Soul Screamers (Nữ Thần Báo Tử)

Quyển 5 - Chương 22



ĐÔI MẮT CỦA BECK MỞ TO. hắn thở hển hển và máu bắt đầu túa ra từ ngực hắn, làm ướt đẫm cán dao và ga giường của tôi.

“Thép do tà ma tôi luyện hả?” Tôi thì thào thốt lên. Có vẻ như tôi đã tìm ra cách giết chết một con quỷ incubus. Câu hỏi đặt ra là liệu nó có lưu giữ linh hồn của hắn hay không?

Beck lại chớp mắt lần nữa, ánh mắt bắt đầu mất dần sự tập trung. Tôi chống khuỷu tay gắng gượng ngồi dậy, máu chảy ròng ròng qua các kẽ ngón tay. Gã incubus ngã ngửa ra giường, đầu chấp chới nơi cạnh giường. Toàn thân tôi vẫn đang tê dại đi vì vết dao đâm và tôi nhìn thấy một vầng tối hiện ra bao trùm lấy cơ thể hắn, càng lúc càng sẫm lại theo từng giây.

hắn đang hấp hối. Tôi đã giết hắn. Nhưng cái chết của Beck vẫn không ngăn được cái chết của tôi.

Tôi nằm xuống giường, kinh hãi bởi cảm giác máu chảy xối xả trên tay và nỗi đau đớn tôi chưa từng trải qua bao giờ. Máu chảy giữa tôi và tên Beck nhiều đến nỗi tôi gần như nếm được mùi tanh của máu trong không khí, và hơi thở của tôi càng lúc càng khó nhọc hơn.

Quá tuyệt vọng, tôi dùng tay còn lại lần tìm điện thoại trong túi, khiếp sợ khi thấy bóng tối bắt đầu phủ xuống tầm nhìn của mình. Nhưng đó không phải là sự báo hiệu cái chết của Beck mà là tôi đang mất dần sự tỉnh táo. Tôi đang hấp hối. không hiểu thần chết phụ trách tôi đã có mặt ở đây chưa? anh Tod từng nói tôi sẽ không nhìn thấy hắn...

Tôi mở điện thoại lên, run rẩy bấm phím số 4, sau đó rơi phịch tay xuống giường, đầy bất lực.

Trong lúc điện thoại đổ chuông, tôi gắng gượng nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh. Gã incubus đang nằm cách đó không xa, và điện thoại vẫn tiếp tục để chuông trên tay tôi. Vài giây sau, tôi nhìn thấy linh hồn hắn vật vã ngoi lên và dạt về phía lòng ngực của hắn, giống như một làn khói đục vừa bốc lên khỏi ống khói đã bị gió cuốn đi.

Linh hồn của hắn vẩn đục, được điểm xuyết bởi những dải màu tối sẫm. Đến lúc anh Tod nghe máy thì tôi chẳng còn chút sức lực nào để trả lời nữa. Linh hồn của Beck cũng bắt đầu trôi về phía cán dao găm, cho tới khi không còn dấu vết nào của nó nữa.

“Alô?” - anh Tod lại nhắc lại - “Kaylee à? Em không sao chứ?”

Tôi mở miệng định nói nhưng không thốt lên được lời nào. âm thanh duy nhất phát ra từ miệng tôi khi ấy là những tiếng thở ngắt quãng, đầy đau đớn. Sau đó tôi nhắm mắt lại.

“Kaylee?” - Tiếng anh Tod giờ đã gần hơn, và nếu còn sức chắc tôi đã nhảy dựng lên, khi anh đưa tay gạt mấy sợi tóc trên mặt tôi. “không...! Kaylee, tỉnh dậy đi. Làm ơn tỉnh dậy đi em.”

anh Tod đang khóc. Trước giờ tôi chưa thấy anh ấy khóc bao giờ.

Tôi cố mở hé mắt và thấy anh đang quỳ bên cạnh giường, tay vẫn cầm điện thoại. “Em xin lỗi.” Tôi mấp máy môi, nhưng không phát ra tiếng. Tôi muốn nói lời xin lỗi vì những gì đã làm với anh Nash, nhưng chẳng còn chút sức lực nào nữa. Và như thế cũng có nghĩa là anh ấy sẽ không thể truyền đạt lại cho anh Nash.

“Em sẽ không sao đâu.” - Tod thả điện thoại xuống và một tay đỡ lấy vai tôi, tay còn lại luồn xuống dưới đầu gôi tôi - “Em có thể ấn chặt vào vết thương được không?”

Nhung tôi thậm chí còn chẳng lắc đầu được. Tôi không thể cử động.

“anh sẽ đưa em đến bệnh viện, nhưng anh không thể vừa bế em vừa đến đó ngay trong một lần dịch chuyển. Vì thế chúng ta sẽ phải dừng lại vài lần, ok?”

Tôi không thể trả lời, nhưng điều đó không quan trọng. Tôi nhắm mắt lại và rồi lập tức mở choàng ra khi có cái gì đó lành lạnh, ươn ướt rơi trên mặt tôi. Ngoài trời đang mưa rả rích, và tôi đang ở trong một bãi để xe lạ hoắc. một giây sau, mọi thứ lại biến mất và anh Tod đang đứng ở trong công viên, vừa ôm chặt tôi vào lòng vừa khóc.

Hai mắt tôi lại nhắm chặt lại và tôi bắt đầu ngửi thấy cái mùi thuốc khử trùng quen thuộc.

