Soul Screamers (Nữ Thần Báo Tử)

Quyển 4 - Chương 12



“Bởi vì chúng ta không thể nói trước được điều gì, anh Nash ạ. Anh tưởng rằng anh hiểu rõ chị ta nhưng anh không thể biết chị ta sẽ dám làm những gì để đạt được mục đích của mình, bởi vì lúc trước Sabine không phải theo đuổi anh. Chị ta đã có sẵn anh rồi. Còn giờ thì chị ta phải giành giật để có được thứ mình muốn, và riêng khoản này chị ta không tồi đâu.” Điều ấy thì đã rõ như ban ngày rồi, cứ qua cái cách chị ta nhanh chóng nhảy trở lại vào cuộc sống của anh ấy, và được anh chàng vui vẻ đón nhận như chưa từng có cuộc chia ly, là thấy.

“Rồi sẽ đến một ngày, khi hai người đang ngồi bên nhau, cùng ôn lại những kỷ niệm ngày xưa, chẳng biết từ lúc nào hai người sẽ nhìn vào mắt nhau và những cảm xúc ngày nào chợt ùa về. Chị ta sẽ hôn anh - hoặc có khi là anh sẽ hôn chị ta - và cảm giác ấy tuyệt vời đến nỗi anh sẽ không muốn dừng lại. Và thế là chị ta sẽ chiếm được anh, còn em sẽ mất anh, tất cả chỉ vì em làm điều đúng đắn còn chị ta thì dùng thủ đoạn.”

Nash khẽ lắc đầu. “Chuyện đó sẽ không xảy ra đâu, Kaylee. Anh ước gì em có thể để anh chứng minh cho em thấy.” Anh ghé sát mặt về phía tôi, ánh mắt đau đáu nhìn tôi như muốn nhìn thấu vào tâm hồn tôi.

Anh cúi xuống gần hơn, và đôi môi tôi khẽ hé mở, toàn bộ trái tim và cơ thể tôi đã sẵn sàng để đón nhận anh trở lại mặc dù lý trí đang gào thét điều ngược lại.

Tim tôi đập thình thịch và môi anh chạm vào môi tôi - một khoảnh khắc vô cùng ấm áp và diệu kỳ. Nhưng nó đã nhanh chóng bị phá vỡ bởi một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng.

“Chà chà, vụ này hơi bị hay đây!”

Tôi giật mình, rời khỏi tay anh Nash và quay đầu lại nhìn. Emma đang đứng nhìn chúng tôi, miệng cười toe toét.

“Em chọn đúng lúc để xuất hiện ghê....” Nash vừa lẩm bẩm vừa cúi xuống nhặt ba-lô lên.

“May cho hai người là em đấy, chứ nếu là thầy Tucker thì có mà dắt tay nhau lên gặp giám thị nhé! Em vừa mới cứu hai người một bàn thua trông thấy còn gì.”

Tôi liếc qua vai cậu ấy và thấy đúng là vị HLV của đội bóng nữ đang đứng ở phía cuối hành lang thật, trên tay là một xấp thẻ phạt màu hồng đang chờ sẵn.

“Và...” - Emma rút ra một cuốn sách giáo khoa dầy cộp đưa cho tôi - “… mình mang cho cậu cái này.”

Tôi cầm lấy quyển Đại số II từ tay cô bạn thân, mặt thộn ra không hiểu gì. “Sao cậu lại...?”

Emma nhún vai, mặt rất tí tởn. “Lúc nãy thấy hai người đang mải tâm tình nên mình tiện đường tạt qua chỗ tủ đựng đồ của cậu luôn. Vì mình đã có linh cảm là câu chuyện của hai người sẽ khó mà kết thúc sớm để kịp đi lấy sách được.”

Emma và tôi thuộc cả mật mã tủ đựng đồ của nhau từ hồi năm một. Chính là để dùng cho những lúc như thế này. “Và mình đã đoán đúng.” Đúng lúc đó, tiếng chuông vào tiết vang lên ở từ cuối hành lang.

