Soul Screamers (Nữ Thần Báo Tử)

Quyển 6 - Chương 7



“SAO LẠI CÓ CHUYỆN anh ấy đã chết trước khi cậu gặp anh ấy được?” Emma thì thào hỏi. Cậu ấy muốn tranh thủ cập nhật tình hình trước khi Jayson tới, bởi chúng tôi đâu thể bảo anh ấy ngồi ăn một mình ở bàn khác được.

“Mình cũng chịu.” Tôi vừa nói vừa vặn nắp chai nước khoáng.

“Mọi chuyện đúng là càng lúc càng khó hiểu.” anh Tod lắc đầu nhận xét. anh ấy đã tới và mang theo hai hộp pizza lúc tôi vẫn đang ở trong toa-lét an ủi chị Sophie. Tất nhiên,anh ấy sẽ phải rời khỏi đây nếu bị thầy cô nào phát hiện ra rằng anh ấy không phải là học sinh của trường Eastlake. Hoặc chí ít là giả vờ rời khỏi đây.

“anh có chắc là đã nhìn thấy anh ấy tối qua không?” Emma hỏi lại và anh Nash lắc đầu, mắt nhìn chằm chằm vào miếng pizza trước mặt nãy giờ vẫn chưa hề đụng tới. anh Todđã cố tình chọn loại pizza mà em trai anh thích nhất – xúc xích và nấm – nhưng mọi nỗ lực hàn gắn của anh em họ đã trở nên vô nghĩa vào giây phút anh Nash nghe được tin Scott đã chết.

“anh cũng không chắc.” – Nash đáp một cách mơ hồ - “anh không nhớ rõ lắm.”

“OK, nhưng bọn anh thì chắc chắn về điều mình đã nhìn thấy.” – anh Tod giọng chắc nịch – “Kaylee và anh đã gặp và nói chuyện với cậu ta ở trong bệnh viện, hơn 12 tiếng sau cái thời điểm mà báo chí nói là cậu ta đã chết.”

“À…” – Tôi như sực hiểu ra vấn đề - “hóa ra không phải anh ấy đóng gói đồ đạc dể xuất viện , mà ai đó đã làm hộ anh ấy. Bởi vì anh ấy đã chết.”

“không lẽ tà ma có thể nhập vào xác chết?” Sabine hỏi, miệng nhồm nhoàm nhai pizza.

anh Tod nhún vai. “Nếu là trước ngày hôm nay, có lẽ tôi đã nói là không.”

“OK, cứ cho là chuyện đó có thể đi, nhưng không lẽ lão Avari lại điên đến nỗi nhập vào một cái xác trong nhà xác, tự mặc quần áo cho nó, rồi dùng chính thân xác ấy lẻn trở lại phòng anh Scott mà không bị ai phát hiện ra? Ở một nơi an ninh nghiêm ngặt như Lakeside?”

Sabine đang định mở miệng phản bác lại giả thuyết của Emma thì đột nhiên anh Nash đẩy hộp pizza ra giữa bàn rồi thở dài cái thượt. “Mọi người làm ơn đừng gọi Scott là xác chết này xác chết nọ được không?”

Tất nhiên là chẳng có ai định tranh luận lại với anh ấy, rằng từ đó là quá chính xác với một người đã chết như Scott. Lại thêm một mất mát nữa trong cuộc đời của anh Nash và chúng tôi không muốn xoáy sâu thêm vào nỗi đau của anh.

“Em xin lỗi.” Emma nói lí nhí, và cả bàn im lặng mất một lúc, cho tới khi Sabine không chịu nổi, đành phải lên tiếng trước.

“Rút cuộc là anh ta có trong lịch phải chết ngày hôm qua không? anh có thể hỏi sếp anh không?” Chị ta quay sang hỏi anh Tod.

“không cần.” – anh Tod nói, lúc Luca băng qua sân tiến tới chỗ chúng tôi – “Lakeside là địa phận của tôi, bởi vì nó gắn liền với bệnh viện. Scott lại chết đúng trong giờ trực của tôi. Nếu cái chết của cậu ta được định trước thì tôi đã phải là người lấy đi linh hồn của cậu ta. Hoặc chí ít tôi cũng phải biết về chuyện đó.”

“OK, Sophie giờ đã bình tĩnh hơn rồi, nhưng họ vẫn cho cô ấy về nhà.” – Luca ngồi xuống bên cạnh Sabine – “cô ấy đang ở trên văn phòng đợi bố đến đón, bởi vì theo quy định của nhà trường nếu cô ấy không đủ sức khỏe để học tiếp tức là cũng không đủ sức khỏe để lái xe, và họ không cho mình đưa cô ấy về với lý do mình không phải là người thân.”

Emma sửng sốt chớp mắt nhìn Luca, sau đó quay lại nhìn chúng tôi. “Ai thế?”

Tôi một tay chỉ vào Emma, một tay chỉ vào Luca. “Emma Marshall, Luca Tedesco. Emma là bạn thân nhất của mình. Còn Luca là người gọi hồn, đồng nghiệp của mình. Cậu ấy cũng là bạn trai mới của chị Sophie.”

“Người gọi gì cơ?” Emma lập bập hỏi lại.

Sabine nhoài người qua bàn lấy nốt miếng bánh đan ăn dở trên dĩa của Emma. “Tóm lại cậu ta giống như một cái máy dò kim loại, nhưng là để dò người chết.”

