Sự Dịu Dàng Chết Tiệt (Sự Dịu Dàng Đáng Ghét)

Chương 35: Xã giao



Ngồi trên xe do bên đối tác cử đến đón, An An mới lấy

điện thoại ra, do dự có nên nhắn tin cho hắn không. Lấy can đảm, cô thầm nhủ không thể nuốt lời được: “Hôm nay mới phát hiện ba mươi ngàn mét cũng không cao lắm, bởi vì có cậu tên tiểu quỷ này đang dõi theo tôi”. Mặc dù miệng vẫn phàn nàn, nhưng trong lòng thấy ấm áp vô cùng, khóe miệng cô khẽ nhếch lên.

“An An, vừa báo cáo bạn trai à”, nhân viên kinh doanh Tống Bộ ngồi kế bên nhìn thấy vẻ mặt hạnh phúc của cô, không nén được trêu chọc.

An An sững người, ngượng ngùng cười không trả lời. Phải rồi, chỉ cần nghĩ tới Tiểu Vũ là Minh Minh như bị quên lãng. Trái tim cô thắt lại, chẳng phải đã rời xa rồi sao, vậy thì tạm thời cứ quên đi.

Khách hàng ở Đại Liên xem ra quy mô cũng nhỏ. Người được phụ trách tiếp đón mang họ Đồng, mọi người đều gọi ông là Đồng chủ nhiệm, một người đàn ông trên bốn mươi tuổi, nét mặt lúc nào cũng tươi cười, rất nhiệt tình. Đồng chủ nhiệm sắp xếp cho họ nghỉ ở khách sạn Hải Cảnh, và vì chỉ có mình cô là nữ nên được ở hẳn một phòng riêng. Đồng chủ nhiệm bảo mọi người về phòng nghỉ ngơi trước, mười hai giờ sẽ mời họ đi dùng cơm.

Bước vào phòng, toàn thân như thả lỏng, cô đóng cửa, bỏ túi xách lên bàn, bước tới kéo rèm cửa sổ. Từ tầng năm phóng tầm mắt ra xa, phía trước là biển cả mênh mông, xanh ngắt, lấp lánh ánh mặt trời, trông vô cùng mỹ lệ. Họ rất tế nhị, đặc biệt sắp xếp cho cô căn phòng nhìn ra biển. Phía dưới, bên ngoài khách sạn là một cái sân lớn, rất nhiều xe ô tô đỗ ở đấy, đi ra một chút nữa là đường cái. Hơn nữa mấy tòa nhà phía đối diện đều không cao nên hoàn toàn không chắn tầm nhìn, có thể thấy cả con đường và biển cả ở tít tắp đằng xa.

Tưởng tượng việc tỉnh dậy đón ánh bình minh từ trong căn phòng gần biển này, cảm giác nhất định vô cùng tuyệt.

Treo quần áo vào tủ, sắp xếp đồ dùng vệ sinh xong xuôi, cô rút điện thoại ra, thắc mắc lẽ nào hắn chưa nhận được tin nhắn ư? Nhưng An An vẫn do dự, quyết định không gửi nữa. Một tuần sẽ trôi rất nhanh, lúc về có quà cho hắn là được. Lấy bộ đồ ngủ đi vào phòng tắm, cô bắt đầu cảm thấy buồn ngủ. Khi cô vừa bước ra từ phòng tắm th điện thoại trong phòng reo lên, “Xin chào, Đồng chủ nhiệm, à, được rồi, tôi xuống ngay đây”. Mọi người đều đã sẵn sàng, cô vội vàng thay quần áo, trang điểm nhẹ, rồi nhìn vào gương cố mỉm cười, xong đâu đấy mới hài lòng nhấc túi xách, rút thẻ khóa phòng đi ra.

Giám đốc bên đối tác Hàn Tổng cũng đến, những người khác trong phòng ăn chủ yếu là cấp quản lý. Có thể thấy khách hàng cũng hết sức coi trọng dự án này. Cô có thể nhận ra một vài vị quản lý kinh doanh lớn tuổi tỏ vẻ không mấy hài lòng khi biết cô phụ trách toàn bộ việc đào tạo, vì lần này họ đặt nhiều kỳ vọng vào đội ngũ kinh doanh và kỹ thuật. Cô luôn mỉm cười, không giải thích gì, hành động và kết quả mới là tiêu chí kiếm định cuối cùng, cô chỉ cần tận lực hoàn thành tốt công việc là được rồi.

Khách hàng cũng chỉ chú trọng vấn đề hiệu quả, sau hai giờ bữa cơm kết thúc, họ vội đưa mọi người về công ty, buổi chiều sẽ mở một cuộc họp để lên kế hoạch cho dự án. Sau khi cấp trên của phòng kinh doanh, kỹ thuật của công ty giới thiệu những điểm quan trọng của dự thảo, An An cũng lên trình bày sơ qua về chương trình đào tạo, nhìn thấy ánh mắt khen ngợi của Giám đốc Hàn và Đồng chủ nhiệm, cô biết bước đầu tiên đã thành công rồi. Họ không còn coi thường cô gái trẻ này nữa. Cả buổi chiều ngồi trong phòng họp, thời gian trôi qua rất nhanh, bộ phận kinh doanh và kỹ thuật của hai bên thảo luận về các vấn đề chuyên môn hết sức hứng thú và vui vẻ. Mà cô, chủ yếu là giới thiệu cho Đồng chủ nhiệm lịch trình đào tạo của mình, nhờ Đồng chủ nhiệm sắp xếp thời gian cho nhân viên các phòng ban, ngoài ra các hoạt động ngoài trời cũng cần có đạo cụ và địa điểm để thực hành. Đồng chủ nhiệm phối hợp rất ăn ý, cầm tài liệu, bắt đầu cho cấp dưới đi thu xếp.

Buổi tối mọi người dùng bữa ngay tại nhà hàng trực thuộc công ty. Nơi này vốn là nhà ăn của nhân viên, sau khi hết hạn hợp đồng, đơn vị kinh doanh bên ngoài liền xây thành một nhà hàng nhỏ, đây cũng là một hình thức đa dạng hóa kinh doanh.

Trong tiệc rượu cánh đàn ông thường khó chối từ nâng ly xã giao qua lại, mới qua mấy vòng rượu đều đã ngà ngà say. Mấy vị quản lý hồi chiều vẫn còn coi thường cô, giờ cũng cầm rượu đến mời liên tục. Mặc dù Tống Bộ đã giúp cô rất nhiều lần nhưng khó từ chối được nên vẫn phải uống mấy ly, vị cay của rượu trắng chảy vào bụng khiến toàn bộ dạ dày An An cháy bừng lên.

Căn bản hôm nay cô không có cảm giác ngon miệng, bừa tối cũng chưa ăn, bụng trống rỗng, bây giờ lại thêm rượuvào nên thấy rất khó chịu. Bình thường những lúc uống rượu ngoại, thì trước đó cô đã ăn gì đó lót dạ rồi, hơn nữa rượu ngoại giống như một thứ đồ uống, từ từ thưởng thức, cũng không quá mạnh. Đâu có giống cái này, chỉ cần nửa ly mặt cô đã đỏ bừng rồi.

Cuối cùng tiệc rượu cũng kết thúc, đối tác cử xe đến đưa họ về khách sạn. An An chỉ mong mau chóng về phòng để nghỉ ngơi, thật sự cô cảm thấy rất mệt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.