Soul Screamers (Nữ Thần Báo Tử)

Quyển 5 - Chương 14



“MÌNH sẽ GẶP THẦY BECK sau giờ học hôm nay.” Emma dõng dạc tuyên bố.

“không, cậu sẽ chẳng gặp ai hết.” Tôi thủng thẳng nói và Sabine suýt chết sặc vì cười.

Emma đặt chai nước xuống bàn và trừng mắt nhìn tôi. “Cái câu “Cậu không phải là sếp của tôi” có ý nghĩa gì với cậu không?”

“không. Chẳng có nghĩa gì hết.” Nhưng tôi chỉ nhe răng cười.

“Chuyện gì thế?” Nash ngồi xuống ghế, trên tay là khay thức ăn đầy thịt gà và khoai tây nghiền. Emma lập tức quay sang tìm đồng minh.

“Thầy Beck sẽ dạy phụ đạo cho em sau giờ học hôm nay...” anh Nash nhìn tôi qua cái thìa đầy ụ khoai tây.

“Em thực sự nghĩ đấy là ý hay à?”

“Tại sao anh lại hỏi câu ý?” Emma phụng phịu hỏi, còn Sabine chỉ ngồi nhìn thích thú.

“Xin lỗi.” - anh Nash chấm một miếng thịt gà vào nước sốt và nhướn mày hỏi tôi “anh không biết cô ấy đã...?”

“Cậu ấy biết tất cả mọi chuyện, về thầy Beck...” - Tôi nói thêm, khi thấy lông mày của anh nhướn cao hơn. Trước tiết 1, tôi đã kể sơ qua cho Emma biết những thông tin cơ bản để trang bị cho cậu ấy một chút kiến thức về chuyện đang xảy ra. Nhưng tôi quyết định chưa nói về ngày thứ Năm vội. một mặt, tôi không muốn cậu ấy phải thấp thỏm lo lắng, nhưng mặt khác lại không muốn cái chết của mình làm cậu ấy bất ngờ.

“OK, nghe này, mọi người cũng chẳng có nhiều sự lựa chọn đâu.” - Emma nói - “Mấy người cần mình. Sabine không thể tới gần thầy Beck và kể cả nếu điểm Toán của Kaylee kém đi nữa và chúng không hề thấp, thì cậu ấy cũng không phải là tuýp người dễ làm xiêu lòng bọn con trai.”

Sabine cười phá lên, xém chút nữa thì hít cả miếng khoai tây vào họng.

“Cậu nói thế nghĩa là sao?” Tôi xịu mặt hỏi.

cô nàng mara, nãy giờ đang cười đến chảy nước mắt, liền hắng giọng. “Có nghĩa là nếu chấm trên thang điểm 10 thì cô chỉ được 7 điểm thôi. Nhưng thứ Beck đang tìm kiếm là một điểm 11 cơ.” - Sabine nhún vai, còn tôi chỉ biết trừng mắt nhìn chị ta – “À và cả chuyện cô quá bảo thủ...”

“Mình không hề có ý đó...” Emma vội giải thích nhưng tôi đang quá điên tiết với Sabine để nghe bất cứ chuyện gì khác.

“Chị câm miệng lại đi!” - Tôi gắt lên với Sabine và cả ba người giật mình quay sang nhìn tôi, không phải vì chị ta không đáng bị như vậy mà bởi vì tôi hiếm khi phản ứng dữ dội như thế - “Và đừng có nói gì hết, nếu nó không giúp ích gì cho tình hình. Tôi đang có nhiều việc quan trọng hơn cần phải làm trước khi tôi...” - Tôi ngừng lại, liếc sang Emma - “Trước khi có ai đó khác bị thương. Và mình phát ngấy khi cứ phải nghe những lời công kích của Sabine. Mình chán ngán trường học với những tiếng chuông báo hiệu vào lớp và những môn học vô nghĩa. Mình ghét phải chờ đợi những điều không thể tránh được.”

Giọng tôi càng nói càng to, và mấy người ở bàn bên cạnh bắt đầu quay ra nhìn nhưng tôi không thể ngừng lại. Có quá nhiều thứ đang chất chứa trong đầu tôi, và cách duy nhất để giảm bớt áp lực là nói thẳng hết ra…

“Mình bực mình với những thứ mình sẽ không bao giờ có cơ hội được nhìn thấy và được làm. Mình điên tiết với sự thật là mình không có thời gian cho những việc mình muốn làm, do phải lãng phí 7 tiếng một ngày ở đây, học những thứ mình sẽ không bao giờ dùng đến. Và cho dù mình có làm gì đi nữa thì cũng chẳng ai biết. Nhưng một phần ích kỷ trong mình vẫn muốn được nhớ đến vì đã làm một việc gì đó có ích. một việc gì đó quan trọng. Nhưng đến cuối cùng thì mình vẫn phải ra đi, và thế giới vẫn tiếp tục như thể mình chưa bao giờ tồn tại, và mình thậm chí còn không có mặt ở đây để nổi điên về điều đó.”