Tôi chớp chớp mắt và bệnh viện bắt đầu hiện ra trước mắt tôi. một cái hành lang trắng toát cùng những tiếng bíp bíp của máy móc và tiếng ồn của những chiếc xe đẩy, và tiếng gọi nhau í ới của mọi người. anh Tod đặt tôi lên một cái cáng và dùng cái gì đó ấn vào vết thương trên bụng tôi. Giờ nó không còn đau tẹo nào nữa, và đáng ra tôi phải thấy sợ vì điều đó, nhưng giờ không gì khiến tôi sợ bằng việc nhìn thấy anh khóc.

Các thần chết không bao giờ khóc. Đơn giản là không. Nhưng tôi khiến anh Tod phải rơi lệ. Và anh ấy thậm chí còn chưa biết tôi đã làm gì.

“Họ sẽ chữa cho em khoẻ lại, Kaylee ạ.” - anh cúi xuống thì thầm vào tai tôi - “anh hứa với em.”

Tôi lắc đầu nhưng anh vẫn lùi lại phía sau và rút tay ra khỏi tay tôi. anh liếc về phía hành lang bận rộn và gọi ầm lên. “Ai đó làm ơn giúp với! cô gái này đang bị chảy máu!”

“Bố em...” Tôi mấp máy môi, và anh Tod gật đầu, rồi biến mất.

một giây sau, tôi nghe thấy tiếng bước chân hối hả chạy về phía mình và một cô y tá xuất hiện. “Chúa ơi...” cô ấy hét ầm lên câu gì đó - nhưng tôi nghe không ra - và thêm nhiều người nữa chay tới. Họ nhanh chóng đẩy tôi vào một căn phòng đầy máy móc và thiết bị, và ai đó dùng kéo cắt áo tôi ra.

Vài phút sau hoặc có thể là vài giây sau; tôi đã mất hết khái niệm về thời gian - anh Tod xuất hiện cùng với bố tôi.

“Kaylee!” - Bố tôi hét ầm lên và một y tá nam chặn bố lại - “Đó là con gái tôi!”

“Sao bác vào được đây thế?”

Bố tôi giơ tay tung nắm đấm vào giữa mặt người y tá kia và anh ta ngã dúi dụi xuống sàn. Tiếp đó, bố lao tới bên cạnh tôi và tôi nghe thấy tiếng ai đó quát lên bảo cứ để cho bố tôi ở lại, miễn là không làm ảnh hưởng tới việc cấp cứu.

“Kaylee...” Bố đưa tay vuốt tóc tôi, mặt giàn giụa nước mắt. Ai đó đẩy bố sang một bên và chiếc mặt nạ ôxy từ từ được hạ xuống mặt tôi, sau đó tôi lại nhìn thấy bố và anh Tod.

Cả hai vừa khóc vừa nhìn tôi lo lắng, và cứ mỗi lần chớp mắt tôi lại thấy càng lúc càng khó để mở mắt trở lại. Tôi không nghe thấy các câu hỏi của bác sỹ hay tiếng dao kéo chạm vào nhau, hay tiếng xé gạc... Tôi không cảm thấy gì khi mũi kim xuyên qua da mình, hay khi y tá kẹp cái cảm biến vào đầu ngón tay. Tôi chỉ nhìn thấy anh Tod và bố tôi. Hai người đàn ông đã yêu tôi vô điều kiện. Và tôi ước sao có thể nói với họ rằng tôi rất xin lỗi vì đã phá hỏng mọi chuyện.

Sau đó tôi chớp mắt và mọi thứ quanh tôi bắt đầu mờ dần đi. Đột nhiên một cậu bé tóc đỏ lù lù xuất hiện giữa phòng cấp cứu, kéo anh Tod ra một góc và thì thầm câu gì đó.

Ông Levi.

đã đến lúc rồi. Ông Levi đến để lấy đi linh hồn của tôi.

Nhưng thay vào đó, ông ấy chỉ đưa cho anh Tod một mẩu giấy rồi nghiêm nghị đứng nhìn anh ấy đọc. Và anh Tod há hốc mồm nhìn ông Levi rồi lắc đầu. Ông Levi lại nhắc lại lời ông vừa nói và giơ tay chỉ về phía tôi. anh Tod khoanh hai tay lại trước ngực, nhất quyết đứng im. Và cuối cùng tôi đã hiểu...

Ông Levi không phải là thần chết của tôi. Mà là anh Tod. Bằng việc đưa tôi đến bệnh viện, anh Tod đã đưa tôi vào danh sách thần chết của chính anh. Và anh đang từ chối không chịu giết tôi.

Tôi liếc mắt nhìn bố, nhưng ông vẫn đang khóc nức nở, và chẳng nhìn thấy điều gì khác.

Ông Levi cau mày ngước mắt nhìn anh Tod, chờ đợi. Chờ anh chàng thần chết mà ông đã đích thân tuyển dụng và đào tạo, chấp nhận sự thật và chịu thua. Nhưng anh Tod chỉ lắc đầu, một lần cuối.

Cái nhíu mày của ông Levi càng lúc càng sâu hơn, và ông chìa bàn tay nhỏ xíu của mình ra trước ngực anh Tod. Ngay lập tức, đôi mắt xanh của anh mở to và miệng anh từ từ há ra. Linh hồn anh trôi ra khỏi cơ thể anh, cuốn quanh nắm tay nhỏ xíu của ông Levi, giống như một chiếc kẹo bông vô hình. Và anh Tod liếc về phía tôi, chớp mắt một lần cuối, rồi vụt biến mất.

anh ấy chỉ đơn giản là...tan biến vào không khí.

không...! Tôi hét lên, nhưng chẳng có âm thanh nào thoát ra. Nỗi đau đớn trong tim tôi dường như đã nuốt chửng cả nỗi đau của vết dao đâm, giống giọt nước mưa rơi xuống lòng đại dương. một cảm giác trống rỗng bao trùm lấy toàn bộ cơ thể tôi, cùng với sự mất mát quá lớn, vượt quá sức chịu đựng của tôi. Tôi không cảm thấy gì hết ngoài nỗi đau đớn khôn nguôi và ánh mắt xanh đầy ám ảnh kia. Đôi mắt ấy sẽ không bao giờ còn nhìn tôi được nữa, cũng như không thể chớp mắt, chuyển động hay toả sáng. Tất cả đều đã biến mất. anh Tod đã biến mất.

