mình, nhưng tôi chưa bao giơ muốn mất chúng.

“Mẹ ơi?” - chị Sophie hốt hoảng hét ầm lên - “Có chuyện gì thế ạ”

“Đừng lo, con yêu” - bác Val đang đứng giữa phòng khách, mắt dáo dác nhìn quanh phòng như đang muốn tìm ai dó - “Mẹ sẽ không để cô ta bắt con đi đâu.” Mắt bác không hề nhìn về phía cô con gái. Và rồi bác ấy ngửa đầu ra đằng sau, dùng hết sức bình sinh gào ầm lên.

“Marg!” – tiếng thét của bác ấy khiến tôi rúm ró người loạng choạng suýt ngã - “Tôi biết là cô đang ở đây, Marg!”

Marg ư? Tôi chưa từng kể cho bác Val nghe về việc mình đã nhìn thấy thần chết, và rằng đó là một người phụ nữ. Tôi thậm chí còn không hề biết tên của ả thẩn chết đó. Cho tới tận lúc này.

Và đột nhiên tôi hiểu ra. Bác Val biết tên của ả thần chết ấy bởi vì bác chính là người đã thuê mụ ta.

Không! Tôi không muốn và cũng không thể tin được điều đó. Bác Val là người mẹ duy nhất mà tôi có trong suốt 13 nám qua. Bác ấy yêu quý tôi và hiển nhiên là bác yêu chị Sophie và bác Brendon vô cùng. Người như bác Val sẽ không đời nào chịu đi thoả thuận với thần chết, chứ đừng nói đến chuyện thương lượng bằng linh hồn của những ngươi vô tội.

Nhưng còn những cốc rượu và những câu hỏi… Vậy là… ngay từ đầu bác ấy đã biết tại sao các cô gái kia lại chết!

“Đây không phải là thỏa thuận của chúng ta!” - bác Val gào lên, hai tay nắm chặt lại, đầy giận dữ. Hoặc sợ hãi. Hoặc cả hai - “Hãy hiện ra đi, đồ hèn nhát! Cô không thể làm chuyện này!”

Nếu quả thực bác Val nghĩ như vậy thật thì bác ấy đã quá sai lầm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.