Sự Dịu Dàng Chết Tiệt (Sự Dịu Dàng Đáng Ghét)

Chương 28: Tình cờ



Sau khi bình tĩnh trở lại Minh Minh mới kéo cô ra khỏi phòng.

Binh Binh đã đợi sẵn ở bên ngoài, thu dọn quán xong giao lại cho cô em gái. Ba người bước ra khỏi quán vẫy một chiếc taxi đi thẳng đến bar Caribbean.

Caribbean vừa là bar vừa là câu lạc bộ vui chơi giải trí. Tầng một là nơi cho đám thanh niên nhảy nhót, câu lạc bộ nằm ở tầng hai, ở đây có nữ nhân viên phục vụ riêng, là thế giới của những kẻ trưởng thành. Bên trong trang trí rất phong cách, thiết bị âm thanh đều thuộc dòng cao cấp nhất, đan xen giữa quầy bar và sàn nhảy đặc biệt phù hợp với thị hiếu của giới trẻ. Mồi tối chín giờ mở cửa là dòng người nườm nượp ra vào không ngớt, hơn nữa đều phải đặt chỗ trước mới có thẻ hoặc phòng riêng.

Nhân viên tiếp đón ở đây trên thực tế đều là những thanh niên hay đến chơi tại các quán bar, có mối quan hệ rộng. Ban đầu thường thì ở các quán khác, nhân viên đều phảichủ động gọi điện mời, nhưng Caribbean lại hoàn toàn không giống như vậy, đa số khách đều gọi đến để đặt chỗ trước nếu biết số điện thoại của nhân viên. Cho nên họ rất thoải mái, không lo lượng khách nhiều hay ít, vừa có thể cùng những vị khách quen biết giải trí mà không cần bỏ tiền ra, do đó có nhiều thanh niên rất thích làm công việc nhân viên tiếp đón này, đặc biệt là ở quán Caribbean.

Hôm nay cũng là nhờ quen biết một nhân viên quản lý ở Caribbean tên Tiểu Khải mà đám của Minh Minh mới đặt được một phòng. An An vừa bước vào phòng đã thấy bốn, năm người đang ngồi đó, tất cả đều là bạn của Minh Minh và Binh Binh, còn họ cũng biết cô chính là “mama” của anh.

Bọn họ hay đùa, đều thích gọi người bạn gái đầu tiên của mình là “mama”, bạn gái thứ hai - chỉ những người gặp gỡ bên ngoài - gọi là vợ, nếu như còn cô thứ ba mới gọi là Tình Thế. Hơn nữa họ còn thiết lập những quy tắc riêng: mama, thể hiện người con gái đầu tiên và quan trọng, luôn đặt trong tim, sống trong nhà. Vợ, đương nhiên là để đi ra ngoài chơi, phải đẹp, sành điệu và tuyệt đối không được lắm lời. Tình Thế hẳn là thỉnh thoảng mới đùa giỡn, không thể nghiêm túc được.

An An đối với chuyện này cũng chỉ ậm ừ qua loa, cô không muốn biết mình là gì của Minh Minh, nhưng cô chỉ có mỗi mình anh, chỉ cần người đàn ông này nghĩ đến cô là được rồi. Bản thân đã quá quen với cái cách mà mấy người họ đối đãi phụ nữ. Bạn bè bên cạnh anh đều là mấy tay công tử nhà giàu, vừa đẹp trai vừa biết dồ dành các cô gái, họ đối với “mama”, với “vợ” người nào người nấy đều rất suôn sẻ, nhưng kết quả lại vô cùng mệt mỏi. Bởi chẳng cô gái nào chịu cảnh phải chia sẻ tình cảm của người minh yêu cho kẻ khác. Nhưng Minh Minh lại không như vậy, chẳng phải anh không muốn, mà việc cùng một lúc phải chăm sóc cho nhiều người khiến anh cảm thấy rất phiền phức, chỉ cần không quá đà, cô cũng không muốn quản làm gì.

Bar nhanh chóng nhộn bằng tiếng nhạc xập xinh, hôm nay phòng nào ở Caribbean cũng chật kín, rất nhiều cô nàng xinh xắn lạ mặt xuất hiện. Đàn ông thì lúc nào cũng vậy, ngay cả khi bạn gái ngồi bên cạnh vẫn muốn có càng nhiều em xinh đẹp càng tốt, ngay cả khi không thể làm gì thì cũng phải nhìn cho đã mắt.

Đám bạn của Minh Minh uống rất hăng, rượu ngoại đã gọi tới bốn, năm chai, anh ôm chầm lấy cô nhảy một lúc, cuối cùng mệt quá ngồi xuống nghỉ. An An bắt đầu mơ màng vì uống khá nhiều, rốt cuộc không chịu nổi đành phải ra ngoài hít thở chút không khí trong lành. Cô giơ tay ra hiệu cho Minh Minh, rồi bước ra khỏi phòng. An An thấy chân mình bắt đầu loạng choạng, tay bám vào tường, đèn trên lối đi lờ mờ, bị ánh sáng màu từ sàn nhảy hắt lại khiến cô càng hoa mắt. Bụng nhộn nhạo khó chịu, giống như có hàng trăm con sâu đang cắn trong đó, cảm giác bỏng rát tràn ngập trong người. Cô lảo đảo bước vào phòng vệ sinh, loay hoay một hồi trong đó mới bám vào bồn rửa phả nước lên mặt, ngẩng lên nhìn chằm chằm vào gương thấy khuôn mặt mình đỏ rực, đây đâu phải là cô mọi khi, lẽ nào cũng có lúc mình buông thả bừa bãi thế này? Ánh mắt cô mờ dần, gương mặt trong gương cũng trở nên lẫn lộn.

