Soul Screamers (Nữ Thần Báo Tử)

Quyển 6 - Chương 9



TÔI HÁ HỐC MỒM RA và anh Tod kéo giật tôi lại khỏi tầm với của Thane. anh Nash cũng vội lao tới cứu Sabine nhưng gã thần chết đã kịp đứng dậy và lôi chị ta theo. “Ngươi là ai?”

“Điều khủng khiếp nhất từng xảy ra với ông là gì thế?” – Sabine nắm chặt lấy bàn tay đang siết chặt lấy cổ họng mình – “Những trận đòn roi của bố? Bị mẹ ruột bỏ rơi? Hay là chuyện bị bạn gái sỉ nhục trước mặt mọi người?”

Hai mắt Thane mở to đầy sửng sốt, và kể từ hồi biết hắn tới giờ, đây là lần đầu tiên tôi thấy Thane ngạc nhiên đến không thốt nên lời như thế này.

“Dù đó là chuyện gì đi chăng nữa…” – cô nàng mara tiếp tục, giọng giờ đã khản đặc – “… thì tôi sẽ cho ông biết thế nào mới thực sự là ác mộng, nếu ông không chịu thả tôi ra ngay lập tức.”

Thane nheo mắt nhìn Sabine trong vài giây, như thể đang đấu tranh không biết có nên thả chị ta ra không hay là bóp chết ngay tại chỗ. Và rồi tôi thấy nắm tay của hắn khẽ nới lỏng ra. “Ta nhớ ra ngươi rồi. Ta đã từng gặp ngươi ở nhà Kaylee.” Đợt hắn đang đeo bám tôi, trong khi đợi để lấy đi linh hồn của tôi.

Sabine cau mày – trước đây chị ta chưa từng gặp Thane – và hai mắt chị ta tối sẫm lại. Mọi bóng đèn trong phòng dường như tối mờ đi và gai ốc tôi bắt đầu nổi rần rật trên cánh tay tôi. “Ông khôn hồn thì hãy thả tôi ra ngay.”

Thane bật cười ha hả, và anh Nash rón rén vòng qua cái bàn nước tiến về phía họ.

“Nash…” anh Tod lên tiếng cảnh báo, nhưng anh ấy không thể tắt tiếng trước một thần chết khác. Hơn nữa chuyện đó cũng chẳng quan trọng bởi vì tên Thane cũng đã nhìn thấyanh Nash.

“Hãy thử xem, ta sẽ giết chết cô ta ngay tức khắc.” – hắn ta dọa – “Trước cả khi cô kịp biến mất.” Để giết một người, các thần chết cần lấy đi linh hồn của người đó, và họ có thể làm chuyện đó trong tích tắc. Nhanh hơn rất nhiều so với khi tôi lấy lại một linh hồn bị đánh cắp.

anh Nash đành lùi lại phía sau vài bước, hai tay nắm chặt đầy giận dữ.

“Thế ông nghĩ mình sẽ giữ nó được trong bao lâu giữa một phòng đầy bean sidhe như thế này?” – Giọng Sabine đầy thách thức – “Ông nghĩ mình có thể mang linh hồn tôi đi được bao xa?”

“Hừm… nói cũng đúng.” – Thane gật gù nói, và tôi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng rồi hắn ta nói tiếp – “Thôi thì ta sẽ mang nguyên cả ngươi theo, cho ông Avari lựa chọn muốn lấy phần nào thì lấy.”

“Tôi sẽ giết chết ông.” anh Nash gầm lên, và anh Tod nhịch lại gần hơn để yểm tọ cho cậu em trai khi cần thiết.

Thane bật cười. “Đằng nào ta cũng chết rồi mà.”

“Vậy thì tôi sẽ khiến ông phải chết thêm lần nữa.” anh Nash đang tức giận đến nỗi không thể kiểm soát nổi các vòng xoáy trong mắt mình. Tôi có thể đọc được trong mắt anh nỗi sợ hãi đang lao vù vù như một đoàn tàu trật bánh, không sao ngăn lại nổi.

Sabine liếc qua anh Nash, sau đó nhìn sang anh Tod như muốn nói gì đó. anh Tod gật đầu, rồi lao tới giữ chặt lấy tay anh Nash. anh ấy vừa gào thét vùa giằng co với anh Tod, mặc cho tôi ra sức khuyên anh bình tĩnh lại. anh ấy vì quá lo sợ cho tính mạng của Sabine mà không màng tới mối nguy hiểm đang sờ sờ trước mắt. Giờ tên Thane chỉ cần với tay ra một cái là có thể lấy mạng anh Nash dễ như trở bàn tay. Biết đâu chừng hắn đã cố tình bẫy anh ấy để giải quyết cả hai người họ cùng một lúc. Và nếu điều đó xảy ra, anh Tod và tôi sẽ chỉ có thể cứu một trong hai người.

Cuối cùng, sau khi đã trấn an được anh Nash, để anh ấy không còn gào thét và đấm đá xuyên qua người anh Tod nữa, tôi mới nhận ra là Sabine đang nói chuyện. Với Thane.

“…có nhiều nỗi sợ hãi hơn bất kỳ thần chết nào mà tôi từng gặp, và tôi biết đó là cái gì.” – Chị ta thì thầm nói, và Thane nhìn chằm chằm về phía Sabine – “Ông không sợ phải chết. Trái lại, ông mong đợi điều đó. Ông thèm muốn điều đó. Ông khiếp sợ cái viễn cảnh phải phục tùng lão Avari mãi mãi. Ông sẵn sàng làm mọi thứ để thoát khỏi lão ta, đúngkhông? Nhưng lấy mạng tôi không có tích sự gì đâu. Người lão ta muốn là cô ta kìa.” Sabine buông tay hắn ra và chỉ về phía tôi. Tôi rùng mình sợ hãi.không lẽ chị ta định bán đứng tôi một lần nữa? Hay đay chỉ là kế hoãn binh của chị ta?

