Sự Dịu Dàng Chết Tiệt (Sự Dịu Dàng Đáng Ghét)

Chương 10: Khước từ



Trời vừa rạng sáng, cô giật mình, hàng mi như cây quạt nhỏ màu đen khẽ lay động. Khát quá, không chịu được An An liếm liếm đôi môi đã khô, cô muốn uống chút nước. Đôi mi dày chớp chớp, từ từ mở ra.

“ơ”, những thứ trước mắt cô hiện ra mờ mờ rồi rõ dần. “ơ”, lồng ngực trắng muốt, Minh Minh trở nên trắng thế này từ hồi nào vậy, lại còn gầy như này nữa, sốc thật, đầu ngực của anh ấy cũng thật đáng yêu, nho nhỏ. Haha, cô không nén được tò mò đưa tay lên sờ, cái vật nho nhỏ ấy bỗng trở nên vô cùng nhạy cảm, cô thấy bờ ngực như nảy lên, hơi thở có phần gấp gáp. Haha, Minh Minh nhạy cảm thế này từ khi nào ấy nhỉ. Trong vòng tay anh, cô chầm chậm ngước đầu lên.

Không thể thế được, “A”, thứ trước mắt làm cô hoảng sợ, vội thụt lại đằng sau, suýt chút nữa rơi khỏi giường. Một cánh tay thon dài đột ngột vươn ra, ôm lấy eo cô kéo trở lại. Không phải Minh Minh, không phải... là hắn. Cô hoang mang, những huyện xảy ra tối qua dần dần tái hiện lại. Tối qua, tối qua, trời ơi, cô đã làm gì? An An hoảng loạn ôm lấy mặt, cô đã nằm thế bên một người đàn ông khác suốt một đêm. Vừa nghĩ tới điều này, cô kích động lùi lại phía sau. Nhưng cánh tay kia đâu dễ để cô thoát khỏi.

Giọng hắn từ trên đỉnh đầu truyền xuống: “Cô đang nghĩ gì? Đang nghĩ là có bị thất thân chưa hả?”.

Nghe câu nói đấy, cô choáng váng ngấng lên. Đúng rồi, quần áo của cô, vừa cúi đầu xuống... không phải là váy của cô, An An bàng hoàng, lẽ nào, không phải, không đâu. Cô vội nhìn vào cổ áo, không sao, đồ lót vẫn còn đây...

Lặng lẽ quan sát khắp cơ thể mình. Cô không dám chắc là hắn có nhân cơ hội cô ngủ mà giở thủ đoạn hay không, nhưng ít nhất là cô cũng tin rằng hai người chưa làm gì, vì nếu có làm thì sao cơ thể cô lại không có chút cảm giác nào. Ngoài việc cảm thấy bắp đùi có hơi rã rời, còn vùng thắt lưng lại không hề đau nhức. Bởi vì sau mỗi lần làm chuyện ấy, cô đều cảm thấy vùng thắt lưng có chút khó chịu. Nghĩ tới đây, An An hít một hơi thật sâu, tay giữ lấy ngực thở hắt ra, rồi mới ngẩng đầu nhìn hắn.

“Tôi...”, thấy gương mặt hắn vẫn điềm tĩnh, không hề để lộ bất kỳ thứ cảm xúc nào, cô nuốt nước bọt, cảm thấy khómở miệng, “Cảm ơn cậu tối qua đã cứu tôi, nhưng giờ có thể để tôi đứng dậy chứ?”.

Cô hiện vẫn đang bị hắn giữ chặt, mà hắn, ngoài chiếc quần soóc kiểu bãi biển thùng thình kia thì chẳng mặc gì phía trên cả, nghĩ tới vừa rồi khi lướt mắt qua chiếc quần đó, cô đã nhìn thấy nó hơi gồ lên. Gương mặt An An bồng chốc hơi ửng hồng, cô biết điều đó có nghĩa gì. Nhưng, cô nhất định phải bình tĩnh, cô không muốn lại rơi vào hoàn cảnh giống đêm hôm qua.

Nhưng hắn không nói gì cả, cứ im lặng như thế nhìn cô, nhìn vào lồng ngực cô đang phập phồng từng đợt kia.