Emma trợn tròn mắt nhìn Luca, đầy vẻ tò mò xen lẫn một chút sợ hãi. “Kiểu như là ma ý hả?”

“không, kiểu như những người chết mà không chết như họ.” – Cậu ấy chỉ về phía tôi và anh Tod – “Và những người vừa mới chết. Còn ai mà chết vài ngày rồi hoặc được chôn sâu dưới lòng đất thì độ chính xác của tôi không được chuẩn lắm.”

“Nghe hơi ghê, nhưng cũng khá thú vị.” – Sabine gật gù phán – “Tôi thích anh chàng này rồi đấy. Có điều không hiểu tại sao anh ta lại đi tốn thời gian với cô nàng múa cột kia.”

anh Tod bật cười phá lên, còn tôi chỉ biết lắc đầu chịu thua. “Sophie học ba-lê và nhạc jazz hẳn hoi. Chị ấy đâu có múa cột.”

"Nghề múa cột kiếm được nhiều tiền hơn hẳn.” Sabine bướng bỉnh cãi lại.

“Thực ra Sophie đang học ba-lê và nhảy cổ điển. cô ấy bỏ nhạc jazz từ năm ngoái rồi.” Luca chữa lại, và ngay lập tức đám chúng tôi quay sang nhìn cậu ta ngạc nhiên – “Gì chứ?” – Cậu ta nhún vai – “cô ấy cũng lắng nghe tôi nói chuyện về người chết và bóng đá mà.”

Tôi lắc đầu, cố gắng tập trung quay trở lại vấn đề chính. “OK, theo mọi người khả năng lớn nhất là gì? Mình đang nói về chuyện lão Avari và Scott, chứ không phải chị Sophie.”

“Scott đã chết, và lão Avari nhập vào xác của cậu ấy.” anh Nash lặng lẽ nói. Nãy giờ tôi để ý anh vẫn chưa hề nhìn anh Tod lấy một lần.

“Khả năng đó thì quá rõ ràng rồi, và cũng không khó để kiểm chứng.” Sabine nói.

“Bằng cách nào?” Emma hỏi.

“thì nhòm vào quan tài chứ sao. Nếu trong đó có xác chứng tỏ lão Avari không hề nhập vào đó.” Sabine thoáng ngập ngừng khi thấy cái nhíu mày của anh Nash.

Tôi liếc sang anh Tod hỏi ý kiến nhưng chỉ nhận lại được một cái nhún vai. “OK.” – tôi lên tiếng – “một người trong chúng ta sẽ phụ trách việc đó. Còn khả năng nào kháckhông?”

“Hay là anh ấy vẫn chưa chết?” – Emma hỏi – “Mà chỉ giả chết, giống như trên phim thôi.”

Lông mày Sabine xếch ngược lên, hất hàm chỉ về phía tôi và anh Tod. “Hoặc là chết rồi nhưng giống hai người bọn họ.”

Tôi quay sang hỏi Luca. “Nếu gặp, cậu có thể nhìn ra là anh ta còn sống hay đã chết không?”

Luca gật đầu. “Mình thậm chí còn xác định được vị trí chính xác của anh ta, nếu đứng đủ gần. Nhưng thú thật, mình chưa từng chủ động đi tìm xác sống bao giờ.”

Sabine bật cười, làm mấy người ở bàn bên cạnh cũng phải tò mò quay đầu lại nhìn.

“Cậu đang ngồi cạnh hai trong số đó đấy.” anh Nash hạ giọng nói.

Luca liếc nhìn tôi và anh Tod, người cậu ấy đã kịp bắt chuyện lúc tôi đang ở trong nhà vệ sinh với chị Sophie, sau đó quay lại nhún vai nói với anh Nash. “Ừ, nhưng họ là người tốt đúng không? Tôi đang nói về những kẻ đánh cắp linh hồn kìa. Tôi chưa từng gây hấn hay có xích mích gì với bọ họ.”

Nash ngẩng mặt lên nhìn về phía anh Tod , lần đầu tiên kể từ lúc anh ấy ngồi xuống bàn ăn tới giờ, và qua ánh mắt của anh tôi hiểu rằng thời gian đình chiến đã kết thúc, ít nhất là lúc này. “Tốt chỉ là một khái niệm mang tính tương đối, và linh hồn không phải là thứ duy nhất có thể đánh cắp.”

“sẽ chẳng ai đánh cắp được cái gì nếu ngay từ đầu nó thực sự thuộc về mình.” – anh Tod nói, nhưng anh Nash đã đứng dậy, không nói không rằng bỏ đi thẳng, đúng lúc Jaysonđi tới.

“Sao lần nào anh đến, anh ta cũng bỏ đi thế?” – Jayson ngồi xuống ghế, hỏi Emma – “không lẽ là tại anh?”

“không phải đâu.” – Sabine nói – “anh ấy chẳng thừa hơi quan tâm tới chuyện anh đi hay ở đâu.”

Sau khi tan học, tôi hô biến về thẳng phòng ngủ của mình – một trong những cái lợi của việc chết đi là không còn phải tốn tiền xăng – và vứt balo xuống giường. Tôi nằm chơi với Styx một lúc, cho cô nhóc giả vờ gặm nhấm ngón tay của mình – nếu nó cắn thật chắc tôi đã đi đời luôn cả bàn tay rồi – sau đó đi vào trong bếp lấy một lon nước ngọt.

