Soul Screamers (Nữ Thần Báo Tử)

Quyển 6 - Chương 16



“anh TA CÓ nói LÀ AI không?” anh Tod sốt ruột hỏi trong lúc tôi điên cuồng nhắn tin bằng cả hai ngón tay.

“không. anh ấy chỉ dặn nhớ mang theo con dao găm, mà em vừa đưa nó cho bà Madeline lúc nãy rồi.” Tôi ấn nút gửi tin nhắn cho bà sếp.

Phòng tôi. Cần con dao găm. GẤP!

“EM nghĩ lần này là ai? Chắc chắn là người chúng ta biết.” – anh Tod mặt đầy lo lắng – “một người mà cả em và Alec biết. Chứ không làm sao anh ta nhận ra người đó thực chất là một tà ma?”

Chiếc điện thoại tuột khỏi tay tôi, rơi xuống đất. Tôi đã không hề nghĩ tới chuyện đó. Alec hẳn đã nhận ra điều gì không ổn ở vị khách kia nên mới gọi cho tôi như vậy. “Nếu thế chỉ có vài người thôi, và đa số đều đang ở trong căn nhà này.”

anh Tod quì xuống nhặt cái điện thoại rồi đưa lại cho tôi. “Giờ còn thiếu những ai? Bác em à?”

Tôi lặng lẽ gật đầu và nắm chặt tay anh. “Và mẹ anh.”

“không đâu.” – Mặt anh tái mét, các vòng xoáy màu xanh cô-ban nhạt xoay tròn dữ dội – “anh sẽ giết chết tên khốn đó nếu hắn dán động vào mẹ anh.”

“anh sẽ không phải làm chuyện đó đâu.” Tôi sẽ làm. Đó là công việc của tôi. Tôi cứ ngỡ mình được tái sinh để cứu rỗi các linh hồn, nhưng tôi lại có cảm giác giống như một kẻ giết người hơn là một người cứu rỗi, mặc dù trong đầu tôi hiểu rằng mình chỉ đang làm việc phải làm.

anh Tod rút điện thoại ra định gọi cho mẹ nhưng chưa kịp bấm nút thì đã thấy bà Madeline lù lù xuất hiện sau lưng, với con dao găm của tôi. Ngay lập tức tôi nhảy bổ xuống giường và chộp lấy con dao trên tay bà, xém chút nữa thì nắm cả vào lưỡi dao thay vì cán dao.

“Cảm ơn bà, Madeline. Đừng nói với ai là chúng tôi đi nhé! Tôi sẽ giải thích cho mọi người sau khi quay trở lại.”

“Hai người định đi đâu thế?” Bà Madeline vội hỏi, lúc thấy anh Tod đứng dậy cầm lấy tay tôi.

“Chúng tôi sẽ quay lại ngay.” Tôi nắm lấy tay anh và vụt biến tới phòng khách nhà Alec, các đấy vài trăm mét.

Tôi mới chỉ đến đó vài lần, nhưng ngay khi chân vừa chạm vào tấm thảm trên sàn nhà, tôi biết ngay là có điều gì đó không ổn. Mọi thứ trong vẫn y nguyên nhưng cảm giác… rất khác.

Vô tuyến đang tắt. Alec luôn mở TV lúc ở nhà, như một cách để bắt kịp với thế kỷ 21, sau một phần tư thế kỷ bị giam cầm bên Cõi âm. Kênh thể thao, hoạt hình, quảng cáo –anh ấy xem tất. Đây là lần đầu tiên tôi thấy nhà Alec im ắng như thế này.

“Alec?” Tôi gọi ầm lên và ngay lập tức thấy ân hận vì đã làm như vậy. Tôi không thể giới hạn âm thanh của mình với một người nếu không biết anh ta đang ở đâu, và tôi không muốn đánh động gã tà ma về sự xuất hiện của mình.

Căn phòng bếp bé tin hin trống không, nhưng trên bệ bếp là chai bia đang uống dở và cái bánh cupcake sô-cô-la mới ăn được một nửa – món ăn yêu thích của Alec.

