Soul Screamers (Nữ Thần Báo Tử)

Quyển 5 - Chương 11



“THẾ KẾ HOẠCH LÀ GÌ?” anh Tod hỏi, lúc chúng tôi ngồi cạnh nhau trên nắp ca-pô, cùng nhìn về phía khu nhà điều trị.

Tôi nhún vai. “không có gì phức tạp cả. anh dắt em vào đó, tìm Farrah, và hỏi chị ta một số chuyện.”

“Nghe cũng đơn giản.”

“Ngoại trừ 1001 điều có thể xảy ra. anh có thể giữ cho em được tàng hình trong bao lâu?”

“Cứ miễn sao chúng ta có sự tiếp xúc cơ thể là được.”

Cổ họng tôi đột nhiên khô khốc. “Ý anh là nắm tay nhau á?” Lần trước bọn tôi cũng đã làm như thế.

“Trừ phi em có ý gì khác.”

“Em …” - Tôi còn chưa kịp mở miệng nói được gì thì đã thấy anh nhe răng, cười nháy mắt trêu tôi- “Hèn gì anh và anh Nash không hợp nhau.”

“Hợp chứ!” - anh giơ tay gạt lọn tóc đang lòa xòa trước trán - “Chỉ là bọn anh không đồng quan điểm về mọi chuyện thôi.”

“anh nói nghe chẳng có nghĩa gì cả.”

“Em sẽ nghĩ khác, nếu em có một cậu em trai.”

Tôi lắc đầu, quay lại chủ đề chính. “Lần trước anh không thể giữ cho em không bị nhìn thấy và nghe thấy cùng một lúc. Lần này vẫn thế à? anh có chắc là có thể làm cho chỉ mình Farrah nhìn thấy và nghe thấy chúng ta không?”

Lại thêm một cái nhún vai nữa. “Chỉ có một cách để biết …” Tod đứng dậy và tôi trượt xuống khỏi nắp ca-pô, lòng bàn tay bắt đầu ướt nhẹp mồ hôi vì hồi hộp, mặc dù chưa bao giờ tôi hạ quyết tâm làm một việc gì như thế này. Đó là sự quyết tâm bảo vệ Emma khỏi tay thầy Beck, và đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất của cuộc đời mình, trước khi đối mặt với cái chết, nỗi sợ hãi lớn thứ hai ngay sau đấy.

anh Tod lẳng lặng tiến về phía tòa nhà- hiển nhiên là chỉ hiện ra với mình tôi thôi- cho tới khi nhận ra tôi đang không hề đi theo anh, nãy giờ vẫn đứng im một chỗ. anh quay lại trấn an tôi. “Lần này sẽ không giống như lần trước đâu.”

“anh không biết lần trước thế nào mà.” Hai tay tôi bắt đầu run lên bần bật khi nhớ lại cảm giác tỉnh dậy trong tình trạng bị trói chặt trong cái phòng trống không.

“anh biết khi ấy em không thể rời khỏi đó và em không biết chuyện gì đang xảy ra với mình. Và anh biết em sợ phải quay trở lại đây còn hơn cả việc đi qua Cõi âm.”

Tôi ngước mắt nhìn anh Tod, với trái tim đau nhói. Tôi cảm giác nó đang cần có thêm không gian để có thể đập trở lại bình thường.

“Nhưng lần này em có thể bỏ đi bất cứ lúc nào em muốn.” - Tod nói - “Em chỉ cần nói một câu thôi, anh sẽ đưa em rời khỏi đây ngay lập tức. anh sẽ đưa em tới một nơi an toàn, nơi không ai có thể động vào chúng ta.”

Tôi không thể nhìn thấy cái gì khác ngoài đôi mắt xanh đầy ám ảnh, đang đắm đuối nhìn tôi. Tôi không thể khống chế được hơi thở dồn dập của mình. Tôi đợi anh bật cười, hay nhếch miệng hay làm gì đó để phá vỡ khoảnh khắc này giữa hai chúng tôi. Và khi thấy anh không làm gì, mà cứ để mặc cho nó chuyển thành một thứ cảm xúc rất thô và dễ vỡ, thật đến mức tôi bỗng thấy sợ khi phải nghĩ tới nó, tôi khoanh tay lại trước ngực, nhướn mày nhìn anh thách thức. “anh nghĩ là em cần phải có người giải cứu á?”

“anh nghĩ đôi khi để ai đó làm công việc giải cứu cũng không phải là điều gì xấu, nhất là khi bộ áp giáp của em có vấn đề.”

