Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Chương 7: Chuyện cũ




Không đến nửa tiếng, chiếc taxi chở Giản Nhu đã dừng lại trước cổng trường Đại học G. Cô tháo mũ và kính, vuốt lại mái tóc lòa xòa rồi lại soi gương để xác nhận sắc mặt mình không thể hiện sự mệt mỏi sau chặng đường dài, ngược lại tương đối hồng hào sau đó mới trả tiền và xuống xe.

Trịnh Vĩ đang đứng trước cánh cổng sắt trò chuyện với anh chàng gác cổng trẻ tuổi. Dù chỉ mặc bộ đồ huấn luyện bình thường, anh cũng chiếm trọn tầm nhìn của Giản Nhu, khiến cô không thể rời mắt. Rõ ràng cách nhau mấy mét nhưng cô có cảm giác đi mãi không đến tận cùng.

Trịnh Vĩ chỉ nhìn cô chăm chú mà chẳng có bất cứ hành động nào khác. Trong lòng Giản Nhu bỗng hỗn loạn, trống ngực đập thình thịch. Cô lặng lẽ đi đến trước mặt anh, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Sau đó cô vô thức lục túi xách một hồi mới nghĩ ra mình muốn tìm thứ gì.

Giản Nhu chưa kịp lấy ra chiếc ví của Trịnh Vĩ thì anh chàng cảnh vệ mở cổng, lịch sự hỏi: “Cô là em họ của Trịnh Vĩ à?”

“Hả?” Nhìn thấy tờ đăng ký khách đến thăm đã được ký tên trong tay anh ta, cô liền gật đầu. “Vâng.”

“Mời cô vào trong! À, cô hãy đưa tôi chứng minh thư để đăng ký.”

Giản Nhu đưa chứng minh thư cho anh ta. Anh chàng cảnh vệ hơi ngẩn người rồi nhìn cô bằng ánh mắt kinh ngạc. Dù diễn xuất tài đến mấy, Giản Nhu cũng khó tránh khỏi có chút chột dạ. Cô liếc Trịnh Vĩ một cái, nào ngờ anh vẫn nhìn cô đăm đăm, đôi mắt sáng lấp lánh dưới ánh hoàng hôn.

Trái tim Giản Nhu đập nhanh một nhịp. Cô lấy chiếc ví đưa cho anh. “Đồ của anh đây này.”

Trịnh Vĩ nhận lấy. “Anh định cuối tuần sẽ tới lấy.”

“Vâng…”

“Có điều… em mang đến cho anh thì càng tốt.”

Giản Nhu dường như hiểu ý anh nhưng cũng không rõ lắm.

Đăng ký xong, anh chàng cảnh vệ trả lại chứng minh thư cho cô, sau đó quay sang Trịnh Vĩ. “Em họ cậu xinh hơn trên ti vi nhiều.” Anh ta đặc biệt nhấn mạnh từ “em họ”, mang hàm ý sâu xa.

Trịnh Vĩ lập tức kéo Giản Nhu đến bên cạnh mình. Anh đã kiểm tra xong chưa? Xong rồi thì để tôi dẫn cô ấy vào trong.”

“Được rồi! Nhớ ra về trước sáu giờ đấy nhé!”

“Tôi sẽ cố gắng.” Trịnh Vĩ đáp.

Giản Nhu đã sớm nghe nói Đại học G là ngôi trường hàng đầu có bề dày lịch sử, hôm nay được tận mắt chứng kiến, quả nhiên danh bất hư truyền. Những tòa giảng đường cổ kính toát lên vẻ trang nghiêm không dễ xâm phạm. Chỉ đứng nhìn từ xa, trong lòng cũng nảy sinh cảm giác kính cẩn.

Bây giờ là lúc tan học, từng tốp sinh viên đi về một hướng. Một số ít mặc quân phục, còn phần lớn diện áo sơ mi màu xanh lá cây nhạt, tạo thành một thế giới toàn màu xanh lục. Giản Nhu và Trịnh Vĩ sóng đôi đi trên lối nhỏ. Cô tựa như bông hoa rực rỡ, thu hút sự chú ý của mọi người.

Giản Nhu nghe thấy những lời thì thầm bàn tán của các nam sinh. Tuy không rõ họ nói điều gì nhưng cô vẫn lờ mờ nghe họ nhắc đến tên cô và Trịnh Vĩ, cả phim truyền hình thần tượng Tình yêu không chia tay mà cô tham gia. Cũng có nam sinh cất tiếng chào hỏi Trịnh Vĩ nhưng lại hướng ánh mắt về phía cô.

Giản Nhu biết bộ phim đó rất nổi nhưng không ngờ nổi đến mức này, ngay cả trường quân đội cách biệt với thế giới bên ngoài cũng có nhiều sinh viên biết đến cô. Tuy nhiên cô cảm thấy mọi người đổ dồn ánh mắt về phía mình không chỉ vì nghề nghiệp của cô mà hình như còn có nguyên nhân khác mà cô nhất thời không nghĩ ra. Sau này cô mới biết, đó là bởi vì Trịnh Vĩ. Anh là nhân vật nổi tiếng trong trường học, cứ vài ba ngày lại bị nhốt vào phòng tự kiểm điểm. Nhưng dù mắc lỗi nặng ra sao, anh cũng chỉ bị phạt tới mức đó mà thôi. Lý do hết sức đơn giản, vì nhà trường nể mặt bố anh.

“Chúng ta đi đâu đây?” Giản Nhu tìm đề tài nói chuyện để bầu không khí thoải mái hơn.

“Anh đưa em đi ăn cơm.” Trịnh Vĩ lên tiếng. “Em còn ăn kiêng không?”

“Tạm thời… không.”

Trịnh Vĩ đưa cô tới một quán ăn nằm trong khuôn viên trường học. Quán ăn không lớn nhưng rất sạch sẽ và gọn gàng. Sau khi gọi món, anh chàng nhân viên phục vụ cúi xuống, hỏi: “Mình rất thích vai Vu Tư Nhiên của bạn. Bạn có thể cho mình xin chữ ký không?”

“Được ạ!” Giản Nhu liền cầm bút ký. Vô tình đưa mắt về phía cửa ra vào, cô liền bị hai anh chàng đẹp trai thu hút. Họ không chỉ mặc đồ tương tự nhau mà diện mạo cũng giống nhau, chỉ là một người toát lên vẻ chững chạc, một người có vẻ cởi mở, bất kham. Trịnh Vĩ cũng chau mày nhìn bọn họ.

Nhận được chữ ký của Giản Nhu, nhân viên phục vụ dọn thức ăn lên bàn rất nhanh, gồm sáu món và một bát canh, cộng thêm bốn đĩa nhỏ là những món đặc sắc của quán ăn.

Bởi đang ở trong trường học nên Trịnh Vĩ cũng nghiêm chỉnh hơn, khiến bầu không khí tương đối trầm lắng. Giản Nhu đang định tìm đề tài nói chuyện thì anh chàng đẹp trai bất kham đã cầm bát đũa của mình đi đến bên Trịnh Vĩ rồi ngồi xuống, đặt một tay lên vai anh. “Anh Vĩ gọi nhiều món thế, liệu hai người có ăn hết không? Hay là để em ăn giúp nhé!”

Trịnh Vĩ liếc anh ta một cái. “Chú mày thử nghĩ xem… có cần thiết không?”

“Em cảm thấy cần thiết.”

Trịnh Vĩ im lặng vài giây rồi giới thiệu hai anh chàng đẹp trai với Giản Nhu. Thì ra họ là anh em sinh đôi, người chững chạc là anh, tên Trác Siêu Nhiên, còn anh chàng bất kham là em, tên Trác Siêu Việt. Bọn họ ở chung phòng ký túc với Trịnh Vĩ.

Trịnh Vĩ còn chưa kịp giới thiệu Giản Nhu, Trác Siêu Việt đã xua tay. “Khỏi cần giới thiệu! Em biết cô ấy. Cô ấy tên là Giản Nhu…”

Giản Nhu gật đầu. Vừa định nói: “Đúng ạ”, liền nghe anh ta tiếp lời: “Là vợ anh.”

Nhà ăn trở nên yên tĩnh trong giây lát. May mà Giản Nhu không uống nước, không thì chắc chắn sẽ phun ra ngoài. Dưới sự “chiếu tướng” của mười mấy cặp mắt, Trịnh Vĩ mỉm cười gật đầu. “Ừ! Nếu chú đã biết thì anh khỏi cần giới thiệu nữa.”

“Em có thể không biết sao? Anh độc chiếm phòng chiếu suốt một tháng trời để xem mỗi bộ phim Tình yêu không chia tay mà cô ấy đóng, còn không cho ai vào phòng nữa chứ! Anh không cho bọn em xem chương trình bóng đá thì thôi, đằng này ngay cả kênh chính trị và giáo dục, anh cũng dẹp hết. Nếu em còn không nhận ra cô ấy thì gọi gì là sinh viên ngành trinh sát nữa!”