Đột nhiên tôi nhớ ra âm thanh của TV không phải thứ duy nhất thiếu vắng ngày hôm nay. “Falkor đâu rồi anh?” Tôi thì thào hỏi anh Tod lúc đi qua phòng khách tiến về phía hành lang. Falkor – giống chó Cõi âm, cùng lứa với Styx – được đặt theo tên của một chú chó biết bay trong bộ phim điện ảnh yêu thích thời thơ ấu của Alec vào những nắm 1980. Và giống như Toto, Cujo và Baskerville, nó luôn sủa ầm lên mỗi khi nhìn thấy tôi, sau khi tôi chết.

Nhưng từ nãy đến giờ tôi không hề nghe thấy tiếng Falkor.

“Em ở đây đi.” – anh Tod nói – “Để anh đi kiểm tra mấy phòng phía sau.” Bao gồm phòng ngủ, phòng tắm và một cái tủ chứa đồ.

Tôi chạy vội theo anh. “Đây là nhiệm vụ của em mà! Em không để anh đi một mình…”

“Kaylee, khoan đã!” anh Tod cố ngăn tôi lại nhưng không kịp. Tôi đã nhìn thấy qua vai anh, lúc anh vòng tay ôm tôi kéo ra phòng khách. Tôi đã nhìn thấy tất cả. Máu chảy ròng ròng trên tường, và ướt đẫm ga giường của Alec. một cục bông nhỏ bê bết máu đang nằm sóng xoài trên sàn nhà, bất động.

“Falkor…” – Tôi gục mặt vào vai anh Tod, hai chân gần như khuỵu xuống vì thấy choáng váng. anh đã phải dìu tôi quay trở lại phòng khách – “Ai đã làm chuyện này?” Tôi nghẹn ngào thốt lên, cố nuốt ngược nước mắt vào trong.

“Là hắn. Hay nói đúng hơn là tôi.” một giọng nói quen thuộc cất lên sau lưng tôi, làm anh Tod dừng khựng lại giữa hàng lang.

Alec đang đứng giữa phòng khách, bàn tay phải nắm chặt cái cán chổi gãy vấy máu,trong khi mấy từ vết thương trên cẳng tay trái chạy tong tỏng xuống sàn nhà. Chỉ có điều đókhông phải là Alec. Chắc chắn không phải là anh ấy.

Avari không thể nào có được hình dáng của Alec trừ phi lão đã lấy được linh hồn của anh.

Alec đã chết.

“không đâu…” – Tôi thì thào thốt lên, và lần này tôi đã không cầm được nước mắt – “không thể là Alec được.” Tôi nghiến chặt răng để kìm nén nỗi đau đớn đang cuồn cuộn dâng lên trong lòng.

Alec, người đã giúp tôi cứu bố và anh Nash ra khỏi Cõi âm. Alec, người đã bắt tôi trói anh ta lại trên ghế để không thể làm hại tôi nếu bị lão Avari nhập vào lúc nửa đêm. Alec, người dã giúp tôi đọc và sửa lại bài Lịch sử cuối kỳ, kiên nhẫn ngồi nghe tôi luyện âm tiếng Pháp và chia với tôi từng mẩu bánh sô-cô-la.

Nước mắt chan chưa trong mắt tôi, khiến cho mọi thứ trước mắt nhòe hết cả đi, bao gồm khuôn mặt thân thương mà gã tà ma độc ác kia đáng ra không được quyền động vào.

Alec không thể ra đi như vậy được. Nhất là sau những gì anh ấy đã phải chịu đựng dưới bàn tay của Avari. Vĩnh viễn mất đi tuổi thanh xuân. Cả bố và mẹ đều chết. Chưa kể mấy tháng trước lão ta còn lợi dụng thân xác của anh để đi giết chết ba giáo viên trường tôi.

Nhẽ ra giờ Alec phải được hưởng một cuộc sống yên bình như bao người khác. một cuộc đời mà anh đã bỏ phí mất 25 năm. anh ấy xứng đáng có một cái kết hạnh phúc, chứkhông phải chết thảm như thế này.

Khóe miệng xinh xắn của Alec khẽ nhếch lên, đôi mắt đen láy của anh cũng bừng sáng khi lão Avari từ từ uống cạn nỗi đau đớn tột cùng, cùng những ký ức đẹp đẽ của tôi về người bạn tốt này.