Sabine và Emma há hốc mồm nhìn tôi kinh ngạc, ở cái bàn bên cạnh, bà chị họ Sophie của tôi đùng đùng đứng dậy bỏ vào căng-tin, quá xấu hổ vì hành động vừa rồi của tôi.

Nash vòng tay qua eo tôi và thì thầm câu gì đó vào tai tôi, nhưng trước khi anh ấy kịp nói thêm được câu gì, đột nhiên tôi nghe có tiếng ai đó vỗ tay. Tôi ngẩng mặt lên và thấy Thane đang ngồi đối diện với tôi, bên cạnh Emma.

Giật mình, tôi rú lên một tiếng rồi lùi vội ra đằng sau. anh Nash nhoài vội người sang đỡ tôi nhưng không kịp, tôi ngã nhào ra sau ghế, rơi phịch xuống đất.

Mọi người xung quanh cười ầm lên nhưng tôi đang quá sợ hãi để nghe thấy bất cứ cái gì. Emma và Sabine vội nhổm dậy xem tôi có sao không, trong khi anh Nash kéo tôi dậy và phủi lưng cho tôi. Nhưng tôi không thể tập trung nghe anh ấy nói gì, bởi lúc Emma ngồi xuống, Thane lập tức xích lại gần cậu ấy. Gần đến mức nếu hắn hiện nguyên hình, khuỷu tay họ sẽ chạm vào nhau.

“cô đúng là một cô gái thú vị, Kaylee ạ...” - Thane nói - “Nếu tôi đề nghị tử tế, liệu cô có cất tiếng thét cho tôi khi thời điểm đến không?” Chỉ vậy thôi, và hắn vụt biến mất, bỏ lại mình tôi đang run rẩy trong tiếng cười ầm ỹ của mọi người xung quanh.

Và tôi thấy anh Tod đang đứng dựa lưng vào bức tường đối diện với bàn ăn của tụi tôi, mặt bừng bừng sát khí. anh nhìn tôi một giây rồi cũng vụt biến mất.

“Kaylee, cậu không sao chứ?” Emma hỏi, lúc tôi ngồi lại xuống ghế.

“Ừ.” Tôi giơ tay vuốt lại tóc. Mọi người vẫn đang xì xào chỉ trỏ. Và tôi có thể cảm nhận được ánh mắt hiếu kỳ của họ đang tập trung hết vào mình.

“Chuyện vừa rồi là sao thế?” Cậu ấy hỏi, trong khi Sabine chỉ ngồi im nhìn tôi. Chưa bao giờ tôi thấy chị ta nghiêm túc như thế này.

“không có gì. Mình xin lỗi. Chắc tại do quá căng thẳng vu thầy Beck, và bị mất ngủ cả đêm qua thôi.”

Emma trông mặt có vẻ chưa tin. “Hay là cậu về nhà nghỉ đi.”

Cậu ấy gợi ý - “Mình nghĩ anh Nash có thể thuyết phục họ cho cậu về sớm.” Thỉnh thoảng năng lực Ảnh hưởng của anh ấy cũng có ích ra phết.

“Giờ mình không có thời gian cho việc ngủ ngáy gì đâu. Mình vẫn ổn mà.”

“Ý cậu không có thời gian là sao?”

Thôi chết! Cẩn thận chứ, Kaylee. “Cậu thực sự sẽ gặp thầy Beck sau giờ học hôm nay đấy à?” Tôi hỏi, và Emma có vẻ hơi bất ngờ khi tôi thay đổi chủ đề nhanh như thế.

Cậu ấy gật đầu. “Và đừng có ra lệnh cho mình phải làm gì hay không được làm gì.”

Tôi thở ra thật chậm rãi, và ngẩng mặt lên nhìn cô bạn thân. “Emma, mình chỉ đang muốn tốt cho cậu thôi. Nhưng nếu ngay cả hiểm hoạ mang thai, vô sinh và cái chết cũng không thể khiến cậu nghĩ lại về chuyện làm mồi nhử thì mình... cũng đành chịu.”

Kể từ khi trở về từ Ai Len, bố luôn tìm mọi cách để bảo vệ cho tôi khỏi Cõi âm, nhưng lần nào tôi cũng đi ngược lại ý bố, bởi vì sự an toàn của tôi - tính mạng của tôi - sẽ không đáng được bảo vệ nếu tôi không sẵn sàng hy sinh bản thân vì người khác. Và nếu Emma cũng có chung suy nghĩ giống tôi thì tại sao tôi lại ngăn cản cậu ấy làm gì?

“Nhưng mình sẽ không đời nào để cậu ở một mình với hắn đâu.” - Emma sẽ không thể cưỡng lại sự cám dỗ của hắn, và mọi quyết tâm của cậu ấy sẽ nhanh chóng bị tan chảy khi hắn tung cái “bùa yêu” của mình ra. Mà có khi hắn đã hành động rồi cũng nên, chứ không tại sao biết là nguy hiểm mà cậu ấy vẫn cứ cắm đầu vào chỗ chết như thế? không lẽ chỉ để được ở gần bên hắn?

