Soul Screamers (Nữ Thần Báo Tử)

Quyển 4 - Chương 2



“Rút cuộc thì họ nghiêm túc tới mức nào?” Tôi hỏi, tay vẫn thoăn thoắt trả lại tiền thừa và hóa đơn thanh toán cho khách.

“Em chắc là muốn nghe chuyện này chứ?” Tod ngồi vắt vẻo trên quầy trong chiếc quần bò và cái áo sơ-mi trắng quen thuộc, hoàn toàn vô hình với mọi người, ngoại trừ tôi và Emma. Hơn nữa chiều thứ Hai ở rạp Cinemark thường vắng tanh vắng ngắt, không có mấy khách tới xem phim.

Emma nhoài người về phía anh chàng thần chết, mặt rất hóng. “Em dám chắc là em muốn nghe.” Giờ đang là giờ nghỉ của Emma nhưng hiển nhiên ra ngoài này buôn chuyện với tôi và anh Tod thích hơn nhiều so với việc ru rú một mình trong phòng nghỉ dành cho nhân viên.

“Anh tới không phải vì muốn xát thêm muối vào vết thương của em.” Tod nhìn tôi phân trần, tay đã kịp thó một hạt bỏng ngô trên tay Emma.

“Không, anh tới vì anh buồn chán, không có việc gì làm, và các vấn đề của em chính là trò tiêu khiển của anh.”

Tod vừa kết thúc ca trực của mình ở bệnh viện và vì thần chết không cần ngủ nên chiều nào anh ấy cũng đi lang thang, chọc ghẹo những người bạn vẫn-đang-sống-sờ-sờ của mình. Bao gồm tôi, Emma và anh Nash.

Tod nhún vai. “Ờ, cái đó và đồ ăn miễn phí.”

“Mà tại sao anh vẫn ăn vậy?” - Emma giơ tay che túi bỏng ngô lại - “Ăn vào có tiêu hóa được không thế?”

Tod nhướn một bên lông mày lên. “Có thể anh đã chết thật, nhưng các chức năng khác vẫn hoạt động tốt. Thậm chí còn tốt hơn là đằng khác. Xem đây này.” - Nói rồi anh vòng tay qua vai Emma và bốc lấy một nắm bỏng ngô to đùng, trong khi cô bạn thân của tôi bật cười như nắc nẻ - “Và đó không phải là tất cả những gì anh có thể làm…”

“Chúng ta có thể để dành mấy màn biểu diễn đó lại sau được không?” - Nhưng sự thật là cảm giác được cười thoải mái như vậy thật thích, sau những gì chúng tôi đã phải trải qua mấy tháng vừa rồi - “Em hỏi thật đấy, kể cho em biết về Sabine đi.”

Emma tủm tỉm cười hỏi. “Chị ta họ gì thế anh? Hay chị ta là một ngôi sao? Kiểu như Beyoncé, hay Giáo hoàng?”

Tôi lườm yêu cô bạn thân một cái. “Cậu thừa biết đó không phải là tên riêng mà.”

“Tên cô ấy là Sabine Campell, tuổi chắc tầm 17. Sở thích là đi dạo trong các ngõ tối, rất thích xỏ khuyên và món sữa sô-cô-la, lắc chứ không quấy.” - Tod dừng lại cho thêm phần kịch tính, và đột nhiên sự hài hước trong ánh mắt anh chợt tắt - “Và… Sabine và Nash đã từng là một đôi thật sự.”

Miếng thạch vị nho trong miệng tôi bỗng nhiên trở nên chua loét và phải cố gắng lắm tôi mới nuốt trôi. Nhưng anh ấy nói đã từng. Họ đã từng là một đôi thật sự. Trong quá khứ. Bởi vì tôi mới là thời hiện tại của Nash. Đúng không? Chúng tôi chỉ là đang tạm chia tay để anh ấy có thời gian cai nghiện còn tôi học cách chấp nhận những gì đã xảy ra, nhưng điều đó không có nghĩa là ai muốn giành lấy Nash thì giành!

“Khoan đã, ý anh nói một đôi thật sự là sao? Kiểu hoa hoét và sô-cô-la á?” Emma chun mũi lại, giọng đầy mỉa mai.

Nhìn thấy tôi như vậy anh Tod không nỡ bật cười to, chỉ dám cười khùng khục trong cổ họng. “Không, kiểu ám ảnh, và dựa dẫm cả về tinh thần và... thể xác cơ.” Anh nói khá dè dặt ở mấy chữ cuối cùng.