Cả thế giới của tôi chìm trong nỗi đau đớn tột cùng.

Tôi không thể nhìn thấy gì qua làn nước mắt đang lăn dài trên má. Ông Levi bước tới cạnh bố tôi, mặc kệ cho bác sỹ và y tá vẫn đang hối hả xuyên qua người ông cấp cứu cho tôi. “Tôi rất tiếc, Kaylee.” - Ông nói - “Cậu ấy đã không cho tôi sự lựa chọn nào khác.”

Sau đó ông đặt một tay lên mắt tôi, và cả thế giới chuyển sang một màu đen kịt.

TÔI không BlẾT chuyện gì đã xảy ra trong lúc thế giới biến mất, nhưng khi nó quay trở lại, mọi thứ bỗng trở nên sáng quá súc chịu đựng của tôi. Tôi chớp mắt, và thứ ánh sáng chói loà kia giống như tia sét xuyên thẳng vào não tôi. Tôi lại chớp mắt lần nữa, và hai mắt tôi bắt đầu thích ứng dần.

Cuối cùng não bộ của tôi cũng đã hoạt động trở lại.

“Đây là địa ngục...?” Tôi thì thào hỏi, ngạc nhiên nhìn xung quanh.

“không phải là địa ngục, cô Kaylee.”

Tôi hoảng hồn ngồi bật dậy, nhanh đến nỗi đầu óc tôi quay cuồng mất vài giây. Đứng trước mặt tôi là một người phụ nữ, trong bộ vét nâu lịch sự, mái tóc cắt ngắn và có cái mũi rất dài. Tôi còn chưa kịp hỏi bà ấy bất cứ câu gì thì chợt thảng thốt nhận ra rằng mình đang không mặc gì từ thắt lưng trở lên. Và đang ngồi trên mặt bàn kim loại lạnh ngắt.

Giật mình, tôi vớ vội miếng vải trắng vừa rơi ra lúc tôi ngồi dậy và che lấy ngực. Sau đó tôi nhìn chằm chằm vào mấy cái ngăn kéo băng thép bóng loáng bên tay trái. Và ba cái cáng kim loại bên tay phải.

Tôi đang ở trong nhà xác.

“Tôi chết rồi đúng không?” Tôi thì thào hỏi, mặt tái mét vì quá sốc.

“Đúng.” - một giọng nói quen thuộc cất lên sau lưng tôi và tôi quay lại thấy ông Levi đang đứng cách đó vài bước - “Nhưng Madeline yêu cầu được gặp cô. Vì thế hãy chú ý lắng nghe nhé!”

Trước khi tôi kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, người phụ nữ có tên là Madeline kia hắng giọng và tôi lập tức quay ra nhìn bà ấy. “Kaylee, chúng tôi muốn đề nghị cho cô một cơ hội để...”

“không.” - Tôi nắm chặt lấy miếng vải trắng và nhìn thẳng vào mắt bà - “Tôi không muốn làm thần chết.” Nhất là sau nhũng gì vừa xảy ra với anh Tod. Sao họ có thể nghĩ tôi sẽ chịu làm việc cho họ ngay sau khi vừa giết chết anh ấy?

Lông mày bên trái của bà ta xếch ngược lên. “Chúng tôi cũng đâu cần điều đó. Tôi làm ở phòng Khiếu nại và chúng tôi có thể sử dụng năng lực của cô.”

“Để làm gì?” Tôi nhíu mày, liếc qua ông Levi rồi lại nhìn bà Madeline.

“Lấy lại những linh hồn không phải chính chủ.”

“Những linh hồn bị đánh cắp? Từ các tà ma?” Chẳng phải trái tim tôi đáng ra đang phải đập sao? Ý nghĩ ấy khiến tôi thấy kinh hãi. Nhưng trái tim tôi vẫn từ chối không chịu đập. Bởi vì tôi đã chết.

“không, cô sẽ vẫn làm việc ở đây, trong thế giới loài người. Là một bean sidhe nữ, cô đặc biệt phù hợp với công việc của phòng chúng tôi. Và thú thực là chúng tôi đang rất thiếu người.”

“Bà... có thể... làm cho tôi sống lại à?”

“không, không giống như trước đây.” - Bà Madeline cúi xuống nhìn hai bàn tay đang đan chặt vào nhau - “Đáng tiếc, không ai có thể làm điều đó. Nhưng chúng tôi có thể làm được điều gần giống như vậy.”

“cô sẽ tồn tại trong trạng thái tương tự như một thần chết.” - Ông Levi bổ sung - “Nhưng với những năng lực khác hẳn.”

Giống như một thần chết. Giống như anh Tod, vẫn mang thân xác của con người và có thể hiện ra lúc nào tùy thích. Người đã có thể sống mãi với gia đình của mình. Nếu tôi không khiến anh phải chết và đổ tội giết người cho anh Nash.

“không.” - Tôi nhắc lại, ánh mắt vẫn rất kiên định - “Tôi đã nhìn cách mấy người đối xử với họ rồi. sẽ không có chuyện tôi chịu làm việc cho mấy người đâu.”