“Vì thế giờ không phải là lúc mình đi ngủ, hiểu chưa?”

“Cảm ơn cậu.” - Emma thở phào nhẹ nhõm - “Ba ngươi không phải là những ngươi duy nhất phẫn nộ trước việc làm của hắn với Danica. Có thể mình không thể đi qua Cõi âm hay bắt người khác làm theo ý mình, nhưng mình biết phải đối phó với những gã dê xồm như thế nào.” - Cậu ấy dừng lại theo dõi phản ứng của chúng tôi rồi nói tiếp – “Với cả mình có một câu hỏi, trước khi tham gia vào nhiệm vụ gián điệp này… Thế hắn có sừng hay có 1 đuôi thật không?”

SUỐT CẢ TIẾT CUỐI, tôi chỉ ngồi nhìn chằm chằm vào cái đồng hồ treo trên tường, dõi theo từng chuyển động chậm chạp của chiếc kim giây. Cuối cùng chuông báo hết giờ cũng vang lên, và Emma đứng bật dậy khỏi ghế nhanh tới nỗi quay đi quay lại đã chẳng thấy bóng dáng cô nàng đâu rồi. Cậu ấy đang chỉ muốn mau mau chóng chóng tới chỗ thầy Beck và sự nhiệt tình một cách thái quá của cậu ấy khiến tôi càng thêm lo lắng. Tôi đang định đuổi theo Emma thì bị cô Brown bước tới chặn lại.

“Trò Cavanaugh, hôm nay là ngày thứ hai liên tiếp em không làm bài tập về nhà rồi.”

“Em biết ạ. Em xin lỗi cô.” - Tôi liếc mắt nhìn ra ngoài hành lang và thấy bóng Emma chạy vụt qua - “Chúng ta có thể nói chuyện này sau được không ạ? Em đang hơi vội.”

“Hoặc chúng ta có thể nói ngay bây giờ.” - cô Brown giơ tay chặn cửa - “Em cũng biết tôi không bao giờ chấp nhận việc đi học mà không làm bài tập mà. Cả năm học vừa rồi em luôn làm bài tập đầy đủ, vậy mà sao đến tuần này em lại học hành bê trễ thế hả Kaylee? Có chuyện gì không ổn à?”

“Dạ không ạ, mọi chuyện của em vẫn tốt mà cô. Chuyện này sẽ không bao giờ lặp lại nữa đâu ạ. Em hứa với cô đấy! Nhưng giờ em phải đi đây. Em bị muộn rồi.” cô Brown gọi với theo nhưng tôi mặc kệ, cắm đầu chạy ra khỏi cửa, hòa lẫn vào dòng người đang đi lại như mắc cửi ngoài hành lang. Tôi vừa rẽ ra khỏi hành lang thì thấy thầy Beck đóng cửa phòng lại.

Chết rồi! Tôi đã hy vọng đến trước hắn ta rồi nấp vào trong phòng chứa đồ hay gì đấy và để mắt tới Emma. Nhưng mọi chuyện đã không diễn ra như kế hoạch của tôi. Cũng may là anh Nash và Sabine biết chúng tôi đang ở đâu, để nếu cần thiết họ có thể tới ứng cứu kịp thời.

Nhưng giờ cánh cửa đã đóng, và tôi không thể lẻn vào nó mà không bị ai phát hiện ra. Trừ phi…

Tôi đặt cái ba-lô xuống sàn hành lang rồi rút điện thoại nhắn tin cho anh Tod.

đang Ở TRƯỜNG. CẦN anh GIÚP!

anh Tod thường sẽ trả lời tôi ngay lập tức, trừ phi đang bận lấy linh hồn của ai hoặc đang giao pizza cho khách, bởi vì ngoài hai việc đó ra anh ấy cũng chẳng có việc gì khác để làm. Nhưng lần này, khi Emma đang cần chúng tôi nhất thì lại chẳng liên lạc được với anh ấy.

Tôi kiễng chân nhìn qua cửa sổ vào trong lớp Đại số, đúng lúc thấy hắn đang chỉ vào cái ghế xoay phía sau bàn giáo viên. Emma mỉm cười, e thẹn ngồi xuống ghế. Sau đó, hắn cúi xuống, ghé sát mặt vào vai cậu ấy và chỉ trỏ cái gì đó trong quyển sách giáo khoa đang mở trên bàn.

Chứng kiến cảnh ấy khiến tôi phát buồn nôn. hắn ta chưa làm việc gì xấu xa nhưng chỉ riêng việc ở một mình trong lớp học đóng kín với một học sinh nữ đã là không phù hợp và trái nguyên tắc rồi.

Beck đang càng ngày càng liều lĩnh và tìm mọi cách để đẩy nhanh tiến độ. Và qua cái cách Emma đang đắm đuối nhìn hắn - chứ không phải quyển sách có thể thấy rõ là cậu ấy đã mắc bẫy của hắn. Mặc dù biết thừa hắn đã làm gì với Danica và Farrah, và rất nhiều cô gái khác cùng độ tuổi.