Tôi cố nén lòng, lấy lại bình tĩnh để có thể làm nốt công việc cần phải làm. Điều duy nhất tôi có thể làm cho Alec bây giờ là lấy lại linh hồn cho anh từ tay con quỷ đã đánh cắp nó.

“Alec…” – Chỉ nhắc đến tên anh thôi cũn đủ khiến nước mắt tuôn trào trên má tôi – “Tên khốn khiếp!” Tôi rít lên một tiếng đầy căm phẫn, và con quỷ đội lốt Alec kia chỉ thản nhiên nhún vai.

“Có phải vì con chó đó không? Nhìn nó bé như vậy mà không ngờ hung dữ đến vậy. Nó làm ta liên tưởng tới cô, và ta cũng không định giết nó ngay đâu. Nhưng nó không cho tasự lựa chọn nào khác.” – Lão Avari giơ cánh tay trái bị thương lên. Cả cái tay áo và da thịt đều bị cào rách bươm và chảy máy đầm đìa – “Cái chết thực sự của cô sẽ còn kéo dài hơn nhiều. Ta đã suy nghĩ rất nhiều về vấn đề này và chỉ có thể hình dung ra được một cách. Nỗi đau đớn của cô sẽ rất đẹp và tao nhã, tiếng thét của cô sẽ mỏng manh và trong vắt như pha lê nhưng âm lượng thì khó ai sánh bằng. Ta vẫn luôn mong muốn được một lần nghe thấy tiếng thét quằn quại trong đau đớn của loài bean sidhe. Chỉ mới nghĩ tới điều đó thôi mà cũng đã khiến toàn thân ta rạo rực và phấn khích.”

“Kaylee, đưa cho anh con dao.” anh Tod hạ giọng nói với tôi. Nhưng tôi đã cầm con dao né sang một bên.

“không.” Đây là trách nhiệm của tôi. Alec là bạn của tôi. Điều ít nhất tôi có thể làm bây giờ làm đem lại sự bình yên cho linh hồn của anh.

“Em không nhất thiết phải làm thế đâu, Kaylee. Alec là bạn của em. anh không thể đứng nhìn em làm chuyện đó được.”

“Vậy thì anh cứ nhắm mắt lại.” Tôi tiến lên phía trước và anh để yên cho tôi đi, nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được Tod đang rất muốn kéo tôi lại. Để bảo vệ tôi khỏi điều tôi sắp làm.

“Ta đã cảnh báo cô rồi.” – tôi nhận ra anh Tod đang đứng rất gần tôi. anh ấy không can thiệp vào công việc của tôi, nhưng anh ấy cũng không để tôi phải mạo hiểm một mình.

“một người lạ mặt ở trung tâm thương mại. một người bạn cùng lớp. Và giờ là một người bạn thân. cô đã hình dung ra tốc độ tiến triển của công việc rồi chứ?” – Lão Avari nhướn một bên lông mày của Alec lên – “Đây gọi là cấp độ mạnh dần lên của cái chết, tất cả để hướng tới một cái chết đầy kịch tính và bất ngờ, khiến cho toàn bộ khán giả phải nín thở vì kinh ngạc. cô chính là nốt nhạc cuối cùng đó, Kaylee ạ. cô chính là chương cuối của bản giao hưởng nỗi đau mà cả hai chúng ta cùng tạo nên. Nó sẽ còn vang vọng tới ngàn đời trước khi tắt dần thành sự im lặng vĩnh cữu. Giống như tiếng thét của bean sihe. Trừ phi cô định cắt ngắn giai đoạn và nhảy thẳng tới khúc cuối luôn.” – Gã tà ma nhún hai vai của Alec, một tay vẫn đang ôm lấy cánh tay đang bị thương – “Bình thường ta là người khá kiên nhẫn, bởi ta còn cả sự vĩnh cữu phía trước, nhưng ta vẫn thích cómột chút thử thách cho thêm phần kịch tính.”

“Và đó sẽ là lúc cô ấy đâm thẳng con dao kia vào ngực ông.” –anh Tod khinh khỉnh nói – “Và chỉ cần ông tỏ ra có ý định chạm vào cô ấy thôi, đích thân tôi sẽ bẻ gãy đầu ông.”