“Tôi không nghĩ là cô hiểu mình đang bỏ qua một cơ hội quý báu dến thế nào đâu, cô Kaylee.” - Bà Madeline khoanh hai tay lại trước ngực - “không chỉ đối với mình cô mà còn với tất cả những người cô quan tâm. Theo tình hình bây giờ thì cô bạn thân của cô đang vô cùng đau khổ còn bố cô có lẽ sẽ khó mà vượt qua được sự mất mát quá lớn này. Và bạn trai của cô...”

“Bạn trai cũ...” Ông Levi sửa lại, một tay chống lên cái cáng bên cạnh tôi.

Bà Madeline gật đầu nói tiếp. “Bạn trai cũ của cô đang ở trong tù, vật vã cai nghiện và sắp sửa bị kết tội giết người.”

“Sao lại thế?” - Tôi tức giận bấu chặt lấy tấm vải trắng lạnh lẽo, mặt đầy thất vọng - “Tôi mới là người giết chết tên Beck. Cảnh sát hẳn đã phải tìm thấy xác của hắn trong phòng ngủ của tôi. Họ cần phải biết là hắn đã giết tôi.” Đầu óc tôi đang rối đến mức tôi cũng chẳng hiểu bản thân vừa nói cái gì nữa.

Ông Levi nhìn tôi, vừa có chút thông cảm, vừa có chút sốt ruột. “Kaylee, cô và tay incubus đó đã bị đâm bằng cùng một hung khí, và chỉ cách nhau có vài giây, ngay trên giường ngủ của cô. hiện tại cảnh sát tin rằng Nash đã nhìn thấy hai người ở bên nhau và giết cả hai trong một cơn ghen tuông thịnh nộ.”

Tôi lắc đầu, nhất quyết không chịu tin. “Còn vân tay thì sao? trên dao làm gì có dấu vân tay của anh ấy?”

Ông Levi nhún vai. “Họ sẽ lý luận rằng cậu ta đã lau chúng đi rồi lấy tay của hai người cầm vào cán dao.”

“không đâu!” Bố tôi, cô Harmony, Emma và Sabine sẽ hiểu đó không phải sự thật. Nhưng không ai tận mắt chứng kiến cảnh tên Beck đâm tôi - lúc hắn dến nhà tôi, Emma và chị Sophie đã ngủ say - và với hồ sơ phạm tội dài dằng dặc của mình, Sabine sẽ khó có thể đứng ra làm chứng cho anh Nash.

anh Nash thực sự rất khó thoát khỏi vụ lần này. Và nếu anh Tod không cứu anh ấy ra, anh ấy sẽ phải dành hết quãng đời còn lại của mình trong tù. Chỉ vì tôi đã giúp tên Beck đổ tội cho anh.

Tôi không thể để điều đó xảy ra.

“Ý bà là nếu tôi chịu làm việc này cho bà, bà sẽ giúp anh Nash?”

Bà Madelỉne nhíu mày và tôi hiểu rằng mình sẽ không hề thích câu trả lời tiếp theo của bà. “không phải chỉ một việc lần này đâu cô Kaylee. Mà là lời cam kết sẽ làm việc cho phòng Khiếu nại từ nay về sau. Và đổi lại, cô sẽ được ban tặng một cuộc đời sau khi chết với khá nhiều đặc quyền hấp dẫn - đi kèm với một vài hạn chế không thể tránh khỏi - chừng nào cô vẫn làm việc cho chúng tôi.”

“Những hạn chế gì?”

một bên lông mày của bà ấy lại nhướn lên thích thú. “Đa số mọi người sẽ quan tâm tới các lợi ích hơn.”

“Thôi được.” - Tôi cau mày nói - “Đó là cái gì?”

“sự bất tử, tất nhiên rồi. Và trẻ mãi không già.”

“Với tôi đó lại là những hạn chế thì đúng hơn. Có ai mà muốn mãi mãi dừng ở tuổi 16 không?” Và lại còn chỉ có một mình. Tôi không muốn nhìn bạn bè và người thân của mình già đi và chết. Tôi không muốn thế giới tiếp tục quay mà không có mình. Tôi không muốn phải một mình đối mặt với sự vĩnh cửu.

Và hẳn là bà ấy đã đọc được điều đó trong mắt tôi.

“Và tất nhiên, ưu điểm lớn nhất là có cơ hội giúp cậu Hudson.”

Ý bà ấy là anh Nash. Nhưng tôi không thể không nghĩ tới anh Tod. anh ấy đã phải chết - một lần nữa - vì tôi.

“Bà thực sự định để anh Nash chịu tội giết người do lỗi của tôi, mặc dù biết là anh ấy vô tội, à?” Tôi hỏi.

“Còn cô thì sao?” Ánh mắt của bà Madeline vô cùng kiên định. Dựa vào đôi mắt của bà ấy, tôi biết bà ấy có linh hồn. Nhưng dựa vào vẻ bề ngoài lạnh lùng, cứng nhắc, tôi đoán lâu lắm rồi bà ấy chưa hề sử dụng đến trái tim - “Chúng tôi không thể can thiệp vào tất cả các trường hợp vô tội bị tống vào tù, cô Kaylee ạ. Phòng Khiếu nại sẽ chỉ sẵn sàng sử dụng các nguồn lực của mình để giúp đỡ cậu Nash, nếu đổi lại chúng tôi nhận được điều gì đó - mà ở đây là sự phục vụ của cô. sự lựa chọn hoàn toàn thuộc về cô.”

“Bà định sẽ làm gì cho anh ấy?”

“Nếu cô đồng ý làm việc cho chúng tôi, phòng Khiếu nại sẽ sắp đặt cho cậu Hudson trốn khỏi nhà tù của cảnh sát.”

“Để rồi anh ấy sẽ phải trốn chui trốn lủi trong suốt phần đời còn lại của mình á? không đời nào!” - Tôi kiên quyết lắc đầu, nhưng trong lòng vẫn nơm nớp lo sợ rằng nếu mình ép họ quá, có thể sẽ mất cả chì lẫn chài. Hy vọng rằng họ đang thực sự cần đến tôi như họ nói.