Thề là nếu chẳng may có mất điện thì nụ cười của Emma cũng đủ cung cấp điện cho cả trường trong suốt một tuần mất.

“Cảm ơn cậu, Emma.”

“Tí nữa cậu có thể cảm ơn bằng cách làm bài tập tiếng Pháp hộ mình.”

“Không thành vấn đề.” - Tôi trả lời, nhưng tim vẫn còn đang đập thình thịch vì nụ hôn hụt vừa rồi và cả ý nghĩa của nó - “Mình phải đi đây. Hẹn bữa trưa gặp lại nhé!”

Cả Emma và anh Nash cùng gật dầu. Tôi tiến về phía lớp Đại số trong khi hai người kia đi về hướng ngược lại. Sáng nay Emma được phép nghỉ học để đi gặp chuyên gia tư vấn, để chắc chắn rằng tinh thần của cậu ấy đã ổn, sau cái chết của anh Doug. Nghe nói mẹ cậu ấy đã phải gọi điện đến trường để xin phép.

Khi tôi chỉ còn cách lớp học có vài bước thì Sabine lù lù xuất hiện bên cạnh tôi. Hôm nay chị ta mặc áo thun, quần bò rách và đi giày Converse. Với vẻ bề ngoài như thế này, chị ta còn khác xa với mẫu bạn gái của anh Nash hơn cả tôi - ít nhất là với anh chàng Nash nổi tiếng ở Eastlake; chứ tôi không biết hồi ở Fart Worth anh ấy thích mẫu người thế nào - nhưng có vẻ như anh ấy chẳng hề bận tâm tới điều đó. Cho dù có mặc gì đi chăng nữa thì ở chị ta vẫn luôn toát ra một vẻ tự tin tuyệt đối và đó chính là điểm hấp dẫn của Sabine.

Mặc dù chuyển trường ở học kỳ cuối cùng và chẳng có người bạn nào, nhưng ở Sabine có một sự tự tin mà tôi luôn thèm muốn. Lại thêm một lý do để đưa vào cái danh sách dài vô tận Những-lý-do-ghét-loài-quỷ-mara của tôi.

“Chị muốn gì?” Tôi rảo bước thật nhanh, sau khi đã kịp liếc xem chị ta có mang theo vũ khí gì hay không. Giờ khi đã biết thân thế thực sự của chị ta thì ánh mắt kia lại càng khiến tôi thấy rùng mình hơn.

“Cô cùng can đảm phết nhỉ.” - Thay vì trả lời câu hỏi của tôi, chị ta chuyển sang nhại giọng tôi - “Sabine, cút ngay khỏi phòng tôi! Tránh xa anh Nash ra nếu không tôi sẽ khiến cho chị phải thấy nhớ nhà tù đấy!” - Chị ta dài giọng chế nhạo tôi, trong khi tôi chỉ nghiến chặt răng, và rảo bước thật nhanh qua hành lang - “Hài thật đấy! Nhất là khi ấy cô vẫn còn đang ngồi trên tấm ga giường ướt nhẹp mồ hôi, tim đập thình thịch vì cơn ác mộng. Với cả nói à biết, con này chưa bao giờ ngồi tù nhá. Trung tâm cải tạo, nhà giáo đường hay trại mồ côi thì có. Chứ nhà tù thì chưa bao giờ! Cô nghĩ tôi là ai, tội phạm giết người chắc?”

“Tránh xa tôi ra.”

Sabine cười phá lên. “Tôi thấy cô như kiểu vẫn chưa hiểu thế nào là cạnh tranh nhỉ.”

“Đây không phải là cuộc chiến. Đó chỉ là sự hoang tưởng của mình chị thôi.” Tôi bật lại và xém chút nữa thì trượt ngã vì bước quá nhanh.