“cô ta nói cũng đúng. Vậy thì trao đổi đi.” – Thane quay sang đối mặt với anh Nash – “Ta sẽ chỉ lấy đi một người thôi. Ngươi chọn đi.”

Hôi thở dường như đông cứng lại trong hai lá phổi tôi, lúc anh Tod kéo tôi ôm chặt vào lòng. “Đừng hòng!”

Tôi cố đẩy anh ra – tôi sẽ không thể giúp Sabine nếu không thể cử động – nhưng Tod nhất quyết không chịu buông tôi ra. Và tôi không biết lúc này nên cảm thấy được yêu thương hay là bị đánh giá thấp nữa.

“Ngươi muốn lấy lại cô ta chứ gì?” – Thane vẫn chỉ tiếp tục tập trung vào anh Nash. hắn thừa hiểu mặc cả với anh ấy sẽ dễ dàng hơn là với anh Tod – “Vậy thì hãy giao Kaylee cho ta. Hãy đi ra đó và giằng cô ta lại từ tay anh trai ngươi.”

anh Nash liếc về phía tôi và anh Tod, sự bối rối trong mắt anh bỗng nhiên khiến tôi chột dạ.

“Đó là anh trai của ngươi đúng không? Cain và Abel?” – Thane khẽ nhếch môi nói – “Xâu chuỗi các sự việc lại với nhau, ta đoán bọn họ đã phản bội ngươi đúng không? anh trai và bạn gái của ngươi? Bọn họ đã làm tan vỡ trái tim của ngươi và giẫm đạp lên lòng tự trọng của ngươi. Nhưng ngươi có thể chấm dứt điều đó ngay tại đây, ngay bây giờ. Hãy giaocô ta lại cho ta, và ta sẽ trả lại ngươi cô gái này. Ngươi sẽ chọn cứu ai nào?”

anh Nash hết nhìn tôi lại quay sang nhìn Sabine, và ngược lại. Trong mắt anh, các vòng xoáy màu xanh thể hiện nỗi giận dữ đang dâng trào, xen lẫn những vòng xoáy màu nâu của sự sợ hãi. Tôi có thể đọc được sự mâu thuẫn đang in hằn trên trán anh.anh ấy không biết phải làm gì.

Và Sabine cũng nhìn ra được điều đó. Chị ta đang chờ đợi quyết định của anh, và chị ta không phải là một người kiên nhẫn. “Ôi giời ơi!”

cô nàng mara giơ cả hai tay đu lấy cổ tay của tên Thane khiến hắn loạng choạng mất thăng bằng.

hắn ta gầm lên cố hất chị ta ra nhưng Sabine vẫn kiên quyết bám chặt lấy tay hắn, làm hắn lộn nhào về phía trước. Sabine rơi bịch xuống sàn nhà còn Thane ngã đè lên người chị ta. Nhanh như chớp, chị ta bẻ ngoặt tay gã thần chết ra đằng sau, và hắn rú lên thất thanh như vừa bị ai chọc tiết.hắn lồm cồm bò dậy tránh xa khỏi chị ta, và Sabine đứng bật dậy, hai tay co lại thành nắm đấm, trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. “Hãy cút ra khỏi đây ngay, trước khi tôi cho ông biết thế nào là đau đớn thực sự.”

Thane ôm lấy cánh tay đau, từ từ đứng thẳng dậy, mặt hừng hực nỗi căm thù. Và ngay trước khi hắn vụt biến mất, tôi nhìn thấy nỗi khiếp sợ hiện rõ trong mắt hắn. hắn phải quay lại gặp lão Avari với hai bàn tay trắng, và một cánh tay bị thương.

Tôi gần như đã cảm thấy tội nghiệp cho hắn.

Chỉ là gần như thôi.

Ngay khi tên Thane vừa đi khỏi, ah Nash chạy tới ôm vậy lấy Sabine – “Em đã nghĩ gì thế?” – anh thì thầm vào tai chị ta – “hắn đã có thể giết em trong tích tắc.”

Sabine đẩy anh Nash ra. “Và anh cũng đã có thể cứu em trong tích tắc.” Giọng chị ta đầy giận dữ, nhưng ánh mắt lại lộ rõ sự đau đớn và tổn thương.

“anh đã cố cứu em mà!” anh Nash phân trần.

“Đúng, nhưng là khi anh nghĩ chỉ có mình em đang gặp nguy hiểm. Còn khi hắn ta bảo anh chọn thì anh chỉ đứng trơ ra đấy.”

“không lẽ em muốn anh giao Kaylee cho hắn?”

Sabine đảo tròn hai mắt rồi liếc về phía tôi và anh Tod. “Họ sẽ chẳng đời nào để chuyện đó xảy ra, và em cũng vậy. Em không cần anh phải cứu em, Nash ạ. Em chỉ cần anh chọn em. một lần thôi.” – nói xong, Sabine chộp lấy chùm chìa khóa trên bàn, hầm hầm đi ra cửa, với đôi chân trần. Chưa bao giờ tôi lại thấy chị ta bị tổn thương đến như thế.

“anh Nash…” Tôi lên tiếng, sau khi Sabine đi khỏi. “Tôi muốn làm gì đó giúp họ.

Nhưng đáng ra tôi không nên làm như vậy.

“đi hết đi. Cả hai người. Ra khỏi đây ngay!” anh Nash đùng đùng bỏ về phòng và đóng cửa sầm lại, bỏ mặc tôi và anh Tod chưng hửng một mình trong phòng khách.

anh Tod phải quay lại bệnh viện, vì thế sau khi rời khỏi nhà anh Nash, tôi ghé qua trả váy cho Emma, cũng may là cậu ấy đang ngủ nên tôi không phải ngồi lại kể chi tiết mọi chuyện cho cậu ấy nghe – từ việc tôi ăn mặc như một con điếm đến việc anh Nash hành xử như một tên ngốc trước mặt gã thần chết nổi loạn. Nhưng sáng mai thế nào cậu ấy chẳng bắt tôi khai a mọi chuyện.

