Sự Dịu Dàng Chết Tiệt (Sự Dịu Dàng Đáng Ghét)

Chương 1: Chơi game



Hôm nay cô lại đến, vẫn ngồi vào vị trí cố định đó, vẫn là vẻ mặt quen thuộc đó. Cô đổi năm mươi tệ tiền xu chơi game, xem chừng hôm nay quyết định sẽ “ngâm” cả tối.

Cuối tuần, âm thanh huyên náo bên trong khu vui chơi không mảy may ảnh hưởng đến cô. Cô ngồi đó, tay trái chống cằm, mắt dán vào máy chơi game trước mặt, tay phải đặt ngay trên khe đút đồng xu, chhột dạ thời điểm thích hợp sẽ nhét vào. Rồi, chính vào lúc tín hiệu của máy chơi game báo quay trở lại đường bỏ xu, một tiếng “kịch” vang lên và đồng xu trôi theo đường dẫn vào khoang; thêm một giây, hai giây, ba giây, máy lại quét qua. Các đồng xu mới được đẩy ra, nằm dồn đống phía dưới, đằng sau xu vẫn tiếp tục rơi xuống khiến đống xu đầy ụ đằng trước lung lay chực đổ.

“Vẫn còn thiếu một xu”, khóe miệng cô khẽ nhếch lên, như thể biết chắc nó sẽ vậy.

Lại thêm một xu, cô nhắm chính xác đẩy vào, rồi rất nhiều đồng xu từ hàng trước rào rào rơi xuống. Miệng cười ngoác, mắt cong cong, cô cúi người nhặt chúng. Thấy một tay không cầm hết, cô vội cho những đồng xu thừa vào túi.

Cô rất thú vị, mỗi lần các đồng xu rơi ra, cô thường cố ý chọn những đồng vàng cho vào túi. Không phải cô chọn chơi những đồng xu màu trắng trước, mà chỉ cần có đồng xu nào rơi ra từ máy thì nhất định cô sẽ nhặt lấy cho vào để chơi ngay. Chỉ khi những đồng xu “nhặt được” dùng hết, cô mới dùng những đồng xu đã đổi ban đầu. Không hiểu sao cô lại làm như thế.

Lại nữa rồi, mỗi khi hào hứng hay lúc nhét tiếp xu vào máy, cô thường mím mím miệng, cắn nhẹ vào môi dưới, sau đó tay lại chống cằm bắt đầu cuộc chơi.

Cô rất mê trò chơi này, hầu như mỗi lần đến đây, cô đều ngồi trước cái máy đấy cả buổi. Đặc biệt là từ ngày tới đây, cô chỉ ngồi mỗi cái máy đó, cũng như chưa từng đổi sang chơi trò khác. Nếu lúc cô đến, cái máy đó bị người khác chiếm mất thì cô sẽ nắm mớ đồng xu trong tay, xoay ba lô ôm trước ngực, đứng sau xem người đó chơi. Đợi một mạch đến khi họ đứng dậy, cô mới mỉm cười, yên lặng ngồi vào vị trí như thuộc về mình đó, rồi bắt đầu buổi tối của riêng cô.

Vũ Minh không biết mình bắt đầu chú ý đến cô từ bao giờ, có thể là từ khi cô đi cùng bạn trai, hoặc cũng có thể chính là cái ngày mà hắn đã không kiềm chế được cảm xúc đó.

Vũ Minh chỉ biết rằng nếu buổi tối nào cô không đến thì chẳng hiểu sao hắn không thể tỏ ra vui vẻ hòa nhã với khách được. Ngay cả những lúc đông khách, người nhốn nháo như đàn ong vỡ tổ chen chúc trước quầy, nhao nhao muốn đổi “năm mươi”, “một trăm” xu chơi game, hắn chỉ kéo tiền về, dùng tay sờ sờ rồi bỏ vào tủ, sau đó lần lượt ném những túi đựng đồng xu với mức giá tương đương lên mặt quầy cho khách. Thậm chí, chẳng thèm ngước mắt lên.

Nếu người nào thiếu tinh ý mà không nhận ra vẻ mất kiên nhẫn của hắn, vẫn muốn đổi xu và bắt chuyện thì hắn lập tức lảng sang phía khác, coi người ta như không khí. Đồng nghiệp nhìn thấy, đành phải ngượng ngùng đổi chỗ cho hắn để giải đáp yêu cầu của khách.

Hết cách, từ trước đến nay hiếm có cô gái nào lần đầu tiên gặp Vũ Minh mà lại không ngẩn người ra nhìn hắn chằm chằm cả chục giây. Còn hắn thì đã quá quen rồi.