Beck ngẩng đầu lên và tôi thụp vội xuống, tim như muốn rớt ra khỏi lồng ngực, cả cái hành lang giờ đang trống trơn nhưng tôi nghĩ là không được lâu, trước khi có ai đó đi qua. anh Tod vẫn chưa thấy trả lời. Sabine và anh Nash đang ở ngoài sân sau đợi tin của tôi. Năng lực của họ không giúp được gì lúc này. Cái tôi cần là năng lực dịch chuyển và tàng hình của thần chết cơ. Nếu không, tôi đành phải dùng tạm năng lực của mình vậy...

Mặc dù rất không muốn.

Nỗi sợ hãi như bít kín lấy cổ họng tôi. Tôi rón rén bước ra giữa hành lang, thận trọng nhìn lại một lượt nữa để chắc chắn là không có ai.

Tôi không muốn phải đi qua Cõi âm. Nhất là đi qua bằng đường trường học, bởi tôi biết nơi đây đã trở thành đại bản doanh mới của lão Avari được hơn mấy tuần nay. Nhưng tôi không thế đứng nhìn Emma chết được, mặc dù biết rằng việc tôi đi qua Cõi âm lần này có thể sẽ phải trả giá bằng hai ngày cuối cùng cùa mình trên Trái Đất.

Và giờ đây khi không bị bệnh nhân tâm thần nào quát tháo bên tai, tôi có thể bình tĩnh gạt bỏ nỗi sợ hãi về cái chết sắp đến sang một bên, để tập trung nghĩ về cái chết trong quá khứ.

Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, và nghĩ về cái chết gần đây nhất mà tôi đã phải chứng kiến - linh hồn cuối cùng tôi đã cất tiếng hát cho. không phải là đứa con của của Danica mà là cô Bennigan, người đã gục chết ngay trong lớp học, chỉ một ngày sau cái chết của người tiền nhiệm của thầy Beck. Lúc cô ấy trút hơi thở cuối cùng trên bàn giáo viên, tôi đang nấp ở bên ngoài cùng với anh Nash, cố gắng kìm nén khúc hát linh hồn đang vùng vẫy đòi thoát ra. Và giờ đây khúc hát ấy đang vang vọng trong cơ thể tôi, để tưởng nhớ tới cô.

Nỗi đau đớn cào xé trong cổ họng tôi vừa quen thuộc vừa được chào đón, bởi vì cùng với nó là những dải âm thanh mỏng manh đang từ từ lọt ra khỏi miệng tôi. Đó là một thứ âm thanh người thường không thể tạo ra được nhưng lại đủ nhỏ để không gây sự chú ý.

Tiếng khóc của tôi vừa cất lên thì chỉ một giây sau, màn sương mù xám xịt bắt đầu buông xuống. Làn sương mù ấy giống như một cái cổng dẫn - là hình ảnh đại diện của hàng rào ngăn cách giữa hai thế giới - và một khi đã bước vào trong đó, tôi sẽ không hoàn toàn hiện diện trong thế giới con người hay trong Cõi âm. Tôi sẽ bị mắc kẹt giữa hai thế giới, cùng với các sinh vật quái dị đang bò trườn qua màn sương. sự hiện diện của chúng giống như một lời cảnh báo về những nguy hiểm đang rình rập và tôi cần phải liên tục di chuyển, dù theo hướng này hay hướng khác.

Tôi lùi lại một bước xa khỏi bức tường và tập trung suy nghĩ về một điều duy nhất - tôi muốn đi qua bên đó - Làn sương mù bao quanh tôi lập tức tan biến và Cõi âm dần hiện ra trước mắt tôi.

Thoạt đầu mới nhìn ai cũng sẽ thấy hãi hùng và khiếp sợ - cho tới khi bạn chớp mắt nhìn lại lần hai, và hiểu rằng nó sẽ không tự dưng biến đi theo ý bạn muốn.

Tòa nhà nơi tôi đang đứng vẫn không có gì thay đổi. Bải vì trong năm học, nơi đây lúc nào cũng đông nghịt học sinh. Vì thế phiên bản của trường trung học Eastlake chảy qua Cõi âm gần như y xì phiên bản gốc ở bên thế giới loài người. sự khác biệt duy nhất ở đây là cách đám người Cõi âm sử dụng toà nhà này

Trong phiên bản Cõi âm của hành lang dẫn tới lớp Đại số cây leo đỏ đang bám chằng chịt dọc theo các bức tường và trần nhà. trên mỗi cành cây xanh sẫm lại nhú lên những chiếc lá hình răng cưa đỏ như máu. Chúng sẵn sàng chộp lấy bất cứ thứ gì trong tầm với rồi châm những chiếc gai nhỏ li ti vào con mồi, làm tiêu hủy nội tạng của nạn nhân từ trong ra ngoài. Và khi đó các cành cây leo chỉ việc quấn quanh con mồi, chờ cho bữa ăn hóa lỏng và ngấm vào từng thớ cây giống như một loại phân bón.