“Ta cũng đâu định ngăn cản cô ấy, nhưng ta làm vậy không phải vì lời đe dọa vô nghĩa của ngươi.” – sự tập trung của lão Avari ngay lập tức chuyển sang tôi – “Hãy trừ khử thân xác này đi, và ta sẽ sớm gặp lại cô trong một cơ thể khác còn quý giá hơn nhiều. Hoặc cô có thể đi với ta ngay bây giờ và cứu mạng cho người thân của mình. cô chọn cái nào, tiểu bean sidhe?”

Tôi nghiến chặt răng, bàn tay co lại thành nắm đấm quanh cái cán dao. Tay còn lại giơ lên quệt nước mắt. Lão ấy vừa giết một người thân của tôi – Alec giống như người anh trai tôi chưa bao giờ có. Và sẽ không bao giờ có.

Tôi gầm lên một tiếng đầy giận dữ rồi lao về phía trước, và đâm thẳng con dao hai lưỡi vào chính giữa tim của gã tà ma – hòng giết chết lão ngay lập tức – trong một cơn điên loạn mà tôi không hề biết là mình có sở hữu.

Hai mắt của lão Avari mở to. Cổ họng nghẹn lại vì cơn đau bất ngờ. Mặc dù đau đớn là vậy nhưng lão ta vẫn nhếch mép mỉm cười với tôi. Máu bắt đầu nhuốm đẫm tay tôi. Vừa ấm vừa ướt một cách đáng sợ. Gã tà ma đổ gục ra đằng trước, một tay yếu ớt bám lấy vai tôi, làm tôi cũng mất thăng bằng ngã theo.

May mà anh Tod đã kịp thời lao tới đỡ lấy tôi và tìm cách đẩy lão ta ra khỏi người tôi. Toàn thân tôi tê tái và tôi bàng hoàng nhận ra có điều gì đó không ổn ở đây. Những người trước không hề chết như thế này. Máu vẫn tiếp tục phun ra xối xả khắp tay và quần áo tôi, tạo thành vũng lớn trên sàn nhà.

Dù anh Tod có đẩy thế nào lão Avari cũng vẫn cứ bám chặt lấy tôi bằng tất cả chút sức lực cuối cùng, và thì thào vào tai tôi. “Ta đâu có Alec, cô Cavanaugh. Chính cô đã làm điều đó. Và không có gì có thể tuyệt vời hơn…”

nói rồi Avari buông tay ra và anh Tod xô cho lão đổ gục xuống sàn.

Gã tà ma rên lên đầy đau đớn, sau đó ngước mắt bối rối nhìn tôi, nước da tái nhợt đi vì đau và mất máu quá nhiều. “Kaylee?”

Phải tới khi ấy tôi mới bàng hoàng hiểu ra vấn đề. Thứ lão Avari đang khoác lên mình không phải là linh hồn của Alec mà là thân xác của anh. Alec chỉ đang bị nhập. Và tôi vừa giết chết anh ấy.

“không!” Tôi quỳ sụp xuống bên cạnh Alec, hai tay run lên bần bật quanh cái cán dao trên ngực anh. Tôi không biết nên rút nó ra hay cứ để nguyên đó. Tôi nên làm thế nào bây giờ? Đây là một nhát dao chí mạng. anh ấy sẽ không thể qua nổi. không ai có thể.

Bản thân tôi cũn đã không qua được.

“Alec!”

“Chuyện gì thế này?” Alec mấp máy môi hỏi tôi nhưng không có âm thanh nào được phát ra. Hơi thở của anh càng lúc càng yếu dần.

“Avari.” – Tôi không còn nhìn thấy gì hết qua làn nước mắt – “Tôi xin lỗi. Ôi, Alec, tôi xin lỗi!”

“Kay.” – anh Tod cố kéo tôi ra nhưng tôi nhất quyết không chịu – “Kaylee, em phải để cho anh ấy đi thôi.”

“không đâu! Chúng ta có thể cứu được anh ấy mà… Miễn là… Miễn là chúng ta không lấy đi linh hồn của Alec. thì anh ấy sẽ không chết, đúng không anh?” – Miễn sao không có thần chết nào ở đây để lấy đi linh hồn của Alec, anh ấy sẽ không sao. Các bác sỹ vẫn có thể tạo ra phép màu. Tôi lồm cồm bò dậy, nắm chặt lấy tay anh Tod cầu xin – “anh gọi xe cứu thương đi. không, hãy đưa anh ấy tới thẳng bệnh viện. Em xin anh đấy, anh Tod!”