Tôi không khát. Nhưng hồi còn sống, việc đầu tiên của tôi sau khi về đến nhà là chạy ngay vào bếp làm một lon Coke, trước khi làm bất cứ chuyện gì. Còn bây giờ, nó là cách duy nhất để tôi có cảm giác như vẫn đang sống.

Tôi mới đi được khoảng ba bước ra ngoài phòng khách thì nghe thấy tiếng cô Harmony, đang ngồi trong bếp nói chuyện với bố tôi, trên tay mỗi nười là một cốc trà nóng. Tôiđang định bước tới chào cô thì chợt nhận ra rằng họ không hề nhìn thấy hay nghe thấy mình.

“Em xin lỗi, anh Aiden. Em đảm bảo với anh, thằng bé đã hoàn toàn sạch Hởi thở của Quỷ. Em cũng đng động viên thằng bé bỏ rượu và em nghĩ bản thân Nash cũng rất cố gắng nhưng không hề dễ. Hôm vừa rồi chắc do thằng bé buồn quá nên mới như thế.”

“anh hiểu. Nhưng đó không phải là vấn đề lớn nhất giữa hai cậu con trai em với con gái anh.”

cô Harmony thở dài cái thượt, mắt nhìn chằm chằm vào cốc trà trên tay, như chuẩn bị tinh thần đón nhận tin xấu từ bố tôi. “Lại có chuyện gì thế?”

“Tod và Kaylee càng ngày càng… dính lấy nhau.” Bố tôi nói, và tôi có thể cảm nhận được hai má mình đang đỏ bừng lên vì ngượng. Bố tôi đã đi làm về sớm và gọi cô Harmony sang nói chuyện chỉ vì chuyện này sao?cô Harmony bật cười, trong khi hai bố con vẫn đang ngẩn người ra không hiểu vì sao cô cười. “Hai đứa lúc nào chả dính lấy nhau hả anh Aiden. Mọi chuyện cũng bắt đầu từ đó mà ra mà. anh quên vụ nụ hôn ở trường rồi à?”

Cái nhíu mày của bố tôi nhanh chóng chuyển thành một cái cau mày khó chịu. “ không. anh đang nói về ahi đứa nó đang tính tới chuyện quan hệ xác thịt cơ.” Bố tôi thốt ra từ đó như thể nó là điều gì khủng khiếp lắm không bằng và lửa giận trong tôi bốc lên ngùn ngụt.

cô Harmony gật gù ra chiều hiểu chuyện và lặng lẽ nghiên cứu thái độ của bố tôi một lúc lâu, trước khi mở miệng nói ra suy nghĩ của mình. Tôi vẫn luôn ngưỡng mộ cô ấy về điều đó. “OK.” – Cuối cùng cô đặt cốc trà của mình xuống và nói – “Vậy là theo anh chuyện ấy còn tồi tệ hơn cả việc Nash xuất hiện trước cửa nhà anh trong tình trạng say mèm à? Hai đứa lớn rồi mà.”

Bố tôi thở dài cái thượt. “Thứ nhất, mới chỉ có Tod nhà em lớn thôi…”

“Nhưng Kaylee cũng không còn là trẻ con nữa.” cô Harmony phản bác lại, và tôi chỉ muốn chạy tới ôm cô một cái. Nhưng như thế sẽ lộ ra là tôi đang nghe lén câu chuyện của họ nãy giờ.

“không lẽ chuyện này không làm em lo lắng chút nào à? Hai đứa chỉ mới bắt đầu được một tháng chứ mấy. Em không nghĩ là hơi… nhanh à?”

Hai tay cô Harmony đan lại trên mặt bàn, bên cạnh cốc trà vẫn đang bốc khói nghi ngút. “Thế anh và chị Darby quen nhau bao lâu trước khi hai người…?”

Nỗi tức giận của bố tôi chuyển dần sang sự ngượng ngùng đang ửng hồng trên má. Rất hiếm khi tôi thấy bố mình ngượng như thế này, lại càng chưa bao giờ thấy bố đỏ mặt. “Đókhông phải là điều anh muốn nói.”

“Hừm…” – cô Harnomy mỉm cười – “Em thì lại nghĩ là thế đấy. Đúng là Kay và Tod mới đến với nhau được có một tháng. Và có thể em cũng nghĩ là hơi nhanh thật, mặc dù lối suy nghĩ ấy có hơi giáo điều khi đến từ hai chúng ta. Nhưng đó không phải là việc chúng ta có thể quyết định.”

“anh thì lại nghĩ khác. Con bé vẫn chỉ là một đứa trẻ.”

“không, con bé chỉ còn vài ngày nữa là tròn 17 tuổi rồi” – Theo luật Texas thì đã là tuổi hợp phát để kết hôn – “Hơn nữa, con bé đã chết. Và Tod cũng vậy. Em không nghĩ là các tiêu chuẩn dành cho người bình thường còn phù hợp ở đây nữa, anh Aiden ạ.”

“anh nghĩ chúng ta có chút bất đồng quan điểm về chuyện này.”

“Em xin anh, Aiden.” – cô Harmony đột nhiên quay sang nắm lấy tay bố tôi, làm ông khá bất ngờ. Trông cô ấy có vẻ… sợ hãi – “Đừng đuổi thằng bé đi. Em xin anh đấy. Em biết anh chỉ muốn bảo vệ cho Kaylee và em cũng mong muốn điều tương tự cho Tod. Nhưng anh cũng thấy hai đứa hợp nhau thế nào rồi đấy. Nếu anh ngăn cấm thằng bé, chỉ vì lo sợ không muốn con gái của mình trưởng thành quá nhanh, thử hỏi hai đứa sẽ còn lại cái gì? sự cô độc vĩnh cữu?”