Tôi biết mình nên cảm thấy mừng vì tối nay không có ai bị thương, nhưng ở trong phòng một mình và không có việc gì làm như thế này – ngoài việc nằm suy nghĩ vẩn vơ và vuốt ve Styx – tôi có cảm giác thời gian dường như dừng trôi và đêm càng lúc càng dài đằng đẵng.

Tôi không buồn ngủ, cũng chẳng thấy đói, chương trình TV lúc nửa đêm lại chẳng có gì hay. Với cả tôi cũng đã xem mọi thứ có thể xem rồi.

Đến khoảng 4 giờ sáng thì tôi bắt đầu không muốn nhúc nhích gì nữa. Kể cả khi mũi ngứa điên lên, tôi cũng chẳng buồn giơ tay lên gãi. Tôi cứ để mặc cho nó ngứa, bởi ít ra cảm thấy ngứa còn hơn là không cảm thấy gì, đúng không?

Và thế là tôi cứ nằm trơ ra đấy, lắng nghe các dòng suy nghĩ đang chảy dạt dào trong đầu mình, nhanh đến nỗi tôi gần như không thể tập trung vào cái gì cụ thể. Tôi tự hỏi không biết Sabine có thể giận anh Nash được đến lúc nào, bởi vì tất cả chúng tôi điều biết sớm muộn gì chị ta cũng tha thứ cho anh ấy. Tôi tự hỏi tại sao Nash không thể nhận ra việcanh ta đang làm với Sabine, và phải mất bao lâu nưa thì anh ấy mới hiểu được rằng chỉ nói lời yêu thôi chưa đủ. anh ấy cần phải yêu chị ta hơn bất cứ thứ gì trên đời. Hơn cả tìnhyêu mà anh đã dành cho tôi. Hơn cả tình yêu mà anh đã dành cho Hơi lạnh. Hơn cả tình yêu với bản thân. Và tôi ước gì có thể nói tất cả những lời đó với anh mà không làm anh hận tôi thêm.

Sau đó tôi lại tự hỏi không hiểu tại sao lão Avari lại muốn có anh Tod. một thần chết vẫn chưa đủ với lão ta sao?

Hiển nhiên là không rồi. Chẳng có gì là đủ với lão Avari cả, cũng giống như việc hỏi một tà ma của lòng tham muốn cái gì là hoàn toàn vô nghĩa. Lão Avari sinh ra là để muốn có mọi thứ. Trong cuộc đời mình, chắc hẳn lão ta đã bị ám ảnh bởi hàng ngàn hàng vạn linh hồn, chứ không phải có một. Và tôi chỉ là nỗi ám ảnh mới nhất trong chuỗi ám ảnh dài dằng dặc của lão ta mà thôi. Tôi tự hỏi lão ta chiếm đoạt được bao nhiêu linh hồn trong số đó rồi.

Và tôi tự hỏi liệu lão ta có lấy được linh hồn của mình hay không.

Nhưng khi mặt trời mọc cũng là lúc các dòng suy ghĩ của tôi bắt đầu chậm lại, và tôi thậm chí chẳng buồn quan tâm tới chuyện lão Avari định làm gì với linh hồn của mình, nếu lão ta lấy được nó. Đằng nào thì tôi cũng chết rồi. Cùng lắm là lão ta sẽ biến cuộc đời sau khi chết của tôi thành địa ngục, sau khi lấy được linh hồn tôi. Nhưng từ hồi tôi còn sống lão ta đã chẳng định làm điều đó còn gì. Vì thế, để dễ dàng hơn cho mọi người, chi bằng tôi nộp quánh mạng mình cho lão ta đi cho xong.

Tôi không thể chiến thắng lão ta. Tôi không thể sống lâu hơn lão ta. Tôi lại càng không thể chạy trốn khỏi lão ta. Vậy thì việc gì phải kháng cự lại điều không thể tránh khỏi?

Bố tôi đi vào trong phòng tôi lúc 7h15 – tôi biết là vì tôi đã nhìn chằm chằm vào cái đồng hồ báo thức từ lúc 0h53. “Kaylee, con đâu rồi?”

Tôi chợt nhận ra là bố không thể nhìn thấy mình. Bởi vì tôi không muốn để ai nhìn thấy.

Tôi thở dài, cố gắng tập trung để hiện hình ra.

“Tại sao giờ này con vẫn nàm trên giường? 30 phút nữa là con phải có mặt ở trường rồi đấy!”

“Con không đi đâu.”

“Vớ vẩn. Dậy đi nào. Vào phòng và tắm gội đi. Trông con như…”

“Xác chết trôi?” – Tôi chớp mắt vì nhận ra mắt mình khô cong vì mở quá lâu – “Bởi vì đó là cảm giác hiện giờ của con.”

“Kaylee, thôi mà con.” – Bố tôi gạt Styx sang một bên và ngồi xuống giường cạnh tôi – “Mới đầu như thế là bình thường, nên con phải cố gắng vượt qua thôi. Con sẽ không thể cảm thấy như đang sống cho tới khi con học cách sống như người bình thường. Tod nói…”

Tôi nằm ngửa người ra và ngước mắt nhìn bố. “Bố đã nói chuyện với anh Tod sau lưng con à?” Đột nhiên tôi có cảm giác như vừa bị phản bội, bởi hai người đàn ông mà tôi yêu nhất trên đời.

“không, bố đã nói chuyện với Tod sau khi con đi vắng. Bố rất lo cho con và cậu ta là chuyên gia trong vấn đề này. Tod nói con cần phải có ham muốn được sống. Và khi tìm thấy lí do để con lưu luyến cõi đời này. Bố biết là bố không thể là lý do đó, nhưng con cần phải đi tìm một lý do cho riêng mình. một lý do để con muốn rời khỏi cái giường này.”

“Con có rất nhiều lý do để rời khỏi giường. Nhưng trường học không nằm trong số lý do đó.”