Giản Nhu há hốc miệng. Anh độc chiếm ti vi một tháng chỉ để xem bộ phim thần tượng vớ vẩn của cô? Phải say mê đến mức nào thì mới có hành vi đó?

Trịnh Vĩ chủ động rót nước cho Trác Siêu Việt, mỉm cười. “Chú cứ tiếp tục đi!”

Trác Siêu Việt uống một ngụm nước cho nhuận giọng rồi nói với Giản Nhu: “Em biết không? Trong lòng anh Vĩ, em là của rmột mình anh ấy, người khác nhìn từ xa cũng không được. Sau đó có người bất mãn trước hành vi độc chiếm ti vi của anh ấy nên đã đi mách chính trị viên. Chính trị viên phạt anh ấy phải ở trong phòng ba ngày. Sau khi ra ngoài, anh Vĩ quả nhiên đã tự kiểm điểm, cho phép người khác xem phim cùng.”

Bữa cơm này, Giản Nhu ăn không nhiều. Tâm tình của cô hỗn loạn bởi từ miệng Trác Siêu Việt, cô đã biết rất nhiều chuyện mình không ngờ tới. Ví dụ, Trịnh Vĩ không ngại tỏ ra thích cô trước mặt người khác. Anh thậm chí còn trịnh trọng tuyên bố với bọn họ: “Một ngày nào đó tôi sẽ cưới cô ấy về làm vợ.”

Không ít người cười nhạo anh ngông cuồng, nhưng cũng có người tin chắc anh có thể giành được bất cứ cô gái nào anh muốn, ví dụ Trác Siêu Việt chẳng hạn.

Giản Nhu không rõ anh có thể làm được điều đó hay không. Cô chỉ biết một điều, nếu bỏ lỡ Trịnh Vĩ, cô sẽ không bao giờ gặp một người đàn ông yêu cô bằng cách thức cuồng nhiệt như vậy.

Ăn tối xong, Trịnh Vĩ đưa Giản Nhu đi dạo quanh sân trường. “Lúc nào em về Bắc Kinh?” Anh hỏi.

“Em…” Suýt nữa cô buột miệng nói về ngay bây giờ. “Em vẫn chưa biết. Sao thế anh?”

“Em đến thành phố S có việc gì vậy?”

Giản Nhu chưa kịp nghĩ ra lý do, anh lại hỏi tiếp: “Em đi một chuyến đến đây chỉ để mang ví cho anh, đúng không?”

Trên hai má Giản Nhu như có ngọn lửa bùng cháy, ngọn lửa nhanh chóng lan ra toàn thân. “Đã hơn sáu giờ rồi, em phải đi đây.” Nói xong, cô rảo bước về phía cổng ra vào.

Trịnh Vi ở đằng sau gọi tên cô: “Giản Nhu! Thật ra anh cố tình làm rơi ví ở nhà em đấy!”

Giản Nhu lập tức dừng bước, quay đầu về phía anh. Trịnh Vĩ đột nhiên chạy tới, ôm cô vào lòng mà không cho cô cơ hội có phản ứng. Sau đó anh áp môi xuống hôn cô, bất chấp đang ở trong khuôn viên trường quân đội nghiêm ngặt, bất chấp xung quanh đông người qua lại.

Nhân lúc cô vẫn chưa kịp khép miệng vì kinh ngạc, đầu lưỡi anh nhanh chóng tiến vào bên trong, cuốn lấy đầu lưỡi của cô. Đầu óc Giản Nhu nổ tung. Đây là nụ hôn đầu của cô, đã bị anh cướp đoạt trắng trợn trong lúc cô không kịp đề phòng. Tuy nhiên cô cũng cảm thấy may mắn, vì người đó là anh.

Bị cưỡng hôn, Giản Nhu không nghênh hợp vì cô chẳng biết làm thế nào. Cô cũng không kháng cự, bởi cô chẳng có cách nào làm điều đó. Cô chỉ biết mở to mắt nhìn cặp mắt sáng rực của anh. Tiếp theo cô vô thức khép mi mắt.

Không bị quấy nhiễu bởi cảnh vật bên ngoài, xúc giác của Giản Nhu càng trở nên nhạy cảm. Cô cảm thấy bờ môi mềm mại, đầu lưỡi ấm nóng và mạnh mẽ của anh. Trong nụ hôn cuồng nhiệt, bàn tay đang để trên ngực anh từ từ di chuyển xuống dưới, túm lấy hông anh, cũng không biết là đẩy ra hay chỉ muốn tìm chỗ vịn.

Thấy Giản Nhu không cự tuyệt, Trịnh Vĩ hôn càng sâu, khiến cả cơ thể và trái tim cô đều run rẩy. Thời khắc này, ở trong vòng tay anh, cô mới thật sự nhận ra mình ở thế yếu. Cô vốn cho rằng mình rất tỉnh táo và thực tế. Nhưng cuối cùng cô vẫn không thể kháng cự sức hút từ người đàn ông cũng như tình cảm nồng nhiệt của anh dành cho cô.

Trịnh Vĩ buông Giản Nhu ra nhanh hơn cô tưởng. Anh cất giọng thản nhiên: “Không phải anh muốn hôn em mà là do ánh mắt em quyến rũ chết đi được.”

Hừm… Lẽ nào đây chính là hành vi ăn sạch sẽ rồi chối bỏ trách nhiệm trong truyền thuyết hay sao?

Cô ôm miệng ngơ ngẩn hồi lâu, sau đó buột miệng nói: “Rõ ràng… anh không thể kiềm chế trước cám dỗ thì có.”

“Nói như vậy, em đã thừa nhận hành vi quyến rũ anh phải không?”

“Em…” Cô thừa nhận rồi sao? Hình như đâu có chuyện đó.

Ở một nơi không xa vang lên tiếng cười khe khẽ. Giản Nhu ngoảnh đầu, phát hiện không ít người đang theo dõi cảnh tượng kích tình này. Vẻ mặt bọn họ háo hức như chờ đợi màn kịch hay ho.

Cố gắng bình ổn hơi thở và lấy lại bình tĩnh, Giản Nhu bắt đầu nghĩ xem cảnh kế tiếp nên diễn thế nào. Cho anh một bạt tai? Mắng anh khiếm nhã với cô? Nếu làm vậy, có lẽ anh sẽ bị đưa ra tòa án quân sự, thậm chí bị khép tội, tương lai tươi sáng sẽ bị hủy hoại. Tất nhiên đây không phải là kết quả mà cô mong muốn. Hay là cô chất vấn anh: “Anh muốn gì?” Ngộ nhỡ anh nói: “Em không nhận ra anh muốn gì hay sao?”, cô biết trả lời thế nào?

Hay là cô bắt anh chịu trách nhiệm cả đời? Tuy trong lòng cô cũng có chút chờ mong nhưng thời đại ngày nay… hình như không ai phải chịu trách nhiệm chỉ vì một nụ hôn.

Cuối cùng Giản Nhu bỗng quay đầu bỏ chạy, để lại Trịnh Vĩ khóc dở mếu dở, không biết làm thế nào để “hạ màn”.

Giản Nhu cũng chẳng rõ tại sao mình lại hốt hoảng bỏ chạy. Cô không muốn anh nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của mình hay không biết làm thế nào đối diện với đôi mắt tràn ngập nét cười của anh. Tóm lại là thời khắc đó, cô chỉ biết bỏ chạy theo bản năng.

Đúng lúc Giản Nhu ra ngoài đường thì một chiếc taxi đi tới. Cô cố gắng kiềm chế để không ngoảnh đầu về phía Trịnh Vĩ. Giản Nhu vừa lên xe, một chiếc BMW màu trắng bỗng dừng lại bên lề đường cách chỗ cô không xa. Cửa kính xe từ từ hạ xuống, để lộ gương mặt nhìn nghiêng của một người đàn ông. Ông ta khoảng ngoài bốn mưoi, có vẻ nho nhã và trầm ổn của một nhân vật thành đạt. Ông ta dõi mắt về phía cổng trường đại học, đến mức thất thần.

Khi chiếc taxi chạy qua, Giản Nhu nhìn thấy rõ gương mặt người đàn ông. Cô lập tức nhận ra, đây chính là người trong tập ảnh mà bà mợ đưa mấy hôm trước. Chiếc BMW màu trắng này cũng chính là chiếc xe xuất hiện trong ảnh.

Giản Nhu ngoái đầu nhòm biển số xe. Là xe của Bắc Kinh. Xuất phát từ lòng hiếu kỳ, cô dõi theo ánh mắt của người đàn ông, chỉ thấy Trịnh Vĩ đang nói chuyện với anh chàng cảnh vệ. Anh chàng cảnh vệ lắc đầu lia lịa rồi đóng cổng. Trịnh Vĩ chỉ có thể đứng ở bên trong, dõi theo Giản Nhu. Chiếc taxi nhanh chóng rẽ sang một con đường khác, che khuất tầm nhìn của họ.