Tôi đảo tròn hai mắt và mở hộp lấy thêm một viên thạch vị nho nữa ra. “Em biết thừa là anh ấy không còn nguyên rồi.”

“Đấy là chỉ sau khi gặp Sabine.”

“Uầyyyy...” Emma trầm trồ kêu lên và tôi ném nguyên cả hộp thạch vào trong thùng rác.

“OK, thế thì sao?” - Tôi đứng dậy đi vào trong phòng chứa đồ lấy chổi - “Cứ cho chị ta là cô gái đầu tiên của anh ấy đi. Cũng có gì to tát lắm đâu.” - Tôi hậm hực quét chỗ vụn bỏng rơi vãi trên sàn, nhát nào ra nhát đấy - “Chị ta không hề trải qua sinh tử cùng anh ấy, sát cánh bên anh ấy chống lại cái ác và cứu lấy những linh hồn vô tội. Chị ta cũng không hề bất chấp mạng sống của mình để cứu anh ấy khỏi Cõi âm. Cho dù giữa họ đã xảy ra chuyện gì đi chăng nữa thì cũng không thể sánh được với những điều đó, đúng không?”

“Đúng.” - Emma gật gù đồng tình - “Hơn nữa chắc gì Sabine còn thích anh Nash như ngày xưa. Biết đâu phản ứng khi nãy của họ chỉ là do quá bất ngờ khi gặp lại nhau thôi.”

Tôi dừng lại, nhướn mày nhìn Emma.

Cô nàng đành nhún vai. “OK, chị ta vẫn còn có tình cảm với anh ấy. Mình rất tiếc, Kay ạ.”

“Không sao. Miễn là anh ấy không còn tình cảm với chị ta là được.” Tôi lại cắm cúi quét nhà và vô tình phang cả cái cán chổi vào máy làm bỏng ngô.

Tod nhảy xuống khỏi mặt quầy và chìa tay ra. “Đưa anh cái chổi, trước khi ai đó bị thương.” Sự xuất hiện của Sabine bỗng dưng khiến tôi nghi ngờ tất cả những gì tôi vẫn nghĩ là đã biết rất rõ. Mặc dù tôi mới chỉ gặp chị ta chưa đầy 15 phút.

Tôi đưa cho Tod cái chổi và anh đem cất nó trở lại vào trong phòng chứa đồ. “Cậu ấy đã không gặp Sabine suốt hai năm trời. Hãy cho Nash chút thời gian để quen dần với sự xuất hiện của Sabine và rồi mọi chuyện sẽ trở lại bình thường như xưa.”

Bình thường. Lâu nay tôi đã quên mất khái niệm của cái từ đó rồi. “Anh thực sự nghĩ thế à?”

Tod nhún vai. “Anh nghĩ cơ hội là 50-50.”

“Như thế có khác gì nói rằng em sẽ bị sét đánh ít nhất một lần trước khi chết?”

Emma cười ầm lên. “Kiểu như cậu, cũng dám lắm.”

Tôi mở tủ lấy một chồng cốc giấy bỏ ra ngoài. “Chuyện là thế nào? Sao hai người họ gặp nhau?”

“Khi đó anh vẫn đang bị giới hạn bởi các lực cản của thế giới thực nên cũng không rõ mọi chuyện.” Tod chống khuỷu tay lên mặt quầy và ngả người ra đằng sau.

“Thì cứ kể những gì anh biết cũng được.”

Anh chàng thần chết nhún vai một cái rồi nói tiếp. “Hai đứa gặp nhau khi Nash mới 15 tuổi và vẫn đang trong quá trình hoàn thiện năng lực bean sidhe của mình. Phải tới tuổi dậy thì thì năng lực Ảnh hưởng của các bean sidhe nam mới thực sự hoàn chỉnh.”

“Thật ạ?” - Emma há hốc mồm ngạc nhiên - “Em không hề biết điều đó.”

Tôi cũng vậy, nhưng không muốn tỏ ra ngu ngốc trước mặt người khác nên chọn cách im lặng là tốt nhất.

“Ừ. Nếu không các tiểu bean sidhe sẽ sớm biến thành những tay bạo chúa mất. Thử tưởng tượng xem nếu Nash có thể sai khiến mẹ anh từ lúc bắt đầu biết nói thì sẽ thế nào?”