Lúc tôi dừng lại để lấy thăng bằng, Sabine phóng vụt lên đứng chắn trước mặt tôi, một tay chống lên tường chặn đường tôi. Miệng chị ta khẽ nhếch lên nhưng đôi mắt thì u tối hơn cả mọi khi, chúng reo rắc một nỗi sợ hãi còn đen hơn cả bầu trời đêm.

Một tay tôi nắm chặt lấy quai túi, tay kia ôm quyển sách Toán trong khi Sabine ghé sát mặt tôi đến nỗi mũi gần như chạm cả vào má tôi. Tôi nín thở không biết chị ta định làm cái gì. Cũng không biết mình nên làm gì.

“Đáng tiếc, tôi không có hứng thú với con gái, Kaylee ạ.” - Chị ta thì thầm, hơi thở phả vào má tôi âm ấm - “Chứ không thì chắc tôi cũng thích cô đấy.”

Hơi thở của tôi như đóng băng lại trong cổ họng, và chị ta cười phá lên rồi lùi lại vài bước. “Giờ thì tôi đã bắt đầu hiểu tại sao Nash thích cô rồi. Không ngờ cô trông yếu ớt như thế mà cũng can đảm gớm.” - Nói rồi chị ta lại lùi thêm bước nữa, nhướn mày nhìn tôi một lượt từ đầu đến chân, như các vận động viên đấm bốc vẫn thường nhìn đối thủ của mình - “Nhưng nếu không cẩn thận, có ngày chính sự can đảm ấy sẽ làm hại cô đấy.”

“Anh ấy không hề yêu chị.” Tôi rít lên qua kẽ răng, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào mặt chị ta - một việc không hề dễ dàng gì đối với tôi.

“Tôi biết chứ.” - Sabine nhún vai và khoanh hai tay trước ngực - “Nhưng anh ấy muốn tôi, bước đầu như thế là đủ. Và cô chẳng thể làm được gì với điều đó. Biết vì sao không?”

Tôi không trả lời vì thế chị ta tự mình trả lời luôn. “Bởi vì cô sợ. Con người cô là một tổng thể của những nỗi lo sợ, không dám chia sẻ cùng với ai. Nhưng tôi thì không, tôi sẽ trao cho anh ấy tất cả.” - Ánh mắt Sabine như muốn thiêu cháy cả tôi - “Tất cả những gì cô sợ không dám trao cho anh ấy.”

Tôi bấu chặt lấy quyển sách Đại số trong tay. “Chị lại chẳng cho anh ấy rồi còn gì.” Tôi hậm hực nói, và chị ta trông có vẻ khoái trá vì cuối cùng đã bắt được tôi mở miệng.

“Tôi không phải nói về sex, mặc dù cái đấy tôi cũng luôn sẵn sàng.” - Sabine nháy mắt với tôi và tôi lại thấy ghét chị ta thêm một chút nữa - “Tôi đang nói về trái tim của mình, Kaylee ạ. Nghe thì có vẻ hơi sến sẩm một tí, nhưng tôi sẵn sàng trao cho anh ấy cả trái tim mình, toàn bộ con người tôi và mọi thứ mà tôi có. Nhưng cô thì không. Nỗi sợ hãi trong cô quá lớn để có thể đặt niềm tin vào anh ấy, và cô không thể thực sự yêu một người mà cô không hề tin tưởng. Vì thế nếu cô thực sự quan tâm đến Nash, cô sẽ để anh ấy đi trước khi cuộc đời của anh ấy bị hủy hoại trong tay cô.”

Tôi cố gắng điều hòa nhịp thở của mình để không cho Sabine biết rằng lời nói của chị ta đã ảnh hưởng đến tôi. Rằng tận sâu thẳm trong lòng, tôi rất sợ chị ta nói đúng.

“Đừng nghĩ chị có thể dọa cho tôi sợ và rời xa anh ấy!” Tôi có thể nhìn thấy lớp Đại số qua vai chị ta và thầy giáo mới đang đứng ngay ngoài cửa.