Đi thẳng đến nhà ga nhưng Giản Nhu không mua được vé chuyến sớm nhất mà chỉ có thể mua chuyến lúc mười hai giờ đêm. Ngoài chờ đợi, cô chẳng còn cách nào khác.

Mùa hè nóng nực, phòng chờ đầy ắp người, ai nấy mướt mát mồ hôi. Mặc dù ngáp dài ngáp ngắn nhưng Giản Nhu không hề cảm thấy khó chịu mà tâm trạng vô cùng thoải mái.

Cô ngồi trên chiếc ghế gần cửa sổ, ngẩng đầu ngắm vầng trăng khuyết trên bầu trời, ánh mắt mơ màng, miệng cười tủm tỉm. Đúng lúc này di động kêu tít tít. Cô lấy ra xem, bất giác cười thành tiếng. Trịnh Vĩ gửi tin nhắn: “Anh bị nhốt rồi! Chính trị viên nói, anh có hành vi không đứng đắn ở nơi trang nghiêm như trường quân đội giữa ban ngày ban mặt, vi phạm kỷ luật một cách nghiêm trọng. Anh ta bắt anh úp mặt vào tường, tự kiểm điểm trong ba ngày. Anh thật sự không hiểu, anh có trêu chọc con gái nhà lành đâu? Anh hôn vợ mình thì có gì sai chứ? Anh không tin anh ta không hôn bà xã mình! Rõ ràng anh ta ghen tị với anh, bởi vì vợ anh rất xinh.”

Giản Nhu muốn trả lời: Anh bị nhốt có ba ngày thôi á? Nếu nơi đó không phải trường học mà là tòa án, anh dám cưỡng bức phụ nữ trước mặt thiên hạ, bị xử tù năm năm vẫn còn là nhẹ.

Soạn tin nhắn rồi lại xóa, cuối cùng cô trả lời bằng một câu chất vấn: “Ai là vợ của anh? Em trở thành vợ của anh lúc nào thế?”

“Anh đã hôn thì coi như phải rồi.”

Lý lẽ của anh chẳng logic chút nào. Giản Nhu cầm điện thoại một lúc, không biết đối đáp ra sao nên chuyển đề tài: “Anh bị nhốt mà vẫn có thể nhắn tin à?”

“Chính trị viên cho phép anh nói với em một tiếng, không em lại nhớ anh. Anh sắp bị tịch thu điện thoại rồi. Khi nào được ra ngoài, anh sẽ liên lạc với em. Đừng nhớ anh nhiều đấy nhé!”

“Anh hãy tự kiểm điểm đi!”

Sau đó Trịnh Vĩ im hơi bặt tiếng, còn Giản Nhu vẫn cầm điện thoại hồi lâu.

Mười một giờ đêm, di động của cô bất chợt đổ chuông, là số điện thoại từ Canada. Giản Nhu mừng rỡ bắt máy. Nhưng chưa kịp lên tiếng, cô đã nghe thấy tiếng nấc nghẹn của Giản Tiệp: “Chị ơi! Mẹ vừa bị ngất. Mẹ mệt đến mức ngất xỉu, đang ở trong phòng cấp cứu… Tất cả đều do lỗi của em… Em không học đại học nữa, cũng không chữa chân nữa… Lát nữa… chị hãy khuyên mẹ nghỉ đi!”

Giản Nhu vội vàng chạy ra một góc yên tĩnh. “Xảy ra chuyện gì vậy? Em đừng khóc, mau nói rõ chị nghe xem nào!”

Nghe lời kể ngắt quãng của em gái, Giản Nhu mới biết hai tháng trước, mẹ đã ly hôn với cha dượng. Nguyên nhân là do Giản Tiệp không giành được học bổng toàn phần, cha dượng không chịu thanh toán học phí cho cô, cũng không muốn bỏ tiền cho cô tiến hành vật lý trị liệu, phục hồi cái chân bị thương. Cha dượng thậm chí còn mắng cô: “Một đứa tàn tật như mày học ở trường đắt tiền thì có tác dụng gì chứ?”

Mẹ cô tức giận đòi ly hôn. Vì không muốn Giản Nhu lo lắng nên bà mới không tiết lộ chuyện này với cô. Bà tới nhà hàng Trung Quốc làm thuê, định một mình lo học phí của Giản Tiệp. Cuối cùng bà bị ngất ở nhà hàng do quá mệt mỏi.

Nghe tiếng khóc của em gái trong điện thoại, Giản Nhu nghiến răng để không bật ra tiếng nghẹn ngào. Giản Tiệp nói muốn bỏ học và không chữa trị vết thương nữa, nhờ cô khuyên mẹ, nhưng Giản Nhu không thể khoanh tay đứng nhìn em gái bị phế bỏ một chân. Khoản học phí một năm hơn một trăm ngàn dù khó kiếm đến mấy cũng chẳng thể khó hơn việc Giản Tiệp dù nằm trên giường bệnh vẫn nỗ lực học tập, cuối cùng thi đỗ vào Đại học Toronto.

Giản Nhu an ủi em gái: “Sao em không nói sớm? Chị vừa nhận một dự án phim, thù lao tương đối cao. Chị sẽ gửi tiền học phí cho em. Em nhớ bảo mẹ, sau này đừng ra ngoài làm việc nữa. Tiền chị kiếm được đủ nuôi mẹ và em.”

“Chị…”

“Dù thế nào em cũng phải học hành tử tế đồng thời chữa trị vết thương. Bất kể người khác bỏ rơi em, em cũng không thể từ bỏ bản thân. Đừng khóc nữa, em hãy chăm sóc cho mẹ! Gần đây chị hơi bận, đợi xong dự án này, chị sẽ tới thăm hai người.”

Giản Nhu trò chuyện an ủi em gái mười mấy phút, tâm trạng của con bé mới khá hơn một chút, ít ra không còn sụt sùi nữa. Nhưng sau khi cúp điện thoại, Giản Nhu ngồi xổm dưới đất, vùi mặt vào đầu gối khóc nức nở.

Sau khi bố cô qua đời, Giản Tiệp bị thương ở chân trong một vụ tai nạn giao thông. Để em gái có điều kiện chữa trị tốt hơn, mẹ cô đã lấy một Hoa kiều quốc tịch Canada, hơn bà hai mươi tuổi. Không ngờ, đến chỗ dựa là cha dượng cũng chẳng còn, mẹ và Giản Tiệp sẽ sống thế nào đây?

Bây giờ, đến tiền mua vé máy bay sang Canada thăm họ, cô cũng chẳng có. Một gia đình vốn hạnh phúc bỗng trở nên tan nát, nếu đây là ý trời thì cô sẽ cam tâm gánh chịu, nhưng mẹ cô từng nói, đây không phải ý trời mà là có người gây ra. Bố bị rơi xuống lầu, mẹ và Giản Tiệp gặp tai nạn giao thông, tất cả đều xuất phát từ mưu đồ của một người nào đó.

Tuy Giản Nhu không biết kẻ đó là ai, tại sao lại làm vậy nhưng cô tin vào nhân quả báo ứng, thế nào cũng có ngày cô sẽ tìm ra kẻ đó, bắt hắn trả món nợ máu, vì vậy cô cần phải mạnh mẽ lên.

Nghĩ đến đây, Giản Nhu liền gọi cho Uy Gia: “Này Gia! Tôi có một việc muốn nhờ anh…”

Vừa mới ngủ say thì bị đánh thức nhưng thái độ của Uy Gia vẫn hết sức hòa nhã: “Tiểu Nhu! Muộn như vậy còn gọi điện, có phải cô gặp phiền phức rồi không? Rốt cuộc là chuyện gì? Nếu có thể làm được, tôi nhất định sẽ giúp.”

“Mẹ tôi bị ốm, em gái cần nộp học phí, tôi có thể xin công ty tạm ứng trước tiền thù lao không?”

Uy Gia ngẫm nghĩ rồi đáp: “Chuyện này tuy hơi phiền phức nhưng cũng không phải không được. Vậy đi, ngày mai tôi sẽ đánh tiếng hỏi Nhạc Tổng. Chỉ cần cậu ấy đồng ý, tất cả sẽ ổn thôi.”

Lại là Nhạc Khải Phi! Nghe nhắc đến cái tên này, Giản Nhu bất giác rùng mình. Muốn đạt được điều gì đó thì phải trả giá, mà thứ Nhạc Khải Phi muốn lại là thứ mà lúc này cô không muốn bỏ ra nhất. Nhưng nghĩ tới tình cảnh của mẹ và em gái ở phương xa, cô chẳng còn cách nào khác. “Vâng, tôi đợi tin anh.”

“À đúng rồi, ngày mai dự án phim mới sẽ xác định diễn viên chính. Sáng mai, cô có thể đến công ty một chuyến không?” Uy Gia hỏi.

“Được, cám ơn anh!” Cả đêm không chợp mắt, cũng chẳng kịp về nhà thay đồ, vậy mà Giản Nhu đến văn phòng của Uy Gia vẫn muộn, anh ta đã đi họp. Cô đợi hơn một tiếng đồng hồ, Uy Gia mới quay về.