“Kaylee, quá muộn rồi.” – anh nhẹ nhàng xoay cằm tôi về phía Alec, nơi linh hồn anh đang từ từ quấn lấy cán dao cắm trên ngực – “anh ta không cần đến thần chết! Tự con daođã lấy đi linh hồn của anh ta. Alec đi rồi em ạ.”

“không đâu.” – Tôi nhắm chặt mắt để không phải nhìn vào đôi mắt trống rỗng đang nhìn chằm chằm lên trần nhà của anh – “không đâu! Chuyện này không thể xảy ra được.không thể nào! Công việc của em là giải thoát cho các linh hồn, chứ không phải giết người. không thể nào…”

Tôi lại quỳ sụp xuống, hay tay buông thõng trên đùi làm máu dính nhoe nhoét ra quần. Thế giới quanh tôi bắt đầu chao đảo, tôi không thể tập trung vào bất cứ điều gì nữa.

“Kay, nhìn anh này.” – Tod tìm các kéo tôi dậy nhưng toàn thân tôi cứ nhũn ra, làm anh phải dùng hai tay để đỡ tôi – “Đây không phải là lỗi của em. Chính lão Avari đã làm chuyện đó. Lão ta đã lừa cả hai chúng ta. Số phận của Alec đã được định đoạt vào giây phút gã tà ma ấy nhập vào người anh ta. Và em vừa cứu linh hồn của Alec khỏi kiếp đầy đọa vĩnh viễn nơi Cõi âm.”

“không phải.” – Tôi lắc đầu, nước mắt chan chứa – “Đó là con dao của em. Và em đã đâm anh ấy.”

“Kaylee, đừng hành hạ bản thân như vậy.”

“Sao em có thể…?” Tôi không biết nên kết thúc câu đó như thế nào. Tôi không tìm ra được từ để diễn đạt hết cảm xúc lúc bấy giờ của mình. Làm sao tôi có thể tiếp tục sống sau những gì đã xảy ra?

Tôi không thể. Và tôi cũng không phải đang sống. sự tồn tại của tôi sẽ chính thức chấm dứt khi bà Madeline phát hiện ra chuyện này. Lần này bà ấy sẽ giết tôi thực sự, và tôi đáng phải chịu điều đó. Nhưng nó sẽ khiến cho bố tôi đau đớn khôn nguôi. Rồi còn Emma. anh Tod và…

Và tất cả đều là lỗi tại tôi.

anh Tod buông tay ra và tôi lại lảo đảo chực ngã. “Kaylee, cố lên em. Hãy đứng dậy nào.”

Tôi run rẩy đứng dậy, và từ đằng xa tôi nhìn thấy anh rút con dao ra khỏi ngực Alec, sau đó chùi hai lưỡi dao vào quần. “đi nào.” – anh vòng một tay ôm lấy eo tôi – “anh sẽ đưa em tới một nơi an toàn, để em có thể bình tĩnh lại. Sau đó chúng ta sẽ cùng bàn bạc giải quyết chuyện này. anh cũng cần phải suy nghĩ.” – anh siết chặt lấy tôi và mọi thứ quanh tôi mờ dần đi cùng tiếng nói văng vẳng bên tai – “anh sẽ không để họ mang em đi…”

Thế giới lại dần hiện ra trước mắt tôi và khi anh Tod buông tôi ra, toàn thân tôi bỗng trở nên lạnh ngắt khi thiếu vắng sự đụng chạm của anh.

“Em lạnh quá.” Hàm răng tôi bắt đầu va vào nhau cầm cập.

“anh nghĩ em đang bị sốc quá nên thế thôi. Đây. Ngồi xuống đi em.” anh nhẹ nhàng nắm lấy khuỷu tay tôi hướng tới chỗ chiếc ghế nơi góc phòng. Mới đầu tôi không hiểu tại saoanh lại nắm vào khuỷu tay mình, sau nhìn ra mới thấy hai tay tôi đan nhuốm đầy máu.