Khỏi cần tưởng tượng, bản thân tôi đã từng nếm mùi năng lực Ảnh hưởng khi chúng bị mất kiểm soát rồi.

“Quay lại câu chuyện, Nash khi ấy đang trong thời kỳ hình thành các năng lực bean sidhe nhưng lại không có bố ở bên cạnh để hướng dẫn, như anh, vì thế nhiều khi hơi bị tẩu hỏa nhập ma và nhầm lẫn lung tung. Sabine bị bỏ rơi từ khi còn bé và bị đưa tới hết nhà này đến nhà khác. Khi hai đứa gặp nhau, Sabine đang gặp một chút rắc rối với nhà bố mẹ nuôi, và không hòa hợp được với mọi người xung quanh. Cô bé đó hơi nóng nảy nhưng không có gì quá nghiêm trọng. Nói chung là cả Nash và Sabine gần như ngay lập tức bị hút vào nhau. Anh nghĩ Nash đã nghĩ rằng có thể giúp đỡ được Sabine.”

Công nhận, nghe là thấy giống Nash và cái tính thích làm anh hùng của anh. Chính tôi và anh cũng quen nhau trong hoàn cảnh tương tự.

Tôi cúi gằm mặt xuống sàn nhà, cố gắng để không cảm thấy tội nghiệp cho Sabine. Linh tính mách bảo tôi rằng chị ta sẽ không hề mong muốn sự thông cảm của tôi, cũng như sự hiện diện của tôi trong cuộc đời anh Nash.

“Cô Harmony có quý chị ấy không ạ?” Tôi ngập ngừng hỏi. Tôi không muốn bất kỳ cô bạn gái cũ nào của anh Nash giành được nhiều thiện cảm của mẹ anh hơn mình. Dù gì thì cô Harmony cũng có chung mối liên hệ với loài bean sidhe, ngoài tình yêu của chúng tôi với Nash. Và tôi chỉ muốn cô cho bản thân mình, giống như với Nash.

Tod nhún vai. “Mẹ anh thì ai chẳng quý. Tuy nhiên mỗi khi hai người họ ở bên nhau là y như rằng mẹ lại lo cuống lên, giống như tâm trạng của bố em khi em và Nash ở bên nhau ý.”

“Rồi chuyện gì đã xảy ra?” Emma sốt ruột hỏi, trong khi tôi vẫn mải gặm nhấm sự thật tê tái là tình cảm của anh Nash và Sabine sâu đậm đến nỗi khiến cô Harmony phải lo lắng.

Khi thấy Tod không trả lời, tôi ngẩng mặt lên nhìn anh và anh lại nhún vai nói tiếp. “Anh bị chết.”

Emma chớp chớp mắt. “Anh bị... chết ý ạ?” Hiển nhiên là cậu ấy biết anh ấy đã chết, nhưng điều đó vẫn không hề khiến lời tuyên bố của anh nghe... bình thường hơn.

“Ừ, anh bị chết, và mẹ anh và Nash không hề biết là anh sẽ quay lại trong hình hài hiện nay.” - Anh giang hai tay ra như để ám chỉ thân phận thần chết và cơ thể không-bị-ảnh-hưởng-bởi-cái-chết của mình - “Vì thế họ quyết định dọn đi nơi khác để bắt đầu lại từ đầu, giống như sau khi bố anh mất. Gia đình anh đã từng sống ở đây hồi Nash và anh còn bé, nên chuyện này giống như dọn lại về nhà cũ, với mẹ anh. Nhưng với Nash thật không đơn giản. Bởi điều đó đồng nghĩa với việc phải bỏ lại Sabine.”

“Vậy là anh ấy và Sabine chưa bao giờ chia tay?” Tôi sắp xong lô cốc cỡ trung bình và bắt đầu chuyển sang lô cốc cỡ đại.

“Nash đã không thể liên lạc với Sabine. Thời điểm ấy, Sabine đang bị... quản thúc. Không email. Không điện thoại, ngoại trừ với người thân, thứ cô ấy không hề có.”

Emma đứng bật dậy, mắt mở to. “Chị ta từng bị bắt ý ạ?”

“Thì anh chẳng bảo cô ấy đã gặp chút rắc rối còn gì.”

“Vâng, nhưng anh đâu có nói chị ta là một tội phạm.” - Tôi ấn mạnh mấy cái cốc giấy xuống mặt bàn. Bạn gái cũ của anh Nash - “tình yêu đích thực” một thời của anh - là một kẻ từng ngồi tù ư? Thật không thể tin được!