Tôi đã từng bị một cành cây leo nhỏ đâm phải và vết sẹo ở mắt cá chân tới giờ vẫn còn nguyên, như một nhắc nhở tôi đừng bao giờ tới gần chúng.

không may, đám cây leo đã chặn ngang cửa lớp học Đại số. Tôi không thể đi vào trong đó và trốn trong phòng chứa đồ - rồi từ đó tôi dự định sẽ quay trở lại thế giới loài người - mà không bị mấy cành cây leo kia quấn cho rách quần rách áo. Và mỗi phút tôi ở bên Cõi âm là mỗi phút Emma chỉ có một mình với con quỷ đội lốt thầy giáo.

Tôi đứng im nghe ngóng một lúc lâu để xem có dấu hiệu nào của người Cõi âm đang lảng vảng quanh đây không. Khi đã chắc là không có ai, tôi vội vàng đi thật nhanh xuống cuối hành lang, liên tục nhìn xuống chân và hai bên tường để tránh đám cây leo ăn thịt người kia. Để đề phòng bất trắc, với bất cứ phòng học đang mở cửa nào, tôi cũng phải ghé mắt nhìn qua cửa sổ kiểm tra cẩn thận trước rồi mới băng qua. Tôi rẽ phải sang khu thí nghiệm hóa học, và thở phào khi thấy một trong ba phòng đang mở cửa và chưa bị cây leo đỏ phong tỏa, ngoại trừ một cành cây bám tít ở góc trên cùng.

Các món dụng cụ thí nghiệm thông thường đã biến mất, nhưng mấy cái kệ màu đen thì vẫn ở nguyên chỗ cũ, giống như ở bên kia, và chưa hề bị ngưởi Cõi âm hay đám cây Cõi âm động vào. Tôi mở từng ngăn kéo kệ, nhưng chẳng thấy có gì dùng được, ngoài đống bút chì, tẩy, bút bi, thước kẻ và thìa khuấy. Các món đồ tốt đều bị khóa trong cái tủ dựng ở cuối phòng.

Tôi ngẩng lên và nhận thấy mấy cái ổ khóa chưa hề chảy qua bên này. Nhưng không hiểu các dụng cụ trong đó thì sao…

Ý thức được là mình không còn nhiều thời gian nữa, tôi chạy thật nhanh xuống cuối phòng mở toang cánh tủ ra - để rồi cười hớn hở như một con ngốc trước một tủ đầy dụng cụ.

Tôi lấy một đôi găng tay chống hóa chất neoprene trên ngăn thứ 3, sau đó lục tung chỗ đèn Bunsen và ống nghiệm lên và tìm thấy một hộp đầy kéo ở góc xa bên phải. Tôi chọn lấy cái kéo to nhất rồi đeo cặp kính bảo hộ, đề phòng bất trắc. Tôi đang định quay trở lại lớp Đại số thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc vọng ra từ phòng học bên tay trái mình, và toàn thân tôi như muốn hóa đá.

“Nếu ta không nhầm thì đây là món quà tương tự thứ hai ngươi mang tới cho ta.” - Lão Avari nói, và tôi có cảm tưởng mạch máu trong cơ thể mình như đang bị các trụ băng nhỏ li ti bám đuổi theo - “Ai nhìn vào sẽ tưởng ngươi đang đi cống nạp. Hoặc đang cầu xin lòng nhân từ của ta.”

“không thể cầu xin một thứ không tồn tại.” - Giọng nói thứ hai vang lên, và lần này thì tôi choáng váng thực sự. anh Tod. Hèn gì anh ấy không trả lời tin nhắn của tôi; điện thoại đâu có hoạt động ở Cõi âm.

“Ừmm..- Lão Avari lên tiếng, và tôi rón rén đi về phía hai người họ - “Ngươi cũng không ngu như là ta nghĩ.”

“Cái gì thế, một lời khen kiểu tà ma chăng?” - anh Tod nói, và mặc dù không nhìn thấy mặt anh nhưng qua giọng điệu của anh tôi có thể hình dung ra anh đang nhướn một bên lông mày lên đầy châm biếm - “Giờ chúng ta là bạn thân đấy à?”

Lão Avari hắng giọng, lộ rõ vẻ khó chịu. “Ta rút lại câu cuối cùng.”

“Sao cũng được. Cứ... nhận đi, để tôi còn đi.”

“Đây không phải thứ mà người đã đề nghị, và ta vẫn chưa tìm được thứ ngươi cần.”

“Cái này còn giá trị hơn cái tôi đề nghị nhiều, và tôi không còn cần thứ tôi yêu cầu ở ông nữa. rõ ràng trong vụ giao dịch này ông được lợi quá rồi còn gì. Tôi khuyên ông nên làm gì đó trước khi hắn tỉnh dậy, bằng không ông sẽ không bao giờ giữ được hắn ở đây đâu.”