“Vớ vẩn!” – Bố tôi sẵn giọng nói và tôi chớp mắt sửng sốt nhìn bố - “Cuộc đời con vẫn chưa kết thúc.”

“Thực ra nó kết thúc từ một tháng trước rồi bố ạ. Cuộc đời con đã kết thúc vào cái giây phút trái tim con ngừng đập.”

“Con hiểu ý bố muốn nói gì mà. Bố rất hiểu con, Kaylee ạ. Rằng một sự thay đổi nhỏ trong trạng thái tồn tại của con sẽ không đủ để lấy đi sự quan tâm của con tới nhũng thứ khác trên đời. Vì thế hãy dậy đi nào. Các bạn ở trường đang đợi để nhìn thấy con cười và nói chuyện. Các linh hồn bị đánh cắp đang đợi để con giải phóng cho họ. Thậm chí con đang có cả một thần chết yêu con hơn chính bản thân mình, và nếu như thế vẫn chưa đủ để con có động lực rời khỏi giường thì tốt hơn hết là con hãy nhắm chặt mắt lại, vì bố sẽ quay lại ngay với một xô nước lạnh…”

Tôi không hề nhận ra là mình đang khóc cho tới khi nước mắt bắt đầu lăn dài trên má tôi, ướt đẫm vỏ gối. “Như thế là quá đủ rồi.” – Tôi chống tay ngồi dậy – “Kể cả nếu không có những thứ kia, chỉ cần có bố là đủ rồi.” – Tôi quàng tay ôm lấy cổ bố và dựa đầu lên vai ông, nước mắt vẫn tiếp tục chan chứa làm ướt cả áo bố - “Con xin lỗi. Cứ mỗi đêm xuống là con lại như mất phương hướng, bởi vì mọi thứ quá yên tĩnh, và con chẳng có gì làm, ngoài những suy nghĩ vẩn vơ.”

“Nhưng giờ con đã thấy khá hơn chưa?” Bố ôm chặt lấy tôi và tôi có thể nghe thấy trong giọng nói của ông sự mong mỏi muốn nghe đã có câu trả lời là có. Kể cả khi đó không phải là sự thật.

“Rồi ạ.” – Tôi nói dối, và nước mắt lại rơi lã chã – “Con thấy khá hơn nhiều rồi.”

Tôi vẫn không muốn đi học. Tôi không muốn đi tắm, đánh răng hay sấy tóc, nhưng tôi sẽ vẫn làm những việc đó, bởi vì mỗi lần nhìn lên tôi lại thấy bố đang nhìn tôi, mặt đầy lo lắng. Trông bố như đang rất muốn giúp tôi, nhưng lại không biết phải làm thế nào. Muốn cứu tôi nhưng lại không thể nhìn ra mối hiểm họa.

Để tiết kiệm thời gian và tiền xăng xe, tôi quyết định dùng phép di chuyển thay vì đi ô tô. Tôi đến đúng lúc thầy Cumberland bắt đầu điểm danh. “Cậu không sao chứ?” Emma thì thào hỏi, và tôi bắt đầu tự hỏi không lẽ hôm nay trông tôi tệ đến thế sao mà ai gặp cũng hỏi tôi câu đó.

“Ừ, chỉ là mình không muốn đi học hôm nay.”

Cậu ấy mỉm cười nhìn tôi đầy cảm thông. “Nào có ai muốn đi học đâu.” – Và rồi cậu ấy nghiêm mặt, nheo mắt lại nhìn tôi – “không phải hai người đã làm chuyện đó chử hả?”

“không. Hóa ra không hề dễ ở một mình khi mà ngoài kia đang có một gã tà ma và tên thần chết tâm thần tối ngày chỉ rình rập lấy đi linh hồn của cậu.”

Emma nhíu mày, nhưng trước khi cậu ấy kịp hỏi thêm thì thầy Cumberland đã hắng giọng, yêu cầu cả lớp mở sách ra học.

Sau 15 phút, tôi cỏ cảm tưởng như là cái đồng hồ trên tường bị hỏng vì mãi chẳng thấy cái kim giây chuyển động gì cả. Tôi có cảm giác như nó còn chết hơn cả tôi.

Có thể thầy giáo dạy Toán trước đây của chúng tôi là một con quỷ incusbus thật nhưng ít ra cái bài giảng của thầy ấy không khiến chúng tôi ngủ gật như thầy Cumberland. Học

được đến nửa tiết thì Emma đá vào bàn làm tôi giật bắn mình, ngồi bật dậy. “Mình có thể xuyên qua cánh tay cậu rồi kìa!” Cậu ấy thì thào nhắc.

Thôi chết! Tôi đã quên bén không tập trung để hiện nguyên hình – hay nói đúng hơn là tập trung vào bất cứ cái gì – và suýt chút nữa thì biến mất ngay giữa lớp học. Phải cố gắng lắm tôi mới lấy lại được hình dạng như cũ, trước khi bị mọi người phát hiện ra. Nếu thầy Cumberland cứ tiếp tục dùng cái giọng đều đều này để giảng bài, tôi không đảm bảo là mình có thể trụ được lâu hơn…

Hết tiết một, Sabine đứng đợi tôi ở ngoài hành lang. một mình.

“Êu, sáng giờ hai người có thấy anh Nash đâu không?” Chị ta chạy tới hỏi.

Emma lắc đầu, còn tôi ngạc nhiên quay sang hỏi Sabine. “Thế sáng nay chị không qua đón anh ấy à?”

“Tôi định dạy cho anh ấy một bài học. Nhưng làm sao tôi biết anh ấy có ăn năn không nếu không nhìn thấy mặt anh ấy.”

“Hai người cãi nhau à?” Emma hỏi, và Sabine trừng mắt nhìn cậu ấy.

“anh ấy đã không kịp thời cứu chị ta khỏi tay của thần chết.” Tôi giải thích.