Vũ Minh rất đẹp – một vẻ đẹp có chút nữ tính. Gương mặt trắng trẻo, cằm nhọn, lông mày không quá đậm nhưng rất có nét, hơi cong xuống ở đuôi. Đôi mắt long lanh cân đối, nhưng thứ khiến người ta ghen tị nhất, là hàng mi râm và cong vút, thậm chí cả phần lông mi ở mí mắt dưới cũng rất dày, cảm giác giống như hắn đang kẻ mắt. Sống mũi thẳng, đôi môi mỏng hồng tươi thường khiến mọi người hiểu lầm là hắn có bôi một loại son nào đó.

Nhưng cũng thật khó để người khác không nghĩ như thế. Nào có ai lại sở hữu một gương mặt mộc đẹp như thế được, làn da sáng bóng đến nỗi lỗ chân lông cũng không nhìn thấy, ngay cả nữ giới cũng hiếm người dưỡng da được như vậy.

Hơn nữa, Vũ Minh còn để một kiểu tóc rất trung tính, một vài sợi tóc lưa thưa xõa xuống trán trong khi tóc hai bên tai cũng khá dài, đuôi tóc ốp vào cổ rất tự nhiên. Lúc gió từ chiếc máy lạnh thổi qua, đuôi tóc của hắn bay nhè nhẹ. Tóc hắn mềm mượt như mái tóc của phái nữ; nếu được vuốt mái tóc đen mượt ấy, chắc hẳn sẽ có cảm giác êm ái như chạm vào chiếc áo ngủ dệt bằng tơ, làm cho người ta không thể không suy nghĩ vẩn vơ.

Giống như vẻ đẹp của hắn, sự lạnh lùng của Vũ Minh cũng khiến người khác cảm thấy rất thần bí, tựa như luôn muốn đẩy mọi người ra xa mình. Tuy nhiên đồng nghiệp thì biết rõ rằng hắn không thuộc tuýp người dễ thể hiện cảm xúc, cảm giác hắn hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với khung cảnh huyên náo của khu chơi game này. Lạ là từ ngày vào làm đến nay Vũ Minh chưa từng nói chán ghét nơi này, bởi lẽ hắn cũng không biết nói đề tài vô vị đấy với ai. Hắn chỉ quan tâm đến ngày lĩnh lương mỗi tháng, và đến lúc được nghỉ ngơi thì hắn gần như mất hút. Chính vì vậy, chẳng ai hiểu rõ về hắn, chỉ biết rằng hiện hắn không phải lên lớp nữa. Dường như đang ở giai đoạn đi thực tập, hắn có thể tự do sắp xếp thời gian của mình.

Gần đây Vũ Minh có chút khác thường. Trước đây, mặc dù lạnh lùng với mọi người nhưng chí ít hắn cũng không tỏ ra khó chịu trước những cô gái cố bắt chuyện với mình. Đối với vấn đề nằm trong phạm vi công việc, hắn luôn cố gắng trả lời ngắn gọn nhất, riêng về chuyện riêng tư, hắn thẳng thừng từ chối để người khác thấy nản lòng mà không hỏi nữa. Nhưng dạo gần đây, ngay cả những vấn đề về công việc, hắn cũng lười chẳng muốn trả lời. Đồng nghiệp cũng không biết có chuyện gì xảy ra nên chỉ còn biết giúp hắn dẹp yên mấy cô gái hiếu kỳ kia.

Lúc này, Vũ Minh vẫn tiếp tục đổi những đồng xu chơi game cho khách hàng. Tình cờ lúc ngước lên, lại nhìn đúng về phía cô. Cô đang cười, nhất định là cô lại vừa thắng rồi. Nhìn thấy mắt cô cong cong khi cười, mắt hắn cũng phảng phất chút niềm vui. Tối nay chắc chắn cô sẽ còn ngồi lâu.

Cô rất hay, trong khi những người khác đến chơi sẽ đổi từ năm mươi,trăm tệ trở lên, lúc bỏ xu vào máy cũng nhét rất nhanh, thường một lần cho hai đồng vào cả hai cửa máy, như vậy xu rơi trở lại cũng nhanh hơn. Nhưng cô thì không, cô thích chơi từ từ, thường chỉ đổi hai mươi tệ, sau đó rất kiên nhẫn nhét từng xu một vào, mỗi lần dùng hết số đồng xu có trong tay thì đứng dậy ra về chứ không đổi tiếp để chơi. Cho nên thời gian cô đến ngắn hay dài tùy thuộc vào việc ban đầu cô đổi bao nhiêu tiền.