“Tôi đã chết được bao lâu rồi?” Tôi hỏi. Nếu anh Nash vẫn chưa bị kết án, chứng tỏ tôi cũng chỉ mới chết.

“Mới vài tiếng.” Bà Madeline trả lời.

“Nhưng...” - Sao lại có chuyện đó được? - “Sau khi anh Tod qua đời, mấy người đã phải cần tới hơn một tuần để đem anh ấy trở lại trong thân phận một thần chết cơ mà.” anh ấy thậm chí đã được chôn cất cẩn thận.

Bà Madeline nhếch miệng nhìn ông Levi đầy ngạo mạn, sau đó quay sang giải thích với tôi. “Văn phòng thần chết có tới hàng tá người, cô Kaylee ạ. Nhưng phòng Khiếu nại có nhiều mối quan hệ - và trong trường hợp này, nhiều động lực - hơn rất nhiều. Chúng tôi cần sự giúp đỡ của cô, càng sớm càng tốt. Vì thế tiến độ đã được đẩy nhanh hơn.”

Cuối cùng, tôi chậm rãi gật đầu tuyên bố. “Bà sẽ phải xóa hết mọi tội lỗi cho anh ấy, nếu không câu trả lời của tôi sẽ là không.”

“cô muốn chúng tôi minh oan cho cậu Nash?”

“không, tôi muốn tự mình minh oan cho anh ấy.” - Tôi là người đã kéo anh ấy vào chuyện này; tôi phải là người kéo anh ra - “Tôi muốn mấy người làm cho tội ác này biến mất. không có vụ giết người nào hết. Tôi bị thầy giáo dạy Toán của mình tấn công - tôi sẵn sàng ra toà làm chứng - nhưng tôi đã không chết. Và anh Nash chẳng liên quan gì tới mấy chuyện này.”

“Kaylee, chúng tôi không thể đảo ngược cái chết của cô.”

“Tôi biết.” - Tôi hít một hơi thật sâu, thấy mừng vì hai lá phổi có vẻ vẫn hoạt động tốt, mặc dù trái tim thì không - “Nhưng bà có thể che giấu vụ này. Nếu tôi làm việc cho bà, tôi sẽ được phép giữ lại cơ thể của mình đúng không? Giống như anh Tod ý?”

“cô có thể hiện ra theo ý muốn, đúng vậy.” Bà Madeline gật đầu trả lời.

“Vậy thì ai nói là tôi đã chết? Tôi thậm chí còn chưa hề bị chôn mà. Ngay đến khám nghiệm tử thi cũng chưa...”

“Kaylee, cô đã chết trong bệnh viện.” - Ông Levi nói - “Giấy chứng tử cũng đã được lưu vào hồ sơ, trước sự chứng kiến của rất nhiều người.”

Tôi nhún vai, mắt vẫn không rời bà Madeline. “Thế thì hãy làm cho hồ sơ đó biến mất đi. Coi như họ đã chẩn đoán sai về cái chết của tôi. Chuyện đấy thỉnh thoảng cũng vẫn xảy ra mà. Bà có thể xoá sạch ký ức của các nhân chứng và làm cho họ quên sạch mọi chuyện, đúng không? Những người đã có mặt lúc tôi chết ý. Thế nào mà bà chẳng có cách...”

Mắt bà Madeline nhăn tít lại nhưng tôi có thể đọc được khả năng ấy trong mắt bà. “Kaylee, điều cô yêu cầu khá phức tạp và đòi hỏi khá nhiều mối quan hệ...”

“Nhưng bà có thể làm được đúng không?” Tôi nín thở chờ đợi câu trả lời, hy vọng rằng mình đã đúng.

Bầ Madeline liếc sang ông Levi, nhưng chỉ nhận được một cái nhún vai. Cuối cùng, bà ấy quay lại gật đầu với tôi. “Đúng. Có thể. Nhưng cái giá phải trả rất lớn, và tôi không tin rằng sự phục vụ của cô xứng đáng với điều cô yêu cầu.”

“Vậy sao?” - Tôi nhướn lông mày - “Thế bà còn bean sidhe nữ nào khác à? Phòng Khiếu nại của bà có người nào có thể triệu tập một linh hồn mà bà muốn lấy lại à?”

Tôi biết là mình đã thắng khi mặt bà ấy đanh lại.

“Thôi được. Tôi sẽ cần vài tiếng để sắp xếp, nhưng... cô chưa bao giờ chết. cô được chuyển tới một bệnh viện tư để hồi phục, và cô sẽ quay trở lại trường học sau vài tuần nữa. Sau khi đã hoàn thành xong nhiệm vụ đầu tiên cho chúng tôi.” - Tôi gật đầu, cố gắng không để lộ sự hả hê trước mặt bà ấy - “Nhưng Kaylee, chuyện đó sẽ không thể kéo dài mãi... cô có thể học nốt trung bọc, thậm chí hết cả đại học, nhưng mọi người rồi sẽ nhận ra việc cô không hề già đi. Và cuối cùng cô cũng sẽ vẫn phải biến mất.”

“Tôi biết.” - Nhưng chuyện đó không thành vấn đề, bởi vì kể cả nếu có sống đi nữa thì trông tôi sẽ vẫn chỉ như 30 tuổi trong ngày sinh nhật thứ 100 của mình. Tôi vẫn luôn biết đến một lúc nào đó mình sẽ phải biến mất.

Tôi hít một hơi thật sâu rồi thở ra thật chậm rãi. “Còn một chuyện nữa....”

