Sự Dịu Dàng Chết Tiệt (Sự Dịu Dàng Đáng Ghét)

Chương 29: Lạc lối



Một luồng gió mát lan khắp người, cơ thể vẫn còn nhũn nép trong vòng tay hắn, cô chẳng biết mình còn đủ sức để chống trả lại hắn hay không?

Vũ Minh ôm cô ngồi vào taxi, nói tên một địa điểm nào đó, cô nghe mơ hồ không rõ.

Bar Caribbean dần dần khuất sau tầm mắt. An An muốn vứt bỏ mớ suy nghĩ kia, để có thể thoải mái ngủ một giấc ngon lành, chẳng phải đã có hắn ở đây thì dù đến chỗ nào cũng an toàn sao?

B nhỏ nhắn đặt lên đùi hắn, áp dưới má, cô khẽ cựa quậy tìm một tư thế thoải mái rồi thiếp đi.

Nhìn cô yên tâm chìm vào giấc ngủ, nhưng cơn giận trong lòng hắn vẫn chẳng hề dịu đi. Cô gái ngốc này hôm nay lại gây chuyện gì đây? Tức chết đi được.

Hôm nay mấy người đồng nghiệp trong tiệm game đến tìm hắn rủ đi tụ tập, vì từ khi Vũ Minh nghỉ việc ít có cơ hộigặp nhau, nên muốn làm gì đó coi như tiệc chia tay. Hắn nhận lời nhưng đến nơi lại thấy không hợp, cả buổi chỉ ngồi một chỗ, hút thuốc, không hề ra nhảy, bên cạnh mấy cô em tranh nhau rủ hắn chơi xúc xắc uống rượu.

Hắn cảm thấy cực kỳ nhạt nhẽo, những cô cậu ăn mặc đẹp đẽ kia người nào cũng điên cuồng nốc rượu, có người còn thấy chưa đủ gọi thêm thứ khác. Giám đốc bảo hắn thử nhưng hắn lạnh lùng từ chối, không muốn bị những thứ này làm mụ mị bản thân. Mới được khoảng hai giờ đồng hồ, Tiểu Vũ đã thấy uể oải, không chịu được đi vào phòng vệ sinh.

Đang định gọi điện cho mấy người đó viện cớ để về sớm, nếu nói ngay trước mặt họ mấy cô gái kia nhất định không để hắn ra khỏi đấý, như vậy sẽ càng thêm phiền phức. Nhưng hắn không ngờ được lại đụng phải An An, hơn nữa còn đang trong tình trạng thảm hại như vậy.

Tức muốn chết, chẳng phải vừa nãy cô nói là đi cùng gã đàn ông kia tới đây sao. Làm thế nào lại bị rơi vào tình cảnh này, mới nghĩ đến đó thôi cơn giận của hắn đã bùng lên. Khốn kiếp, rõ ràng gã kia sẽ chẳng đem lại hạnh phúc cho cô, vậy mà con người ngu ngốc này vẫn khăng khăng không chịu tỉnh ngộ, lần nào cũng tự làm tổn thương chính mình. Vũ Minh không đưa thẳng cô về nhà mà đi thẳng tới bãi sông. Người tài xế nhìn hắn bế cô xuống xe đầy nghi hoặc, nghĩ rằng hắn đang có ý đồ gì đen tối. Không hiểu sao lúc nào cô cũng khiến hắn rơi vào tình huống khó xử như vậy, chẳng thèm để ý đến ông ta, hắn ôm cô bước xuống triền đê.

Hắn cần phải nói chuyện với cô.

Gió hiu hiu thổi tới, đêm càng mát hơn. Cô cảm thấy đầu óc mình tỉnh táo lên rất nhiều, hít lấy một hơi rồi cố gắng mở mắt ra. An An biết người bên cạnh mình chính là Tiểu Vũ, đây không phải một giấc mơ, vừa rồi chẳng qua là cô đang tự lừa dối chính bản thân mà thôi. Nhấc đầu khỏi vai hắn, cô ngồi thẳng người dậy, buồn bã nhìn về phía sông.

Cô bất đắc dĩ gượng cười, vẫn không quay đầu nhìn hắn: “Sao cậu lại ở đó?”.

Một lúc lâu sau chưa thấy hắn trả lời, cô cũng theo đó mà im lặng.