Sabine bật cười, mái tóc dài đen nhánh xõa trên vai. “Tôi hoàn toàn có thể làm điều đó. Nhưng tôi không nghĩ là mình sẽ phải trực tiếp làm điều đó. Tôi nghĩ lương tâm của cô sẽ làm phần lớn công việc hộ tôi, bởi vì cô thực sự quan tâm tới anh Nash. Và chỉ tới khi cô đủ dũng cảm để thành thật với bản thân, tôi nghĩ cô sẽ hiểu ra rằng cô không phải điều anh ấy cần.”

Tôi mím chặt môi lại. Tôi không muốn hỏi, không muốn bị cuốn vào trò chơi tâm lý của chị ta, nhưng tôi cần phải biết. “Thế chị nghĩ anh ấy cần cái gì?”

Chị ta lại nhún vai. “Một người chấp nhận mọi thứ của anh ấy, kể cả những khiếm khuyết. Và người đó không bao giờ có thể là cô. Cô chưa sẵn sàng đón nhận anh ấy trở lại nhưng lại không thể để anh ấy đi. Cô sợ phải ở bên cạnh anh ấy nhưng cũng lại sợ mất anh ấy. Cô đang bị tê liệt bởi chính nỗi sợ hãi của bản thân, nó đang ăn dần ăn mòn cô từ bên trong và giết chết những gì cô đã có với anh Nash.”

“Chị biết được tất cả những điều ấy qua giấc mơ của tôi sao?”

“Tôi đọc được chúng trong ánh mắt cô. Tất nhiên cả trong những nỗi sợ hãi thầm kín nhất của cô nữa. Tất cả đều rõ mồn một thế còn gì.”

“Chị chẳng biết gì về tôi hết...”

Sabine lại bật cười, và tôi sắp sửa hết chịu nổi âm thanh đó rồi. “Tôi hiểu cô còn hơn bản thân cô đấy, Kaylee. Tôi có thể nhìn thấy những điều cô đang cố chôn giấu. Những bí mật mà bản thân cô còn không nhận thức được. Mà kể cả nếu không thể thì tôi cũng đoán được kiểu người như cô.”

Tôi trừng mắt nhìn chằm chằm vào Sabine. “Tôi không phải là kiểu người gì hết.” - Sao tôi vẫn cứ nói chuyện với cô ta thế này? Tôi hoàn toàn có thể quay lưng bỏ đi nhưng tôi đã không dừng được. Nash nhìn thấy điều gì đó ở chị ta. Điều anh ấy thích. Điều anh ấy từng yêu, và tôi muốn biết đó là điều gì.

“Cô là kiểu người luôn tự cho là mình đúng đắn, kiểu như mình chưa bao giờ làm gì sai vì thế tự ình cái quyền chỉ trích tất cả những người khác. Cô cố gắng để hòa nhập với mọi người nhưng chỉ vừa đủ để không quá nổi bật, bởi vì cô sợ những ánh mắt săm soi của mọi người và bởi vì cô nghĩ mình ở trên tầm đám học sinh trung học. Và thành thật mà nói, cô và tôi có chút xíu giống nhau ở điểm cuối cùng.”

Tôi liếc mắt nhìn xung quanh, hi vọng không ai nghe thấy những lời vừa rồi của chị ta, và thở phào nhẹ nhõm vì hành lang hầu như không có lấy một bóng người.