Có thể anh ấy nói đúng. “Vậy là anh sẵn sàng nhận lời thách đấu của em?”

một thứ cảm xúc không tên nào đó thoáng hiện lên trong đôi mắt xanh biếc của anh. “anh sẵn sàng với bất kỳ thử thách nào em có thể nghĩ ra. Thậm chí là khó hơn thế.”

Tôi bật cười phá lên. “Em bắt đầu nhìn thấy sự giống nhau giữa hai anh em anh rồi.”

anh Tod cau mặt lại. “Chuyện đó chẳng có gì buồn cười cả.”

“Em biết.” Tôi vượt lên đi trước và dừng lại trước cánh cửa sắt lạnh lẽo phía sau bệnh viện.

“Em sẵn sàng chưa?” Tod chìa tay ra và tôi nắm lấy tay anh, đan các ngón tay của mình vào tay anh. Lòng bàn tay của anh rất ấm và khô cong, và tôi cố gắng lờ đi sự bối rối và nỗi nghi ngờ đang dấy lên trong lòng tôi. Giờ tôi không còn thời gian và mục tiêu thực sự, cho cả hai điều đó.

“Em nhắm mắt lại đi.” - anh thì thầm vào tai tôi, và tôi vui vẻ làm theo, bởi vì tôi biết mình chưa sẵn sàng đối mặt với những gì vừa nhìn thấy trong mắt anh. Ít nhất là không phải lúc này- “đi nào …”

Đột nhiên tôi thấy bị hẫng một cái và có cảm giác như đang rơi tự do. Tôi chới với, ôm chặt lấy tay anh Tod, khá ngạc nhiên vì nó vẫn ấm áp và vững chắc như không, trong khi cơ thể tôi đang bồng bềnh như không có thực.

Và rồi thế giới xung quanh tôi quay chậm lại và tôi cảm nhận được sàn đất dưới chân mình, cùng cái không khí lạnh lẽo mang mùi rất đặc trưng của bệnh viện, vừa vô trùng lại vừa tanh tanh. anh Tod siết nhẹ tay một cái và tôi mở choàng mắt ra.

Và nỗi lo lắng hiện tại của tôi nhanh chóng biến thành nỗi khiếp sợ của quá khứ.

không có gì thay đổi. Bệnh viện Lakeside, từ diện mạo đến cảm giác, vẫn giống y như ngày xưa.

Chúng tôi đang đứng trong khu sinh hoạt chung của các bệnh nhân trẻ tuổi- nơi mọi người tập trung để ăn uống, xem TV, chơi các trò chơi và trị liệu theo nhóm- cách đó vài mét là bàn trực của y tá. Khu phòng bệnh của nữ trải dài khắp dọc hành lang bên tay phải tôi và căn phòng cuối cùng chính là nơi tôi từng bị nhốt suốt một tuần trong đó. Đột nhiên tôi muốn chạy ngay tới xem nữ chủ nhân hiện tại của căn phòng ấy là ai và liệu sự hoang tưởng của chị ta có thấm tháp gì so với tôi ngày trước không.

Mày không bị điên, Kaylee ạ!

Tôi đã phải liên tục nhắc nhở mình như vậy, bởi vì chỉ riêng quay trở lại đây thôi cũng đủ làm nhòe đi ranh giới giữa ảo giác và hiện thực đối với tôi rồi. Lần cuối cùng khi tôi ở đây, tôi vẫn chưa biết mình là một bean sidhe. Tôi chỉ biết rằng mình đang nhìn thấy những thứ mà những người khác không nhìn thấy- đó là bóng tối, là làn sương mù đang bao trùm lấy ai đó, là những cái bóng đang lướt đi trong làn khói xám xịt ấy. Tôi đã tìm mọi cách chống trả lại nhưng đã thất bại, đành chịu thua trước sự thôi thúc muốn cất tiếng thét quá lớn đang sục sôi trong cổ họng mình. Mọi người, thậm chí kể cả tôi, đều cho rằng tôi bị ảo giác dẫn đến những cơn hoảng loạn, và không kiềm chế được cảm xúc. Kết quả là tôi được chuyển tới Lakeside - bệnh viện tâm thần chuyên dành cho những bệnh nhân nặng.

