Soul Screamers (Nữ Thần Báo Tử)

Quyển 3 - Chương 6



"EM BỊ PHẠT ngay trong lần đầu đi muộn á?" Anh Nash phẫn nộ kêu lên, vừa đóng sầm cánh cửa tủ lại và khoác cái ba-lô lên vài. Xung quanh chúng tôi, mọi người đang túa ra nươm nượp từ các lớp học, chia thành hai nhánh rõ rệt: Một nhánh là các em học sinh năm dưới lũ lượt đi về phía cửa chính, nơi một hàng dài các xe buýt vàng đang đứng đợi, nhánh còn lại là các anh chị lớp trên đi ra bãi để xe ô tô.

"Lần thứ ba rồi." - tôi thú thật, khi anh Nash vòng tay ôm lấy eo tôi - "Tháng trước em đi học muộn hai lần rồi, vì ai dó đã rủ em đi tham quan phòng tập trong lúc HLV Rundell nghỉ ăn trưa."

Anh Nash mặt đầy tự mãn, nhe răng cười với tôi. "ừ nhỉ, xin lỗi em."

"Em cá là hai lần đó anh đều không bị tính là đi muộn đúng không?"

Anh nhún vài. "Chẳng ai quan tâm em đến phòng tự học đúng giơ hay không đâu."

Tôi đảo tròn hai mắt. "Đấy là với những người khoác áo cầu thủ như bọn anh thôi.”

"Em có muốn mượn không?" - anh giả vờ cởi áo khoác trêu tôi. Trông anh có vẻ đã thoải mái hon nhiều, sau khi tụi tôi cứu được anh Scott khôi rắc rối với Cõi Âm.

"Thôi khỏi, cảm ơn anh. Lòng tự trọng của em không cho phép em làm điều đó."

"Vì tinh thần trường học?"- Anh nhướn mày, hóm hỉnh hỏi lại.

"Vì nó đi ngược lại với những quy định mà đám dân đen tụi em vẫn ngày ngày phải tuân thủ."

"Quy định gì thế?"- Anh Doug Fuller khoác vài Emma tiến lại gần chỗ tụi tôi đang đứng.

Tôi cau mặt lại. "Theo anh thì là cái gì?"

"Hudson, bạn gái của cậu nghiêm túc quá đấy." Anh Doug thả cái túi vải xuống đất, đưa tay lên vuốt mái tóc đen xì, dày cộp rồi kéo Emma sát lại gần.

"Tính nó trước giờ vẫn thế mà" - cái giọng lạnh tanh quen thuộc vàng lên sau lưng tôi, và không cần quay lại tôi cũng đoán ra được chị Sophie cùng ả bạn thân Laura Bell đang đứng dựa lưng vào tủ đựng đồ, nhìn tôi với ánh mắt thù địch - "Bị các bác sỹ ở bệnh viện tâm thần đã sốc điện làm mất hết khiếu hài hước trong não rồi.”

Mặt tôi tối sầm lại, vừa tức vừa ngượng. Trong một thoáng, tôi đã nghĩ tới chuyện cho chị ta làm một Hơi từ quả bóng của gã bạn trai. Tại sao tôi lại phải cô cứu lấy một người muốn nhìn thấy tôi chết hơn bất cứ thứ gì trên đời?

"Hãy xem lại mình trước đi rồi hẵng nói người khác, Sophie ạ. Càng nghe em nói, người ta sẽ chỉ càng thấy sự thiếu tự tin mà thôi." Emma mỉm cười, giọng ngọt như mía lùi. Sau đó cô nàng ngúng nguẩy đi về phía bãi đế xe, cùng với anh Doug, mặt đầy đắc thắng.

Anh Nash và tôi đi theo hai người bọn họ, bỏ mặc chị Sophie đứng chưng hửng, không nói được lời nào.

"Em thừa biết là em càng tức thì bà chị họ của em càng thích thú mà."

"Vâng, thưa anh." - tôi dai giọng mỉa mai - "Anh nghĩ là chỉ cần lờ chị ấy đi thì chị ấy chịu để em yên chắc?"

"Không.” - tay anh Nash siết chặt lấy tay tôi và tôi ngẩng mặt lên nhìn anh - "Anh nghĩ dù em có làm gì đi chăng nữa thì cô ấy cũng sẽ vẫn tìm cách sinh sự với em thôi. Có điều, em đừng để cho cô ta muốn làm gì thì làm."