“Làm sao em có thể bị sốc được khi mà em đã chết?” Tôi ngồi xuống ghế, hai tay đặt lên đùi, lòng bàn tay ngửa lên. Càng lúc tôi lại càng thấy lạnh hơn.

“Thực ra đấy là một tín hiệu tốt. Chứng tỏ em vẫn còn nhân tính, phần người trong em vẫn còn. Nếu giờ mà em không cảm thấy gì mới đáng lo.”

Đáng ra tôi nên cảm thấy mừng vì mình vẫn chưa biến thành một con quái vật vô cảm – giống như tên Thane – nhưng chẳng hiểu sao tôi không thể nghĩ được gì ngoài bàn tay vấy máu và hình ảnh Alec quằn quại nhìn tôi trước khi chết. “Em lại chẳng thấy tốt lành gì.” Lần đầu tiên kể từ sau khi chết đi sống lại, tôi nhậ ra rằng có lẽ sẽ dễ dàng hơn nếu tôi đẩy phần người ấy biến mất – hoàn toàn tách rời bản thân với mọi loại cảm xúc – thay vì phải đứng nhìn những người thân của mình lần lượt ra đi hoặc sống với nỗi day dứt khôn nguôi vì những gì đã làm với Alec.

Phải chăng điều tương tự cũng đã xảy ra với Thane? Phải chăng hắn ta đã từ bỏ nhân tính của mình để tránh khỏi sự dày vò của mặc cảm tội lỗi và những mất mát đau đớn? Nếu tôi chọn con đường dễ dàng ấy, liệu cuối cùng tôi có biến thành một người như hắn ta hay không?

“Em chỉ mới chết được một tháng.” – anh Tod kéo tôi ra khỏi sự cảm dỗ đáng sợ nhất mà tôi từng trải qua – “Các cảm xúc của em sẽ còn mâu thuẫn một thời gian nữa.” – Tôi nghe có tiếng nước róc rách chảy xen giữa tiếng nói của anh – “Đôi lúc em cảm thấy thật khó để cảm nhận bất cứ điều gì, nhưng cũng có lúc các cơn sóng cảm xúc bất chợt ập tới cùng lúc làm chúng ta choáng váng, và thú thật anh cũng không biết đối phó với cái nào khó hơn.”

“Cái này.” – Tạo sao giọng nói của tôi bỗng dưng lại trống rỗng tới đáng sợ thế này? – “Chính là cảm giác bây giờ của em.” Đột nhiên tôi thèm muốn được quay lại với cảm giác tê liệt mà tôi vẫn cố vùng vẫy để thoát khỏi mấy tuần qua.

Nhưng anh Tod đã vượt qua được nó. anh ấy vẫn giữ lại được phần người của mình, mặc cho nỗi đau đớn dày vò. Và nếu anh ấy làm được, tôi cũng có thể làm được.

“đi theo anh.” anh Tod gọi và tôi ngẩng đầu lên thấy anh đang đứng ở bậc cửa. thì ra nãy giờ anh ấy không hề có mặt trong phòng.

Tôi đứng dậy, đi về phía anh. Nhưng mới đi được hai bước thì tôi dừng lại, quay đầu nhìn xung quanh. Căn phòng rất nhỏ, chỉ đủ chỗ kê một cái giường đôi, một cái ghế và một cái tủ TV bé xinh xinh. “Chúng ta đang ở đâu?”

anh kéo tôi vào căn phòng còn lại và tôi nhận ra đó là phòng tắm. Và nó không thể nhỏ hơn. Nước đang chảy róc rách trong bồn, hơi nóng bốc lên nghi ngút.

“Đây là chỗ ở của anh.” – anh Tod luồn tay xuống dưới áo tôi, và tôi nhắm mắt lại để cảm nhận hơi ấm bàn tay anh trên da thịt mình – “Giơ tay lên nào em.” anh đang giúp tôi cởi cái áo dính đầy máu ra.

“anh có chỗ ở riêng à?” Hãy nghĩ tới chỗ ở của anh Tod.

Đừng nghĩ tới Alec.

Đừng nghĩ tới con dao.

Đừng nghĩ tới máu.