Họ đang nói chuyện quái quỷ gì thế không biết? anh Tod đã nộp ai cho lão Avari? Tại sao anh ấy lại đi giao dịch với gã tà ma luôn bị ám ảnh muốn sở hữu tôi, cả linh hồn và thể xác?

Tôi đứng giữa ngã ba, bối rối không biết nên rẽ theo hướng nào. Có lẽ trông tôi bây giờ giống như một con ngốc dở hơi không đỡ nổi, đang lăm lăm cầm kéo, trong đôi găng tay và cặp kính bảo hộ to đùng. Tôi có thể rẽ phải và quay trở lại bên kia để trông chừng Emma. Hoặc tôi có thể rẽ trái và ghé mắt nhìn xem kẻ mà anh Tod đang đưa tới cho lão Avari là ai.

Tôi sẽ được an toàn hơn ở lớp học Toán, và Emma cũng sẽ an toàn hơn nếu có tôi ở đó. Nhưng tôi lại không thể cưỡng lại cơn tò mò đang kéo tôi sang bên trái - tôi muốn biết chuyện này có liên quan gì tới mình không? - mặc dù “ngày hết hạn” của tôi chẳng có ý nghĩa gì khi ở bên Cõi âm. Tôi hoàn toàn có thể rơi vào tay lão Avari, và khi ấy tôi có mong được chết cũng chẳng được.

Tôi biết mình đang phạm sai lầm khi quyết định rẽ trái như thế này, nhưng chẳng hiểu sao tôi vẫn cứ làm.

“Ông không muốn hả? thì thôi.” - anh Tod nói, khi thấy lão Avari không trả lời - “Tôi sẽ đem tặng hắn cho các tà ma khác biết thưởng thức hơn.”

“Để hắn đấy! - Cuối cùng lão Avari cất tiếng - “Nhưng ta không đổi lại cái gì đâu nhé, ngoài việc để ngươi toàn mạng rời khỏi đây. rõ ràng nhận hắn như thế này, ta đang giúp người thì đúng hơn. Nhưng trước khi ngươi đi, ta có một thắc mắc.” - Tôi rón rén đi qua phòng học đầu tiên, cửa ra vào đã bị đám cây leo bít chặt lối đi - “Ngươi làm thế thì có lợi gì cho Addison?” - Gã tà ma tiếp tục - “Ngươi đã quên không mặc cả thời gian để ở bên cô ta, và giờ thì đã quá muộn rồi…”

“Chuyện này chẳng liên quan gì tới Addy hết.” anh Tod sẵng giọng nói và tôi có thể cảm nhận được nỗi đau trong giọng nói của anh.

“một kẻ ngu xuẩn nào đó từng nói sự xa cách khiến cho trái tim càng thêm thổn thức, nhưng phải thú nhận là ta chẳng hiểu được cái khái niệm “trái tim” của loài người các ngươi. Có điều, ta thấy ngươi đang bị rơi vào một triết lý rất mâu thuẫn ở đây phải dùng câu xa mặt cách lòng mới chính xác. Với việc không còn gặp nhau nữa, Addison đã dần rời khỏi tâm trí ngươi, nhưng điều ngược lại có hay không thì ta không dám chắc,...”

Đừng nghe lão ta, anh Tod! Tôi vừa nghĩ vừa nhón chân đi qua cánh cửa thứ hai. Giờ tôi chỉ còn cách căn phòng họ đang đứng chưa đầy nửa mét. Dù chuyện đó có thật hay không, lão ta cũng chỉ đang cố tình muốn anh ấy đau lòng để có thể chích hút năng lượng từ anh. Nếu tôi học được gì kể từ sau khi phát hiện ra thân phận thực sự của mình thì đó là: sự đau đón, dù ở bất kỳ hình dạng nào, vẫn luôn là lựa chọn số 1 ở bên Cõi âm.

“Tôi chẳng thể làm gì cho Addy nữa.” - Tôi có thể nghe thấy nỗi tức giận đang len lỏi trong giọng nói của anh - “Chính ông đã đảm bảo điều đó.”

“Và ngươi đã vượt qua chuyện này khá nhanh đấy chứ. Ta thừa biết tại sao ngươi mang vật cống này đến cho ta, và chuyện đó có ý nghĩa gì với Cavanaugh bé nhỏ, và cho ngươi.”

Tôi khựng lại khi nghe thấy tên mình, tim đập nhanh đến nỗi tôi không cả dám thở vì sợ sẽ để lỡ mất câu tiếp theo.

“Ông quan tâm làm gì, cứ đủ ăn là được chứ sao?”

Lão Avari bật cười. “Nhưng ta sẽ thu được nhiều hơn từ nỗi đau của ngươi, khi ngươi nhận ra rằng việc làm cao đẹp này của mình là hoàn toàn vô ích. Ngươi thừa hiểu nó sẽ không thể làm thay đổi điều gì, đúng không thần chết? Nó thậm chí sẽ không thể trì hoãn cái điều sớm muộn gì cũng phải xảy ra đó. Hành động anh hùng của ngươi sẽ trở nên công cốc do sự trớ trêu của số phận và việc tính sai thời điểm. cô ta sẽ chết - đúng như dự kiến - mà không bao giờ biết rằng ngươi đã tìm mọi cách để cứu cô ta nhưng thất bại.”