“anh đoán là em không biết số phòng của cô ấy đúng không?” - anh Tod hỏi, và tôi biết ngoài tôi ra không ai có thể nghe thấy tiếng anh. Tôi lắc đầu, không dám chắc khả năng ấy có áp dụng cho mình trong trường hợp này hay không - “anh nghĩ em có thể nói.” anh nói và tôi nhướn lông mày lên như muốn hỏi lại cho chắc.

Tod nhún vai. “Em cứ thử xem. Kể cả nếu ai đó nghe thấy tiếng em, họ cũng đâu có nhìn thấy em. Mà anh dám cá là hơn một nửa số người phải vào đây là vì nghe thấy những giọng nói lạ trong đầu.”

nói vậy nhưng tôi cũng chẳng muốn giọng của mình bị đánh đồng với giọng của người điên một chút nào.

Cả cái hành lang trống trơn, ngoại trừ tiếng cười lảnh lót phát ra từ cái TV trong phòng sinh hoạt chung và tiếng thìa dĩa nhựa va vào nhau lạch cạch, chứng tỏ chúng tôi đến đúng vào cuối bữa tối. Chỉ vài phút nữa là các bệnh nhân sẽ đứng dậy, rời khỏi khu vực ăn uống và bắt đầu tham gia các hoạt động ngoại khóa đã-được-bác-sỹ-chuẩn-y. Nhưng những thứ đó sẽ không bao giờ là đủ. Dù có đọc bao nhiêu sách báo, chơi bao nhiêu trò chơi hay ghép bao nhiêu mảnh ghép cũng không thể làm cho họ quên đi được hiện thực về nơi mình đang sống, cũng như việc cuộc đời họ sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi ở cái nơi đáng sợ này, bởi ngày họ rời khỏi đây cũng là ngày họ bị chuyển sang khu điều trị dành cho người lớn.

Và ở đây thời gian dường như cũng trôi chậm hơn rất nhiều.

“đi theo anh.” anh Tod kéo tay tôi đi về phía bàn trực của y tá, tạm thời không có ai.

“Tên của cô ấy là gì?” anh ngó nghiêng một hồi rồi nhìn vào cái bảng treo trên tường.

“Farrah Combs.” Tôi thì thào trả lời, chỉ sợ bị y tá trực nghe thấy và bước ra khỏi phòng. Đáng ra chúng tôi nên thực hành trước khi vào đây…

“Phòng 304”. anh Tod nói và tôi nheo mắt kiểm tra lại một lần nữa cho chắc. Tình cờ tôi phát hiện ra tên anh Scott ở phòng đầu tiên của khu dành cho nam bên tay trái.

Chúng tôi rẽ sang khu nữ, nhưng mới đi được nửa đường thì bỗng nghe thấy có tiếng bước chân ở phía trước. một nữ y tá, trong bộ đồng phục màu tím quen thuộc, vừa bước ra khỏi phòng bệnh, trên tay là tập bệnh án và chiếc bút bi nhựa. Ngay lập tức tôi đứng khựng lại, đột nhiên có linh cảm là cô ấy nhìn thấy mình, mặc dù anh Tod luôn miệng khẳng định điều ngược lại.

“Thả lỏng đi nào.” - anh siết nhẹ lấy tay tôi, “cô ấy không nhìn thấy hay nghe thấy bọn mình đâu.” Khi cô y tá đó đi ngang qua chỗ chúng tôi, theo phản xạ tôi lùi vội ra phía sau, tay vẫn bám chặt lấy anh Tod, và chỉ thở phào nhẹ nhõm khi thấy cô ấy vẫn cắm cúi đi tiếp, không có biểu hiện gì là đang nhìn thấy hay nghe thấy gì hết. Giống như anh Tod và tôi đang tồn tại trong thế giới của riêng bọn tôi, với dân số chỉ có 2 người, được bao quanh bởi thế giới thật nhưng lại không phải là một phần của nó.

“Với anh lúc nào cũng thế này à ?” Tôi mạo hiểm lên tiếng. Ơn Chúa, cô y tá vẫn tiếp tục đi. cô ấy không hề nghe thấy tiếng tôi.

“Như thế nào ?” Tod hỏi. Đột nhiên tôi ý thức được rất rõ sự đụng chạm nơi bàn tay của chúng tôi. Các ngón tay thô ráp và rất thật của anh đang đan chặt lấy tay tôi…

“Như thế này này.” - Tôi giơ tay chỉ ra xung quanh, khi những bệnh nhân đầu tiên bắt đầu từ phòng ăn đi ra hành lang. Đa số đều còn rất trẻ, người đi dép lê, người đi giày không dây. Bữa tối đã kết thúc.- “Như thể anh cô độc ngay cả khi đang đứng giữa đám đông. Cứ như là anh đang không hề thực sự có mặt ở đây.”