Cố gắng chớp mắt, cô vỗ vào mặt mình để tỉnh táo hơn, sau đó hít một hơi thật sâu rồi quay người đi ra, bước về phía căn phòng lúc nãy, đi được vài bước, đột nhiên cảm thấy sao chỗ nào cũng giống nhau, tìm mãi không thấy cửa phòng đâu. Cô hoàn toàn không nhớ số phòng mình ngồi là bao nhiêu.

An An dựa người vào tường, mãi mới rút được điện thoại ra mở máy, chán nản bấm số, tay cô bủn rủn ngay cả bàn phím cũng ấn không nổi. Cuối cùng cũng gọi được cho Minh Minh. Bản nhạc chờ quen thuộc vang lên, đứng trong chỗ ồn ào thế này, cảm giác như nó từ đâu đó rất xa vọng lại. Nhưng chẳng ai bắt máy, nhất định là anh đã bỏ điện thoại trong túi nên không nghe thấy. Cô thấy chân mình càng ngày càng lâng lâng, còn đầu thì nặng trình trịch, những người đi qua chẳng ai để ý đến cô. Trong trường hợp này không thể trách được ai, nếu như cô gái đó lại một thân một mình say rượu ở đây, rất dễ khiến bọn đàn ông có ý đồ xấu. Cô bám vào tường, từ từ đi về phía trước, thầm nhủ phải tới quầy phục vụ trước đã, sau đó hỏi Tiểu Khải sẽ biết ngay chồ của mấy người kia đang ở đâu.

An An vừa định rẽ sang một góc khác thì đột nhiên đâm sầm vào một cơ thể to lớn. Đầu cô va vào bờ vai rắn rỏi của kẻ kia. Vừa định nổi cáu, thì nhìn thấy ánh mắt của người đàn ông đang híp lại nhìn chằm chằm vào mình, “Cô em, đi một mình hả? cần anh đến giúp không?”. Hơi thở nồng nặc mùi rưọu, cảm thấy khó thở, bụng dạ lộn nhào cả lên, cô lùi lại mấy bước, không thèm để ý đến gã, định lách sang bên cạnh. Nhưng tên kia đâu để cô đi dễ dàng vậy, đưa tay ra chặn trước mặt.

An An bực mình, muốn đạp cho gã đó một phát vào đùi thì bỗng cả người đổ về phía sau, một cánh tay ôm lấy eo mình kéo lại, lưng cô áp sálồng ngực vững chãi đấy. Đầu óc cô lơ mơ, là Minh Minh ư?

“Cục cưng, sao đi lâu thế? Suýt nữa nghĩ là em bỏ đi rồi”, nói xong quay người cô ôm vào lòng. Gã đàn ông đángghét trước mặt nghĩ rằng đó là bạn trai cô liền mất hứng bỏ đi. Đầu đau như búa bổ, chân không còn chút sức lực nào mềm nhũn ra, trái tim căng lên muốn nghẹt thở, cô vùi mặt vào trong lòng đối phương, không dám ngước đầu lên.

“Tại sao lần nào cũng để tôi nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của cô vậy, hừ”, giọng hắn lại vang lên.

Tại sao lại là hắn, tại sao??? An An không muốn nghĩ nữa, cô không muốn nghĩ nữa. Hình ảnh quấy nhiễu cô cả tối nay chính là đây, không thể tưởng tượng nổi nó lại xuất hiện ngay trước mặt cô. Tại sao mồi lần khi cô cần ai đó thì kẻ xuất hiện không phải là Minh Minh, mà là Tiểu Vũ -cậu nhóc đáng ghét. Tại sao cứ như âm hồn không tan quấy rối cuộc sống, lý trí và cả trái tim mềm yếu của cô.

Một đêm chán nản, một đêm mà trái tim An An cảm giác như bị bóp nghẹt, nhưng lúc nghe thấy giọng nói của hắn, cảm nhận được cái mùi hương vừa quen vừa lạ đó, trong tíc tắc cô như vỡ vụn. Nước mắt không kìm nén được trào ra, cô không nghĩ đến hắn, thật sự là không nghĩ tới, một chút cũng không, nhưng tại sao lại không thể ngăn được nước mắt, đầu cô đau như sắp nổ tung.

Bồng nhiên cả người được bế lên, An An giật mình sợ hãi, mở trừng mắt nhìn hắn, hắn muốn làm gì?

Tiểu Vũ cúi đầu nhìn cô, gương mặt sầm lại, mím môi, buông một câu chắc nịch: “Đi khỏi nơi ma quỷ này”. Cô sợ hãi tỉnh táo hẳn lên, tay bấu chặt lấy vạt áo trước của hắn, hai chân giãy giụa muốn nhảy xuống.

“Họ đang ở đây”, cô hoảng hốt: “Minh Minh cũng ở đây”. Nhưng tay hắn không buông, ngược lại còn ôm chặt hơn. “Cô là của tôi”, nói xong dứt khoát bước ra bên ngoài, không thèm để ý đến những ánh mắt soi mói của người xung quanh.

Cánh tay đang ghì cứng kia khiến An An khó thở, sống mũi cay cay, mình đang say và đây nhất định là một giấc mơ, cô cảm thấy mọi thứ như không có thật. Đúng, đây chỉ là một giấc mơ, cô vùi đầu sâu vào vòng tay ấm áp kia, nhắm chặt mắt lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.