Nhìn thấy gương mặt nhợt nhạt và đôi mắt mọng đỏ của Giản Nhu, anh ta chau mày. “Sao lại ra nông nỗi này? Vì chuyện của mẹ và em gái cô à?”

“Vâng.”

“Cô đừng lo, tôi đã nói chuyện với Nhạc Tổng về việc cô muốn ứng trước tiền thù lao. Cậu ấy bảo không thành vấn đề. Cậu ấy cũng đã dặn phòng Tài vụ, ngày mai cô có thể đi lĩnh hai trăm ngàn.”

“Hai trăm ngàn? Nhiều vậy sao?”

“Đúng thế! Với vị trí của cô bây giờ, số tiền này công nhận hơi nhiều. À, công ty vừa mở cuộc họp thảo luận về bộ phim mới. Nữ chính là Lâm Hi Nhi, còn cô đóng vai nữ thứ.”

Giản Nhu không tỏ ra mừng rỡ, Uy Gia tưởng cô không thỏa mãn với vai nữ thứ. Thế là anh ta nhẫn nại giải thích: “Làm người nên biết thỏa mãn. Đây là phim truyền hình phát sóng vào “giờ vàng” nên công ty phải tính đến tỷ suất người xem, nữ chính chắc chắn là ngôi sao hạng nhất. Cô chỉ là gương mặt mới, có thể đóng vai nữ thứ đã tốt lắm rồi.”

Giản Nhu vẫn lặng thinh, tay nắm chặt điện thoại. Uy Gia nói tiếp: “Tôi thấy Nhạc Tổng rất có lòng với cô. Chỉ cần cô để tâm một chút, sau này thiếu gì cơ hội tốt.”

Giản Nhu đắn đo vài giây rồi hỏi thăm dò: “Này Gia! Nếu đắc tội với Nhạc Tổng, sau này tôi sẽ khó có chỗ đứng trong công ty phải không?”

“Đắc tội với Nhạc Tổng ư?” Uy Gia tròn mắt nhìn cô như thể nhìn quái vật từ trên trời rơi xuống. “Tiểu Nhu! Không phải cô thật sự cho rằng Nhạc Khải Phi chỉ là nhà sản xuất đơn thuần đấy chứ? Cậu ấy là thái tử của công ty truyền thông Thế kỷ chứ đâu phải hạng làng nhàng. Hiện tại, ông chủ đang mở rộng sang lĩnh vực bất động sản nên có ý định giao công ty chúng ta cho Nhạc Tổng. Cô hãy cố gắng phục vụ cậu ấy cho tốt. Một khi đắc tội với Nhạc Tổng, đừng nói là chỗ đứng trong công ty, muốn tồn tại trong làng giải trí cũng khó ấy chứ!”

Thực tế, dù Uy Gia không nói, Giản Nhu cũng đoán được hậu quả. Cô hỏi câu này là hy vọng mình có thể hạ quyết tâm sau khi nghe lời nhắc nhở của người quản lý. Tuy nhiên lúc cúi đầu đọc tin nhắn, cô vẫn hết sức dao động. Cô không bận tâm chuyện bán thân cũng như tương lai của mình. Điều duy nhất cô để bụng là liệu mình có gây tổn thương cho người con trai yêu cô sâu sắc hay không.

***

Có những chuyện càng sợ hãi thì càng phải đối mặt. Ba ngày sau, Giản Nhu nhận được tin nhắn của Trịnh Vĩ: “Anh được ra ngoài rồi. Em có nhớ anh không?”

Giản Nhu không trả lời bởi lúc nhận được tin nhắn này, cô đang uống cà phê với Nhạc Khải Phi. Cô thật sự nhớ mùi vị của trà đen. Dù đó chỉ là loại gói nhúng nhưng ban đầu có vị đắng, sau đó là vị ngọt dìu dịu, chứ không phải vị “phân mèo” buồn nôn như cà phê.

Uống xong, Nhạc Khải Phi lái xe đưa cô về nhà. Ô tô đỗ dưới tòa chung cư. Anh ta xuống xe tiễn cô một đoạn, nhìn cô bằng ánh mắt mong chờ. “Bây giờ vẫn còn sớm, tôi lên nhà em ngồi chơi một lúc có được không?”

Giản Nhu cúi gằm mặt, chục giây sau mới ngẩng đầu, nói với anh ta: “Xin lỗi, nhà tôi không có cà phê.”

Nhạc Khải Phi nghẹn họng, mãi không thốt ra lời. Cuối cùng anh ta mỉm cười. “Vậy hôm nào em có thời gian? Tôi muốn đưa em đi Hồng Kông mua một ít cà phê loại ngon, nhân tiện mua cho em ít quần áo và đồ trang sức, dùng trong quá trình tuyên truyền phim mới.”

Giản Nhu không tìm được lý do từ chối, đành trả lời: “Ngày mai tôi sẽ làm giấy thông hành đi Hồng Kông và Ma Cao.”

“Được! Vậy tôi sẽ bảo người đặt vé máy bay vào ngày kia.”

Cô khẽ gật đầu. “Vâng.”

Nhạc Khải Phi hài lòng, lên xe ra về. Giản Nhu dõi theo cho đến khi chiếc xe khuất dạng mới mệt mỏi quay người. Giây kế tiếp, cô nhìn thấy hình bóng quen thuộc đứng ở một góc. Anh đang nhìn cô đăm đăm, gương mặt không có bất cứ biểu cảm nào.

Bây giờ là lúc nhá nhem, đèn đường chưa bật. Bầu trời màu xám nặng nề phủ xuống, u ám như trước cơn dông bão. Trịnh Vĩ chầm chậm tiến về phía Giản Nhu. Cô cảm thấy máu trong người như ngừng chảy, chân tay tê dại. Cô có cảm giác như bị một tấm lưới vô hình bủa vây. Cô càng muốn bỏ trốn, tấm lưới càng siết chặt, khiến cô không thở nổi.

Trịnh Vĩ dừng lại trước mặt Giản Nhu, vẫn không nói một lời. Cảnh vật xung quanh dần trở nên mơ hồ, chỉ có gương mặt anh là rõ nét. Đến nước này, Giản Nhu cũng chỉ có thể đối mặt. Nếu Trịnh Vĩ hỏi, tại sao lại ở bên Nhạc Khải Phi, cô sẽ trả lời thẳng: Bởi vì anh ta có thể cho em thứ em muốn. Có lẽ trong mắt anh, làng giải trí rất hào nhoáng, chói lọi nhưng thật ra đằng sau tồn tại nhiều cuộc giao dịch bẩn thỉu. Em thừa nhận, em không yêu Nhạc Khải Phi nhưng em bằng lòng đi theo anh ta, bởi vì anh ta là ông chủ của em, có thể cho em vai diễn, có thể lăng xê em, có thể khiến em không cần phải ngã mấy lượt cầu thang còn không được lộ mặt. Đây chính là quy tắc trò chơi của cái ngành này. Đây chính là con đường em buộc phải lựa chọn nếu muốn thành danh. Em biết chắc chắn anh sẽ coi thường em… Nhưng nếu có sự lựa chọn khác, ai muốn bán thân chứ? Loại diễn viên hạng ba như em, muốn giành được vai diên thì buộc phải hy sinh.

Những lời thẳng thắn của cô có lẽ sẽ khiến anh bị tổn thương, nhưng một lần là đủ, đủ để anh có thể quên cô mãi mãi.

Giản Nhu ngẩng đầu, chờ đợi sự chất vấn của anh. Nhưng Trịnh Vĩ lại hỏi một câu ngoài dự liệu của cô: “Tại sao em không cho anh ta lên nhà ngồi chơi?”

Như bị đâm một nhát vào họng, cô á khẩu nhìn anh. Trịnh Vĩ tiếp tục: “Em không cam tâm đúng không? Không cam tâm bán mình để tiến thân phải không?”

Anh nói đúng, cô thật sự không cam lòng, nhưng chẳng phải vì chuyện bán thân. Lên giường với đàn ông thôi mà, khó khăn đến mức nào chứ? Cứ nằm thẳng ra đấy rồi nhắm mắt, nghiến răng chịu đựng, tất cả sẽ nhanh chóng trôi qua. Đièu cô không cam tâm là bỏ qua tình yêu mà cô chờ đợi đã lâu. Nỗi đau này không chỉ nhắm mắt là có thể qua đi, nó sẽ cắm rễ trong trái tim cô, sẽ trở thành nỗi nhớ nhung và hối hận, giày vò cô trong những đêm dài lạnh lẽo.

Không đợi Giản Nhu trả lời, Trịnh Vĩ lại nói: “Vừa rồi nhìn thấy hai người xuống xe, anh nghĩ, nếu em muốn đến với anh ta, anh sẽ không chất vấn, cũng không trách em. Mỗi người đều có sự lựa chọn của mình, chẳng thể đánh giá là đúng hay sai. Nhưng anh thật sự không hiểu, tại sao em lại từ chối anh ta?”