Cô không thể không thừa nhận là hắn rất đẹp trai, đặc biệt là buổi sớm nay, đôi mắt sắc đang chớp đó hiện rõ sự lạnh lùng khiến người khác không thể đoán được hắn đang nghĩ gì, đôi môi tươi hồng dường như không hề bị đổi màu hay khô ráp đi vì chiếc máy lạnh thổi suốt đêm. Nhưng cô không thể để mình bị cám dỗ, cũng không được thế. Hắn cũng vậy. Hai người ngay từ đầu đã không phải là một đôi. Nghĩ tới đây, cô gỡ bàn tay đang đặt trên eo mình, lần này Vũ Minh không ngăn cản, hắn buông cô ra.

Xoay người xuống giường, An An giẫm bàn chân trần xuống sàn gỗ, lại hít một hơi thật sâu mới quay lại, nhìn vào mặt hắn, nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi, tối qua làm phiềncậu, nhưng tôi không muốn gây rắc rối cho cậu”. Cô nuốt nước bọt, cố gắng giữ bình tĩnh: “Hy vọng cậu có thể quên chuyện tối qua, nếu sau này chúng ta còn gặp nhau, tôi mong tất cả đều không có gì thay đổi, vẫn như trước đây”, nói xong, cô bối rối nhìn Vũ Minh, nhưng hắn vẫn chẳng nói chẳng rằng, cứ nhìn chằm chằm vào cô. Hai người đối diện nhau như thế, một phút, rồi ba phút, chính ngay lúc cô cảm thấy mình sắp không đứng nổi nữa thì hắn mở miệng.

“Cô cho là có thể không?” Hắn nhíu mày, ngồi thẳng dậy, tay phải đặt lên đầu gối đang gập lại, tay trái chống giường, cái phần giữa hai chân lồ lộ nhô lên.

Cô không hiểu, mở to mắt nhìn chằm chằm vào hắn.

“Tôi muốn cô.” Câu nói lạnh lùng bật ra từ đôi môi mỏng như một làn khói, như một lời bùa chú khiến cơ thể An An cứng đơ. Cuối cùng thì cái âm thanh ấy cũng truyền lên não, sao hắn có thể nói thẳng ra ham muốn một cách trần trụi thế chứ.

Mặt cô đỏ bừng, ngay cả phần cổ cũng như được thoa thêm một lớp phấn nhẹ trở nên hồng hào. Cô đành cúi mặt xuống, cuối cùng cô đã hiểu, người đang ở trước mặt cô đây không phải một đứa trẻ, hắn là đàn ông, một người đàn ông thực sự. Có điều hai người gặp qua nhau baonhiêu lần, cô cũng chỉ thấy hắn rất đẹp, trong lòng chỉ là thấy thán phục, nhưng chưa từng nghĩ tới giữa hắn và cô có bất kỳ mối quan hệ nào, điều này tuyệt đối không thể.

“Không thể”, cô ngước mắt nhìn hắn, ánh mắt trở nên dứt khoát, thậm chí có thể thấy rõ lồng ngực An An đang phập phồng hồi hộp, cô vẫn cảm thấy bất an và căng thẳng, nhưng gương mặt lại tỏ ra mạnh mẽ, cô không sợ hắn.

“Tại sao?”, Vũ Minh nghiêng đầu nhìn cô. Hắn đang đợi xem cô có thể lấy lý do nào để cự tuyệt hắn.

Cô bật cười, khóe miệng lúc này lại giống như mọi khi, hơi cong lên.

“Trông cậu trẻ như vậy, chắc chắn là ít tuổi hơn tôi”, cô chần chừ một lúc. Nhìn vẻ lạnh lùng của hắn, cô đành phải ra đòn quyết định: “Mà, mà tôi lại có bạn trai rồi, năm nay chúng tôi sẽ kết hôn”, nói xong, cô lùi lại một bước, nhìn hắn, không biết hắn sẽ đáp trả như thế nào.

Nhưng, hắn chẳng nói lấy một lời, từ từ bước xuống giường, tiến về phía cô.

An An không cười nổi nữa rồi, không biết hắn sẽ làm gì, cô lo lắng lùi lại phía sau nhưng nhận ra mình đã đến sát tường rồi, chỉ có thể dùng hai tay ôm lấy ngực. Cô sẽ không để cho hắn làm thế. Vũ Minh không làm gì cả, chỉ giữ một khoảng cách tầm một cánh tay, đứng yên đó. Ánh mắt nhìn thẳng vào cô.