Tod nhìn tôi chằm chằm. Hoặc là anh ấy không hiểu tôi đang nói gì. Hoặc là anh ấy đã quá hiểu điều tôi muốn nói. “Ừ. Phần lớn thời gian là như thế. Nhưng anh chưa bao giờ cảm thấy thật như bây giờ.” anh lại siết chặt lấy tay tôi và mạch máu trong người tôi chảy rần rật, như thể đang trốn chạy khỏi điều gì đó mà tôi chưa dám nghĩ tới.

Các cô gái lần lượt đi qua chỗ chúng tôi đang đứng, một vài cô mặt vẫn lờ đờ do tác dụng của thuốc an thần; trong khi các chàng trai đi về hướng ngược lại, sang khu phòng bệnh dành cho nam. Và tôi nghĩ là mình đã nhìn thấy anh Scott nhưng không dám chắc. Tôi đã rất muốn chạy qua đó thăm anh ấy nhưng công việc vẫn phải đặt lên hàng đầu.

Tay trong tay với anh Tod, tôi nín thở chờ đợi xem ai là người sẽ rẽ vào phòng 304. Tôi không biết Farrah Combs trông như thế nào- chị ta có thể là bất cứ ai trong số những cô gái vừa đi qua mặt chúng tôi. một vài gương mặt trông khá quen- cái ý nghĩ rằng tôi đã từng gặp họ hồi còn ở trong này khiến toàn thân tôi nổi hết da gà.

Nhưng đợi mãi vẫn chẳng thấy ai về phòng 304, và tôi đang định kéo anh Tod vào phòng ngồi đợi thì đột nhiên cô y tá trong bộ đồng phục màu tím đi tới và gõ lên cửa phòng 304. Quá ngạc nhiên, tôi vội kéo anh Tod đi theo cô y tá, lúc cô ấy mở cửa thò đầu vào bên trong.

“Farrah?” - cô gọi, và tim tôi như muốn rớt ra khỏi lồng ngực. Tôi không nghe thấy tiếng đáp lại từ trong phòng- “Hôm nay cô thậm chí còn không động vào khay thức ăn. Bác sĩ nói nếu cô vẫn không chịu ăn, họ sẽ phải cho cô ăn bằng đường tĩnh mạch. cô không hề muốn điều đó, đúng không?”

Vẫn không thấy có tiếng trả lời, và qua cái nhíu mày của cô y tá, tôi có thể đoán Farrah chẳng có phản ứng gì.

Tôi nhích từng bước tới gần căn phòng 304, mạch máu trong người chảy nhanh tới mức đầu óc tôi chao đảo, may mà có anh Tod đi cùng.

“Bình thường chúng tôi không cho phép bệnh nhân được ăn trong phòng thế này đâu.” - cô y tá nói- “Nhưng xét hoàn cảnh của cô … cô đặc biệt muốn ăn gì không, tôi sẽ lấy cho cô?”

Lại một lần nữa không có tiếng trả lời và tôi bắt đầu thấy tội nghiệp cho cô y tá. Và ước gì có nhiều người được như cô ấy khi tôi ở đây …

“Thôi vậy.” - cô y tá thở dài chịu thua.- “Nếu tôi có thể làm gì để cô thấy thoải mái hơn thì cô cứ nói nhé.”

Uầy. cô y tá này phải gọi là siêu tận tâm với bệnh nhận ý !

Tôi vội áp sát người vào tường lúc cô y tá quay trở lại hành lang, trong khi anh Tod để mặc cho cô ấy đi xuyên qua người mình. “Cảm giác đấy nó như thế nào?” Theo bản năng, tôi vẫn chỉ dám thì thào, không dám nói to. Hơn nữa tôi thấy nói chuyện khi không có ai nghe thấy mình cứ kỳ kỳ thế nào ý.

anh Tod nhún vai, nhìn sâu vào trong mắt tôi. “Đây là tất cả những gì anh cảm nhận được lúc này.” nói rồi anh giơ hai bàn tay đang đan chặt vào nhau của chúng tôi lên. Tôi rất muốn quay đầu nhìn ra chỗ khác nhưng lại không sao dứt được khỏi ánh mắt mê hoặc ấy. Dường như anh ấy đang nhìn thấy những thứ không ai khác có thể nhìn thấy. Những thứ ngay đến bản thân tôi cũng không hề nhận ra.