Sabine quay phắt lại, chộp lấy vai tôi. “Nếu không phải vì bị tên Thane làm cho bất ngờ, chắc chắn anh ấy đã xông tới cứu tôi.” – Sau đó chị ta quắc mắt cảnh báo Emma – “Biếnđi, trước khi tôi lấy thằng bạn trai của cô ra làm bữa trưa.”

“Chị ta không có ý đó đâu.” Tôi vội giơ tay lên trấn an Emma, người đang tái mặt vì tức giận và sợ hãi.

“Đừng có trách tôi! Lâu lắm rồi tôi chưa được bữa ăn nào ra hồn đây, chỉ vì ai đó khăng khăng bắt tôi không được ăn ở trường.” Chị ta hậm hực nhìn sang tôi.

“Nếu chị chịu đi kiếm ăn vào ban đêm, như một mara bình thường…” Nhưng rồi tôi chợt hiểu ra vấn đề trước cả khi tôi nói dứt lời. Sabine không thể đi kiếm ăn hằng đêm bởi vì chị ta còn bận trông chừng anh Nash. Gần như 24/24, kể từ sau lần anh ấy tái nghiện lại, một ngày trước khi tôi chết.

Tôi thở dài quay sang nói với Emma. “Đừng lo, mình sẽ không để chị ta làm gì anh Jayson đâu. Hẹn lát gặp hai người ở bữa trưa.”

Emma đành miễn cưỡng đi về phía lớp học, và tôi quay lại đối mặt với Sabine, nhưng chị ta đã mở miệng nói trước. “Đây là lỗi của cô, Kaylee ạ. anh ấy cần tôi và anh ấy yêu tôi.

Tôi có thể nhìn thấy điều đó trong mắt anh ấy khi chúng tôi ở một mình bên nhau. Và anh Nash cũng biết điều đó, nếu cô không liên tục xuất hiện và làm anh ấy lung lay. Nếu cô cứ yên lặng mà chết đi giống như bao người khác, tất cả những chuyện này sẽ không xảy ra.”

Tôi thật chẳng biết phải nói gì với Sabine nữa. “Tôi sẽ không xin lỗi vì sự tồn tại của mình, Sabine ạ. Hơn nữa, nếu tôi không ở đây thì anh Nash cũng thế. anh ấy sẽ đang ngồi trong tù đợi đến ngày ra tòa vì tội giết người.”

“Bởi vì cô đã đổ tội cho anh ấy!” – Chị ta rít lên, hai mắt như muốn tóe lửa – “Dù cô có thanh minh như thế nào đi chăng nữa thì tất cả cũng là lỗi tại cô. Vì thế hãy đưa tôi đến chỗ anh ấy, ngay bây giờ, để tôi cho anh ấy một trậm xem có chịu tỉnh ra tí nào không. Đấy là tối qua tên Thane chưa quay lại xử anh ấy trước.”

Ôi, không! Thane. Tôi đã không ngĩ tới chuyện đó. cô Harmony sẽ nghĩ là anh ấy đang ở trường, nếu cô đi làm về không thấy anh ở nhà.

“Tôi sẽ đi kiểm tra lại xem, nhưng tôi không thể đưa chị đi cùng được.” – Từ trường đến nhà anh Nash không phải là một quãng đường ngắn và tôi vẫn chưa đủ thành thạo với phép dịch chuyển trong không gian để mang theo một người khác – “Nhưng tôi sẽ nhắn tin cho chị nếu có vấn đề gì. OK?”

Sabine quắc mắt nắm chặt lấy tay tôi, và lần này chị ta kiên quyết không để tôi giật ra. “Đầu cô bị làm sao thế hả? anh Nash chỉ vừa mới cai nghiện xong, và lần này chất gây nghiện chính là cô chứ không phải cái gì khác. cô không nghĩ anh ấy nên hạn chế tiếp xúc với nó à?”

Giờ chị ta còn gọi tôi là chất gây nghiện nữa là sao?

“Tôi cũng chỉ là muốn giúp anh ấy thôi.” Dù chị ta đồng ý hay không đồng ý thì tôi sẽ vẫn đi. Sabine không sỡ hữu anh Nash và anh ấy và tôi là bạn. Có lẽ giữa chúng tôi sẽ luôn tồn tại một ranh giới chạng vạng giữa tình bạn và hơn thế nữa. Chúng tôi đã phải trải qua quá nhiều chuyện cùng nhau để rũ bỏ tất cả.

“Thôi được. Nhưng nếu vì cô mà anh ấy có chuyện gì thì tôi sẽ…”

“Chị nên tìm câu nào hiệu quả hơn di.” – Tôi giằng tay ra khỏi tay Sabine. Đây là lần đầu tiên tôi thấy chị ta ngập nhừng khi đe dọa một ai đó như thế này – “Dọa nạt tôi giờkhông có tác dụng gì đâu.”

“Thôi cô đi đón anh ấy đi. Làm ơn.”

một kẻ kiêu ngạo như Sabine mà chịu xuống nước như thế này chứng tỏ chị ta đang lo lắng cho anh Nash thực sự. Vì thế tôi gật đầu, sau đó đi vào nhà vệ sinh gần nhất đợi cho tới khi không còn ai rồi mới vụt biến vào phòng khách nhà anh Nash. Tôi thả ba-lô xuống sàn nhà và đi ra hành lang, nhưng rồi tôi nghe thấy tiếng cốc leng keng trong bếp.

Tôi từ từ mở cửa bếp, tưởng rằng mình sẽ nhìn thấy anh Nash, nhưng thay vào đó lại thấy mẹ anh ấy. Trong một thoáng, tôi không biết phải làm gì. cô Harmony và tôi vẫn chưa có dịp ngồi nói chuyện riêng với nhau sau vụ tôi lừa dối cậu con út của cô để đến với anh con lớn, và đổ tội giết người cho anh ấy. Qua cuộc trò chuyện hôm trước giữa bố tôi vàcô mà tôi nghe lỏm được, tôi chỉ biết rằng cô thấy anh Tod và tôi rất hợp nhau, nhưng tôi không biết là cô có tha thứ cho tôi vì những gì tôi đã gây ra cho anh Nash hay không.