Rõ ràng là sở thích của anh Nash đã thay đổi. Một cách chóng mặt.

“Chị ta đã làm gì vậy anh?” Emma hỏi đúng cái câu mà tôi đang rất muốn hỏi mà chưa dám.

Anh chàng thần chết nhún vai. “Nash chưa bao giờ kể. Nhưng nghe nói cô ấy được hưởng án treo và chịu sự quản thúc tại gia, thay vì ngồi tù. Nên anh đoán chắc tội cũng không quá nghiêm trọng.”

“Em thì lại cho rằng chuyện đó còn tùy, mỗi người tự nhận thấy có quan trọng hay không.” - Tôi lắc đầu nói - “Chắc lát nữa tan làm em phải gọi cho anh ấy mới được.”

“Để nói gì?” - Emma chặn lại ngay - “Rằng tôi vẫn chưa chắc có nên quay lại với anh không, nhưng tôi dám chắc là tôi không muốn cô bạn gái cũ từng ngồi tù của anh có được anh? Cậu định bắt đầu một tam giác tình yêu đấy à?”

“Không phải tam giác tình yêu. Mà là…” - một thảm họa - “… không có gì. Người yêu cũ thì vẫn có thể làm bạn với nhau mà, đúng không?” - Emma và Tod quay sang nhìn nhau - “Đúng không?” - Tôi lại hỏi lại, khi không thấy hai người họ trả lời.

“Mình không biết, Kay ạ.” - Emma vò túi bỏng ngô lại và ném vào cái thùng rác đối diện - “Nhưng ít ra theo lời cô Garner, tam giác được coi là dạng hình học mang tính ổn định nhất…”

“Đã bảo không phải mà lại.” Tôi quay lưng lại về phía Emma và Tod. Tôi không thể để quyết định của mình bị lung lay bởi sự xuất hiện của Sabine. Hay lý lịch phạm tội của chị ta. Hay tình cảm trước đây giữa chị ta với bạn trai của tôi.

“Theo mình thì cậu đừng nên tra hỏi anh Nash về người yêu cũ vội, ít nhất là cho tới khi anh ấy khỏe hẳn lại đã.”

“Ừm…” Đợi tới lúc ấy có mà chị ta đã nẫng anh Nash khỏi tay tôi rồi. Không phải tự dưng mà người ta nói tình cũ không rủ cũng tới.

“Marshall, hết giờ nghỉ rồi!” - viên quản lý mới quát ầm lên từ phía cuối hành lang - “Quay về quầy bán vé đi nào!” Tên anh ta là Becker, nhưng Emma vẫn thường gọi đùa anh ta là Pecker với mọi người và một lần vô tình bị anh ta nghe thấy. Từ đó trở đi anh ta coi Emma không khác gì cái gai trong mắt, cứ động một tí là gắt ầm lên.

Emma thở dài, đẩy lon soda đang uống dở cho anh Tod rồi quay trở lại quầy vé. “Hết giờ đợi mình nhé.” Hôm nào làm cùng ca hai đứa chúng tôi cũng đi chung xe. Dạo gần đây càng thường xuyên hơn vì có thêm người thứ ba đi nhờ.

Như thể đọc được suy nghĩ của tôi - mặc dù thần chết không hề có năng lực đó, tôi có thể dám chắc - Tod quay đầu nhìn xung quanh tìm kiếm. “Alec đâu rồi?”

Anh Tod, Nash và cô Harmony là ba người duy nhất - ngoài bố tôi - biết sự thật về Alec, rằng anh ta đã trải qua gần 1/4 thế kỷ làm nô lệ cho tà ma dưới Cõi âm. Cho tới khi được chúng tôi cứu thoát để đổi lại sự giúp đỡ của anh ta nhằm cứu lấy bố tôi và Nash khỏi chính gã tà ma đó.

Tôi liếc nhìn đồng hồ. “Vẫn chưa hết giờ nghỉ mà. Chắc mấy phút nữa anh ta quay lại thôi.” Tôi đã đưa cho Alec chìa khóa xe của mình để anh ta có thể chui vào xe ăn Doritos, một mình. Alec ngày càng thoải mái hơn với tôi và bố tôi, nhưng với những người khác thì chưa hẳn.