Tôi có cảm giác tim mình như sắp nhảy vọt lên tận cổ họng đến nơi rồi.

Mặc dù rất sợ nhưng tôi vẫn phải liều mạng há miệng hít một hơi thật sâu để điều hoà lại nhịp thở của mình, nếu không chắc tôi sẽ lăn đùng ra ở đây mất. sự bối rối, sự chờ đợi, và một cảm giác hồi hộp đến kỳ lạ đang lấy đi sự cân bằng của tôi. Dường như sự tồn tại của tôi giờ đây đang phụ thuộc hoàn toàn vào câu nói tiếp theo của anh chàng thần chết.

Và cuối cùng khi anh Tod lên tiếng, tôi chợt nhận ra rằng thế giới của mình có lẽ sẽ không bao giờ ngừng quay quanh cái quỹ đạo ấy.

“Đây không phải là chuyện cứu mạng cho cô ấy.” - Giọng anh nghe vẫn rất mạnh mẽ và bình tĩnh, mặc dù ở bên Cõi âm năng lực thần chết của anh là bằng 0 - “Tôi biết giới hạn của mình. Tôi làm như vậy là để tên khốn này không bao giờ có thể làm phiền cô ấy được nữa. Để quãng thời gian còn lại của cô ấy không phải sống trong sợ hãi. Và cũng để đảm bảo rằng khuôn mặt của hắn không phải hình ảnh cuối cùng cô ấy phải nhìn thấy.”

hắn? Tôi tiến thêm một bước nữa ghé mắt nhìn qua khe cửa. Mạch máu trong người tôi đang chảy ầm ầm như sóng đại dương ở bên tai. anh Tod đang đứng ở giữa phòng, đối mặt với một nửa còn lại của căn phòng mà tôi không thể nhìn thấy. Và khi tôi nhận ra thứ đang nằm bất động dưới chân anh, chờ đợi phán quyết của gã tà ma, tôi mới bừng hiểu ra mọi chuyện, giống như ai đó vừa bật cái nút công tắc trong hộp sọ của tôi.

Thane. Bất tỉnh và nhàu nhĩ như một bao thức ăn trên sàn nhà, một bên mắt sưng vù và tím đen.

Mặc dù vậy nhưng tôi vẫn chưa có câu trả lời thực sự cho những câu hỏi vốn đang lởn vởn trong đầu tôi mấy hôm nay, nhất là khi lòng biết ơn và sự ngạc nhiên, giống như đám sương mù ở Cõi âm, đang cuộn tròn quanh tôi thế này. anh Tod đã tìm thấy Thane, nện cho hắn bất tỉnh rồi lôi sang Cõi âm tặng cho lão Avari, muốn chém muốn giết gì thì tùy.

Tất cả cũng chỉ vì muốn cho những ngày cuối cùng của tôi được bình yên. Và anh ấy định không nói gì với tôi?

anh Tod khoanh hai tay lại trước ngực, dõng dạc tuyên bố. “Trói hắn, nhốt hắn hay làm gì thì làm, miễn sao giữ hắn ở bên này là được.” – Bởi vì các thần chết có thể tự do di chuyển giữa hai thế giới - “Chuyện của tôi với hai người đến đây là kết thúc.” nói rồi anh lấy chân đá Thane lăn lông lốc về phía gã tà ma.

Tôi giơ tay bụm chặt lấy miệng để không thốt lên thành tiếng, nhưng có vẻ như anh Tod đã nhìn thấy tôi, bởi vì mắt anh liếc về phía tôi, để rồi lại vội vã quay đi.

Trong một giây tôi đã sợ rằng lão Avari cũng nhìn thấy liếc mắt vừa rồi của anh và phát hiện ra sự có mặt của tôi. Để cho chắc, tôi vội lùi xa khỏi cánh cửa, và chỉ dám thở lại bình thường khi không thấy có ai hay thứ gì xồ ra khỏi đó.

“Giao kèo của chúng ta đã kết thúc.” - Lão Avari nhìn cơ thể bất động của Thane rồi nói - “Trừ phi ngươi đồng ý chuyển lời đề nghị của ta tới cô Cavanaugh. một thế kỷ sống an nhàn bên Cõi âm, cả về tâm hồn và thể xác, để đổi lấy linh hồn của cô ta.”

“cô ấy thà chết còn hơn phải sống dưới sự bảo trợ của ông trong cái địa ngục này.” anh Tod nói, giọng rất khinh bỉ.

“Hai thế kỷ vậy. Ngươi có thể gặp cô ấy hằng ngày. Ta đã xem đường sống của cô ta rồi, thần chết ạ. Ở bên Cõi âm, nó có thể kéo dài đến vô tận. Hai ngươi có thể ở bên nhau mãi mãi...”