Không tức giận cũng chẳng oán trách, giọng nói của anh vô cùng bình tĩnh nhưng lại như từng giọt nước giá lạnh nhỏ xuống trái tim cô. Giản Nhu cúi đầu, không dám đối diện với anh. “Em xin lỗi! Bất kể thế nào… anh và em cũng không thích hợp…” Sự cự tuyệt của cô đã rất rõ ràng, cô tin anh sẽ hiểu.

“Được thôi!” Trịnh Vĩ vuốt nhẹ má Giản Nhu tựa như muốn an ủi hay một hành động từ biệt. “Nếu đây là sự lựa chọn của em thì anh không còn gì để nói.”

Giản Nhu kinh ngạc ngẩng đầu, không tin anh chấp nhận buông tay mà chẳng một lời oán trách. Trịnh Vĩ lập tức quay người rời đi. Cuối cùng cũng không thể khống chế bản thân, cô liền gọi tên anh: “Trịnh Vĩ!”

Anh dừng bước, quay đầu, mỉm cười với cô. “Anh phải về trường đây. Chính trị viên yêu cầu anh về điểm danh trước mười hai giờ đêm, không thì sẽ kỷ luật anh.”

Giản Nhu nhận ra vẻ cương quyết trong đôi mắt anh như muốn nói, lần này rời đi, anh tuyệt đối sẽ không quay đầu, quá khứ tươi đẹp của hai người thật sự trở thành ký ức, sau này gặp lại cũng chỉ có thể lướt qua nhau như hai người xa lạ mà thôi.

Trái tim như bị cắt ra thành từng mảnh, Giản Nhu đau đến mức hít thở khó khăn. Không biết sức mạnh ở đâu khiến cô đột nhiên chọc thủng tấm lưới vô hình đang bao trùm toàn thân, phá bỏ sợi dây trói buộc lý trí. Cô chạy đến trước mặt chàng trai, hạ giọng: “Bởi vì anh!”

Trịnh Vĩ ngẩn người. “Gì cơ?”

“Bởi vì anh nên em mới không cho anh ta lên nhà. Bởi vì vừa rồi trong đầu em toàn là hình bóng của anh và ý nghĩ hôm nay là Chủ nhật, anh đã hết bị phạt, liệu anh có thể xin nghỉ, có quay về hay không. Biết rõ không nên nhưng em chẳng thể khống chế bản thân. Em rất nhớ anh, muốn gặp anh ngay bây giờ… Nhưng em cũng sợ gặp anh, sợ anh nhìn thấy em đi cùng người đàn ông khác.”

Trịnh Vĩ cúi xuống nhìn cô. Giản Nhu tiếp tục thốt ra những lời tự đáy lòng: “Anh nói đúng, em rất không cam tâm, nhưng không phải chuyện bán thân mà là không cam tâm từ bỏ anh. Anh có biết không? Bốn năm trước, sau khi bị ốm một trận, vừa xuất viện là em đến trường tìm anh, nhưng chẳng thấy anh đâu cả. Quãng thời gian đó, cứ tan học là em ở ngoài cổng trường đợi anh, bất kể trời mưa hay nắng, ngày nào em cũng đợi… Em tưởng anh sẽ đi tìm em.”

Nước mắt cuối cùng cũng chảy dài xuống gò má, Giản Nhu giơ tay lau mà không hết. Thế là cô bật khóc. “Anh biệt tăm biệt tích bốn năm trời, tại sao bây giờ lại xuất hiện? Tại sao chứ? Nếu anh không xuất hiện, chắc chắn em sẽ làm được… Nhất định em sẽ được đóng vai chính, trở thành một ngôi sao… Em có thể giúp mẹ sống tốt hơn, có thể cho em gái một tương lai tươi sáng… Nhưng bây giờ…”

“Em không làm được, đúng không?”

“Đúng! Em không nỡ từ bỏ anh… Anh nói đi, em phải làm thế nào đây?” Cô túm cánh tay anh, ra sức lắc lắc. “Anh hãy nói cho em biết, em nên làm gì bây giờ? Em thật sự muốn nổi tiếng, muốn leo cao. Em không muốn suốt ngày làm thế thân cho người khác, không muốn chỉ làm phông nền… Hiện tại, cơ hội đã bày ra ngay trước mặt em, nhưng em lại không muốn nắm bắt…”

Giây tiếp theo, Trịnh Vĩ liền ôm cô vào lòng. “Anh cũng có thể cho em những thứ em muốn. Tuy bây giờ anh vẫn chưa thể khiến em thành danh sau một đêm nhưng sau này anh nhất định sẽ cho em tất cả.”

Được anh ôm trong vòng tay, ngửi thấy mùi hương vừa quen thuộc vừa xa lạ tỏa ra từ người anh, cảm nhận nhịp tim trầm ổn trong lồng ngực nóng bỏng của anh, cô mới nhận ra thứ mình muốn nhất chính là lồng ngực như thế này, có thể khiến cô tựa vào trong những lúc cô đơn, có thể giúp cô tránh cơn dông bão. Điều này chỉ người đàn ông trước mặt mới có thể cho cô.

Một ngày nào đó, chắc cô sẽ hối hận khi từ bỏ cơ hội tiến thân, nhưng nếu từ bỏ người đàn ông trước mặt, cô sẽ hối hận cả đời. Bất kể tương lai ra sao, thời khắc này, cô chỉ muốn nghe theo tiếng gọi của con tim.

Giản Nhu kiên định lắc đầu. “Bây giờ em chẳng muốn gì cả. Anh ôm em như vậy là đủ rồi.”

Bầu trời tối đen từ bao giờ, đèn đường đã bật. Trên mặt đất xuất hiện bóng hai người ôm nhau hồi lâu. Trịnh Vĩ ôm chặt Giản Nhu, để cô khóc một trận thoải mái trong lòng mình, để mặc nước mắt làm ướt áo anh. Cho tới khi cổ họng cô khô rát, đầu óc choáng váng, anh mới hỏi: “Em có muốn ăn kem không?”

Giản Nhu ngước gương mặt son phấn nhòe nhoẹt lên. “Em muốn ăn kem sô cô la.”

Anh phì cười, dùng tay áo lau mặt cho cô. Giản Nhu muốn nhắc nhở anh, vết son và mascara rất khó giặt, nhưng ánh mắt vô cùng dịu dàng của anh khiến cô hoàn toàn chìm đắm, không thể suy nghĩ bất cứ điều gì khác. Giản Nhu không ngờ, nhiều năm sau, cô tình cờ tìm thấy cái áo sơ mi dính vết bẩn đó được treo ở góc sâu trong tủ quần áo.

Buổi tối hôm ấy, Trịnh Vĩ đưa Giản Nhu tới khu vui chơi giải trí. Tàu lượn cao tốc vẫn như xưa, người vẫn là người của năm đó, chỉ không còn vẻ non nớt của thời niên thiếu mà là vẻ trưởng thành và ngông cuồng.

Cô và anh cùng ăn kem và tán gẫu, tuy nhiên nội dung cuộc trò chuyện đã phong phú hơn nhiều.

Trịnh Vĩ hỏi: “Kem sô cô la ngon không em?”

“Rất ngon!”

“Thật không?”

Cô giơ que kem trước mặt anh. “Anh có muốn thử không?”

“Được.” Anh ghé đầu nhưng miệng không dừng ở que kem mà phủ xuống đôi môi của Giản Nhu. Lúc đầu lưỡi của anh tiến vào, vị thơm mát của kem sữa chạm vào vị giác của cô, hòa tan trong đó.

Trước nụ hôn càng lúc càng cuồng nhiệt của anh, Giản Nhu cũng thử đáp lại, mút môi anh một cái, đổi lại là sự tấn công càng mạnh mẽ. Người cô bị anh ghì chặt đến mức không còn đường lùi, chỉ có thể dùng một tay ôm vai anh.

Que kem tan chảy, chất lỏng lạnh lẽo rơi từng giọt xuống đầu ngón tay, cuối cùng khiến hai người bừng tỉnh từ nụ hôn nóng bỏng. Trịnh Vĩ buông người Giản Nhu, vẻ mặt vẫn chưa đã. “Vị sô cô la không tồi, chỉ là hơi nặng một chút.”

Giản Nhu đỏ mặt, ngượng ngùng cúi xuống ăn kem. So với vị sữa, vị sô cô la đúng là nặng hơn thật.

Chính trị viên gọi điện cho Trịnh Vĩ, nhắc anh đừng quên về điểm danh, không thì sẽ chẳng có lần sau. Đã tám giờ tối, do không kịp ngồi tàu hỏa nên Trịnh Vĩ đành tới sân bay.

Sắp đến giờ lên máy bay, Trịnh Vĩ vừa định đứng dậy, Giản Nhu liền kéo tay anh.

“Có chuyện gì sao?” Anh hỏi.

“À… Có…” Giản Nhu ngập ngừng. “Những lời của Trác Siêu Việt có phải là thật không? Anh vì em mà độc chiếm ti vi cả một tháng thật đấy à?”