“Harmony…” Bố tôi ngần ngừ phân trần, nhưng cô đã cắt ngang lời bố và nhất quyết không chịu buông tay.

“Giá như anh có thể nhìn thấy thằng bé năm ngoái… Khi ấy Tod là một người khác hẳn. không còn là đứa con trai mà em đã mất, nhưng cũng chẳng phải là chàng trai mà Kayleeđã chọn. Thằng bé… thờ ơ với mọi thứ. Nó như trượt dần khỏi tay em. Chính con gái anh đã thay đổi điều đó. Tod cần con bé. Và con bé cũng cần Tod. Em không nghĩ là anh có thể chia cắt chúng mãi, nhưng vấn đề là chỉ vài năm sống một mình thôi cũng đủ làm thay đổi cả hai đứa. Nếu anh phả hỏng mối quan hệ này, anh sẽ hối hận trong suốt phần đời còn lại của mình. Nhưng với hai đứa con chúng ta, sự hối hận ấy sẽ là mãi mãi.” Hai mắt bố tôi nhắm chặt lại.

“Mãi mãi là một khoảng rất dài để sống một mình, anh Aiden ạ.”

Cuối cùng bố tôi siết chặt lấy tay cô Harmony và mở mắt ra nhìn cô. “Thế em muốn anh làm gì?”

“không gì cả.” – cô nói – “anh không cần phải làm gi hết, mà hãy cứ để cho hai đứa tự quyết định. anh không cần phải nhắm mắt làm ngơ hay thay đổi quyết định về việc mở cửa phòng ngủ. nói chung là, anh cứ để cho hai đứa chủ động, tự thỏa thuận mọi chuyện với nhau. Được không?”

Tôi đã không dám thở vì sợ sẽ bỏ sot chi tiết nào đó. sự hộp của tôi lên đến đỉnh điểm khi tôi thậm chí còn không dám nhúc nhích, mặc dù biết rằng họ không thể nhìn hay nghe thấy tiếng mình.

Bố tôi hít một hơi thật sâu, sau đó lặng lẽ gật đầu. Còn tôi thì rón rén quay trở lại phòng ngủ, hồi tưởng lại những gì vừa nghe được.

Việc đi kiểm tra quan tài của anh Scott hóa ra là không tưởng, bởi vì anh ấy chưa hề có quan tài. Sau một hồi tìm kiếm trên các trang báo mạng, cuối cùng tôi đã tìm ra địa chỉ nhà tang lễ mà bố mẹ anh ấy chọn. Nhưng khi đến đó – tàng hình được đôi khi cũng có nhiều cái lợi – tôi mới phát hiện ra rằng xác chết của Scott phải ngày hôm sau mới được chuyển tới. Scott vẫn đang ở trong nhà xác của bệnh viện.

Tối hôm ấy, để bù lại cho buổi sáng như cái chợ vỡ sáng nay, tôi quyết định dành riêng cả buổi tối ngồi xem phim cùn với bố. Tôi đã phải giả vờ bất ngờ khi thấy dĩa bánh quy mà cô Harmony vừa mang sang lúc chiều. Ơn Chúa, bố tôi không có vẻ gì là muốn thảo luận về chuyến viếng thăm bất ngờ của cô. Và tôi cũng không hề có ý định hỏi bố. Sau bữa tối, tôi ngồi vào bàn học thêm vài tiếng cho bố yên tâm. Tôi cũng đảm bảo không để bố nhìn thấy anh Tod trong phòng mình lúc bố về phòng đi ngủ. Bố đã đồng ýkhông xen vào giữa chúng tôi – mặc dù đáng ra tôi không được biết điều đó – những ông cũng không hề thay đổi các quy định trước đây về các chuyến viếng thăm của Tod.

“anh có biết tối nay là tối gì không?” Tôi hỏi, lúc Tod ngồi xuống các ghế hạt xốp ta đùng ở góc phòng. Đó là nơi duy nhất anh có thể ngồi mà không làm phát ra tiếng động của lò xo hoặc kim loại, và để lỗ ra là mình đang ở đây.

Tod kéo tôi ngồi xuống lòng anh, hai tay ôm chặt lấy eo tôi. “Tối nay là tối gì thế? Mà cho dù là tối gì đi chăng nữa thì nõ cũng phải đợi đã.” nói rồi anh cúi xuống đặt lên môi tôimột nụ hôn dài đến ngất ngây.

“Tối nay là tối đưa-bạn-gái-đi-làm-cùng.” – Tôi thì thầm vào tai anh – “Vì thế… anh nên dắt bạn gái anh đi làm cùng.”

“Tại sao bạn gái anh lại muốn dành cả buổi tói ở bên cạnh những người bị ốm và sắp chết thế?”

“Bởi vì Scott Carter đang ở trong nhà xác. Nhưng sau khi chắc chắn là anh ấy đã yên nghỉ thực sự, em sẽ ghé qua thăm anh.”

Cả hai chúng tôi ngả hẳn ra cái ghế lười. “Thế em thay đổi ý định về việc chơi trò bác sĩ rồi à?”

“Chưa, nhưng nghe nói đồng phục y tá còn dễ thương hơn.”