“Đáng ra anh định tại bất ngờ cho em. Bọn anh ai cũng có một cái tủ để đồ nhưng không có đủ phòng cho tất cả các thần chết, mà anh chỉ là lính mới.” – anh phân trần. Tôi tự hỏi có phải anh đang cố tìm ra chuyện để nói để tôi không nghĩ tới những chuyện không nên nghĩ hay không – “Nhưng anh cũng không quan tâm bởi phần lớn thời gian anh đều ở nhà mẹ anh khi không phải đi trực, cho dù họ có nhìn thấy anh hay không. Nhưng sau khi em chết…” – anh nhẹ nhàng gỡ cái áo ra khỏi đầu tôi, cẩn thận không để cho nó chạm vào mặt tôi – “anh đã ghi tên vào danh sách đăng ký phòng ngay ngày hôm sau. Và cơ hội đã đến với anh ngày hôm qua.”

“Hôm qua á?” – Sao lại có chuyện trùng hợp như thế được – “Bởi vì Mareth…” – tôi nhắm mắt lại, cố gắng ngăn chặn một nỗi đau nới đang chực bùng lên. Càng lúc mọi thứ càng trở nên nặng nề hơn đối với tôi, khiến tôi không sao thở nổi – “Đây là phòng của Mareth?”

“anh không biết. Có thể.” – anh thả cái áo sơ-mi của tôi xuống sàn, sau đó dùng khăn lau bớt chỗ máu trên bụng tôi – “Hóa ra cô ấy không phải là người duy nhất bị mất tích.

Mấy ngày qua đã có thêm hai thần chết nữa biến mất không rõ nguyên do. Trước và sau Mareth.”

“Và anh được thừa hưởng căn phòng này.”

“Ừ.” anh giơ tay định giúp tôi cởi quần nhưng tôi gạt tay anh ra. Tôi có thể tự làm được. Tôi không phải là em bé.

“Bởi vì ông Levi không nghĩ là họ sẽ quay trở lại.” Tôi tụt từng ống quần một.

“Ừ.” anh Tod tắt vòi nước rồi quay lưng lại chờ cho tôi cởi xong đồ và trầm mình xuống bồn tắm. Máu trên người tôi làm cho nước trong bồn hồng rực lên.

Có quá nhiều máu.

anh Tod đặt chai dầu gội và sữa tăm dành cho nam giới xuống bên cạnh tôi. “anh phải đi… lo liệu mấy thứ. không ai có thể vào. Ở đây không hề có cửa.”

“không có cửa là sao?” Tôi không hề để ý tới điều đó nhưng anh ấy nói đúng thật. Ngoài cánh cửa nối giữa phòng tắm và căn phòng ngoài kia, tôi không hề thấy cánh cửa nào khác.

“Các thần chết đâu có cần cửa.” – anh giải thích – “anh sẽ quay lại ngay. Nếu nước lạnh đi thì em hãy vặn thêm nước nóng nhé. Còn đây là khăn tắm.” – anh chỉ về phía hai cái khăn duy nhất trên giá – “Xin lỗi anh không có áo choàng tắm.”

“không sao ạ.”

“Em cứ ở đây. anh sẽ quay lại sớm nhất có thể.”

Và rồi anh vụt biến mất.

Tôi nằm ngửa ra trong bồn, nhưng nó ngắn quá nên tôi phải co hai chân lại. Tôi mở chai dầu gội đầu ra và ngửi. Nó có mùi giống mùi tóc của anh Tod và chẳng hiểu sao đột nhiên nó làm tôi bật khóc.

Tôi đã cố gắng để không suy nghĩ gì hết nhưng không được, nhất là khi phải ở một mình trong căn phòng yên ắng như thế này. Cuối cùng tôi quyết định trầm mình xuống dưới mặt nước. Tôi thậm chí còn không phải nhịn thở, mà chỉ cần… ngừng thở là được. Tôi không biết mình đã ở dưới làn nước màu hồng đó bao lâu. Vài phút. Có thể là một giờ. Dokhông cần phải lấy hơi nên tôi đã không hề ngoi lên lần nào.

Cho tới khi ai đó hét ầm lên gọi tên tôi. “Kaylee!”

anh Nash ư? không thể nào. anh ấy làm sao vào được căn phòng đặt biệt này. Hẳn là nước đã khiến tôi nghe nhầm.

“Cứ để cho cô ấy yên tĩnh một mình đi.” anh Tod nói và tôi bắt đầu chớp mắt. Sau đó nhíu mày.

