Sự Dịu Dàng Chết Tiệt (Sự Dịu Dàng Đáng Ghét)

Chương 3: Phóng thích



Hôm nay là cuối tuần, cũng là cuối tháng.

Cô gái đó vẫn ngồi y nguyên chỗ cũ, mặc chiếc áo màu hồng hở vai, có sợi dây nhỏ thắt phía sau cổ, để lộ ra một phần lưng trắng bóc. Trông cô có vẻ gầy, nhưng không đến nỗi giơ xương như que củi. Ít ra tay, lưng còn có da có thịt. Eo cô rất nhỏ, dường như không có chút mỡ nào, nhìn nghiêng thì ngực cô có vẻ khá phù hợp so với chiều cao trên dưới một mét sáu mươi hai kia. Phía trước ngực hằn rõ một khe nhỏ, điều đó chứng tỏ ngực cô thuộc cỡ B, đây là mẫu người phụ nữ mà không phải người đàn ông nào cũng có thể chiếm giữ một cách dễ dàng.

Nhìn khuôn mặt thanh tú, gần như rõ ràng là đặc trưng của người miền Nam. Trán cao, hốc mắt sâu, chỉ có một điểm duy nhất lấp lánh là đôi mắt to, hàng lông mi dày và cong, nụ cười giống như trăng rằm. Môi dưới của cô có phần mỏng hơn bờ môi trên một chút. Có thể thấy, cô gái này chắc rất hay cười.

Những người như cô mà lạc vào đám đông chắc rất khó tìm thấy. Hôm nay cô lại mặc chiếc áo màu hồng. Lẽ nào cái gã kia lại đến ư?

Lát sau đã nghe thấy có người gọi “An An”, cô quay đầu ra phía sau nhìn. Có một người con trai tiến thẳng về phía cô. Cô gái tên An An, cuối cùng cũng biết được tên rồi.

Nhưng chàng trai này đâu phải là người hôm trước.

Cô vẫn giữ nụ cười ấy, vẫn là cái vẫy tay dịu dàng. Đúng là mê trai, cứ tưởng rằng…, hóa ra đều như nhau cả.

Một chút khó chịu vụt lên trong ánh mắt, hắn tự nhiên cảm thấy mệt mỏi, giao cho đồng nghiệp trông coi một lúc, rồi dựa vào cái bàn phía sau, châm thuốc.

Tên kia cũng chỉ hơi đẹp trai, vừa đến trước mặt cô liền vừa trách móc vừa nhìn qua một lượt: “Haizz, mấy ngày không gặp, em trông lạ quá, hôm nay quyến rũ, định làm gì à, lẽ nào…”.

Cô không tỏ ra giận dữ, ngược lại có chút ngượng ngùng, đẩy anh ta ra: “Ăn nói lung tung”.

Sau đó cô tự động đứng dậy nhường ghế cho chàng trai và hướng dẫn anh ta cách chơi.

Hừ, sao lại không nhoài người ra phía trước, hôm nay mặc đồ hở hang như thế, chẳng phải muốn để bọn đàn ông tán tỉnh à.

Khoảng mấy phút trôi qua, lại có một thanh niên nữa đến cùng hai cô gái khác, đều là người cô quen. Chàng trai tới trước đứng dậy ôm một trong số hai cô gái vừa đến. Hai cô gái kia đều trang điểm khá đậm, vừa nhìn quần áo họ mặc thì có vẻ giống như một nhóm chơi sành điệu. Thì ra họ là hai cặp, mà hôm nay người kia không đến, nên cô lại bị lẻ.

Hắn đứng trước quầy, rít thuốc. Cô lại bước tới. Cô đang nghĩ rốt cuộc là nên mua đồ uống nào. Hắn đợi, là yakult chăng?

“Hai chai Coca, hai chai cam tươi, một chai trà xanh.” Dứt lời cô nhìn hắn cười, vẫn là cái nụ cười dịu dàng ấy.

Ngớ ngẩn, hắn quay người, lại cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt, cô ta càng cười như vậy trông càng ngốc.

“Cho chai lạnh.” Cô lại nhẹ nhàng nói. Hắn chẳng thèm để ý, mở tủ lạnh lấy đồ uống.

Năm chai nước được đặt trên bàn, nước trên chai từ từ chảy xuống đọng thành vũng nhỏ.

Cô gái cố sức dùng hai tay để kẹp năm chai nước lên, nhưng không thành. Hắn liếc nhìn, cúi xuống lấy từ trong quầy ra một chiếc túi. Cô ta ngốc thật, định không dùng túi à?

“Ối!”, một âm thanh hoảng hốt vang lên đập vào tai hắn. Lúc hắn cầm cái túi ngước lên thì thấy một chai nước đang rơi xuống, liền vội vàng đưa tay đỡ lấy, còn may, chưa rơi xuống đất.

Hắn đứng thẳng dậy, người đơ ra.

Cái cô gái ngốc này!!!

Mấy chai nước lăn lông lốc trên mặt quầy. Vì để chộp chúng lại cô dường như phải dùng toàn thân để cố giữ.

Nhưng, cũng vì thế mà cả người cô như nằm bò ra mặt quầy, nước ở trên đó làm ướt cả khoảng áo trước ngực, khiến chúng dính sát vào cơ thể cô.