"Em hiểu." - nhưng nói bao giờ chẳng dễ hơn làm - "Em thấy không cam tâm khi chị ấy không hề biết rằng chính chúng ta đã cứu mạng chị ấy. Và rằng chị ấy có thể cũng đã giống như em, nếu không phải vì mấy cái gien di truyền." Bố chị Sophie là một bean sidhe, giống như bố tôi, còn mẹ chị ấy là con người nên chị Sophie có thế theo gien bố hoặc gien mẹ. Tôi cũng không biết nên gọi đó là may mắn, hay bất công, chỉ biết rằng sô phận đã trao tặng cho chị ấy một chuỗi gien con người bình thường, và khuynh hướng ngày càng kiêu căng đáng ghét.

"Em chẳng thể làm gì để thay đổi điều đó cả, Kaylee ạ." - anh Nash giữ cửa cho tôi đi ra trước. Bên ngoài, gió thổi lòng lộng làm tôi khẽ rùng mình vì lạnh - "Nói thật, chị Sophie của em còn chưa hết sốc vì cái chết đột ngột của mẹ và giờ lại thêm chuyện bạn trai đốt tiền vào một thứ hơi thở độc hại, anh nghĩ cô ấy sẽ là người tiếp theo cần phải điều trị. ít ra em còn biết mình là ai, và thuộc giống loài gì." - anh vừa đi vừa phân tích - "Còn Sophie chí biết chúng ta đang giấu cô ấy điều gì đó. Một bí mật - về gia đình và nguyên nhân cái chết của mẹ cô ấy. Và có lẽ cả cuộc đời Sophie sẽ không bao giờ tìm ra được sự thật."

Bởi vì bác Brendon không muốn để chị ấy biết rằng bác Vàl đã định đánh đổi mạng sống và linh hồn của năm cô gái trẻ vô tội - tình cờ bao gồm cả của chị Sophie - đế đổi lấy tuối thanh xuân vĩnh cửu.

Anh Nash nhún vài. "Chính vì thế anh thấy có chút thường hại cho Sophie và không chấp mấy trò trè con của cô ta.

Tôi bỗng thấy lòng dịu lại và có phần nhẹ nhõm hơn khi nghĩ về chị Sophie với một tình cảm thường hại - thứ tình cảm mà nếu chị ấy biết được chắc sẽ tức xịt máu mũi mất.

"Và Kaylee này, anh xin lỗi về buổi tối hôm qua. Anh có thể đợi. Em biết điều đó, đúng không?"

"Em biết." Hôm nay anh Nash có vẻ bình tĩnh và vui vẻ hơn. Không căng thẳng và cáu bẳn như tối hôm qua. Rõ ràng anh ấy đã ngủ đủ giấc và không nốc quá nhiều cafeine.

"Cảm ơn anh." Tôi kiễng chân lên hôn lên môi anh - một nụ hôn mùi mẫn hơn bình thường anh có được khi ở trường với tôi - và chỉ ngừng lại khi nghe thấy tiếng kêu thất thanh ở đầu bên kia của bãi để xe.

Anh Scott chắc hẳn đã phát hiện ra quả bóng bay chứa Hơi thở của Quỷ đã biến mất.

"Đi nào..." Anh Nash kéo tay tôi chạy thật nhanh về phía ô tô của anh Scott. Chúng tôi cần phải có mặt ở đó và làm bộ ngạc nhiên trước sự mất mát của anh ta.

Anh Doug và Emma, tay đút trong túi áo khoác, đang đứng co ro bên trái xe. Mặt anh Doug cau có, giận dữ không kém gì anh Scott khi không thấy quả bóng bay màu đen. Đứng bên cạnh anh ta là anh Brant Williams, người rõ ràng cũng đã được hứa hẹn cho hít thử. Các học sinh khác đứng theo dõi từ xa, tỏ mò nhưng không liên quan.

Đột nhiên tôi thấy mừng vì bọn tôi đã lấy đi quả bóng bay, mặc dù rất nguy hiểm. Bởi vì đám đông ở đấy quá lớn. Làm sao chúng tôi có thể bảo vệ được hết cả trường?

"Ông có chắc la ông mang nó đi không?" Anh Doug khoác cái túi vải lên vài, các ngón tay khẽ giật giật.