MADELINE THỔI VÀO CHỮ KÝ của tôi cho khô mực, sau đó đưa cho tôi một bản photo hợp đồng. Tôi đã đọc qua một lượt và hiểu được phần lớn những điều viết trong đó. Sau sai lầm chết người của chị Addison, tôi đã biết cần phải yêu cầu một bản photo cho riêng mình.

“Chúng tôi rất vui vì được làm việc cùng với cô, cô Kaylee.” - Bà Madeline vừa nói vừa gập bản photo hợp đồng của tôi làm ba, trong lúc tôi gấp bộ quần áo bệnh viện lại và đặt lên cái giường trống không, vui mừng vì được mặc quần áo trở lại, mặc dù chỉ là đồ “đi mượn” của bệnh nhân khác - “Chúng tôi sẽ sớm liên lạc với cô về nhiệm vụ đầu tiên.”

Tôi không quan tâm bà ấy có vui thật hay không. Tôi cũng chẳng muốn biết đó là nhiệm vụ gì. Tôi chỉ muốn được về nhà.

“cô sẵn sàng chưa?” Ông Levi nheo mắt hỏi tôi, và phải tới lúc ấy tôi mới chợt nhận ra ông ấy và tôi có khá nhiều điểm chung. Tôi đã sống lâu hơn, nhưng ông ấy đã chết lâu hơn. Và một ngày nào đó tôi sẽ đuổi kịp ông ấy.

“Rồi.” - Tôi nắm lấy bàn tay trẻ con đang chìa ra của ông Levi, sau đó liếc mắt nhìn căn phòng bệnh, mà chúng tôi sẽ sử dụng để khai với cảnh sát, một lần cuối rồi gật đầu nói - “Hãy đưa tôi ra khỏi đây.”

Tôi nhắm mắt lại chờ đợi cái cảm giác chóng mặt, nôn nao vẫn thường gặp mỗi khi di chuyển với thần chết. Nhưng tôi chẳng cảm thấy gì hết. Dấu hiệu đầu tiên chứng tỏ chúng tôi đã rời khỏi bệnh viện là sự thay đổi về nhiệt độ. Sau đó là những tiếng thì thầm nho nhỏ.

Tôi mở choàng mắt ra, tay vẫn nắm chặt tay ông Levi. Chúng tôi đang đứng trong phòng bếp nhà anh Nash, một mình, nhưng tôi có thể nghe thấy những tiếng chuyển động sột soạt và tiếng người nói chuyện phát ra từ trong phòng khách. Và cả những tiếng khóc. Mọi người đều đang có mặt ở đây, bởi vì nhà tôi giờ đang là hiện trường của hai vụ giết người, và cái đệm trong phòng tôi vẫn đang thấm đẫm hai loại máu - một trong số đó là của tôi.

“Họ biết được bao nhiêu rồi?” Tôi hỏi. Chừng nào tôi vẫn nắm tay ông Levi, chẳng ai có thể nhìn thấy hay nghe thấy tiếng tôi.

“Họ chỉ biết là Nash đã được thả. Tôi nghĩ cô sẽ muốn tự mình kể nốt những chuyện còn lại cho mọi người nghe.”

Tôi gật đầu. “Cám ơn ông, Levi.” Và rồi tôi buông tay ông ấy ra.

“Chúc may mắn, Kaylee.” Ông Levi nói xong liền vụt biến mất.

Tôi đứng hít thở một lúc để lấy lại bình tĩnh và sắp xếp lại suy nghĩ của mình. Tôi nhanh chóng tìm ra cách làm cho hai lá phổi của mình hoạt động, mặc dù việc đó không còn diễn ra tự nhiên nữa, bởi vì nó không còn cần thiết với một người đã chết. Nhưng việc hít thở khiến tôi cảm thấy... bình thường hơn, vì thế tôi hít thêm một hơi thật sâu rồi đẩy cửa đi ra phòng khách.

Emma là người đầu tiên ngẩng mặt lên, từ cái ghế bánh ở góc phòng, trong khi bố tôi và cô Harmony đang ngồi dựa đầu vào vai nhau, mặt người nào người nấy đỏ hoe, nước mắt rơi lã chã.

Trái tim tôi như muốn vỡ ra thành trăm mảnh khi nhìn thấy bố khóc như thế này.

“Kaylee?” - Emma há hốc mồm hỏi, và cô Harmony vội ngồi thẳng dậy, ngây người nhìn tôi. Vừa nhìn thấy ánh mắt đau đớn của bố, tôi lập tức òa khóc nức nở.

“Kay?” Bố lao vội tới chỗ tôi, sờ tay, sờ mặt tôi như thể không dám tin đó là sự thật. Tôi không biết phải nói gì, ngoài việc vòng tay ôm lấy bố thật chặt.

“Chuyện gì đã xảy ra thế con?” - Giọng bố rưng rưng - “Con đã chết rồi mà. rõ ràng bố đã nhìn thấy con chết.” Họ vẫn chưa xóa đi ký ức của bố - bởi vì tôi đã yêu cầu như vậy.

“Con đã ký một thỏa thuận, bố ạ. Con buộc phải làm như vậy, để sữa chữa lại mọi chuyện.”

“Là thỏa thuận gì?”

“anh Aiden.” - Sau lưng bố tôi, cô Harmony vẫn đang giương đôi mắt đỏ hoe chăm chú nhìn tôi. cô ấy vẫn chưa biết chuyện của anh Tod. Trừ phi ông Levi kể cho cô ấy biết. Vậy là những giọt nước mắt kia là dành cho tôi? - “Con bé đã ký thỏa thuận với các thần chết.”

“Con là...?” Bố tôi hốt hoảng quay sang hỏi tôi, và tôi lắc đầu.