Và tôi không biết cô cảm thấy thế nào về việc tôi hiện ra giữa trong nhà cô mà không báo trước.

Nhưng rồi cô quay đầu lại và nhìn thấy tôi ở cửa bếp, và cơ hội để tôi chuồn đi đã không còn.

“Kaylee!” – cô vẫy tay gọi tôi và sau khi tôi kép cảnh cửa lại, cô bước tới ôm chặt tôi vào lòng – “cô đã hy vọng là cháu sẽ tới tìm cô, nhưng cô không muốn thúc ép cháu nếu cháu chưa sẵn sàng.”

“Thế…cô không ghét cháu à?” Và vào giây phút ấy tôi chợt nhận ra rằng trong số tất cả những thứ tôi mất đi khi tôi chết, ngoài nhịp đập của trái tim mình, cô Harmony là người tôi nhớ nhất. cô là người gần với hình mẫu người mẹ nhất mà tôi có, nhưng sau những gì xảy ra giữa tôi và hai cậu con trai của cô, tôi đã nghĩ… Tôi đã không hy vọng một vòng tay ấm áp như thế này.

“Kaylee, cô không bao giờ có thể ghét cháu.” cô buông tôi ra và kéo ghế cho tôi ngồi xuống, sau đó đẩy dĩa bánh quy về phía tôi.

Hai mắt tôi rưng rưng vì xúc động. “Nhưng cháu đã khiến cho anh Tod phải chết và anh Nash bị buộc tội giết người.” Tôi không xứng đáng được nhận sự cảm thông của cô, chứ đừng nói là những chiếc bánh quy thơm ngậy quá dỗi ngọt ngào kia.

“Cưng ơi, cố biết đó là một tuần địa ngục đối với cháu. Và cháu không hề cố tình làm những chuyện đó. Cháu cũng đừng quên mình đã làm được gì cho hai đứa con cô. Cháuđã cứu sống Tod và giải oan cho Nash.”

“Đó là điều cháu cần phải làm mà, nhưng” – Tôi bắt đầu sụt sịt, mặc dù đã rất cố gắng để không rơi nước mắt – “…anh Nash rất hận cháu.”

“không phải. Nash muốn hận cháu nhưng không thể. Đó chính là vấn đề. Hãy cho Nash thêm chút thời gian.”

“Để học cách hận cháu?”

“không.” – cô Harmony bật cười – “Để tha thứ. Để làm lại từ đầu.”

“anh Tod và cháu… Bọn cháu đã làm rối tung mọi chuyện.”

cô gật đầu. “Cái đó thì đúng.”

“Nhưng bọn cháu không cố tình muốn làm tổn thương anh ấy.”

“cô biết. Và tận sâu thẳm trong lòng cô nghĩ Nash cũng biết điều đó. Nhưng để chấp nhận chuyện đó không hề dễ dàng và để tha thứ lại càng khó hơn.” – cô thở dài, bẻ một miếng bánh bỏ vào miệng – “cô ước gì có thể nói là mình đã bất ngờ khi chuyện này xảy ra. Nhưng thực sự cô đã đoán được từ trước.” Ngay từ đầu cô Harmony đã cảnh báo tôi nên cẩn thận với anh em nhà bean sidhe. Và tôi cũng nghĩ là mình cẩn thận lăm rồi.

Nhưng tôi đã lầm.

“anh Tod đã nói với cô về cảm giác của mình à?”

cô lắc đầu, nở một nụ cười buồn. “không. cô là một người mẹ mà. Cả hai đứa đấy có bao giờ tâm sự chuyện gì với cô đâu, nhưng cô vẫn luôn biết cách lắng nghe, kể cả khi chúng không nói ra.” – cô lại thở dài, và lần này tiếng thở dài của cô nghe thật não nề - “Nhưng một ngày nào đó, khi Nash đã bình tĩnh trở lại, cháu và Tod nhớ ghé qua đây

chơi thường xuyên nhé! cô rất nhớ hai đứa.”

“Chắc chắn rồi ạ.” – anh Tod thường xuyên ghé qua kiểm tra tình hình của mẹ và em trai, nhưng lại hiếm khi hiện ra cho mẹ nhìn thấy – “Còn bây giờ cháu có thể nói chuyện riêng với anh Nash một lát được không ạ?”

“cô cũng muốn như thế. Nash nói là bị ốm nhưng cô đã kiểm tra, không thấy bị sốt hay có triệu chứng gì của việc tái nghiện. Theo cô thấy thì Nash hoàn toàn tỉnh táo và khỏe mạnh.” Trái lại với sự lo lắng của cô, tôi cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm khi biết rằng anh vẫn đang ở đây, chứ không phải ở bên Cõi âm với lão Avari và Thane.

“Để xem cháu có thể làm gì.”

Tôi vừa gõ cửa phòng anh Nash một cái đã nhận được câu trả lời gần như ngay lập tức. “đi đi, Kaylee.” Chắn hẳn anh ấy đã nghe thấy tôi nói chuyện với mẹ anh ấy. Đó là cái giá tôi phải trả cho việc hiện hình hoàn toàn, thay vì chỉ để cho mỗi cô Harmony nhìn và nghe thấy mình.”

“không.” Tôi tự đẩy cửa đi vào phòng, lòng thầm hy vọng Nash đang mặc đầy đủ quần áo. Nhưng mong muốn của tôi chỉ được có một nửa – trên người anh ấy mặc mỗi chiếc quần jeans.

“Em không thể tự tiện bước vào đây như thế.” – Nash đang nằm gối đầu lên hai tay trên giường – “Em đã từ bỏ đặc quyền đó khi em hôn anh trai anh.”

“Nhưng anh thì được phép đến nhà em lúc nửa đêm trong tình trạng say mèm và tìm cách hôn em chắc?”