“Ừ.”

“Tại sao anh lại không cho người khác xem cùng?” Cô nghĩ mãi cũng không hiểu.

“Anh không thích bọn họ bàn luận về em.” Trịnh Vĩ liếc nhìn bộ ngực và đùi cô. “Sau này đóng phim, em đừng mặc váy ngắn và áo hở ngực. Nếu không, diễn xuất của em tinh tế đến mấy cũng vô dụng, khán giả sẽ chẳng để ý… Ít nhất thì khán giả nam sẽ không chú ý đến diễn xuất của em.”

“Vâng!” Nếu còn có cơ hội đóng phim, cô sẽ ghi nhớ điều này.

Trước khi rời đi, Trịnh Vĩ lại đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi cô. “Lần này anh “đóng dấu” rồi. Em đã thật sự là người của anh, không được nuốt lời đâu đấy!”

Giản Nhu cắn môi. “Anh phải chịu trách nhiệm… cả đời đấy nhé!”

“Lâu như vậy sao?” Trịnh Vĩ chau mày ra chiều ngẫm nghĩ. “Vậy thì phải “đóng dấu” rõ hơn một chút mới được.” Nói xong, anh lập tức cúi xuống ngấu nghiến môi cô.

Máy bay biến mất trên bầu trời đêm, Giản Nhu một mình đứng ở phòng chờ rộng lớn, miệng nở nụ cười hạnh phúc. Cô không bận tâm ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì, tương lai sẽ phải trả một cái giá như thế nào. Đây là sự lựa chọn của cô, bất kể đúng hay sai, cô cũng không hối hận.

Ngày hôm sau, sáng sớm Giản Nhu đã tới công ty, định tìm Nhạc Khải Phi nói chuyện. Cô không trông mong anh ta khoan dung, độ lượng với mình bởi vì ban đầu chính cô cố ý tiếp cận anh ta trước, sau khi khơi gợi hứng thú của đối phương lại “đá” anh ta, dù sao đây cũng là hành vi tương đối quá đáng. Tuy nhiên Giản Nhu vẫn ôm hy vọng, mong Nhạc Khải Phi tha cho mình một con đường sống chứ đừng ép đến đường cùng.

Đi qua hành lang, Giản Nhu dừng lại trước cửa văn phòng của Nhạc Khải Phi. Tuy là “thái tử” nhưng văn phòng của anh ta hết sức bình thường, không có gì khác biệt so với các lãnh đạo cấp cao trong công ty. Người trợ lý ngồi ở gian ngoài cũng hòa nhã, thân thiện, vừa nhìn thấy cô liền gọi máy nội bộ cho Nhạc Khải Phi, hỏi anh ta liệu có thể tiếp cô hay không, sau đó lịch sự mời cô vào phòng.

Căn phòng nhỏ tràn ngập mùi cà phê thơm nồng, Nhạc Khải Phi đứng chờ sẵn ở cửa như thể đặc biệt ra đón cô. “Em đến sớm thế. Muốn tặng tôi niềm vui bất ngờ hay sao?”

Né tránh ánh mắt nóng bỏng của anh ta, Giản Nhu đáp: “Có lẽ… không được coi là niềm vui bất ngờ.”

“Hả?”Trước vẻ mặt lạnh nhạt của Giản Nhu, Nhạc Khải Phi thân mật đặt tay lên vai cô. “Có phải học phí của em gái không đủ? Em cần bao nhiêu cứ nói, tôi sẽ cho em mượn.”

Giản Nhu lùi lại một bước, né tránh bàn tay của đối phương. Trước một người đàn ông quan tâm đến mình như vậy, cô có chút cảm động và áy náy cũng là lẽ thường tình, nhưng cũng chỉ dừng ở mức đó mà thôi.

“Thành thực xin lỗi! Ngày mai tôi không muốn đi Hồng Kông.”

Nụ cười cứng đờ trên môi Nhạc Khải Phi. “Không muốn ư? Tôi không hiểu ý em…”

Bởi vì quan hệ của hai người bây giờ rất khó phân định nên Giản Nhu không tiện từ chối một cách thẳng thừng. Ngẫm đi nghĩ lại, cô quyết định nói thật, ít ra cũng là thể hiện sự tôn trọng anh ta.

“Tôi đã gặp lại mối tình đầu của mình. Tuy chúng tôi xa nhau nhiều năm nhưng tôi vẫn yêu anh ấy, không muốn mất anh ấy. Vì vậy tôi quyết định ở bên anh ấy.”

Nhạc Khải Phi biến sắc mặt. “Em định qua cầu rút ván đấy à?”

“Qua cầu” coi như phải, vì sau khi nhận được ích lợi từ anh ta, cô lại từ chối hy sinh. Còn “rút ván” thì…

“Tôi vẫn chưa ký hợp đồng đóng phim mới của công ty. Ngoài ra, tôi cũng sẽ nghĩ cách trả công ty món nợ hai trăm ngàn. Vì vậy đây không được coi là hành vi “qua cầu”.” Cô mặt dày nở nụ cười tự giễu. “Cùng lắm coi như nhảy cầu mà thôi.”

Không ngờ sắc mặt Nhạc Khải Phi càng tệ. “Ý em là dù phải nhảy cầu, em cũng không thèm “tấm ván” là tôi sao?”

“Tôi không có ý đó. Tôi thừa nhận anh là người đàn ông hấp dẫn, tôi cũng từng bị anh mê hoặc…” Nói lý không đạt hiệu quả, Giản Nhu quyết định đánh vào tình cảm. “Nhưng anh ấy là mối tình đầu của tôi. Nhạc Tổng, tôi không biết anh có mối tình đầu hay không. Nếu có, tôi nghĩ chắc anh sẽ hiểu cảm xúc của tôi. Dù anh ấy còn nhiều khuyết điểm hay chỉ có hai bàn tay trắng nhưng trong lòng tôi, anh ấy vẫn là người hoàn hảo nhất.”

Nhạc Khải Phi ngồi xuống ghế, chậm rãi cầm cốc cà phê, uống một ngụm rồi từ tốn nói: “Nói như vậy là vì anh ta, em cam tâm tình nguyện “nhảy cầu” sao?”

Trước lời nói có ý cảnh cáo của đối phương, Giản Nhu không hề do dự, trả lời dứt khoát: “Vâng.”

Nhạc Khải Phi đặt mạnh cốc cà phê xuống bàn. Cuối cùng anh ta cũng không thể kìm nén lửa giận. “Sẽ có ngày em phải hối hận!”

“Tôi sẽ không bao giờ hối hận.” Giản Nhu tỏ thái độ kiên quyết.

Hành vi chọc giận Nhạc Khải Phi sẽ phải trả cái giá rất đắt. Giản Nhu đã sớm lường trước hậu quả nên khi người quản lý mặt lạnh thông báo, vừa rồi đoàn làm phim họp khẩn cấp, quyết định thay cô bằng một ngôi sao nữ đang lên, mọi hoạt động đã lên kế hoạch cũng bị hủy bỏ, cô không hề tỏ ra kinh ngạc mà chỉ “vâng” một tiếng.

Uy Gia còn tiết lộ, công ty giao cho anh ta hai diễn viên mới, bảo anh ta tích cực lăng xê nên có lẽ anh ta sẽ rất bận rộn trong thời gian tới.

Giản Nhu không hề ngạc nhiên. “Nếu anh bận thì khỏi cần để ý đến tôi. Tôi sắp phải thi nên sẽ về trường ôn tập.”

Thấy vẻ mặt bình thản của cô, Uy Gia “ngửi” ra mùi bất thường. “Không phải cô đã đắc tội với thái tử của chúng ta đấy chứ?”

“Vâng.” Chợt nghĩ tới một vấn đề quan trọng, Giản Nhu hỏi: “Tôi đã ứng trước hai trăm ngàn ở phòng Tài vụ, có phải bọn họ giục tôi trả nợ không?”

“Không phải, nhưng sớm muộn cô cũng phải trả lại công ty.”

Giản Nhu cảm thấy hơi bất ngờ. Cô còn tưởng Nhạc Khải Phi ép chết mình, không ngờ anh ta vẫn chừa cho cô một con đường sống.

Uy Gia ngẫm nghĩ rồi lên tiến khuyên nhủ: “Nhạc Tổng không phải là người nhỏ nhen. Cậu ấy đang tức cô nên mới đối xử với cô như vậy. Hay là tối nay tôi giúp cô thu xếp, hẹn Nhạc Tổng nói chuyện? Chỉ cần cô “xuống nước” là xong ngay… Tôi thấy cậu ấy vẫn rất quan tâm đến cô.”

Giản Nhu lắc đầu. “Dù tôi có nói hết nước hết cái, anh ta cũng sẽ không thay đổi ý định. Chắc chỉ khi nào tôi trắng tay, rơi vào kết cục thảm hại, anh ta mới nguôi giận.”