“Hừm… để xem chúng ta có thể kiếm đâu ra một cái nhỉ?” anh Tod nhíu mày suy nghĩ.

“Emma có một bộ dành cho Halloween. Em đang tính tới chuyện mượn cậu ấy để cho Halloween năm sau. Nhưng em e là mặc nó lên người em khác hẳn với khi Emm mặc nó.” –

Tôi nhún vai nói – “Có thể sau khi xong việc ở nhà xác, em sẽ mặc thử bộ đồng phục và anh có thể giúp em quyết định xem nó có hợp với em hay không…?”

Tod mỉm cười, nháy mắt chọc tôi. “anh nghĩ mình cũng không có sự lựa chọn nào khác, xét theo Điều luật của Thần chết.”

“Còn có cái gọi là Điều luật của Thần chết cơ à?”

“Tất nhiên rồi. ‘Thần chết là một người đáng tin cậy, trung thành, thân thiện, dũng cảm, luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác…’ ” – anh dõng dạc tuyên bố - “Còn các phần sau emkhông cần phải biết, nhàm chán lắm. Và tình huống này rõ ràng đã được nhắc tới trong mục “luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác”.”

Tôi đảo tròn hai mắt. “Em tưởng đó là quy định của đội Hướng đạo sinh nam chứ.”

“Họ ăn cắp của bọn anh đấy. nói tóm lại anh cần phải kiểm duyệt bộ trang phục Halloween của em trước. anh không muốn bị buộc tội lơi là nhiệm vụ.”

Tôi bật cười khanh khách. thật ra chẳng giống tôi chút nào. Trước giờ tôi thậm chí còn chưa từng hóa trang trong một buổi lễ Halloween nào, vậy mà giờ tôi lại định lấy đó ra làm thú tiêu khiển. Lý do có lẽ là vì tất cả những thứ tôi thích trươc khi chết – sách truyện, phim ảnh, âm nhạc – đều đã mất đi sức hấp dẫn của nó. Mọi thứ dường như trở nên vô nghĩa và khoảng thời gian dài từ lúc anh Tod đi làm tới khi đồn ghồ báo thức đổ chuông – báo hiệu đã đến giờ đi học – càng lúc càng trở nên quá sức chịu đựng đối với tôi. Các thú vui cũ đã không còn tác dụng, vì thế tôi cần phải có những trò chơi mới.

“Hãy nói với Emma là chúng ta sẽ không mượn lâu đâu. Và rằng anh nợ cô ấy. Và…”

Tôi nheo mắt nhìn anh đầy tinh nghịch. “anh đừng có mơ. Em sẽ không nói với cậu ấy những lời đó đâu. đi với em xác định lại danh tính cái xác, rồi sau đó chúng ta sẽ quay trở lại làm một cặp đôi bình thường.”

“Em gọi việc đi dạo quanh bệnh viện trong trang phục y tá gợi cảm với anh chàng bạn trai thần chết là bình thường ý hả?”

“Em đây có nói là mình sẽ đi dạo quanh bệnh viện? Em mới chỉ là đang cân nhắc thử mặc nó thôi mà, hơn nữa cũng sẽ chẳng có ai nhìn thấy em. anh nên nhớ bình thường chỉ làmột khái niệm mang tính tương đối. Và em đang rất cần một chút bình thường đây.”anh Tod nhíu mày hỏi tôi. “Có chuyện gì thế?”

“Chỉ là… em cảm thấy hạnh phúc khi ở bên cạnh anh. Em cảm thấy như đang được sống, rất bình thường và rất thật. Nhưng mỗi tối, khi anh đi làm, và bố em đi nủ, và em không thể chợp mắt, em lại bắt đầu có cảm giác vô cùng cô đơn. Và cảm giác đó càng ngày càng lớn, khiến không khí xung quanh em trở nên nặng nề, và em đã phải mất rất nhiều sức để thở, chứ đừng nói là cử động. Em không muốn làm bất cứ chuyện gì. Em không muốn xem bất cứ thứ gì. Em không muốn ăn bất cứ món gì. Em chỉ quanh quẩn một mình với các suy nghĩ vẩn vơ. Đầu em lúc nào cũng giống như một cái đài đang bật ở công suất lớn, trong khi mọi thứ xung quanh em đều như… chết rồi. Tối nào cũng vậy, kéo dài từ nửa đêm cho tới bình minh, và sáng ra khi đến giờ đi học thì em lại không hiểu tại sao mình phải quay lại đó.”

“Chuyện đó bình thường mà, Kaylee.” – anh Tod an ủi tôi. Nhưng tôi đọc thấy sự lo lắng đang xoay tròn trong mắt anh – “Em vẫn đang thích ứng dần với cuộc sống của người chết. Mới đầu anh cũng giống như em, cứ đến nửa đêm, khi công việc đã hết bận, anh lại bắt đầu quên mất mình cần phải thở. Em sẽ nghĩ điều đó không quan trọng bởi vì anh cũng đâu cần đến không khí nữa đúng không?” – anh hỏi, và tôi gật đầu. Tôi biết anh đang định nói chuyện gì – “Nhưng thực ra nó rất quan trọng bởi vì khi không thở nữa, anh có cảm giác như mình đã chết thực sự. Và rằng người chết không thể hòa nhập ở đây.” anh giang ta ra như muốn ảm chỉ thế giới loài người.