“Ông sẽ chẳng bao giờ có được cô ấy đâu.” anh Tod quay đầu đi ra cửa, cùng lúc đó tôi nghe thấy câu trả lời của lão Avari, nó nhỏ tới mức tôi tự hỏi không biết lão ta đang nói với anh ấy hay là đang lẩm bẩm một mình. “Vậy thì chúng ta có chung một điều bất hạnh rồi, thần chết...”

một giây sau, anh Tod xuất hiện ở hành lang, nắm lấy tay tôi kéo đi. Và màn sương xám lại buông xuống, trước khi tôi có thể phản đối… Trước khi tôi kịp làm bất cứ chuyện gì, ngoài việc nhắm chặt mắt lại. Trong nháy mắt tôi đã quay trở lại với thế giới con người.

Tôi mở choàng mắt ra và thấy mình đang đứng ở giữa hành lang trường học cùng với anh Tod. Tôi rụt vội tay lại lúc một nhóm học sinh đi qua, rú lên cười trước lối ăn mặc khác người của tôi. Nhưng phải tới khi anh Tod giơ tay gỡ cái kính ra khỏi mặt tôi, tôi mới sực hiểu rằng bọn họ cũng đang nhìn thấy anh ấy.

“Sao em lại ăn mặc như một nhà bác học điên thế này?” anh thì thào hỏi, vứt cái kính bảo hộ xuống sàn.

“Sao anh lại giao Thane cho lão Avari?” Tôi vặc lại, trong khi anh lẳng lặng lột cái găng bên tay phải của tôi ra.

“anh nghĩ em biết tại sao mà.” - anh nhấc cái kéo trên tay còn lại và cất vào trong túi. Và khi ánh mắt của chúng tôi chạm nhau, anh vẫn để im cho tôi nhìn thấy các vòng xoáy màu xanh đang quay dữ dội trong mắt anh - “anh nghĩ em đã nghe được phần lớn câu chuyện rồi.”

“anh đã thoả thuận với lão ta để loại bỏ Thane à?”

“Thoả thuận là anh sẽ có bằng chứng chống lại Thane.” - anh Tod lột nốt chiếc găng kia ra - “Nếu anh có thể tìm thấy một linh hồn nào đó đáng ra hắn phải giao nộp, nhưng lại đem bán để trục lợi riêng. Và lão Avari đã đồng ý giúp anh điều tra xem có nạn nhân nào của Thane xuất hiện ở bên Cõi âm này hay không.”

“Để đổi lấy cái gì?”

anh thả cái găng tay thứ hai xuống sàn, nhưng mắt vẫn không hề rời tôi. “Gần đây trong tù có một phạm nhân, đang chờ đến ngày xét xử. Chính anh là người lấy đi mạng sống của cô gái mà hắn giết. anh đã chứng kiến những gì hắn làm với cô ta. Và nếu ai đó xứng đáng phải chịu kiếp đày đọa vĩnh viễn dưới bàn tay của lão Avari thì đó là hắn.” - anh Tod nhún vai nói - “Nhưng giờ thì tên khốn đó sẽ phải chịu sự trừng trị của pháp luật, còn Avari có linh hồn từng trải và dày dặn kinh nghiệm của Thane.”

Đầu tôi vẫn đang quay mồng mồng với hàng chục câu hỏi chưa có lời giải đáp. “anh sắp đặt chuyện này từ bao giờ thế?”

“Lúc ở trong phòng của Scott, ở bệnh viện Lakeside.” - anh ngần ngừ một lúc rồi nói tiếp - “anh đã ở đó khi em vào phòng cậu ta, và đàm phán với lão Avari thông qua Scott.”

Tôi chớp mắt, sững sờ. Hóa ra Scott đúng là đang nói chuyện với người khác thật! “Tại sao anh không nói cho em biết?”

Đôi mắt xanh của anh khẽ nhíu lại. “anh không muốn để em biết mấy chuyện này.”

“Vì sao?”

“Bởi vì nó chẳng thay đổi được gì hết. Avari nói đúng - anh không thể cứu được em. Nhưng khi thấy Thane hành hạ em như hôm nay ở bữa trưa, anh hiểu rằng mình không thể tiếp tục khoanh tay đứng nhìn và chờ đợi cái chứng cứ có thể sẽ không bao giờ có. Tên khốn bệnh hoạn đó đáng ra không được phép đến gần em mới phải, và càng không thể là điều cuối cùng em nhìn thấy được.” anh nhìn chằm chằm xuống đôi găng tay trên sàn và khi anh ngẩng mặt lên nhìn tôi, trái tim tôi như muốn nổ tung và cái cảm giác chao đảo kia lại quay trở lại. Vì thế tôi làm cái việc duy nhất tôi có thể nghĩ ra được lúc này, để đưa thế giới trở lại trạng thái cân bằng và thỏa mãn cơn sóng cảm xúc đang ập tới, bao trùm lấy tôi từ các phía. Tôi kiễng chân, vòng tay ôm lấy cổ anh Tod.

Và rồi tôi hôn anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.