"Chắc mà." Anh Scott đấm mạnh vào thành ghế trước, đang được anh ấy đẩy hết lên để lục lọi ở băng sau - "Sáng nay tôi còn hít một hơi trước khi ra khỏi xe mà. Tôi nhớ là đã cất nó lại vào trong túi tập rồi. Thế mà giơ chẳng thấy đâu."

"Có chuyện gì thế?" Anh Nash hỏi, trong khi tôi vòng qua chỗ Emma đang đứng. Emma vén mấy sọi tóc ra sau tai và nhún vài như muốn nói cậu ấy cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“'Thằng khốn nào đó đã đột nhập vào trong xe và ăn cắp mất đồ của mình." Anh Scott cáu kỉnh nói, và tôi không phải là người duy nhất giật mình khi thấy anh nổi khùng lên như vậy. Có điều đó không phải chỉ là một cơn giận dữ hay nỗi thất vọng đơn thuần, mà từng lời nói của anh Scott thấm đẫm sự hung tợn và cuồng loạn, không ai lý giải nổi. Kể cả anh Doug. Nhưng khi nhìn thấy bàn tay của anh Scott giật liên hỏi trên cánh cửa xe, tôi đã hiểu.

Anh Scott đang bước vào trạng thái nghiện. Giống như một người nghiện ma túy thực sự. Anh ấy không còn chỉ là thềm một liều hít thử - mà đã mắc nghiện cả về thể chất, tâm lý, và thậm chí là tâm hồn. Giờ thì anh ấy không thể thiếu thứ chất hơi độc hại đó.

Không thể nào! Anh Scott mới chỉ dùng có một quả bóng, và nó vẫn còn nguyên một nửa. Sao anh ấy có thể nghiện nhanh như thế được?

Một nỗi lo sợ mới dâng trào trong tôi. Không lẽ tụi tôi đã khiến cho tình hình xấu hơn khi lấy đi quả bóng đó? Cô Harmony từng nói giai đoạn cai nghiện cũng nguy hiểm không kém gì Hơi thở của Quỷ...

Nhưng nếu không, chúng tôi biết làm sao? Không lẽ đem trả lại quả bóng và để mặc anh ấy chìm vào điên loạn, hủy hoại nhân cách của bản thân và kéo chị Sophie theo?

"Bình tình đi nào." - anh Doug hắt xì hơi một cái, rồi quay sang trấn an ông bạn thân. Cũng may anh ấy không có vẻ gì còn ảnh hương của thuốc. Chẳng hiểu sao anh Doug hít nhiều hom và lâu hơn anh Scott, vậy mà lại ít bị phụ thuộc vào nó hon - "Trừ phi ông muốn giải thích với HLV là ông đang nổi khùng lên vì chuyện gì."

Anh Scott vẫn tiếp tục hằm hằm chui ra phía sau xe, lục tung mọi thứ trong cái túi vải lên. Nhưng cương độ có vẻ đã giảm đi chút ít, đế tránh sự chú ý của các thầy cô đang đứng gần cánh cổng phía Tây gần đó.

Anh Nash thả phịch cái túi xách xuông chân tôi và tôi thầm thán phục sự bình tĩnh của anh khi anh cúi xuống kiểm tra cánh cửa phía bên ghế lái, đặc biệt chỗ cửa kính.

"Trông không có vẻ là bị cậy, nhưng chỉ cần một cái mắc áo hay môt cái que mảnh là vẫn có thể mở được. anh Nash đứng dậy, lau hai tay vào quần, sau đó mở toang cánh cửa ra và kiểm tra lại cái khóa điện - "vẫn tốt, không sao cả..

Nhưng anh Scott chẳng buồn để ý, vẫn tiếp tục lục túi tìm quả bóng bay, như thể nó chỉ đang nằm lẫn đâu đấy trong đống quần áo thể thao mà thôi. Sự giận dữ càng khiến cho các cử động của anh ta giật mạnh hơn.

Tôi liếc nhìn xung quanh bãi đỗ xe tìm chị Sophie và thấy chị ấy cũng đang đứng nhìn từ xa cùng mấy cô bạn trong đội khiêu vũ, trên tay mỗi người là thùng sơn và vài cái chổi cọ. Chắc là dùng để tràng trí cho Lễ Hội Carnival Mùa Đông.