“Chính xác. Nhưng tối qua, khi anh Nash và Sabine ở đây, em đã quên bẵng đi cái cảm giác ấy. Em có vấn đề cần suy nghĩ, có người để nói chuyện cùng – kể cả nếu người đó là Sabine – và cái cảm giác sầu muộn lúc 3 giờ sáng cũng biến mất. Sáng ra, em thậm chí không hề nghĩ tới chuyện nghỉ học. Em cứ thế thay quần áo và đi học, bởi vì em cảm thấy như đang sống lại lần nữa và đó là điều một cô gái 16 tuổi bình thường cần phải làm. Lần đầu tiên kể từ sau khi chết em mới cảm thấy bình thường thế.”

“Lần đầu tiên á?” anh Tod nhíu mày hỏi lại.

“anh không khiến em cảm thấy bình thường. anh khiến em cảm thấy tuyệt vời, còn hơn cả khi em còn sống.” Tôi cúi xuống hôn anh say đắm.

“Đây là quãng thời gian yêu thích nhất của anh.”

“Từ trước tới giờ?” Tôi nheo mắt nhìn vào các vòng xoáy màu xanh đang xoay tròn trong mắt anh.”

“Từ trước tới giờ. Đối với anh đây là quãng thời gian tuyệt vời nhất…”

Đột nhiên tôi nghe thấy tiếng bố hắng giọng từ phía sau, và cả người tôi như muốn đóng băng. “Tod, đến giờ đi làm rồi. Kaylee, ngủ đi con.”

“Bố em không thể nhìn thấy anh.” – Tod thì thầm vào tai tôi – “Còn em?”

“không. Em tắt cả hình lẫn tiếng rồi.” nói vậy nhưng tôi vẫn không dám cử động, sợ rằng đây chỉ là một phép thử của bố dành cho bọn tôi.

Bố tôi thở dài. “Trong này yên lặng đến đáng ngờ, và có vết lõm hình người Tod trên ghế xốp. Trong khi vẫn còn kiềm chế được, bố sẽ giả vờ như là không biết con đang ngồi trong lòng cậu ta. Vì thế con có thể giả vờ như đây vẫn là nhà của bố và con vẫn là con gái của bố, và bố vẫn có quyền đuổi bạn trai con ra khỏi đây sau 11 giờ đêm đượckhông?”

“Khỉ thật!” Tôi thì thầm thốt lên và anh Tod bật cười ầm lên.

Tôi có thể cảm nhận được hai má mình đang nóng bừng lên như hai hòn than, lúc tôi bò xuống khỏi lòng anh và đứng dậy, sau đó tôi mới hiện ra cho bố nhìn thấy. Có thể bố đã biết chúng tôi đang làm gì, nhưng không có nghĩa là bố cần phải chứng kiến cảnh đó.

“Con xin lỗi.” Tôi lí nhí nói. Ở phía sau, anh Tod cũng đang lồm cồm đứng dậy, và khi ánh mắt bố tập trung vào anh, tôi biết anh cũng đã hiện ra.

“Cháu xin lỗi, chú Cavanaugh.” anh Tod nói, và mới đầu tôi còn tưởng bố sẽ không trả lời anh ấy cơ.

Nhưng rồi bố hít một hơi thật sâu rồi nghiêm mặt nhìn anh. “Lâu nay chú vẫn tránh để không phải có cuộc nói chuyện này với cháu, bởi vì xét về hoàn cảnh và việc con gái chú vừa mới chết, sẽ là không hay khi đem chuyện này ra để nói. Nhưng dù sao Kaylee cũng là con gái chú. Vì thế nhân đây chú cũng nói luôn…”

Bố tôi lại hít thêm một hơi nữa, và tôi định lên tiếng ngắt lời bố - để ngăn cái điều mà cả ba chúng tôi đều biết sẽ xảy ra – nhưng tôi lại không muốn làm cho sự việc trở nên trầm trọng hơn.

“Chú rất thích cháu, Tod ạ. Thú thật là trước đây chú chưa bao giờ nghĩ là sẽ có ngày mình lại nói ra những lời này với cháu. Nhưng chú biết cháu đã trải qua những gì vì Kaylee và khi cháu từ chối lấy không chịu lấy đi linh hồn của con bé – mặc dù biết rõ điều gì sẽ xảy ra với mình – cháu không thể tưởng tượng nổi hành động đó có ý nghĩa với chú như thế nào đâu. Nhưng tất cả những cái đó không thể thay đổi sự thật là nếu cháu vẫn còn sống, cháu mói chỉ… bao nhiêu nhỉ? 20 tuổi chứ mấy?”anh Tod gật đầu, và tôi bắt đầu cảm thấy hơi chột dạ.

“Theo tiêu chuẩn của loài bean sidhe thì tuổi ấy vẫn còn là trẻ con. Nhưng trong thế giới chúng ta đang sống, 20 được coi là đã trưởng thành hoàn toàn. Và Kaylee thậm chí còn chưa đủ 17 tuổi. Trong hoàn cảnh bình thường, có lẽ chú đã tìm được hàng chục cách để ngăn cản hai đứa rồi. Chú không nói là chú sẽ giết bất kỳ chàng trai 20 tuổi nào dám động vào con gái mình. Nhưng chú hy vọng là cháu biết kiểm soát các hành dộng của mình.” Tôi chỉ muốn được biến mất. Vĩnh viễn.

“Kaylee không còn là một đứa trẻ, chú Cavanaugh ạ.” anh Tod nói.