Nói chung Alec thích ứng khá tốt với thế giới loài người và đặc biệt thích thú với mạng Internet, DVD và máy tính xách tay - những thứ chưa hề tồn tại vào thập niên 1980, khi anh ta trở thành người đại diện cho lão Avari ở Cõi âm - một sự kết hợp kỳ quái giữa trợ lý riêng và đồ ăn nhẹ. Cái iPod của tôi cũng biến mất tăm mấy ngày nay.

Nhưng đôi khi Alec vẫn bị ngợp trước đám đông, không phải vì số lượng người đông - anh ta chẳng đã quá quen với đám sinh vật dị hợm dưới Cõi âm rồi - mà vì bị sốc văn hóa. Anh ta vẫn đang từ từ làm quen với thế kỷ 21 qua TV, báo chí - hiển nhiên thời nay hay thời xưa thì loài người vẫn đọc báo giống nhau - và những bộ phim được xem miễn phí ở Cinemark. Nhưng Alec thường cảm thấy lo lắng khi phải tương tác với những người xung quanh. Vì thế hai câu nói duy nhất mà chúng tôi cạy được từ miệng anh ta khi ở chỗ làm là “Cỡ trung hay cỡ đại?” và “Anh chị muốn mua bỏng mặn hay bỏng ngọt?”

“Em có cần anh đi tìm anh ta không?” Tod hỏi, khi thấy một nhóm học sinh đứng xếp hàng dài trước quầy vé của Emma. Nhưng trước khi tôi kịp trả lời thì thấy Alec đang hối hả chạy lại từ phía cuối hanh lang, vừa đi vừa giắt áo đồng phục.

“Xin lỗi. Tôi ngủ quên.” Trông mặt anh ta có vẻ mệt mỏi thấy rõ.

“May quá anh về kịp lúc, khách đang đông.” - tôi chỉ về phía đám học sinh và đôi mắt Alec mở to kinh hãi - “Đừng lo, học sinh thường chỉ mua nước Slurpee, kẹo và bỏng ngô thôi. Không có gì phức tạp đâu.”

Alec đứng ngây người nhìn tôi chằm chằm, trong khi tôi rón rén đổ túi bỏng ngô vào trong máy một cách thận trọng, tránh để không làm bỏng chính mình. “À, anh đã bỏ lỡ mất câu chuyện về Sabine.” Lúc nãy trên đường đi làm, Emma và tôi đã kể sơ qua về chị ta cho Alec nghe nhưng nhìn cái cách anh ta nhíu mày là biết anh ấy không hề tập trung vào câu chuyện. Tôi cũng không thể trách Alec, bởi sau 26 năm phục dịch cho tà ma dưới Cõi âm, có nhiều thứ anh ấy cần quan tâm hơn là thứ tình yêu trẻ con của tụi tôi.

Có điều tôi không sao dứt bỏ được Sabine ra khỏi đầu mình.

“Hóa ra chị ta từng có tiền án tiền sự. Anh Tod không biết chính xác chị ta đã phạm phải tội gì, nhưng...” Tôi quay lại tìm anh chàng thần chết và không hề ngạc nhiên khi thấy anh đã biến mất từ lúc nào không hay.

“Nói chung, chị ấy chắc chắn muốn giành lại anh Nash, và...” Nhưng trước khi tôi kịp nói hết câu thì thấy đám học sinh ùn ùn kéo đến trước quầy đồ ăn và tôi chẳng còn thời gian để nghĩ ngợi về vấn đề của bản thân nữa.

Tôi chỉ vào cái máy tính tiền bên cạnh và nói. “Anh dùng cái kia đi. Ở đây để tôi phụ trách.”

Alec gật đầu nhưng ngay khi bị vị khách hàng đầu tiên gào lên gọi đồ uống, anh ta lập tức đứng ngây người, nhìn chằm chằm vào cái màn hình như thể mới nhìn thấy lần đầu tiên.

Không phải chứ. Sao lại nhè đúng lúc này mà sốc văn hóa vậy trời. 20 phút trước anh ta vẫn còn đứng bán hàng bình thường, khi không quá đông người. “Đây, để tôi. Anh đi chuẩn bị đồ đi.” Tôi giúi vào tay Alec cái hộp giấy và xẻng xúc bỏng ngô.

Mặt anh ta cau lại như muốn phản đối nhưng rồi lặng lẽ gật đầu và quay ra chỗ máy nổ bỏng ngô.