Tôi không biết nên nói gì trong hoàn cảnh này- tôi thậm chí còn không biết nên phải thở tiếp như thế nào- nhưng rồi anh là người quay mặt đi trước. Có khi nào anh ấy hối hận vì hành động vừa rồi của mình không? Tôi lặng lặng đi theo anh tới chỗ cánh cửa đang mở mà lòng rối như tơ vò.

Tôi đi vào trước, còn anh Tod bám sát theo sau. Hóa ra đây là một phòng đôi, với hai chiếc giường kê ở hai bên tường. Ngoài ra còn có hai cái tủ quần áo và một phòng vệ sinh riêng biệt.

Chiếc giường bênh phải trống không, chăn và gối được sắp xếp khá gọn gàng. Nhưng Farrah Combs- chỉ có thể là chị ta bởi vì trong phòng chẳng còn ai khác- đang ngồi vắt chân trên chiếc giường còn lại, chăn gối và ga giường bị đẩy hết xuống cuối giường, mái tóc nâu dài ngang lưng như tấm mành che phủ toàn bộ khuôn mặt và nguyên một nửa người chị ta. Farrah đang nhìn chằm chằm vào cuốn sách đang mở trên giường và đột nhiên tôi tò mò muốn biết khuôn mặt của chị ta.

“anh có thể để cho chị ấy nhìn thấy và nghe thấy bọn mình không?” - Tôi quay sang hỏi anh Tod, càng lúc tôi càng ý thức về chuyện tay chúng tôi đang đan chặt vào nhau- “Chỉ mình chị ấy thôi?”

anh gật đầu và tôi quay lại nói với cô gái đang ngồi trên giường. “Chào chị, Farrah.” Chị ta từ từ ngẩng đầu lên trong một chuyển động không thể chậm hơn. Hai má chị ta hóp lại, đôi mắt trũng sâu, hai cánh tay nhũn nhẽo lẻo khoẻo chỉ còn da bọc xương. Và ngay khi ánh mắt của chúng tôi gặp nhau, tôi chợt nhận ra hai điều về Farrah Combs. Thứ nhất, chị ta đang bị ốm, cả về thể chất lẫn tinh thần.

Và thứ hai … chị ta đang có thai.

Ôi trời! Hàng chục câu hỏi ập tới trong đầu tôi nhanh tới nỗi tôi không kịp chặn lại. Liệu đứa bé có phải là con của thầy Beck không? Nếu đúng, tại sao hắn còn thử lại lần nữa với Danica? không lẽ một đứa là không đủ? Hay đứa bé này không phải là con trai?

“Farrah?” - Tôi hỏi lại- “Chị có phải là Farrah Combs không ?”

“Tôi từng là cô ấy.” Chị ta trả lời, giọng thánh thót và ngọt ngào hơn tôi tưởng.

Tôi liếc sang nhìn anh Tod nhưng anh chỉ nhún vai.

“Còn … giờ chị không phải là Farrah Combs ?” - Tôi hỏi, và chị ta chậm rãi lắc đầu- “Vậy thì chị là ai ?”

“không ai cả.” - Chị ta nói- “Tôi không có thật.” - Đột nhiên đôi mắt nâu của chị ta sáng bừng lên- “cô có phải là thật không ?”

“Có. Ít nhất là cho đến vài ngày tới…” - Tôi trả lời, và ở bên cạnh, anh Tod khẽ siết nhẹ lấy tay tôi- “Farrah, tôi có thể nói chuyện với chị về đứa bé được không?”

Chị ta nhún vai và nhìn xuống cái bụng căng tròn dưới cái áo phông- “Nó cũng không có thật. Nhưng cảm giác lại rất thật.” - Chị ta ngần ngừ ấn một ngón tay xuống bụng.

“Chị có thể nói cho tôi biết bố đứa bé là ai không?” - Tôi hỏi nhưng chị ta nghiêm nghị lắc đầu- “đi mà, Farrah? Chuyện này rất quan trọng.”

“Tôi không thể…” Giọng chị ta nhỏ dần thành một tiếng thì thầm rất khẽ.

“Tại sao?”

“Bởi vì anh ấy có thật.” - Hai mắt chị ta rưng rưng- “Tôi đã cảm thấy rất thật khi anh ấy chạm vào tôi, nhưng giờ anh ấy không chạm vào tôi nữa. Có điều, tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác ấy.” Chị ta lại quay trở lại với quyển sách và giơ tay lật một trang sách. Nhưng tôi đoán trong tình trạng nước mắt đầm đìa thế kia chị ta khó mà đọc nổi lấy một dòng.