“Nãy giờ cô ấy không hề ngoi lên!” Tiếng anh Nash lại vang lên. Và lần này tôi dám chắc đó là anh ấy.

Tôi ngồi bật dậy, lấy tay che ngực và thấy anh Tod đang đứng chắn ở phòng tắm, lưng quay về phía tôi, một tay chặn trước ngực anh Nash, không cho anh ấy vào. “cô ấy đâu có cần thở.”

một tay vẫn che lấy ngực, tôi giở tay còn lại lên vuốt nước ra khỏi mắt, đúng lúc anh Tod đẩy anh Nash ra ngoài phòng ngủ. Đó không phải là một cái đẩy thô bạo, cũng không phải là cách đẩy có thể gây hiểu nhầm.

“anh mang cho em ít quần áo sạch đây, nhưng anh không thể vào phòng tắm lấy áo choàng mà không giải thích với bố em.” anh Tod đặt chồng quần áo xuống nắp toa-lét, bởi vì xung quanh chẳng còn chỗ nào để để.

“Cảm ơn anh.”

“Em thấy thế nào rồi?”

“Mất phương hướng. Em cảm thấy như đang bị mất phương hướng.” Nhiệm vụ của tôi là đi giải cứu các linh hồn chứ không phải là đi lấy mạng sống của người khác. Nhiệm vụ của tôi là bảo vệ các bạn của mình, chứ không phải là giết họ. Tại sao chuyện này lại xảy ra? Đến giờ tôi vẫn không thể tin được đó là sự thật.

anh Tod quỳ xuống cạnh bồn tắm, một tay nắm lấy vai tôi. “Em không hề mất phương hướng, Kaylee ạ. Và em sẽ không bao giờ có thể bị mất phương hướng, bởi vì em luôn biết mình đang ở đâu. Ngay cả nếu anh không có ở đó bên cạnh em. sẽ không có gì có thể chia cắt được chúng ta.”

Nước mắt lại bắt đầu chan chưa trong mắt tôi, làm nhòe đi tầm nhìn của tôi, nhưng tôi vẫn thấy anh thật đẹp. “anh hứa nhé?”

“anh xin lấy sự tồn tại của mình ra để thề.”

Và tôi đã tin anh. Chưa bao giờ tôi tin vào ai hay cái gì như thế.

Sau đó anh đi ra ngoài và khép cửa lại, nhưng không gài then. Ngay lập tức, tôi dỏng tai lên nghe câu chuyện bên ngoài phòng tắm.

“Tôi đang làm gì ở đây thế?” – anh nha cáu kỉnh hỏi – “Nghe hai người nói chuyện chẳng khác nào bị đinh đâm vào tai.”

“Nếu vậy thì em hãy bịt tai lại.”

“cô ấy đang không mặc gì trên người.” anh Nash rít lên.

“thì ai tắm mà chẳng thế.”

“anh định ngủ với cô ấy đúng không?” – Giọng anh Nash đầy thảng thốt – “Có phải đó là lý do tại sao anh đưa tôi đến đây không? Để cười nhạo tôi?”

anh Tod thở dài cái thượt, và tôi biết điều anh sắp nói ra sau đây chỉ là một phần của điều thật sự muốn nói. “Chúng ta sẽ quay trở lại chủ đề đó sau. Sau khi anh quay lại.”

“anh định đi đâu?”

“anh cần giải quyết cho xong việc của Alec, nhưng lại không muốn để cô ấy ở đây một mình. Vì thế em có thể tạm thời âm thầm căm ghét anh và ở đây với cô ấy không?”

“anh muốn tôi làm người thế thân cho anh? Tôi không đủ xảo trá để đóng thay anh đâu.”

“Đừng làm người thay thế cho anh. Hãy làm bạn của cô ấy. cô ấy vẫn chưa thể chấp nhận được sự thật đau đớn này. Nhưng sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ phải đối mặt với nó. Vàanh không muốn cô ấy phải ở một mình khi điều đó xảy ra. Còn em thì sao, liệu em có muốn không?”

“không.” anh Nash thở dài.

Tôi lại trầm mình xuống dưới nước và tính tới chuyện không bao giờ nổi lên nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.