Nash cau mày. “anh đã xin lỗi về chuyện đó rồi mà.”

“Nhưng em không nghĩ là anh thực lòng muốn xin lỗi thật.” – Tôi lẳng lặng kéo ghế ngồi xuống – “anh nói thật đi, anh có thực lòng xin lỗi không?”

Nash thở dài cái thượt, sau đó chống tay ngồi dậy và nhìn thẳng và mắt tôi. “không. Em đã hôn anh ta lúc đang vẫn là bạn gái của anh. Làm sao anh biết là điều đó có xảy ra với trường hợp ngược lại không?”

“anh Nash…” – Tôi ngập ngừng không biết nên bắt đầu từ đâu – “Nếu anh không yêu Sabine, anh nên nói thẳng cho chị ta biết. anh là tất cả những gì chị ta mong muốn. anh là tất cả những gì chị ta nghĩ tới. anh là tất cả những gì chị ta có.”

“anh yêu cô ấy mà. Sao anh có thể không yêu cô ấy được.” – Nash nhún vai trả lời – “Em nghĩ mọi chuyện sẽ diễn ra như thế nào hả Kaylee? không lẽ em nghĩ rằng chỉ cần em đá anh một cái là anh sẽ quay lại ngay với cô ấy và sống vui vẻ, hạnh phúc như chưa từng có chuyện gì xảy ra? anh đâu phải là quả bóng bàn để em đẩy qua đẩy lại hả Kaylee?

Nếu ngày mai anh Tod đá em, liệu em có quay trở lại với anh không?”

Tôi lặng lẽ lắc đầu. Tôi đã nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra sau khi chúng tôi chia tay ư? sự thực là tôi đã không có thời gian để nghĩ về chuyện đó. Bởi vì tôi không nghĩ là mình có thể sống qua được cái chết vừa rồi của mình.

“Em nghe này, anh yêu Sabine, có lẽ mãi mãi là như thế, nhưng không có nghĩa là anh đã hết yêu em. Tình yêu không phải là cái công tắc để anh thích tắt thì tắt. Bởi nếu khônganh đã tình nguyện bấm nút tắt ngay rồi, để khỏi phải khổ sở như bây giờ. anh không nghĩ là mình còn chút tình cảm nào với em, nhưng anh lại không thể gạt bỏ em ra khỏi đầu và mỗi lần nhìn thấy em là lòng anh lại quặn đau, Kaylee ạ.”

“Em ngàn lần xin lỗi anh. Em rất tiếc khi mọi chuyện lại thành ra như thế này. Nhưng anh vẫn cần phải đến trường, bởi vì chúng ta sẽ có thể bảo vệ nhau khi ở bên nhau.”

“anh không sao. Baskerville sẽ sủa ầm lên ngay nếu có ai không phải là con người hoặc đến từ Cõi âm tới gần căn nhà này trong vòng vài mét. Thế em nghĩ tại sao lúc nãy anh biết em có mặt ở đây?”

Hóa ra không phải anh ấy đã nghe thấy cuộc hội thoại giữa tôi và mẹ anh ấy.

“Em không lo lắng cho anh, Nash ạ. Nhưng Sabine và Emma đều đang ở trường và không có con chó canh gác nào bảo vệ. Hay là anh đã quên gã thần chết định giết chết bạn gáianh tối qua rồi?”

“cô ấy không phải là…”

“Thôi cho em xin.” – Tôi đảo tròn hai mắt và kéo sát ghế lại gần giường – “anh yêu chị ta và anh ngủ với chị ta. Có cần thiết phải tranh cãi xem nên gọi mối quan hệ đó là gì nữakhông?”

“anh nghĩ đó không phải là việc của em.”

Dù anh ấy có nói gì đi chăng nữa thì cũng chẳng thay đổi được điều gì. “anh thay quần áo đi. Rồi chúng ta đến trường.”

“anh không thích.” Nash lại ngả đầu xuống gối và giờ thì tôi đã hiểu cảm giác của bố lúc tôi nhất quyết không chịu dậy đi học sáng nay.

“Chẳng ai thích đi học hết. Nhất là em. Nhưng nếu em phải đi thì anh cũng vậy.”

Nash nhún vai, gối đầu lên tay. “Ai nói là em phải đi?”

“Bố em. Luật pháp của bang Texas.” – Nhưng khi thấy anh Nash vẫn cứ nằm ỳ ra, không chịu nhúc nhích, tôi bắt đầu nổi cáu – “anh muốn hết yêu em chứ gì? Để em giúp anh.”

Tôi chộp lấy cái áo phông ở đầu giường, sau đó nhảy lên giường nắm lấy tay anh. Tôi nhắm mắt lại và hình dung ra con hẻm ở sau tiệm bánh rán, nơi tôi vừa gặp Thane hôm trước. Đó là nơi xa nhất tôi có thể đến trong một lần di chuyển từ nhà anh Nash đến trường học – nhất là khi phải kéo theo một anh chàng đô con như thế này – và ở đây cũng ít người qua lại nhất.

“Em đang làm…?” – anh Nash cố gằng ra khỏi tay tôi nhưng tôi vẫn kiên quyết nắm thật chặt và một giây sau tôi rơi cái phịch xuống sàn xi măng – “Chuyện quái gì thế này?”

Tôi mở mắt ra và thấy anh Nash đang nằm lăn lóc bên cạnh mình, một tay vẫn đang nằm gọn trong tay tôi.

“Chúng ta đang ở đâu thế này?”

“Sắp tới rồi.” – Tôi lại nhắm mắt lần nữa và hình dung ra căn phòng chứa đồ ở tầng một, đối diện với phòng nghỉ của giáo viên. một giây sau chúng tôi đã có mặt ở đó. Trong bóng tối, anh Nash lồm cồm bò dậy bên cạnh tôi.

“Chuyện quái gì thế này, Kaylee?” anh giật tay ra khỏi tay tôi.

