Sự Dịu Dàng Chết Tiệt (Sự Dịu Dàng Đáng Ghét)

Chương 37: Sự ngọt ngào



Nhưng vẫn không hết nấc. Hắn vỗ lưng cô: “Chúng ta không đi, bảo vệ đến bắt đấy”. An An giật mình, hoàn toàn không nghĩ tới chuyện này, cả hai vẫn đang đứng dưới khách sạn, bất cứ lúc nào người trong công ty cũng có thể phát hiện ra. Cô bối rối, đột nhiên chiếc khăn giấy được đưa tới trước mặt, cô cầm lấy lau vội. Hắn khoác túi, ôm cô ra khỏi sân khách sạn.

Đến tận lúc hai người đã ngồi xuống quán hải sản, cô vẫn hoàn toàn chưa hết choáng váng, ánh mắt đờ đẫn nhìn hắn. Tiểu Vũ gọi ông chủ tới nhờ giới thiệu vài món ngon, ngao biển, sò, ốc...

“Này”, hắn đưa tay huơ huơ trước mặt cô, bởi An An đang ngồi ngây ra trước mặt mình: “Còn ngấn người ra đó à, mau nghĩ xem còn muốn ăn gì nữa?”.

“Tôi...”, cô không biết nên nói gì, trong lòng đang có rất nhiều, rất nhiều câu hỏi, “Sao cậu lại ở đây?”, đây là điều

ông rõ khóc bao lâu, mãi một lúc sau cô mới chịu níncô muốn biết nhất.

Hắn khẽ cười: “Tôi có quyền không trả lời không, tối nay chưa ăn gì cả?”, cô nghe xong liền cau mày: “Mấy giờ rồi mà còn chưa ăn? Mười giờ ba mươi rồi đúng không, sao cậu có thể hành hạ sức khỏe mình thế”. Cô không nhịn được mắng hắn.

Nhưng hắn không cảm thấy tự ái, ngược lại còn rất vui, vì cô thật sự lo lắng cho hắn.

“Cho nên mới muốn kéo cô đưa tôi đi ăn hải sản.” Tiểu Vũ không định trêu chọc cô nữa: “Được rồi, không sao, tôi có ăn một chút trên máy bay, chỉ là không vừa miệng lắm nên giờ lại đói rồi”.

Cô nhìn hắn miệng muốn trách mà nói không nên lời. “Làm sao cậu đến đây? Sao lại đến đây?”, An An thật lòng không mong hắn đến đây vì cô, như vậy quá vất vả, cô không chịu nổi khi nghĩ đến điều đó.

“Đừng nghĩ lung tung, tôi đến đây vì công việc”, hắn cốc vào đầu cô, sau đó lại dùng ngón tay cái xoa nhẹ trán cô.

“Công việc?”, cô không tin: “Không phải cậu nói đi đào tạo sao, làm thế nào..cô ngừng lại: “Cậu, cậu đi đào tạo ở Đại Liên?”, không phải trùng hợp thế chứ, thật khó tin.

“Không sai, câu trả lời chính xác”, cuối cùng cô gái nàycũng trở lại bình thường rồi.

“Nhưng, sao không nghe cậu nói gì hết.” Cô tiếp tục truy hỏi, nếu như Tiểu Vũ từng đề cập đến chuyện này sao mình không có chút ấn tượng nào nhỉ?

“Cô cũng có hỏi đâu”, hắn pha trò, thấy mắt An An trừng lên giận dữ mới ngừng cười: “Được rồi, tôi cũng không ngờ là trùng hợp đến thế, nghe cô nói đi Đại Liên công tác, tôi cũng không tin”. Hắn rót cho cô một ly nước rồi tiếp tục: “Tổng công ty bên tôi nằm ở Đại Liên, nên tôi muốn cho cô một sự bất ngờ lớn”.

“Nhưng sao cậu biết tôi ở đây? Tôi chưa nói với cậu mà.” Cô vẫn còn rất nhiều thắc mắc nảy ra trong đầu.

“Không còn cách nào khác, đành phải hy sinh một chút nhan sắc thôi.” Gương mặt hắn lộ vẻ bất đắc dĩ, “Nhan sắc?”, An An ngạc nhiên la lớn, hắn vội đưa tay bịt miệng cô lại, cô ngốc này sao lại kích động đến thế? Nhìn quanh một lượt, thấy mọi người đều đang hướng về phía cả hai.

Cô kéo tay hắn xuống, không chịu buông tha. Tiểu Vũ vội giải thích: “Được rồi, không ng trọng vậy đâu, chỉ là hỏi tin tức từ trợ lý của cô thôi. Cô ta vừa biết là tôi liền chủ động nói hết”, nói xong, hắn còn chớp chóp mắt.

Tiểu Vân? Sao lại không gọi điện báo cho cô chuyện nàychứ? Nhìn An An vẫn có vẻ nghĩ ngợi, hắn liền nắm lấy bàn tay đang đặt trên bàn của cô, nhẹ nhàng vuốt ve, sau đó nhìn cô trìu mến: “Lẽ nào cô không muốn gặp tôi sao?”. An An ngơ ngác gật đầu rồi lại lắc đầu, ánh mắt hắn đột nhiên nheo lại nhìn cô.

“Cô không nhớ là tôi đã nói chúng ta cách nhau ba mươi ngàn mét và tôi đang nhìn cô sao?”, giọng hắn giống như vòng kim cô, từng vòng từng vòng phong tỏa chỗ hai người, cách ly mọi thứ xung quanh.

“Nhưng tôi không nghĩ là cậu lại xuất hiện đột ngột như vậy”, cô trả lời.

“Hiện giờ tôi đã ở trước mặt cô rồi, đừng nghi ngờ nữa.” Tiểu Vũ nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng đưa gần lên miệng rồi đặt xuống một nụ hôn, như để khẳng định cho cô thấy.

Ông chủ ồn ã bưng đồ ra. Hắn buông tay cô, nói: “Mau ăn đi, tôi đói lắm rồi”. Ánh mắt hắn lộ vẻ đói khát, nhìn vẻ mệt mỏi trên gương mặt hắn, cô hết sức cảm động.

Cô không ăn chút nào, chỉ ngồi gắp sò rồi lấy thịt ra, chấm gia vị bỏ vào bát hắn. Tiểu Vũ vui vẻ nhìn An An chăm sóc mình, ra hiệu cho cô cùng ăn. Nhưng cô chẳng để tâm đến, hắn liền tỏ vẻ không bằng lòng, gắp một miếng thịt sò đưa lên miệng cô. An An lắc đầu nhưng hắn thuyết phục: “Cô không ăn cùng, tôi ăn chẳng thấy ngon gì cả”. Hắn lạibắt đầu làm nũng, rốt cuộc cô đành há miệng.

Hắn cười tiếp tục thưởng thức bữa hải sản. Cô múc cho hắn một bát cháo ốc, đưa đến trước mặt hắn. Nhưng Tiểu Vũ bĩu môi không chịu ăn, nũng nịu muốn cô xúc cho mình. Cô nhìn cậu nhóc trước mặt, gương mặt điển trai đáng yêu như vậy, cô không nỡ từ chối.

Cô xúc từng thìa một đưa lên miệng hắn. Cứ như thế, mỗi người một miếng, hai người đút cho nhau ăn hết một bàn hải sản.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.