“Tại sao chị lại nghĩ là mình không có thật hả Farrah ?” Tôi ngồi xổm xuống cạnh giường.

“anh ấy đã bảo tôi như thế. Tôi không có thật và nơi này cũng không có thật. Vì thế không có gì quan trọng nữa. Mọi chuyện sẽ sớm kết thúc thôi.”

Kết thúc ư ? Đột nhiên tôi thấy vừa thương hại vừa phẫn nộ thay cho Farrah vì những gì chị ta đang phải trải qua.

“cô có chắc mình là thật không ?” - Chị ta hỏi, và tôi chỉ có thể gật đầu, không biết nên phải ý chị ta đang muốn nói là gì- “Còn anh ta thì sao?” Chị ta nhìn qua anh Tod và anh khẽ mỉm cười với chị.

“Có, Farrah ạ. Tôi cũng là thật.”

“Người thật ai cũng hỏi nhiều thế à ?” Chị ta hơi nhíu mày nhìn chúng tôi.

“Có lẽ vậy.” - Tôi trả lời- “Farrah, hãy kể cho tôi nghe về bố đứa bé đi. Có thể cho tôi biết tên của anh ta không ?”

Chị ta lại lắc đầu và mái tóc dài màu nâu xõa xuống che mất một bên mắt. “Đứa bé không có thật. Vì thế làm gì có tên.”

Tôi thất vọng đứng dậy, và gần như nhảy dựng lên khi nghe thấy tiếng sột soạt đằng sau lưng.

“Hy vọng anh không quá mong đợi vào câu trả lời của cô ấy.” một giọng nói cất lên và tôi vội nắm chặt lấy tay anh Tod, trước khi quay đầu lại xem đó là ai. Có vẻ như nữ chủ nhân còn lại của căn phòng này đã quay trở lại. Đôi mắt xanh biếc, thâm quầng đang đảo một vòng quanh phòng, nhưng không một lần nhìn về phía anh Tod và tôi, chứng tỏ chị ta không thể nhìn thấy chúng tôi. Thậm chí là không hề nghe thấy. Nhưng rõ ràng chị ta biết bọn tôi đang ở đây.

“không có thông điệp gì đặc biệt trong sự điên loạn của Farrah đâu.” - cô gái kia ngập ngừng bước vào phòng, giống như một cô gái mù đang dò dẫm vì sợ va phải tường.- “không có mật mã hay bí mật gì đâu. cô ấy được bảo là mình không hề tồn tại và cô ấy tin vào điều đó.” - Chị ta tiến thêm một bước nữa về phía trước và tôi bỗng thấy tội nghiệp cho chị ta- “Tôi đã tìm mọi cách thuyết phục Farrah là cô ấy có tồn tại, nhưng bản thân tôi còn không chứng minh được là mình đang tồn tại, bảo sao cô ấy không tin lời tôi. Mà tôi cũng không chắc là cô ấy có nghe tôi nói không cơ.”

“cô ta không thể nhìn thấy hay nghe thấy chúng ta.” - anh Tod thì thào nói, giọng vẫn rất bình tĩnh, không một chút nao núng- “Nhưng làm sao cô ta biết bọn mình đang ở đây nhỉ ?”

“Có thể năng lực của anh không giỏi như anh nghĩ.” Tôi hạ giọng nói khẽ, mắt vẫn dán chặt vào cô gái vừa xuất hiện. Càng nhìn tôi càng thấy chị ta rất quen, như thể tôi đã gặp ở đâu đó rồi.

anh lắc đầu. “không thể nào. Năng lực của anh chẳng có vấn đề gì hết.”

“Ít nhất cũng nên hiện ra chào hỏi nhau một câu chứ. Lén lút trong phòng người khác như thế là bất lịch sự đấy.”

Tôi liếc sang anh Tod và anh nhún vai, chờ đợi quyết định của tôi. Cuối cùng, tôi gật đầu.

Ngay khi vừa nhìn thấy bọn tôi, cô bạn cùng phòng của Farrah giật nảy mình, lùi vội ra đằng sau. “Hai người cơ à. Tôi cứ tưởng chỉ có một !”