“không hẳn. Con sẽ giải thích chuyện đó sau, còn giờ chúng ta...” Nhưng tôi không biết phải kết thúc câu đó như thế nào.

“Nhưng cậu đã quay trở lại đúng không?” - Emma nãy giơ vẫn đứng tít ở phía cuối phòng. Trông mắt cậu ấy tái nhợt, bối rối và hơi có chút sợ hãi - “không cần biết là bằng cách nào, nhưng nói chung là cậu đã thực sự quay lại đúng không?”

“không hoàn toàn như trước, nhưng đúng là mình đã trở lại.” Tôi dang rộng hai tay ra và Emma lao tới ôm chặt lấy tôi. Cũng may là giờ tôi không cần thở nữa.

“Mình tỉnh dậy và thấy hắn ta đang ở trên giường cậu, còn Sophie thì đang la hét ầm ỹ!” - Emma sụt sùi nói - “trên giường máu me bê bết, và cậu thì không thấy đâu!”

Hẳn là Emma và chị Sophie đã sợ phát khiếp khi tính dậy thấy mình đang ở nhà một mình với xác của con quỷ incubus.

“Tên Beck chết rồi.” - Tôi vỗ về cô bạn thân vẫn đang khóc nức nở trên vai mình - “Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. không còn giống như trước. Nhưng sẽ ổn.” - Đó là điều tôi đã nói đi nói lại với bản thân suốt mấy tiếng qua, trong lúc chờ đợi bà Madeline sắp xếp mọi chuyện. Và chờ đợi một lời từ ông Levi, nhưng không hề được đáp lại - “Chị Sophie sao rồi ạ?” Tôi quay sang hỏi bố, tay vẫn ôm Emma.

“Sốc nặng, nhưng rồi con bé sẽ vượt qua thôi. Bác con đã quyết định sẽ kể hết mọi chuyện cho Sophie nghe. Đáng ra ngay từ đầu bác ấy nên làm như vậy.”

Tôi gật đầu. Bác ấy đã giữ bí mật với chị ấy quá lâu rồí.

cô Harmony vẫn tiếp tục đứng nhìn tôi qua vai Emma, hai tay ôm quanh bụng, như thể trong lòng cô đang phải chịu một nỗi tổn thương nặng nề. Tôi đã rất muốn được chạy tới ôm cô nhưng lại không dám chắc liệu cô có muốn chạm vào tôi hay không, sau tất cả những gì tôi đã làm. Tôi muốn xin lỗi cô vì những đau khổ tôi đã bắt cô phải trải qua. Nhưng tôi lại không tìm ra lời nào để khiến cho cô cảm thấy nhẹ lòng hơn.

“Họ nói sẽ thả anh Nash...” Cuối cùng tôi quyết định mở lời trước, khi Emma buông tôi ra.

cô Harmony gật đầu. “Nửa tiếng trước Sabine đã tới đón Nash ở phòng hỏi cung. Nash... Nash không muốn cô tới đó. Họ nói mọi chuyện đã được làm sáng tỏ và Nash không có liên quan gì tới chuyện này, nhưng họ không nói cụ thể bằng cách nào.”

“Cháu đã tới cho lời khai với cảnh sát. Tối nay thế nào TV cũng đưa tin. Họ sẽ nói có nhầm lẫn ở bệnh viện và cái chết của cháu là sự nhầm lẫn.” - Tôi dẫn lại lời bà Madeline - “Đại diện của bệnh viện Arlington Memorial sẽ thông báo với các phóng viên rằng cháu đã được chuyển tới một bệnh viện tư để hồi phục. Tên của bệnh viện sẽ được giữ kín vì tính chất nhạy cảm của sự việc.” - một nữ sinh trung học 16 tuổi bị tấn công và xém chút mất mạng trong nhà của mình bởi một thầy giáo... Hiển nhiên chuyện này đã gặp phải không ít những cái nhíu mày phán xét của mọi ngưòỉ - “Và cháu sẽ sớm bình phục và quay trở lại trường học sau vài tuần nữa.”

Trong khi mọi người vẫn còn chưa hết sững sờ trước những gì tôi vừa kể, thì đột nhiên có tiếng xe đỗ xịch trước cửa nhà. cô Harmony chạy vội ra chỗ cửa sổ và nhòm ra ngoài. “Là Nash...” cô lo lắng cọ hai tay vào quần, rồi đi ra mở của. một phút sau, Sabine dìu anh Nash vào trong nhà. Trông anh ấy mệt mỏi và ốm yếu, như thể anh ấy mới chính là người vừa suýt chết.

anh đứng khựng lại ngay khi vừa nhìn thấy tôi, ánh mắt như muốn tóe lửa. anh buông Sabine ra, trừng mắt nhìn tôi đầy căm phẫn. Ngay lập tức tôi thấy bố bước tới cạnh tôi, âm thầm bảo vệ cho tôi, nhưng anh Nash chẳng hề nhận ra điều đó. “cô đã làm cái quái gì thế?” anh gầm lên giận dữ.

“Em đã nói với họ là anh không hề làm chuyện đó. Em đã minh oan cho anh.” Tôi lí nhí đáp lại, nhưng mặc cảm tội lỗi trong tôi không vì thế mà nguôi ngoai đi được phần nào.

“cô đã đổ tội giết người cho tôi. không phải một, mà là hai.” - anh Nash gắt lên. Bên cạnh anh, Sabine mặt mũi cũng đang tối sầm lại trông rất đáng sợ - “Tại sao vậy, Kaylee?”