“Đến thế cơ à? Mà sao cô lại đắc tội với Nhạc Tổng thế?”

Giản Nhu lặng thinh. Thấy cô không muốn nói, Uy Gia cũng chẳng truy vấn, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt đáng tiếc. “Cô cứ về trường chuẩn bị cho việc thi cử đi! Một thời gian nữa, Nhạc Tổng nguôi giận, cô sẽ có cơ hội cũng không biết chừng.”

“Vâng… Tôi chờ điện thoại của anh.” Một tháng sau đó, Giản Nhu quay về trường học, Uy Gia không gọi cho cô cuộc điện thoại nào. Không có hoạt động, cũng chẳng có vai diễn, cuộc sống của cô tựa như thế giới vốn đang huy hoàng đột nhiên vụt tắt, khiến cô chẳng nhìn thấy gì, thậm chí cả chính mình. Giản Nhu biết rõ, làng giải trí là nơi người mới thay người cũ với tốc độ rất nhanh. Cứ tiếp tục như vậy, không bao lâu sau, cô sẽ bị lãng quên, toàn bộ nỗ lực trước đó sẽ trở thành công cốc.

Tuy nhiên cô vẫn tin tưởng tăm tối chỉ là tạm thời. Cô còn rất trẻ, chỉ cần nỗ lực thì vẫn có thể từng bước tiến lên. Hơn nữa, nếu thật sự không có cách nào tồn tại trong làng giải trí, cô có thể đổi nghề, chuyển sang làm việc ở hậu trường. Dù sao vẻ bề ngoài hào nhoáng cũng không phải là thứ cô mong muốn.

Có điều Giản Nhu không biết tiền học phí của Giản Tiệp năm sau sẽ tính sao. Chẳng lẽ lại để mẹ cô đến nhà hàng làm thuê kiếm tiền? Món nợ công ty hai trăm ngàn sẽ trả bằng cách nào? Áp lực lớn đè nặng khiến Giản Nhu ngày càng cảm thấy bế tắc.

Giản Nhu nằm trên giường, trằn trọc mãi vẫn không tài nào chợp mắt. Trên màn hình di động chợt hiển thị hai chữ cô muốn thấy nhất: Trịnh Vĩ.

“Em ngủ rồi à?” Giọng nói cố ý hạ thấp của anh đặc biệt cuốn hút trong đêm tối tĩnh mịch.

Để không đánh thức bạn cùng phòng, cô chui hẳn vào trong chăn mới trả lời: “Em chưa.”

“Em vẫn đang ở trường sao? Gần đây không đóng phim à?”

“Gần đây em phải thi nên không nhận vai diễn mới.” Cô cố gắng thản nhiên trả lời.

Đáng tiếc, anh đã nhạy bén đoán ra sự thật. “Có phải Nhạc Khải Phi “đóng băng” em không?”

Giản Nhu im lặng.

“Em đừng sốt ruột, rồi sẽ có ngày anh nhất định giúp em nổi tiếng.”

Biết anh cố tình dùng lời hứa không thực tế để an ủi mình nhưng Giản Nhu vẫn cảm thấy hết sức dễ chịu. Cô đáp: “Không cần đâu, em muốn dựa vào thực lực của mình.”

“Ừ! Vậy anh sẽ chờ em phát huy thực lực.” Trịnh Vĩ chuyển đề tài: “Vừa rồi anh chợt nhớ ra chúng ta còn một buổi chiếu phim chưa xem, em muốn xem phim gì?”

“Em vẫn chưa xem Titanic, nhưng bây giờ ngoài rạp không chiếu nữa.”

“Không sao! Chỉ cần em muốn xem, anh nhất định…”

Không đợi anh nói hết câu, cô liền buột miệng nói: “Nhà em có đĩa phim, hay anh đến nhà em xem đi!”

“Ngoài rạp chắc không còn phim cũ như vậy, xem ra chỉ có thể đến nhà em thôi.”

“Tuần này anh có được nghỉ không?”

“Chắc là có.”

Giản Nhu không hiểu: “Tuần nào anh cũng có thể xin nghỉ sao?”

“Ừ! Hoàn cảnh của anh tương đối đặc biệt, các anh em đều ủng hộ, nhường hết ngày phép cho anh.”

Giản Nhu phì cười, thầm nhẩm tính: một, hai, ba, còn ba ngày nữa mới đến cuối tuần.

Lúc bấy giờ, tuy cách rất xa, lại hiếm khi gặp mặt nhưng cô luôn cảm thấy hai người thật gần gũi. Mỗi lần nghe giọng nói của anh trong điện thoại, cô lại cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Mỗi lần nghĩ đến chuyện tương lai, cô và anh sẽ ở bên nhau trong suốt quãng đời còn lại, trong lòng cô dâng lên sự chờ mong khó tả.

Khi ấy, cô từng gặp nhiều đôi tình nhân hợp tan tan hợp, nhiều mối tình bắt đầu rầm rộ nhưng lại kết thúc trong im lặng. Tuy nhiên cô luôn tin tưởng cô và anh sẽ không có kết thúc, sẽ yêu nhau trọn đời. Những lúc tán gẫu, cô thường kể cho anh nghe mối tình giữa các nghệ sĩ với những người đàn ông giàu có. Kể xong, cô không quên bổ sung: “Những người đàn ông như vậy không có tình yêu chân thành, dù có thì cũng chẳng bền lâu. Khi nào cảm giác mới mẻ qua đi, họ sẽ nghe theo sự sắp xếp của gia đình, cưới người vợ môn đăng hộ đối.”

Mỗi khi nhắc đến đề tài này, anh đều im lặng lắng nghe. Dù cô yêu cầu phát biểu ý kiến, anh cũng chỉ nói ngắn gọn: “Bất cứ chuyện gì cũng có ngoại lệ.”

Tuy nhiên Giản Nhu gặp nhiều, nghe nhiều như vậy mà chưa thấy ngoại lệ bao giờ.

***

Ngày hôm sau, Giản Nhu có tiết biểu diễn. Bên dưới có mấy người Nhật Bản đứng xem, trong đó có một người đàn ông thấp bé ăn mặc lịch sự chăm chú dõi theo cô từ đầu đến cuối. Ông ta sờ cằm, sau đó nói chuyện với người bên cạnh bằng tiếng Nhật. Người đó nhìn cô, gật đầu lia lịa.

Giản Nhu cũng chẳng bận tâm. Ai ngờ Uy Gia gọi điện, bảo cô tới công ty một chuyến, có một dự án phim muốn mời cô đóng vai nữ chính.

Đến văn phòng của Uy Gia, Giản Nhu mới biết đó là một bộ phim điện ảnh hợp tác giữa Trung và Nhật. Người đàn ông thấp bé xem cô biểu diễn chính là đạo diễn của dự án này. Ông ta vốn đã chọn một nữ diễn viên khác nhưng cô gái đó gặp sự cố bất ngờ nên đoàn làm phim buộc phải thay người. Đúng lúc vị đạo diễn đến Học viện Điện ảnh, tình cờ nhìn thấy Giản Nhu, phát hiện cô rất giống nhân vật nữ chính trong tưởng tượng của ông ta nên quyết định chọn cô.

Tin vui đến quá đột ngột khiến Giản Nhu không tin nổi. Cô lập tức tỏ ra cảnh giác: “Hợp tác với Nhật Bản ư? Phim gì thế? Không phải là…”

Không đợi cô nói hết câu, Uy Gia liền ngắt lời: “Cô yên tâm đi, chắc chắn không phải thể loại cô nghĩ. Bộ phim kể câu chuyện về một cô gái Trung Quốc yêu một người đàn ông là xã hội đen Nhật Bản. Cô gái vì người đàn ông đó mà hy sinh rất nhiều, cuối cùng bỏ cả mạng sống.”

“Không có cảnh nóng đấy chứ? Có phải cởi đồ không?” Giản Nhu nhắc tới điều mà cô lo lắng nhất.

“Chỉ có một cảnh tắm và hai cảnh giường chiếu, nhưng cô yên tâm đi, chắc chắn không quá đáng đâu.”

“Nhưng…” Giản Nhu vẫn có chút do dự.

“Tôi đã giúp cô bàn qua về thù lao. Bọn họ trả tương đối cao. Trừ đi phần của công ty, cô nhận được ít nhất là năm trăm ngàn. Với danh tiếng của cô bây giờ, đóng phim trong nước làm sao có thể nhận được nhiều thế?”

Đây đúng là điều kiện hấp dẫn, Giản Nhu có chút dao động. “Tôi có thể suy nghĩ thêm được không?”

“Được, nhưng đừng lâu quá. Phía Nhật Bản đang nóng lòng chờ khai máy.” Uy Gia còn cho biết, gần đây Nhạc Khải Phi cùng đoàn làm phim đi Ý quay ngoại cảnh. Để giúp cô giành cơ hội này, anh ta định “tiền trảm hậu tấu”. Vì vậy đối với Giản Nhu, cơ hội thật sự không dễ dàng.