“Xin lỗi.” Tôi nói, và chị ta nheo mắt nhìn tôi chằm chằm, như thể mặt tôi là một câu đố mà chị ta cần phải giải.

“Cám ơn vì đã … hiện ra. Tôi đang bắt đầu nghĩ là bệnh của mình lại tái phát cơ đấy.”

“cô có chắc là không phải thế không?” anh Tod hỏi và tôi huých nhẹ vào sườn anh. thật không công bằng khi bắt các bệnh nhân tâm thần phải đặt câu hỏi về sự tỉnh táo của bản thân. Họ đã phải chịu đựng điều đó từ các bác sỹ là quá đủ rồi.

“Chắc như việc hai người đang đứng ở đây trước mặt tôi.” Chị ta nói, rồi cười phá lên trước sự ví von của mình. Nhưng tôi chẳng thấy buồn cười gì cả, tôi vẫn luôn ghét việc người ta lấy người điên ra làm trò cười, giống như Emma ghét những câu chuyện cười về con gái tóc vàng hoe.

“Làm sao cô biết là chúng tôi đang ở đây ?” anh Tod hỏi, các ngón tay của anh siết chặt lấy tay tôi.

“Bởi vì Farrah không bao giờ nói chuyện một mình. Hay với bất kỳ ai. Ít nhất không phải với những người chúng ta nhìn thấy. Và tôi đã được chứng kiến nhiều chuyện đủ để hiểu rằng tôi không nhìn thấy không có nghĩa là nó không tồn tại.” - Ánh mắt chị ta nãy giờ vẫn không hề rời mắt tôi- “cô không nhớ tôi đúng không ?”

“Tôi biết chị à?” Tôi giật mình hỏi lại.

Và rồi tôi sực nhớ ra… một chuyện.

“Lydia…” - Tôi thì thào thốt lên, và chị ta gật đầu, mặt lộ rõ vẻ hài lòng, trong khi anh Tod hết nhìn tôi lại quay sang nhìn chị ta, đầy bối rối- “Chị đã ở đây khi tôi… Và chị… đã làm gì đó. Chị đã giúp tôi.”

“Tôi đã cố.” Nụ cười trên môi Lydia nhạt dần.

“Và giờ chị là bạn cùng phòng của Farrah ?”

“Ừ. Bác sỹ nghĩ họ đang giúp chúng tôi, còn các bệnh nhân khác lại thấy thật nực cười khi cho hai cô gái câm ở chung một phòng…” Chị ta nhún vai rồi ngồi xuống giường, ngước mắt nhìn tôi và anh Tod.

“Bởi vì Farrah chỉ nói chuyện với người “thực sự”, và chị… Chị cũng đâu có nói gì khi tôi ở đây.” Hay là có nhỉ? Ký ức của tôi về Lydia khá mơ hồ, nhưng giọng nói của chị ta thì tôi vẫn nhớ. Có vẻ như mối liên hệ giữa tôi và Lakeside vẫn chưa hoàn toàn cắt đứt như tôi đã tưởng…

Lydia lại nhún vai. “Tôi không nói nhiều với các bác sỹ và y tá bởi vì mỗi lần tôi mở miệng là y như rằng họ bắt tôi phải ở lại đây lâu hơn. Nhưng cô không phải là nhân viên y tế.”

“Có lẽ cô ấy có thể giúp chúng ta chuyện của Farrah đấy.” anh Tod gợi ý và hai mắt Lydia sáng rực lên đầy thích thú.

“Chúng tôi muốn biết về bố đứa bé trong bụng Farrah.” - Tôi ước sao mình có thể ngồi xuống như họ, nhưng lại không muốn phải rời tay anh Tod. Nhỡ có ai đi qua nhìn thấy thì tiêu- “Chị có biết là ai không?”

Lydia lắc đầu. “Thỉnh thoảng cô ấy có nói chuyện với ai đó vào ban đêm. một người tôi không thể nhìn thấy hay nghe thấy. Nhưng qua những gì tôi nghe được từ miệng Farrah, tôi đoán là anh ta.” - Lydia cúi mặt nhìn xuống sàn nhà, hai má đỏ bừng lên. Có vẻ như chị ta đã nghe được không ít chuyện tế nhị- “Lúc nãy, mới đầu tôi còn tưởng cô ấy đang nói chuyện với anh ta cơ, không ngờ lại là hai người. Trừ phi anh ta là …?” Lydia liếc về phía anh Tod và ngay lập tức anh ấy lắc đầu quầy quậy làm tôi xém chút nữa thì phì cười.