Tính tiền xong mấy ly nước, tôi quay sang định lấy bỏng ngô từ chỗ Alec thì mới tá hỏa phát hiện ra nãy giờ anh ta vẫn chỉ đứng nhìn chằm chằm vào cái máy, chiếc hộp giấy trên tay vẫn trống trơn.

“Alec…” - Tôi cầm lấy cái hộp từ tay anh ta và xúc bỏng ngô cho khách - “Giờ không phải là lúc để suy sụp đâu. Anh không sao chứ?”

Alec lại cau mày, sau đó gật đầu và với tay lấy một cái hộp khác.

Tôi đặt gói bỏng ngô lên quầy trả cho khách và ngẩng lên thấy Emma đang tiến về chỗ mình. “Êu, Pecker bảo mình tới phụ với cậu.” Nói rồi cô nàng nhảy phóc một cái ra sau quầy làm mấy cậu nhóc lớp 6 nhìn theo ngơ ngẩn. Tôi còn chưa kịp nói lời cảm ơn với Emma thì đã méo mặt khi thấy bốn hộp bỏng ngô cỡ đại đang xếp ngay ngắn trên mặt quầy.

Cái quái quỷ gì thế này?

Tôi nhường chỗ tính tiền lại cho Emma, nhẹ nhàng tiến tới bên cạnh Alec và hạ giọng nói rất khẽ với anh ta, tránh không để khách hàng nghe thấy. “Họ có gọi cỡ đại đâu, anh Alec. Anh phải xem trên vé chứ.” - Tôi chỉ cho Alec thấy dòng yêu cầu bỏng ngô cỡ trung và Coke cỡ lớn trên vé rồi nhanh chóng múc bỏng ngô vào hộp cỡ trung để đưa cho khách - “Thời thập niên 1980 không có vé xem phim à? Cả bỏng ngô nữa?”

Alec xịu mặt than thở. “Công việc này thật lặt vặt và vô nghĩa.”

“Thì vậy nên người ta mới thuê học sinh.” Và người 45 tuổi nhưng kiến thức văn hóa chỉ bằng trẻ sơ sinh.

Alec mới chỉ 19 tuổi khi đặt chân sang thế giới Cõi âm - nhưng trong hoàn cảnh nào thì cho tới giờ anh ta vẫn chưa chịu tiết lộ với bất kỳ ai - nhưng trông chẳng già đi một tẹo nào sau gần một phần tư thế kỷ.

“Anh ta bị sao thế?” Emma quay sang hỏi tôi.

“Chắc là mệt ý mà.” Emma không hề biết thân phận thực sự của Alec, bởi tôi không thể nói với cậu ấy rằng chính anh ta là người đã từng nhập vào người cậu ấy, liều mạng tìm cách thoát khỏi Cõi âm. Emma vẫn đinh ninh Alec là một người bạn của gia đình tôi, ngủ nhờ trong phòng khách nhà tôi cho tới khi tiết kiệm đủ tiền thuê nhà và hoàn thành nốt mấy khóa học từ xa.

Lúc tôi quay lại tìm Alec thì thấy anh ta đang chống hai tay lên mặt quầy, cúi gằm mặt nhìn xuống đất.

“Alec? Anh không sao chứ?” Tôi chạm nhẹ vào vai Alec và anh ta đột nhiên nhảy dựng lên, hốt hoảng nhìn tôi như vừa nhìn thấy ma. Sau đó anh lắc đầu thật mạnh như để xua tan cơn buồn ngủ, rồi chớp chớp hai mắt, bối rối ngoái đầu nhìn xung quanh.

“À, ừ… Xin lỗi. Tối qua tôi không ngủ được mấy. Cô đang nói gì nhỉ?”

“Tôi nói anh cần phải nhìn kỹ yêu cầu trên vé. Không thể ai cũng phục vụ cỡ đại được.”

Alec nhíu mày, giơ tay nhặt cái vé trên mặt quầy lên. “Tôi biết chứ. Tôi đã làm việc này cả tuần nay rồi mà Kay. Cứ để tôi.”

Tôi mỉm cười trước lối nói chuyện dân dã bình thường của Alec - điều thường chỉ gặp vào những ngày khi tâm trạng của anh ta tốt hơn, và thấy hòa nhập trở lại được với thế giới loài người. Và công bằng mà nói, ngoại trừ những lúc hơi bị nhầm lẫn thời gian một chút thì Alec vẫn hòa hợp với thế giới của tôi hơn cả bản thân tôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.