Tối nay cô đổi năm mươi tệ nên có thể sẽ ngồi tới mười hai giờ.

“There are you hear me one night say

And I am waiting, and you say my coming”

Nghe thấy đoạn nhạc quen thuộc, Vũ Minh không nhịn được ngẩng lên nhìn về phía cô. Quả nhiên là điện thoại của cô. Cô dừng tay, lôi điện thoại từ trong túi xách ra, liếc nhìn vào màn hình rồi mỉm cười. Nhất định là anh ta.

Nhấn nút nghe, cô dịu dàng lên tiếng. Dù xung quanh đầy những tạp âm hỗn loạn nhưng hắn vẫn cố gắng dỏng tai nghe, lúc được lúc không đứt đoạn, nghe được cô nói:

“Hả, cuối tháng vẫn không về được ư?”

“Vậy khi nào đây?”

“Cái quạt ở nhà hư rồi, anh không ở đây, em biết tìm ai sửa bây giờ?”

“Ừm… dùng điều hòa không thoải mái lắm, mà lại tốn điện nữa.”

“Thôi vậy, anh muốn khi nào về thì về nha. Mặc kệ anh.”

“Được rồi, chú ý ăn uống đấy, thời tiết nóng, đừng ăn mì lạnh, sẽ bị đau bụng. Anh mà bị viêm ruột lại, mama không thèm quan tâm nữa!”

Giọng nói của cô rất hay, không phải tiếng vùng này mà là tiếng phổ thông, mang âm điệu của người phương nam, mềm mại rất giống giọng Đài Loan. Cuối câu cô hay dùng những từ ngữ khí khiến người nghe có cảm giác cô còn rất nhỏ. Vũ Minh tự hỏi không biết liệu có gì đặc biệt không nếu được nghe chính miệng cô phát âm tên mình, suy nghĩ này cứ lởn vởn mãi trong đầu hắn.

Cô nhẹ nhàng tắt máy rồi dùng cằm gập điện thoại lại, mắt đăm chiêu nhìn chằm chằm vào máy game. Dù không đoán ra cô đang nghĩ gì nhưng Vũ Minh có thể cảm nhận được cô có một nỗi buồn phiền nào đó. Cô hít một hơi thật sâu, nở nụ cười đầy kiên nhẫn rồi tiếp tục chơi, tập trung tinh thần vào cuộc chiến của mình.

Mười một giờ ba mươi phút. Cô không muốn chơi nữa, Vũ Minh thấy cô đứng dậy, nhấc ba lô, nhét những đồng xu trong tay vào túi rồi đẩy chiếc ghế vào gầm máy chơi game. Lần nào cô cũng đẩy ghế vào, rất ngay ngắn. Cô vuốt nhẹ vài nếp nhăn trên chiếc váy bò rồi đi về phía quầy.

“Xin chào, cho tôi trả lại xu.” Cô đứng trước mặt hắn, đặt túi xu thừa lên quầy. Hắn gật đầu, mở túi đkhay, sau đó xếp lần lượt mười xu thành một chồng. Hôm nay cô thắng không ít, còn thừa đến bảy mươi hai xu, có thể nhận lại được ba mươi sáu tệ. Vũ Minh cứ xếp mười xu một, mười xu một, không hề vội vã. Hắn không muốn kết thúc nhanh việc đếm xu này, còn cô cũng chẳng thúc giục, chỉ yên lặng đợi. Không nhìn hắn đếm xu, ánh mắt có chút đăm chiêu dán lên người hắn nhưng hắn biết, tâm trí của cô đã bay tới nơi nào đó rồi.

“Bảy mươi hai xu.” Cậu gom những đồng xu trên mặt bàn xuống dưới tủ, liếc mắt nhìn cô, nhắc cô việc kiểm xu đã xong. Cô chợt bừng tỉnh nhìn vào quầy lễ tân trống không, khóe miệng hơi nhếch lên, gật đầu.

Hắn cúi đầu vẻ trầm lắng, đếm tiền trong ngăn tủ đưa cho cô, cô chìa tay ra nhận lấy. Cảm giác ấm áp, mềm mại khi ngón tay cô chạm vào ngón tay hắn. Vũ Minh ngẩn người nhìn cô, trong khi cô lại chẳng mảy may chú ý, chỉ cầm lấy tiền, sau đó nhét vào một ngăn của ba lô rồi quay người đi.

Nhìn theo bóng cô xa dần, hắn biết sự chờ đợi của mình lại bắt đầu.

Hôm đó, mãi đến hai giờ ba mươi phút, tiệm mới đóng cửa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.