"Anh ấy bị làm sao thế nhỉ?" - Emma thì thầm hỏi tôi, mắt vẫn nhìn chằm chằm về phía anh Scott - "Trông anh ấy có vẻ như đang bị hoảng loạn thực sự ý."

Tôi nhún vài và đút hai bàn tay lạnh ngắt vào trong túi áo khoác. "Mình đoán là do cái Hơi lạnh kia làm cho bị thế thôi"

Emma hà hơi vào lòng bàn tay để giữ ấm. "Mà đó là cái gì thế? Một loại chât đế hít à?"

'Mình cũng không biết." - tôi thấy rất tội lỗi khi phải nói dối Emma như thế này, mặc dù tất cả cũng chỉ vì lợi ích của cậu ấy. Vì thế tôi quyết định đền bù cho cậu ấy bằng một phần nhỏ của sự thật - "Nhưng nó chẳng tốt lành gì đâu, Emma ạ. Hãy nhìn xem nó đã làm gì với anh Scott."

Cơn thịnh nộ của anh Scott lúc này đã gần lên tới đỉnh điểm. Cũng may là đám đông xung quanh đã vãn dần - ngoài các nhân vật trung tâm - và không còn nhiều người ở lại chúng kiến cảnh anh Doug và anh Nash thuyết phục anh Scott bình tĩnh lại. Nhưng chỉ chưa đầy một phút sau, mọi nỗ lực của họ đều thất bại.

"Chết tiệt!" - anh Scott ném phịch cái túi xuống sàn xe - "Tôi không thể ở đấy được." Nói rồi anh nhảy vào trong xe, đóng sập cửa xe lại và rồ ga phóng thẳng ra khỏi bãi đỗ xe, làm đám đông gần đó chạy tóe khói vì giật mình. Cũng may là không ai bị đâm. Để xem sau vụ này các thầy cô có còn dám cho anh ấy đậu xe trong trường nữa không.

Sau khi anh Scott đi khỏi, anh Nash và anh Doug chỉ còn biết đứng trơ ra nhìn nhau, con tôi thì đảo mắt đi tìm chị Sophie - đang ngây người trước mũi xe cô bạn Laura, tay ôm thùng sơn đang ngoác mồm đầy kinh ngạc. Tôi có thể đọc được nỗi đau đớn và thất vọng thoáng hiện qua khuôn mặt chị, trước khi quay trở lại với vẻ khinh khỉnh, ngúng nguẩy thường ngày, như thể chị chẳng thèm quan tâm tới chuyện vừa bị bạn trai bỏ rơi, không nói tiếng nào.

Trước sự chúng kiến của tất cả mọi người.

"Anh có chắc là anh Scott lái xe không sao không?" Tôi quay sang hỏi anh Nash, đúng lúc anh cũng nghiêng người hôn lên má tôi.

"ừ. Không sao đâu." - anh thì thầm vào tai tôi đầy âu yếm - "Cậu ấy chỉ đang cáu vì bị mất quả bóng thôi chứ không phải phê thuốc." - lại thêm một nụ hôn nữa, và lần này cuồng nhiệt hơn nụ hôn trước - "Anh sẽ ghé qua thăm cậu ấy sau khi xong việc ờ đấy." - Anh Nash và anh Doug sẽ ở lại và giúp hội chị Sophie thay cho ông bạn thân, đang bị vật thuốc - "Gọi cho em sau khi tan ca nhé."

Tôi nhẹ nhang vuốt dọc theo cánh tay anh. "OK. Tốỉ nay bố em đi làm về muộn và em nghĩ em cần giúp đỡ với môn giải phẫu."

Lông mày anh Nash xếch ngược lên. "Em đâu có chọn môn giải phẫu."

Tôi cười khúc khích. "Em biết."

Nụ hôn tiếp theo của chúng tôi kéo dài lâu hơn và chỉ kết thúc khi chị Sophie ở phía sau hắng giọng rõ to, ngầm goi anh Nash tới giúp bê mấy thùng sơn trắng. Nhưng anh ấy chẳng buồn quay lại mà chỉ phẩy tay nói. "Cứ để đấy, lát anh bê ra cho."

Chị Sophie hậm hực bỏ đi, rõ ràng là đang rất tức tối nhưng lần này chị ấy đã không nói gì.