Tim hắn đập dồn dập, giống như mê muội, giống như đột nhiên có ngọn lửa thổi bùng lên, không hiểu sao cả người nóng ran, miệng khô khốc, hắn nuốt nước bọt một cách khó khăn. Trong lòng liền nghĩ nên làm điều gì đó, nhưng ánh mắt thì lại chẳng muốn rời đi. Bầu ngực trắng ngần hiện ra như không che đậy trước mắt hắn, hai quả đồi nho nhỏ được bao quanh bởi lớp ren đen. Sự kết hợp giữa màu đen của ren và màu trắng của da thịt tuy đối nghịch nhau nhưng lại tạo cảm giác vô cùng kích thích, dính chặt vào nhau trông như hai nửa quả bóng, ở giữa là rãnh ngực như hình vòng cung duyên dáng. Rõ ràng đến thế, gần kề đến thế, hắn thậm chí còn có thể nhìn thấy những giọt nước trên làn da trắng muốt – những giọt nước đang chảy xuống theo đường cánh cung.

Không chỉ trái tim hắn khó chịu mà ngay cả cơ thể cũng không chịu nổi đang nóng bừng lên, nguồn nhiệt đó cứ thế dần dần trỗi dậy.

“Mau giúp với!”, một giọng nói vang lên phá vỡ cơn mê của hắn. Cô một tay che lên ngực.

Ngước mắt lên nhìn thấy mặt cô đỏ ửng như cánh hoa đào, hòa cùng với màu hồng của chiếc áo ướt sũng trông càng quyến rũ hơn. Vũ Minh nuốt nước bọt, ném cái túi lên mặt quầy, rồi đi sang phía khác.

Cô hơi ngẩn ra, cái người này sao thế nhỉ, mình không tức giận thì thôi, cậu ta có gì mà tức giận, chả phải người được nhìn là cậu ta còn gì! Thật quái đản. Cô đành cho mấy chai nước vào túi, sau đó cúi xuống lấy tay chà chà lên mảng áo bị ướt. Ôi, thế này sao mà gặp mọi người đây.

Cô đành quay ngược balô ra đằng trước che ngực, haizz, dù sao thì bây giờ cũng ổn rồi.

Cô quay người rời quầy.

Hắn cũng ra khỏi quầy đi thẳng vào phòng vệ sinh.

“Rầm” cánh cửa đóng sầm lại, hắn tựa người vào tường. Vũ Minh tự thấy xấu hổ. Trong đầu bỗng bừng lên tức giận. “Đồ con gái ngốc, vụng về”, trong đầu hắn cứ vang lên vô số âm thanh, cứ thế vuột ra, rồi hắn đấm mạnh một cú vào tường.

Những người bên ngoài nghe thấy tiếng động mạnh đều giật mình la lên: “Làm cái gì đấy?”. Sau đó không thấy động tĩnh gì nữa, những người bên ngoài mới tản ra. Tất cả trở lại yên lặng.

Nhưng hắn không thể nào bình tĩnh được. Hắn hít một hơi thật sâu rồi thở hắt ra. Cuối cùng đứng dậy, cúi đầu nhìn thứ xấu hổ phía thân dưới của mình. Cái vị trí đấy cho dù có bị ngăn cách bởi chiếc quần jean, hắn vẫn có thể cảm thấy nó đang nóng lên đang bị đè nén, bị kìm hãm.

Mặc dù hắn đã đứng dậy rồi nhưng trong đầu vẫn hiện lên hình ảnh đôi gò ngực ấy khiến nó muốn nổ tung lên đầy mãnh liệt. Hắn muốn lấy cái màu trắng lóa đầy hấp dẫn kia ra khỏi đầu, nhưng càng cố chống cự, hắn càng cảm thấy cơ thể mình như thiêu đốt. Không xong rồi!

Mẹ kiếp, chẳng lẽ lại ở đây mà xử lý . Nhất định là do lâu không gần phụ nữ, tối tìm một cô đến giải khuây.

Nhưng bây giờ, hắn cũng đành phải lấy nó ra để “giải quyết”.

“Aaa…”, một tiếng thở sâu thoát ra, hắn nén giữ âm thanh đó trong miệng. Nhìn dấu vết trắng đục trong bồn, hắn nhấn nút xối nước để nó cuốn trôi đi. Dùng khăn giấy lau chùi một ch rồi mặc lại quần áo cho chỉnh tề, vuốt vuốt mấy nếp nhăn trên quần. Thở phào, tất cả OK rồi.

Hắn rửa mặt, nhìn vào trong gương, thấy mặt mình còn đỏ gay, những giọt nước bám trên ngọn tóc ở trán theo đà rơi xuống.

Vũ Minh nhìn vào mắt mình để lấy lại bình tĩnh, thấy được một chút lạnh lùng, tất cả đều đã như cũ, chẳng có gì thay đổi. Lúc này hắn mới chịu quay người ra khỏi phòng vệ sinh.

Tuy nhiên, sự bình tĩnh này không giữ được lâu.

Vừa bước ra khỏi phòng vệ sinh nam, bất ngờ lại gặp cô ngay ở cửa.

Cô cũng ngẩn người, mặt bỗng đỏ ửng lên lan đến tận cổ. Chiếc áo vẫn còn chút vệt nước, có lẽ đã khô được phân nửa, bởi hắn thấy phần ngực không còn dính chặt vào vải nữa.

Mặt hắn cũng hơi nóng lên, ánh mắt dao động, không muốn nhớ tới những hình ảnh ngay trước mặt nữa.

Hắn xoay mặt đi cố gắng nhìn sang hướng khác, bước qua cô rồi cứ thể đi thẳng.

Nhìn theo dáng hắn, cô mới ngỡ ngàng phát hiện ra cơ thể hắn khá mảnh mai, còn rất cao nữa, phần đuôi tóc hơi dài khiến hắn có phần mang hơi hướng nữ tính.

Cũng chẳng có gì to tát, thấy thế nhưng cũng chẳng để làm gì. Nghĩ xong, cô ngúng nguẩy quay đầu đi ra.

Hai con người dù mang tâm trạng không giống nhau, nhưng cùng đi ra từ một cánh cửa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.