“Chú biết.” – Bố tôi gật đầu – “Nhưng con bé mãi mãi sẽ vẫn chỉ là cô con gái bé bỏng của chú. Vì thế chú hy vọng cháu tôn trọng điều đó, ít nhất là khi đang ở tỏng nhà chú. OK?”

Tod ngập ngừng phân tần. “Bọn cháu không hề có ý định làm điều gì bất kính cả.”

“Chú cũng biết cả điều đó.” – Bố tôi khoanh hai tay trước ngực – “Còn giờ thì cháu đi làm đi.”

anh Tod gật đầu, sau đó quay sang trao cho tôi một cái ôm đầy gượng gạo. Chúng tôi cũng chẳng buồn đính chính lại với bố rằng phải nửa tiếng nữa mới đến ca trực của anh.

“Hẹn gặp lại em khoảng một tiếng nữa nhé?”

Tôi gật đầu và rồi anh biến mất.

“Tại sao cậu ấy lại hẹn gặp con sau một tiếng nữa?” Bố tôi ngồi xuống cái ghế chỗ bàn học, trong khi tôi bước tới ngồi xuống giường.

“Bởi vì thoe như lời báo nói, Scott Carter đã chết được hơn 12 tiếng trước khi bọn con nhìn thấy anh ấy bị nhập bởi Avari, và con không thể lý giải được điều đó. Vì thế con cần phải xác định lại xem anh ấy có phải đã chết thật không.”

“Tại sao con phải làm điều đó?”

Tôi nhún vai. “Vì ngoài con ra không có ai thích hợp hơn. Hơn nữa con có quá nhiều thời gian rãnh rỗi, chẳng biết làm gì cho qua ngày. Bài tập về nhà con cũng đã làm xong hết rồi. Bố có muốn kiểm tra không?” – Tôi chỉ vào chồng sách vở trên bàn, sau lưng bố - “Và con không thể để anh Tod mạo hiểm một mình được. anh ấy đã chết vì con một lần rồi.”

Bố tôi thở dài. “Con chết đi rồi không có nghĩa là con bất khả chiến bại, Kaylee ạ.”

“Con biết. Và nó cũng không hề khiến anh Tod bất khả chiến bại.” – Cái chết không hề khiến tôi mạnh hơn, thông minh hơn, hay nhanh nhẹn hơn, ngoại trừ khả năng di chuyển thần tốc và tàng hình. Nó cũng không giúp cải thiệ trình độ lén lút của tôi – “Nhưng con có thể ra vào những khu vực cấm đoán một cách dễ dàng hơn.”

“Con nói thể chẳng hề khiến bố thấy an tâm hơn tẹo nào.”

“Con xin lỗi. nhưng con sẽ không sao đâu. Con còn có anh Tod. Bố biết anh ấy sẽ làm mọi điều để bảo vệ con mà.”

“Bố biết. Và bố cũng biết cậu ta sẽ làm mọi điều để được ở bên cạnh con, và sự tận tụy hết lòng ấy đôi khi sẽ khiến cho cậu ta hành động thiếu suy nghĩ. Và điều đó cũng đủ khiến cho ông bố tội nghiệp này đau tim muốn chết.”

“Con không hiểu.” Tại sao sự tận tụy lại có thể coi là xấu?

“Kaylee, bố biết mình sẵn sàng làm những gì để bảo vệ con và bố có thể nhìn thấy điều tương tự ở Tod. Vì con, không có gì mà cậu ấy không dám làm. Và không ai có thể ngăn cản được cậu ấy.”

“Con cũng thế, bố ạ. Con sẵn sàng làm tất cả mọi thứ vì anh ấy.”

“Bố biết.” – Bố tôi chớp mắt, sau đó nhắm nghiền hai mắt lại, lâu đến nỗi tôi còn tưởng bố đang cầu nguyện – “Đó là điều bố lo sợ nhất.”

Sau khi bố tôi quay trở lại giường, tôi liền nhắn tin cho Emma. Chỉ ba từ thôi. Mình qua nhé???

một phút sau tôi nhận được câu trả lời của cậu ấy – OK – và tôi vụt hiện ra trong phòng Emma, đúng lúc cậu ấy với tay bật đfn gnur. Toto, cùng lứa với Styx, vừa đánh hơi thấy tôi lập tức nghển đầu lên, sủa inh ỏi. Sau khi chết đi tôi trở thành nghi phạm trong mắt Toto.

“12 rưỡi đêm rồi đấy, Kay.” – Emma làu bàu ngồi dậy trong bộ pajama chấm bi – “Trong chúng ta vẫn có người cần phải ngủ mà.”

“Xin lỗi. Mình muốn qua mược cậu một thứ và cũng nhân tiện ghé qua kiểm tra cậu luôn.”

“Tại sao?”

“Bởi vì lão Avari biết cậu là ai và cậu sống ở đâu.”

“Mình biết. Và đó là lý do tại sao Toto ở đây.” – Emma vỗ nhẹ lên giường và Toto nhảy lên cuộn tròn trong lòng cậu ấy, nhưng hai mắt vẫn gườm gườm nhìn tôi đầy cảnh giác.