“Em ngàn lần xin lỗi anh.” Tôi nói trong nước mắt. Dù cố gắng thế nào tôi cũng không thể sửa chữa lại mọi chuyện giữa tôi và anh Nash. không phải bây giờ. Sau những gì chúng tôi gây ra cho nhau. Làm thế nào mà một mối quan hệ tôi đã từng cho rằng không gì có thể xen vào được lại có thể mang đến nhiều tốn thương và đau đớn cho chúng tôi như vậy? sự nghiện ngập. Những lời nói dối. Sư phản bội. Sư thiếu chung thủy. Việc lạm dụng năng lực Ảnh hưởng. Và giờ là sự nghi ngờ. Chúng tôi không thể làm tổn thương nhau hơn được nữa.

“Em rất xin lỗi anh, anh Nash.” - Tôi lại xin lỗi một lần nữa. Dù thế nào tôi cũng phải thử - “Tên Beck đã bắt em phải làm như vậy. hắn ta có dao và hắn sẽ...” - Nhưng tôi không muốn Emma biết Beck đã de dọa sẽ làm gì với cậu ấy và chị Sophie. không bao giờ - “Em vô cùng, vô cùng xin lỗi anh.” Và tôi nguyện sẽ dành toàn bộ quãng thời gian còn lại của cuộc đời sau khi chết để bù đắp lại cho anh ấy.

“anh Nash, cậu ấy đã chết.” - Emma khẽ nói - “Tên khốn đó đã đâm cậu ấy và tìm cách lấy đi linh hồn của Kay.”

Đôi mắt của Sabine mở to và tôi có thể thấy cơn giận dữ của chị ta đã tan biến đi phần nào, nhưng anh Nash...

“Linh hồn nào mới được chứ?” anh Nash lảo đảo đi qua mặt tôi và bỏ vào phòng, mặc kệ cho mọi người ngẩn ngơ nhìn theo.

“anh Nash không cố ý nói vậy đâu, Kaylee.” - cô Harmony nói, và bố tôi vòng tay ôm lấy vai cô ra chiều thông cảm - “anh ấy đang... không là chính mình.”

Tôi gật đầu. Là lỗi của tôi nên anh Nash mới ra nông nỗi này, nhưng tôi không tin là anh ấy không hề có ý đó. Nếu là tôi, có lẽ tôi cũng sẽ căm thù anh vì bị đổ tội giết người. Chẳng phải tôi đã hơi ghét anh sau chuyện xảy ra ở bãi đỗ xe hôm trước sao? Và chuyện đó chẳng thấm tháp gì so với những gì tôi đã làm.

“Kaylee..,” - cô Harmony lên tiếng và tôi có thể đọc được sự hoang mang, lo lắng đang từ từ chuyển động trong mắt cô - “Tod đâu rồi cháu? cô gọi mãi mà không thấy Tod nghe máy.”

Nước mắt lại ngập tràn trong mắt tôi, và bố tôi kéo sát tôi vào lòng.

“Harmony...” - Bố tôi nói, và tôi hiểu rằng bố đã biết. Hoặc là bố tận mắt nhìn thấy anh ấy chết hoặc là bố đã tự đoán ra. Nhưng chưa hề nói với cô ấy - “Tod đã từ chối lấy đi linh hồn của Kaylee. anh rất tiếc.”

cô Harmony giơ hai tay lên ôm lấy miệng, rưng rưng nước mắt. cô ngồi phịch xuống ghế và nhắm chặt mắt lại nhưng nước mắt vẫn cứ chảy.

“Cháu đã cố...” - Tôi nghẹn ngào nói - “Cháu đã cố đòi lại anh ấy nhưng ông Levi nói không thể làm gì.”

“Và nếu em đợi thêm độ một tiếng nữa thì chắc chuyện đó sẽ trở thành sự thật.”

Tôi sững lại trong vòng tay của bố và nếu trái tim tôi vẫn còn đập có lẽ nó cũng sẽ ngừng lại khi nghe thấy giọng nói của anh Tod. cô Harmony đứng bật dậy, đôi mắt đỏ hoe mở to đầy sửng sốt, và tôi từ từ quay đầu lại.

anh Tod đang đứng trước cửa phòng bếp, hai tay khoanh lại trước ngực, với nụ cười nửa miệng quen thuộc. anh dang rộng hai tay ra và tôi chạy tới ôm chầm lấy anh. Mọi thứ đều rất thật. Tôi có thể cảm nhận được hơi ấm và mùi hương không lẫn vào đâu được của anh.

“Ông Levi gửi lời nhắn tới em, “Ngạc nhiên chưa?”!” - anh thì thầm vào tai tôi và tôi hơi nghiêng đầu sang một bên để có thể nhìn vào mắt anh - “anh đoán anh cần phải cám ơn em chuyện lần này?”

Nước mắt chảy ướt đẫm khuôn mặt tôi, và tôi thấy mừng vì mình vẫn có thể khóc. “Ông ấy bảo đã quá muộn. Rằng ông ấy đã giao nộp linh hồn của anh.” - Tôi sụt sùi nói - “Em cứ tưởng đã mất anh rồi...” Tôi ôm chặt lấy anh, sợ rằng nếu buông tay ra anh sẽ biến mất, và anh nhẹ nhàng xoa lưng tôi.

“Ông ấy không muốn hứa điều gì không chắc chắn.” - anh Tod đứng né sang một bên để có thể nhìn rõ mặt tôi hơn. - “Cảm ơn em, Kaylee.” anh nói và tôi bật cười trước sự trớ trêu của món quà - phải gọi là siêu bất ngờ - từ chính vị thần chết đã lấy đi mạng sống của tôi.

“Vậy là chúng ta huề nhau rồi đúng không, Thần Chết?” Tôi hỏi.

Đáp lại, anh Tod cúi xuống hôn lên môi tôi.

Và cuối cùng, trái tim tôi cũng đã bắt đầu đập trở lại.

HẾT TẬP 5

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.