“Nếu tôi không xuất hiện, cô sẽ ra sao?”, cuối cùng Vũ Minh không kìm được buột miệng hỏi, trong âm thanh mỉa mai đấy vẫn lộ rõ sự lo lắng.

“Tôi không biết”, cô thành thật trả lời, nhắm tịt mắt lại, thở dài: “Có lẽ tôi đ như cậu nói, một cô gái ngu ngốc, rất ngốc”, khóe miệng khẽ nở nụ cười đau khổ.

Quay mặt An An đối diện với mình, cơn tức giận trong hắn dần tan biến, giờ chỉ còn yêu thương: “Cô sao rồi? Rốt cuộc là sao?”. Hắn biết bình thường cô sẽ không mềm yếu như thế, nhất định đã xảỷ ra chuyện gì đó.

Nhìn thấy sự thương hại trong mắt hắn, trái tim An An nhức nhối, sống mũi cay cay, đừng đối tốt với cô như vậy, cô rất sợ, trái tim như bị xé nát, nhưng làm sao cô có thể nói ra được. Cảm giác phản bội và day dứt trong lòng trỗi dậy, hắn càng tốt bao nhiêu thì cảm giác tội lỗi với Minh Minh càng nhiều bấy nhiêu, nhận thức được điều này khiến cô thấy mình giống như một kẻ trơ tráo.

Vũ Minh lo lắng nhìn cô, đôi mắt kia đang ầng ậng nước, chỉ cần chớp một cái là sẽ trào ra hết.

Đột nhiên, hắn kề sát lại, đôi môi mềm mại, ấm áp chạm lên mắt cô, đúng lúc đó dòng lệ rơi xuống. Hắn không cần biết, chỉ muốn hôn lên khuôn mặt cô gái này, sao lại đau khổ đến vậy? Vì gã kia chăng? Nếu như đúng vậy thì hắn có tức giận cũng vô dụng, chỉ có thể ôm chặt cô vào lòng, để xua đi những đau khổ đó.

Bờ môi ấm áp kia lướt từ đôi mắt chầm chậm đến sống mũi, hai má rồi sau đó thấp xuống chạm vào khóe miệng. Lúc hắn sắp chạm tới đôi môi An An run rẩy tránh sangmột bên. Cứ thế yên lặng, hắn không di chuyển nữa, áp chặt vào má cô.

Từ từ buông cô ra, ánh mắt hắn u buồn, An An vẫn chưa chấp nhận hắn.

Cô biết cảm giác đó của hắn, biết rất rõ, đôi mắt kia khiến trái tim cô như bị bóp nghẹt. Xin lỗi, xin lỗi, cô không thốt ra nổi lời này cũng như tiếng yêu thương hắn, trái tim thực sự giày vò đau khổ.

Thật không công bằng, sao cô có thể ích kỷ đón nhận lòng tốt, sự dịu dàng của hắn. Tình cảm hắn dành cho mình ra sao, cô vẫn biết nhưng không cách nào đáp lại.

Đêm nay, trái tim An An bị chính những nhận định này làm cho sợ hãi, bản thân rõ ràng ở bên Minh Minh nhưng tâm trí lại liên tiếp hiện lên hình ảnh của Tiểu Vũ. Chỉ cần nhìn thấy một cậu thanh niên nào đó, lập tức cô lại nghĩ ngay đến gương mặt hắn, chính vì vậy cô phải tự chuốc say, hy vọng có thể mượn rượu để vứt hết những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, nghĩ rằng chỉ cần đến ngày mai tỉnh táo lại, cơn mê sảng này sẽ chấm dứt thôi.

Tuy nhiên, rượu chẳng thể làm tê liệt được những suy nghĩ ấy, giây phút nghe thấy giọng hắn, trái tim cô đau nhói, gương mặt đó chưa từng bị xóa nhòa, cảm giác quen thuộc tràn qua ý thức của An An như thủy triều cuồn cuộn dângtrào, cô nhớ hắn, cầm cự cả đêm thật ra là đang đợi sự xuất hiện của hắn. Sự nhận thức này khiến cô xấu hổ tự trách bản thân, điều không thể chịu đựng được nhất cuối cùng cũng xảy ra, cô đã đi quá xa rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.