Giản Nhu cầm kịch bản về nghiên cứu cả buổi tối. Đúng như Uy Gia nói, đây không phải là một kịch bản vô cùng hấp dẫn và đặc sắc, tuy nhiên bộ phim nhấn mạnh vào tình yêu vượt biên giới với những cảnh tình cảm tinh tế, kết cục bi thương, cũng là một tác phẩm không tồi. Cô quyết định nhận lời, bất kể là cơ hội hay cái bẫy đi chăng nữa.

Hai ngày sau, cô và phía Nhật Bản nhanh chóng đạt được thỏa thuận. Theo yêu cầu của đối phương, tuần sau cô phải sang Nhật thử tạo hình, quay đoạn phim tuyên truyền. Nếu mọi việc thuận lợi sẽ ký hợp đồng quay phim luôn.

Bàn bạc xong xuôi, vừa rời khỏi tòa văn phòng của công ty truyền thông Thế kỷ, Giản Nhu liền nhận được điện thoại của Trịnh Vĩ.

“Báo với anh một tin vui. Tuần sau em sẽ ra nước ngoài quay phim.” Cô khoe ngay với anh. “Anh đã mua vé chưa? Chuyến tàu mấy giờ? Ngày mai em đi đón anh nhé!”

“Anh muốn nói với em một tin buồn. Tuần sau bọn anh phải tập huấn nên kỳ nghỉ cuối tuần này bị hủy bỏ.”

“Hủy bỏ ư?” Như vậy thì cô sẽ không được gặp Trịnh Vĩ trước khi đi Nhật.

“Em thử nói xem, có phải chúng ta không có duyên với bộ phim Titanic hay không?”

Nhớ tới chuyện bốn năm trước hai người bỏ lỡ buổi xem phim, anh đứng đợi suốt một đêm, Giản Nhu liền về nhà lấy máy tính xách tay và đĩa phim mua bao năm mà vẫn chưa xem rồi tới nhà ga.

Do đã có kinh nghiệm nên cô thông đường thuộc lối, năm tiếng sau đã có mặt ở cổng sau trường Đại học G. Đứng bên ngoài bức tường cao, cô nhắn tin cho Trịnh Vĩ: “Anh có bận không?”

Lần này, anh nhắn lại rất nhanh: “Có. Anh đang bận nghĩ đến bộ phim điện ảnh mà anh mong chờ bấy lâu. Còn em thì sao?”

“Em đang nghĩ tội tự tiện xông vào cấm địa quân sự có nghiêm trọng không, liệu có bị xử tù không?”

“Không đâu. Đột nhập vào khu cấm địa quân sự, cùng lắm bị tạm giam từ mười đến mười lăm ngày. Tuy nhiên nếu ảnh hưởng đến sự an toàn của thiết bị quân sự và nhân viên trực ban, cũng không loại trừ khả năng bị bắn chết.”

“Em đang nghĩ nếu em lén trèo tường vào trường quân đội, liệu có bị đưa ra tòa án quân sự không? Họ sẽ xử em tội gì?”

“Chỉ e là bị xử nặng đấy.”

“Nghiêm trọng vậy sao? Em phải thận trọng suy nghĩ xem có nên trèo hay không. Ngộ nhỡ bị bắn chết thì anh không còn vợ nữa.”

“Em định trèo gì cơ?”

“Em đang ở bên ngoài bức tường cổng sau của trường anh. Em mang theo cả máy tính xách tay, định tìm một chỗ không người trong trường anh để cùng anh xem phim. Anh bảo em có nên trèo hay không?”

Tin nhắn vừa gửi đi. Vài giây sau, trên màn hình tin nhắn liền hiện lên ba chữ: “Em đợi anh.”

Mười lăm phút sau, Giản Nhu nhìn thấy Trịnh Vĩ nhảy từ trên bức tường xuống. Còn chưa kịp lên tiếng, cô đã bị anh ôm vào lòng. Giản Nhu ngẩng đầu, nhoẻn miệng cười. “Xâm nhập vào cấp địa quân sự và tự ý rời khỏi cấm địa quân sự mà chưa được cấp trên cho phép, tội nào nặng hơn?”

Anh thản nhiên đáp: “Tội trước tạm giam từ mười đến mười lăm ngày, tội sau có thể bị xử tù ba năm trở xuống.”

Giản Nhu kiễng chân hôn lên môi người đàn ông trước mặt. Thời khắc này, cô thật sự cảm thấy có thể yêu một người đàn ông như anh, phải hy sinh đến mức nào cũng xứng đáng.

***

Titanic vốn là một tác phẩm điện ảnh khó quên. Việc hai người ở trong một khách sạn tồi tàn tính theo giờ, xem trên màn hình máy tính 14 inch càng là một kỷ niệm đáng nhớ. Giống như nhân vật nữ chính Rose vài chục năm sau vẫn nhớ rõ mùi sơn mới trên con tàu Titanic, Giản Nhu cũng nhớ như in hơi thở của anh phả vào sau vành tai, qua sợi dây thần kinh nhạy cảm của cô, khiến toàn thân cô nhồn nhột, tê tê khó tả.

Đặc biệt là khi xem đến cảnh kích tình của đôi nam nữ chính, toàn thân Giản Nhu nóng ran. Hơi thở bên tai cô dường như gấp gáp hơn, càng lúc càng gần. Cuối cùng đôi môi mềm mại và nóng bỏng của anh cũng chạm vào vành tai cô. Một ngọn lửa được đốt cháy, nhanh chóng lan tỏa khắp người cô trong giây lát. Giản Nhu vô thức né tránh, nhưng tự đáy lòng lại dội lên cảm giác vừa khao khát vừa thỏa mãn. So với thân thể, trái tim cô càng khao khát có anh hơn bất cứ lúc nào.

“Em thử đoán xem anh đang nghĩ gì?” Trịnh Vĩ thì thầm bên tai cô.

Còn phải đoán hay sao? Tuy chưa từng yêu đương nhưng ít ra Giản Nhu cũng đã đóng phim thần tượng. Ở vào hoàn cảnh thiên thời, địa lợi, nhân hòa thế này, chẳng cần đoán cũng biết đàn ông sẽ nghĩ tới điều gì.

“Anh đang nghĩ… nếu anh nói tối nay không muốn quay về trường… em sẽ dùng lý do gì để từ chối anh?”

Không còn tâm trạng để xem phim, Giản Nhu liền đứng lên, định đi vào nhà tắm. Trịnh Vĩ vội kéo cô lại. “Em đi đâu thế? Em giận rồi à?”

Cô cúi đầu, cất giọng lí nhí: “Ngồi tàu hỏa cả buổi chiều, người em toàn mùi mồ hôi. Em muốn đi tắm…”

Người đàn ông dù ngốc nghếch đến mấy cũng nhận ra ý tứ trong đó, huống hồ là Trịnh Vĩ. Anh liền ôm eo Giản Nhu, kéo cô ngồi xuống đùi mình. “Nếu em không ngại, chúng ta có thể cùng tắm.”

“Hình như nhà tắm rất nhỏ.”

“Không sao cả, tắm được hết.” Trịnh Vĩ đáp.

Nhà tắm chật hẹp bật đèn sáng trưng, không chỗ nào có thể che giấu. Nước từ vòi chảy xuống bồn, sủi bọt trắng xóa. Giản Nhu cắn môi, chờ Trịnh Vĩ tháo từng chiếc cúc rồi cởi áo của cô. Khi lớp vải mỏng rơi xuống, anh liền đặt môi lên bờ vai nõn nà. Nụ hôn vô cùng dịu dàng, tựa như thưởng thức mật ngọt trên những cánh hoa.

Khi trên người không còn mảnh vải che thân, trước ánh mắt sâu thẳm không thấy đáy của anh, Giản Nhu hơi run rẩy. Cô không biết phản ứng thế nào, chỉ có thể cúi thấp đầu.

Bọt nước trong bồn càng lúc càng hỗn loạn, nụ hôn của anh cũng càng lúc càng mê loạn. Cho đến khi đôi môi dừng lại nơi bầu ngực đẹp đẽ của người con gái, sự kiềm chế của anh đã hoàn toàn sụp đổ trước sự thôi thúc của bản năng. Anh đẩy cô vào bờ tường, ra sức chiếm hữu, chỉ hận không thể hòa tan làm một.

Nước trong bồn tràn ra ngoài, chảy xuống thành bằng sứ trắng muốt, tựa như thân thể của chàng trai trẻ không chứa nổi dục vọng hừng hực, cần phải trút ra ngoài. Anh cất giọng khàn khàn: “Bây giờ được không em?”

Giản Nhu nhắm mắt, lặng lẽ gật đầu. Anh hít một hơi sâu, vừa ngậm đôi môi Giản Nhu vừa nhấn thắt lưng, chọc thủng tấm màng yếu ớt…

Nỗi đau như bị xé rách và niềm hạnh phúc to lớn bao trùm toàn thân. Cô biết trong cuộc đời này, cô sẽ mãi mãi thuộc về người đàn ông trước mặt.