“Cô rõ ràng là vẫn còn trinh” - Sabine tiếp tục, trong khi tôi tím mặt vì ngượng, nhưng lại không thể bỏ đi vì một phần trong tôi đang muốn nghe những lời này. Tôi cần phải biết chị ta nghĩ gì về mình. Tôi cần phải biết chị ta nói gì với Nash về tôi - “Và cô nghĩ điều đó khiến cô trở nên trong trắng, thánh thiện nhưng thực chất nó chỉ khiến cô lúc nào cũng căng thẳng và sợ sệt mà thôi. Mặc dù cô không dám thừa nhận nhưng rõ ràng cô có nghĩ tới sex. Nhiều là đằng khác. Nhưng cô không làm chuyện đó bởi vì khi ấy cô sẽ không còn đặc biệt nữa. Cô coi trinh tiết của mình giống như một món quà được bọc sa-tanh lộng lẫy, mà một ngày nào đó một chàng bạch mã hoàng tử sẽ có vinh dự nhận được nó. Nhưng cô chẳng biết gì hết, cũng không có ai đủ nhiệt tình để giải thích cho cô hiểu. May cho cô là hôm nay tôi thấy tràn trề nhiệt huyết. Vì thế, tôi sẽ nói cho biết sự thật này: Sex không phải là món quà cô tặng cho nửa kia của mình để đổi lấy một thứ hạnh phúc mãi mãi hay một chiếc váy cưới trắng toát. Cô đang hạ thấp chính mình và biến tất cả chúng tôi trở thành người xấu với cái kiểu ngây thơ ngờ nghệch đó của mình đấy. Sex không phải là thứ cô làm vì người khác, mà là vì chính bản thân mình.”

Tôi chớp mắt. Rồi lại chớp mắt, choáng váng và tủi nhục. Mặt tôi đỏ lựng hết cả lên.

Làm thế quái nào mà từ những lời dọa nạt để tôi từ bỏ Nash lại biến thành những lời giáo huấn về sex thế này? Nhưng sự thay đổi chủ đề nhanh như chong chóng này còn không bất ngờ bằng vẻ chân thành trên mặt của chị ta.

“Sao chị lại nói với tôi những lời này? Nếu chúng có ích như lời chị nói thật, tại sao lại đem chia sẻ với một người mà chị ghét?”

Sabine nhăn mặt. “Tôi đâu có ghét cô. Nói thật tôi còn thấy thích cô ý chứ. Chỉ là tôi sẽ không để cô chen vào giữa tôi và anh Nash thôi.”

“Chị thực sự tin rằng mình có thể cứ thế mà... giành lấy anh ấy như vậy?”

“Ừ.” - Sabine gật đầu không một chút do dự - “Tôi đã tới tận đây rồi còn gì, không phải sao?” - Khi thấy tôi nhíu mày không hiểu cho lắm, chị ta bèn nói tiếp - “Đâu phải tự dưng mà tôi chuyển tới học ở đây hả Kaylee? Không lẽ cô không thấy nghi ngờ một chút nào về sự trùng hợp này?”

Cũng có thể, nhưng chỉ trong vài giây thôi... Bởi mấy tháng qua đã có quá nhiều chuyện quái đản xảy ra với tôi nên sự xuất hiện của cô bạn gái cũ cũng không có gì đáng chú ý thật.

“Tôi chuyển đến đây là vì Nash. Tôi đã phải mất một thời gian mới tìm ra anh ấy, và còn lâu hơn thế để tìm được một gia đình chịu nhận nuôi tôi ở khu vực này. Nhưng giờ thì tôi đã có mặt ở đây, và tôi sẽ không đi đâu nữa.”

Tôi chớp chớp mắt, bất ngờ tới nỗi không thốt nên lời. “Chị...”

Nhưng trước khi tôi kịp nói hết câu, bỗng dưng cánh cửa phía sau lưng tôi bật mở. Tôi giật mình quay đầu lại và thấy hai nhân viên y tế đang khiêng một cái cán chạy vào hành lang.

Tiếng chuông báo muộn giờ vang lên nhưng tôi chẳng còn tâm trí đâu để lo lắng về điều đó.

Cánh cửa văn phòng bật mở và cô giám thị hốt hảng chạy ra, tay chỉ vào bên trong. “Ông ấy ở trong này!” - Toàn thân cô ấy run lẩy bẩy, nói không ra hơi - “Chúng tôi vừa phát hiện ra ông ấy cách đây mấy phút, nhưng tôi nghĩ chắc cũng không làm gì được nữa dâu. Tôi nghĩ ông ấy đã đi được một lúc rồi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.