“Ừ, nhưng bọn mình vẫn chưa biết tại sao lại bắt gặp lão ta trong cơ thể của Scott tối qua. Nhỡ chẳng may Toto không nhận ra lão ta trong cơ thể của người khác thì sao?” – Kể cả nếu nó có nhận ra đi chăng nữa, nếu lão ta đã có thể hiện ra trong thế giới loài người, thì chẳng có gi đảm bảo là lão ta không phang cho Toto một cú để bịt miệng. Hệ thốn cảnh báo sớm có tác dụng gì khi mà nó không thể ngăn chặn được điều nó đang cảnh báo?

“Cậu có sợ không khi ma thỉnh thoảng mình lại hiện ra kiểm tra cậu trong đêm?”

Emma nhíu mày. “Tất nhiên là sợ rồi. Nhưng nếu cần thì phải làm thôi. Mình thà sợ một chút còn hơn là bị nhập vào hoặc chết. Mình không có ý xúc phạm tới người mới chết đâu nhé!” Tôi mỉm cười. “không sao.”

“Thế cậu định mượn gì nào?”

“Nhưng cậu phải hứa là sẽ không cười mình…”

Ngay lập tức cô nàng lật chăn ra, lồm cồm bò xuống cuối giường. “Mình hứa. nói đi xem nào.”

“Cậu vẫn còn giữ bộ hóa trang Halloween năm ngoái chứ?”

Hia lông mày của Emma nhướn lên. “Bộ đồ y tá á? Ừ, mình nghĩ là vẫn còn.” – Vừa nói cậu ấy vừa nhảy xuống giường, đi tới chỗ tủ quần áo – “Tại sao?”

“Mình cần dùng nó để hối lộ một người.”

“anh Tod á?” – Cậu ấy mở tủ ra, nheo mắt nhìn tôi và tôi gật đầu – “không phải là mình không ủng hộ ý định đó của cậu. Nhưng theo mình thấy, cậu muốn gì mà anh ấy chẳng chiều, đâu cần phải hối lộ.”

“OK, vậy thì cứ coi như là thưởng công đi.”

“Uầy… Ai đó hẳn phải là một cậu bé ngoan lắm đâu.” Emma lục tung chồng quần áo bên phải lên.

“Mình chỉ nghĩ là…” Tôi cũng không biết nên giải thích thế nào cho Emma hiểu. Tôi không muốn cậu ấy biết về sự trống rỗng đang ngày một lớn dần lên trong tôi khi màn đêm buông xuống, khi tôi chỉ có một mình. Tôi không muốn cậu ấy biết rằng việc buông xuôi tất cả còn dễ dàng hơn rất nhiều so với việc chiến đấu chống lại nó. Và cách duy nhất để tôi vượt qua sự trống rỗng đó là phai tiếp tục sống. Tiếp tục đi học, tiếp tục kết bạn, và tiếp tục làm một đứa con gái ngoan, ngay cả khi những cái đó không còn phù hợp nữa. Ở bên cạnh anh Tod là thứ duy nhất khiến tôi cảm thấy thoải mái, và…

“Cậu chỉ nghĩ cái gì?” Cuối cùng Emma cũng tìm được bộ đồ hóa trang ở tít tận góc trong cùng của tủ quần áo.

“Mình chỉ nghĩ là sau tất cả những gì vừa xảy ra, chúng ta nên học cách tận hưởng cuộc sống nhiều hơn. Kể cả chỉ là một chốc một lát trong căn phòng trống của bệnh viện.

Nghe có hơi ngớ ngẩn không?”

“Mình lại thấy điều đó rất lãng mạng.” – Emma chun mũi nói – “Mình nói thế không làm cậu nghĩ khác đi về mình chứ?”

“Điều đó chỉ chứng tỏ cậu dành quá nhiều thời gian ở với mình.” – Tôi khoanh tay nghiên cứu bộ đồ không-thể-khêu-gợi-hơn trên tay cô bạn thân – “Trông mình sẽ chẳng khác gi một con điêu trong bộ đồ đó.”

“Cậu sẽ trông rất tuyệt là đằng khác. Kể cả khi trái tim của thần chết không còn đập nữa, nó cũng sẽ phải đập trở lại khi anh ấy nhìn tháy cậu mặc nó.”

“Cảm ơn cậu, Emma.”

“không có gì. Giờ thì biến khỏi đây để mình còn ngủ.” – Emma xua tay đuổi tôi. Nhưng trước khi tôi kịp biến mất, cậu ấy lại lật chăn ngồi bật dậy – “À, nhớ đừng quên đôi tất trắng!” – nói rồi cậu ấy chạy lại chỗ tủ quần áo mở ngăn kéo rút ra một đôi tất ren màu trắng tinh – “Nhưng nghĩ lại mình thấy đi tất làm gi cho vướng víu nhỉ. Lại dễ bị rách. Thôi, mình sẽ giữ lại nó.”

“Emma cậu cứ giữ lấy đi. Mình không định đi xa tới thế đâu. không phải tối nay.”

Cậu ấy đảo tròn hai mắt/ “Đừng có nói trước điều gì. Giờ thì đi mau, mình buồn ngủ lắm rồi. Mai lại nói tiếp. Nhớ kể chi tiết lại mọi chuyện cho mình nghe đấy. “nói rồi cô nàng trèo lên giường, kéo chăn trùm lên quá vai.

“sẽ chẳng có chuyện gì đâu mà kể.” Tôi giãy nảy lên. Nhưng Emma đã chìm vào giấc ngủ từ bao giờ. Và trong một giây, tôi bỗng thấy ghen tị với cô bạn thân của mình vô cùng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.