"Nào, đưa cho anh quả bóng trước khi em đi." Anh Nash ngó nghiêng xung quanh một hỏi rồi mờ túi xách ra.

"Sao anh không tới nhà em rồi lấy nó tối nay?" Tôi mở cửa xe ra và hỏi.

Anh Nash nhíu mày. "Bố em đã kiểm tra cái xe đi thuê của em chưa?"

"Chưa. Tối qua ăn tối xong bố đi ngủ luôn."

'Nhỡ hôm nay bố em về sớm và đời xem xe thì sao? Em muốn bố tìm thấy thứ đó trong xe mình à?"

"Bố em chẳng tự dưng đi kiểm tra cốp xe làm gì đâu."

Mặt anh Nash đột nhiên nghiêm lại. "Đưa quả bóng cho anh, Kaylee". Anh sẵng giọng nói.

Tôi lùi lại một bước, thảng thốt nhìn anh. "Anh bị làm sao thế hả Nash? Thật chẳng giống anh tẹo nào." Rõ rầng vấn đề của anh Nash không chỉ dừng lại ở chuyện giao du với đám bạn xấu. Chắc chắn phải có chuyện gì đó hơn thế.

Anh Nash thở dài và nhắm mắt lại. "Anh xin lỗi. Anh chỉ không muốn em giữ thứ ấy bên người. Hãy giao nó cho anh để anh không phải thấp thỏm lo lắng cho sự an toàn của em đi mà Kaylee."

"Thôi được." - tôi nói vậy nhưng không có nghĩa là tôi đồng ý với cách xử trí của anh. Chỉ là tôi không muốn tranh cãi, đôi co với anh mà thôi. Và đấy không phải lần đầu tiên.

- 'Đưa túi của anh đây." - Tôi vòng ra sau xe, từ từ mở cốp lên, đề phòng nhỡ quả bóng tự dưng bay vụt đi mất. Nhưng tôi đã lo hơi thừa. Và thay vì đưa cái túi xách cho tôi, anh Nash không nói không rằng lẳng lặng cúi xuống cốp, nhét quả bóng vào trong túi và kéo khóa lại, trước khi có ai kịp nhìn thấy việc anh đang làm - "Anh nhớ cẩn thận đấy nhé."

- Tôi cảnh báo. Có thể các thầy cô trong trường không biết đó là cái gì nhưng những ai chúng kiến cơn nổi giận khi nãy của anh Scott có thể sẽ đoán ra - "Và nhớ trả cái chìa khóa lại chỗ cũ."

Anh Nash nhe răng cười hớn hở, tâm trạng dường như đã vui vẻ trơ lại. "Anh lớn rồi mà."

"Em biết." Nhưng suốt dọc đường tới chỗ làm cùng Emma, tôi không thể nghĩ được gì khác ngoài chuyện anh Nash đang giữ một quả bóng chứa đầy Hơi thở của Quỷ trong túi xách, và rất dễ bị người khác phát hiện ra.

Vì thế, sau ca làm muộn hơn thường lệ ở rạp Cinemark, tôi gọi điện ngay cho anh Nash. Tôi sẽ không thể ngủ cho tới khi biết chắc là anh đã xử lý gọn ghẽ quả bóng đó. Anh trấn an tôi là đã đưa nó cho anh Tod, và hai đứa buôn chuyện tiếp hơn nửa tiếng nữa, cho tới khi bố tôi gõ cửa giục tôi cúp máy và đi ngủ.

Tôi tạm biệt anh Nash và tắt đèn. Nhưng chẳng hiểu sao tôi không tài nào ngủ nổi, mọi chuyện vừa xảy ra giống như một phim quay chậm đang tua đi tua lại trước mắt tôi

Cảnh tượng khi xe anh Doug đâm vào xe tôi.

Cơn giận dữ của anh Scott ở bãi đỗ xe.

Hình ảnh anh Nash cầm quả bóng bay màu đen mới ăn trộm được của anh Scott.

Chúng tôi đang ngày càng lún sâu vào Hơi thở của Quỷ. Có gì đó mách bảo tôi rằng việc lấy trộm quả bóng của anh Scott chỉ có tác dụng giống như việc nút cái lỗ thủng trên đập Hoover Dam (đập thủy điện cao thứ nhì nước Mỹ) bằng một mẩu kẹo cao su nhai dở.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.