“Nếu cô chưa bao giờ gặp hay nghe thấy anh ta, làm sao cô biết anh ta có ở đó?” anh Tod hỏi và Lydia khẽ cau mày lại.

“Tôi biết, bởi vì cô ấy nói chuyện với anh ta giống như khi nói với hai người lúc nãy, và hai người đang có ở đây thật.” - Chị ta quay sang nói với tôi- “Sao cô làm được như thế vậy ? cô là một bean sidhe, đúng không ? Nhưng bean sidhe đâu có thể…tàng hình.”

Lydia biết tôi là ai. Có lẽ còn biết trước cả tôi, bởi vì hồi gặp chị ta ở đây tôi vẫn chưa biết gì về thân phận thực sự của mình. Tại sao mọi người luôn biết nhiều về tôi hơn chính bản thân tôi thế nhỉ ?

“Tôi là một thần chết.” - anh Tod nói, và phải tới lúc ấy tôi mới nhìn thấy dấu hiệu của sự sợ hãi trong mắt Lydia. “Đừng lo.” - anh nói thêm để trấn an chị ta- “Giờ không phải là ca trực của tôi.”

Lydia ngập ngừng gật đầu, nhưng mặt có vẻ vẫn chưa tin anh ấy cho lắm. Tôi có cảm giác chị ta thích khi anh ấy tàng hình hơn.

“Còn ai khác hay tới thăm Farrah không, chị Lydia?” - Tôi hỏi, nhằm lôi kéo sự chú ý của chị ta khỏi anh chàng thần chết- “Ai đó mà mọi người có thể nhìn thấy ý?”

“Bố cô ấy có đến một lần, còn mẹ của cô ấy mất lâu rồi. Tôi có cảm giác gia đình Farrah không muốn mọi người biết cô ấy đang ở đâu hay việc thần trí cô ấy không còn bình thường như xưa. Nhưng cũng khó trách họ…”

“thật không công bằng !” - Tôi quay lại nhìn Farrah và sự phẫn nộ trong tôi lại bùng lên- “Nếu mọi người có thể nhìn thấy người chị ta đang nói chuyện cùng, họ sẽ không dám nói là chị ấy điên nữa !”

“Nhưng cô ấy điên thật mà.” - Lydia khoanh hai chân lại trên giường- “Chỉ là cô ấy không nghe thấy các giọng nói thôi. Còn nữa, đứa bé đó đang giết dần giết mòn cô ấy.” - Chị ta giơ tay xoa mặt và phải tới lúc ấy tôi mới nhận ra là mặt Lydia cũng nhợt nhạt, hai mắt cũng trũng sâu và thâm quầng không kém gì Farrah- “Tôi đã lấy đi những gì có thế, nhưng nếu tôi tiếp tục, đứa bé đó sẽ giết chết cả hai chúng tôi mất.”

“cô đã lấy đi cái gì của Farrah?” anh Tod hỏi, nhưng thay vì trả lời anh, Lydia lại quay sang hỏi tôi.

“cô còn nhớ không ?”

“không…” - Và rồi tôi bắt đầu nhớ ra- “À, có … Chị cũng đã lấy đi cái gì đó của tôi. Là nỗi đau!” - Tôi cố gắng lục lại những ký ức đã bị tôi chôn chặt bao lâu nay- “Tôi đã rất muốn cất tiếng khóc cho một bệnh nhân nào đó, và đã phải vật vã để kìm nén nó…” - Tôi bất giác giơ tay sờ lên cổ họng. Khi ấy tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết rằng tôi không sao kiểm soát được tiếng thét ấy- “Chính chị đã lấy đi nỗi đau đớn đó và nhờ thế tôi mới giữ chặt được nó trong cổ họng.” - Nếu không, có lẽ họ sẽ không bao giờ cho tôi xuất viện mất- “Chính chị đã giúp tôi thoát khỏi chỗ này…”.

“Tôi chỉ làm việc phải làm thôi.” - Lydia nói- “Nhưng giờ tôi không thể làm gì cho Farrah nữa rồi.” - Tôi có thể cảm nhận được nỗi đau đớn trong giọng nói của chị- “Đáng ra ngay từ đầu tôi đã không nên can thiệp vào chuyện này. Farrah có thể sẽ mất đi đứa bé, nếu tôi không giúp cô ấy, nhưng ít ra cô ấy sẽ vẫn sống. Còn giờ thì đã quá muộn cho cả hai mẹ con.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.