Trên gương mặt hắn lộ chút khinh khỉnh. Lúc sau mới chậm rãi nói: “Đây chính là lý do của cô?”.

“Tôi ít tuổi ư? Vậy có cần lại đây kiểm tra chút không”, nói xong, hắn còn cố ý liếc nhìn xuống phía dưới mình, An An biết hắn cố tình lấy lời nói của mình để khích cô.

không thèm để ý đến hành động gây hấn đó, cắn môi nhìn hắn.

“Trẻ à, cô thì bao nhiêu tuổi?”, hắn nhìn cô cười khẩy.

“Hai mươi tám, tôi đã hai mươi tám tuổi.” Cô nhìn thấy trong ánh mắt hắn thoáng chút ngạc nhiên, nhưng chỉ trong phút chốc. Cô cười nói: “Đừng để con mắt của cậu bị đánh lừa”.

“Vậy thì đã sao?”, hắn không thèm đếm xỉa.

“Đã sao? Theo lẽ tự nhiên là không được”, cô kêu lên thảng thốt, “Cậu có nhiều tuổi thì cũng không tới hai mươi lăm, cao lắm là hai mươi hai. Chúng ta hơn kém nhau tới sáu tuổi đúng không?”.

Ngón tay hắn vuốt lên mặt An An khiến cô lặng người, không biết hắn lại nghĩ cái gì nữa, cô chỉ có thể nín thở, bình tĩnh nhìn hắn. “Cô không giống hai mươi tám tuổi”. Thoáng chút ngạc nhiên, cô không nhịn được phì cười, tên này, đúng là còn trẻ con.

“Nhưng chính xác là thế.” Cô một lần nữa nhấn mạnh, quyết định phá tan ý nghĩ của hắn, hắn không thể ngốc như vậy được.

“Mà tôi nói rồi, tôi đã có người yêu, chúng tôi sắp kết hôn.” Vừa nói xong, cô cảm nhận được ngón tay trên gương mặt mình khựng lại, An An biết đây mới chính là chìa khóa, có thể cô không quan tâm vấn đề tuổi tác, nhưng nhất định phải để cho hắn biết, cô không thể chấp nhận hắn, vì trong trái tim cô đã có một người rồi.

Mặt hắn đanh lại, ánh mắt trở nên lạnh lùng. Cô cảm nhận được sự tức giận đó, gương mặt tuấn tó với đôi môi đang mím chặt càng lộ rõ vẻ gầy yếu. Cô lặng lẽ chờ đợi cơn thịnh nộ của hắn.

“Vậy sao?”, hắn cố ý dừng lại rồi hùng hồn nói, “Là anh ta à? Anh ta chỉ là gánh nặng cho cô, nếu không, tối qua làm sao lại để cô rơi vào hoàn cảnh như vậy”.

Cả người cô cừng đờ, đôi mắt mở to hoài nghi kinh ngạc nhìn hắn, những cảm xúc hồn độn diễn ra trên gương mặt, thoáng chốc trong mắt cô hiện lên một chút tổn thương. Cô nhìn gương mặt đẹp đẽ phía trước, lạnh lùng, nữ tính, hắn sao có thể dễ dàng, đánh đúng vào sự yếu đuối của cô. An An run rẩy, đôi môi mấp máy, nhưng không biết phải phản bác như thế nào. Không thể nói dối, đúng như lời hắn đã nói, đêm qua chính xác là cô có chuyện buồn, Minh Minh cùng đám bạn bè đến quán bar, ba ngày rồi vẫn chưa về. Cô hẹn anh hôm nay về nhà để giải quyết mọi thứ ổn thỏa, nhưng đến lúc sắp tan làm, anh gọi điện thoại tới, nói phải đi theo lãnh đạo của công ty, không có cách nào đùn đẩy được. Lại như vậy, cô quá thất vọng, một đêm chán chường, nhưng đáng lẽ cô cũng không nên về muộn như thế, càng không nên gặp tất cả những chuyện kia.

Nét mặt đau khổ phức tạp, hàm răng cắn vào môi dưới mạnhơn, cô lặng im làm trái tim hắn như thắt lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.