“Đợi chút.” Tôi đứng dậy, lần tìm công tắc đèn trên tường cạnh cửa. Ánh sáng dìu dịu của bóng đèn tròn bắt đầu lan tỏa khắp phòng, rọi xuống khuôn mặt giận dữ của anh Nash

– “Đây, áo của anh đây. Em nghĩ tiết hai chắc cũng sắp kết thúc rồi.”

“Em điên rồi hả Kaylee?” – anh giật vội lấy cái áo trên tay tôi và xỏ nhầm đầu vào một bên tay áo – “anh thậm chí còn không có giày!”

“Chẳng phải anh luôn có một đôi giày tập trong tủ đựng đồ sao?” Tôi hỏi lúc anh đứng dậy, nhìn tôi đầy phẫn nộ.

“Làm sao anh có thể đi giày tập cả ngày được?”

Tôi nhún vai. “Thế thì đi đất.”

“Đưa anh về nhà mau, Kaylee. Ngay lập tức.”

“không.” – Tôi khoanh hai tay lại trước ngực – “anh không thể trốn ở nhà và phụng phịu hờn dỗi trong khi tất cả những người anh quan tâm tới đang gặp nguy hiểm. Đây là lúc chúng ta cần phải dựa vào nhau, anh Nash ạ. anh, em, Sabine, Emma và anh Tod. đã đến lúc anh thể hiện sự quan tâm của mình đối với người khác – với tất cả bọn em – như cách mọi người đã lo lắng cho anh.”

“Như cách em đã lo lắng cho anh khi em hôn anh trai anh á?” – anh vặc lại – “Hay là khi em đổ tội giết người cho anh?”

“Như khi anh Tod và Sabine tìm cách bảo vệ anh khỏi Hơi thở của Quỷ. Hoặc khi em chấp nhận thỏa thuận với ông Levi và bà Madeline để giải oan cho anh. Hay khi anh Tod giải quyết gã đã cung cấp hơi lạnh cho anh. anh có biết anh ấy đã làm gì với hắn ta không?” Tôi nghiêm mặt hỏi, và anh Nash lắc đầu.

“anh ấy đã mang hắn thả sang Cõi âm. Đó là án tử hình đối với một con người. anh trai anh đã giết người để bảo vệ cho anh. Và không chỉ có vậy…” – Tôi gần như đã phải cắn chặt lưỡi để không buột miệng nói ra việc anh Tod đã làm cho anh ấy vài năm về trước. Đó không phải là bí mật của tôi để kể - “Vấn đề là anh không hề đơn độc, Nash ạ, và anh cần phải bỏ ngay ý nghĩ đó ra khỏi đầu. Chúng ta đều đang ngồi chung một chiếc thuyền. Tất cả chúng ta. Và bọn em cần anh nhiều như anh cần bọn em. Vì thế anh đừng đẩy bọn em ra xa nữa bởi vì bọn em chắc chắn sẽ không đi đâu hết.”

anh Nash chớp mắt nhìn tôi đầy ngạc nhiên. Nhưng đó không phải là tất cả. Trong ánh sáng lờ mờ của bóng đèn vàng, tôi nhìn thấy một thứ gì đó khác trong mắt anh. một sự nghiêm túc và… nhẹ nhõm. “anh rất xin lỗi vì những gì đã làm với em, Kaylee ạ. Hôm ở bãi để xe. Đáng ra anh phải nói với em điều này sớm hơn, nhưng quả thực sau khi suy nghĩ thông suốt lại, anh không thể trách em vì đã ngả về phía anh ta.” ‘anh ta’ ở đây là anh Tod, tất nhiên rồi. Tới giờ anh Nash vẫn không chịu nói tên anh ấy.

“anh biết đó không phải là nguyên nhân mà.”

“anh nghĩ là có đấy.” – anh khăng khăng nói – “Nếu anh có thể giúp em giải quyết các vấn đề, thay vì là cơn của mọi việc, có lẽ em sẽ không bao giờ phải nhờ tới anh ta. Vì thế,anh trách bản thân mình nhiều như trách anh ta.”

“Đừng vậy mà.” – mắt tôi lại bắt đầu rưng rưng, lần thứ hai chỉ trong vòng một tiếng. Ba tiếng trước, tôi đã cảm thấy trống rỗng tới mức không muốn rời khỏi giường, còn bây giờ cả người tôi đang tràn ngập nỗi ân hận và đau đớn, nhiều đến mức tôi gần như muốn tắc thở - “anh đừng tự trách bản thân và anh ấy. Em chính là người chủ động làm chuyện ấy.

Em đã hôn anh ấy.” – Tôi nhìn chằm chằm xuống mặt đất mất một lúc sau đó ngước mắt lên nhìn anh – “Em yêu anh ấy, Nash ạ. Em rất tiếc, nhưng đó là sự thật.”

Nash thở ra chậm rãi. “anh biết.”

Đúng lúc đó tiếng chuông báo hiệu vào tiết ba vang lên, làm cả hai chúng tôi giật nảy cả mình. “Em phải quay lại nhà anh lấy ba-lô.” – Tôi vừa sực nhớ là mình đã bỏ quên nó trong phòng khách nhà anh Nash – “Em có thể lấy cho anh một đôi giày, nếu anh muốn.”

“Cảm ơn em.”

Chúng tôi chia tay nhau ở hành lang, và tôi tự hỏi không biết có ai nhìn thấy bọn tôi cùng đi ra từ phòng chứa đồ ra hay không, với anh Nash trên đôi chân trần. Nhưng rồi tôi chợt nhận ra là tôi không còn quan tâm xem người khác nghĩ gì và nói gì về bọn tôi nữa. anh Nash và tôi đã cùng nhau trải qua quá nhiều chuyện – những chuyện mà có kể ra họ cũngkhông bao giờ tin – vì thế nếu họ không thể hiểu được những tổn thương mà chúng tôi đang phải hứng chịu, thì họ cũng sẽ không hiểu được chặng đường đến với sự tha thứ vẫn còn dài và khó khăn đến nhường nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.