Sự Dịu Dàng Chết Tiệt (Sự Dịu Dàng Đáng Ghét)

Chương 4: Buồn bực



Tất cả mọi thứ đã trở lại bình thường, chí ít là biểu hiện bên ngoài.

Vũ Minh cũng không từ chối mấy cô em xinh đẹp đến bắt chuyện, hay đám muội muội thỉnh thoảng đứng trước cửa tiệm đợi lúc hắn tan ca, hắn cũng không lạnh lùng quay đầu đi ngược lại nữa.

Hắn cần một vài người để phá vỡ cái buổi tối cô đơn này. Ông chủ cũng không biết công việc kinh doanh ở đây ra sao, cuối cùng nhét thêm một người nữa vào quầy. Hắn và Uyển Phương không nhất thiết ngày nào cũng phải cố thủ ở đây, nên thêm một người thì có thể thay nhau trực ca.

Cô gái đó vẫn đều đặn một tuần đến hai, ba lần. Dường như cô chẳng bị chút ảnh hưởng nào cả, vẫn chăm chú chơi game, tiếp tục đợi những cuộc điện thoại.

Hôm nay hắn làm thay ca, mười giờ là có thể về được. Dù sao cũng chẳng có gì thú vị, ngồi thừ ra trong cái tiệm đó cũng chẳng ích chi. Biến thôi.

Hắn dùng tay gạt gạt mái tóc dài trước trán, để nó tự nhiên xuôi về một phía.

Ra đến cửa thấy còn một cô gái xinh đẹp đang . Cô gái này đã hẹn hắn rất nhiều lần rồi. Đêm nay, hắn không muốn một mình!

Gió đêm thổi những sợi tóc bay phấp phới đằng sau gáy, cái cô gái đang theo hắn, thậm chí hắn còn không biết tên, mà thực ra cũng không muốn biết. Ngồi trên taxi, cô ta ép sát vào ngực hắn. Vũ Minh có thể cảm nhận hai bầu ngực không ngừng cọ sát vào người mình, chân cô ta cũng gác lên chân hắn, cơ hồ như đang kích thích Vũ Minh. Một tay cô gái vuốt ve ngực hắn, một tay từ đằng sau chầm chậm chạm lên cổ, lúc bàn tay cô ta gần chạm vào tóc, hắn đột nhiên tránh né, khiến cô ta gần như đổ ập xuống chỗ lưng ghế.

Vũ Minh lạnh lùng nhìn cô ta. Cô gái hiểu, hắn không thích người khác sờ đến mái tóc của mình.

Cô ta cười nịnh nọt rồi lại áp sát lại, lần này không đưa tay chạm vào tóc nữa mà sát người vào lòng Vũ Minh.

Hắn không phản ứng gì, cũng không đẩy ra, chỉ hướng mặt về phía cửa sổ.

Đến nơi rồi, cuộc sống về đêm chính thức bắt đầu trên con đường Hưng Dân.

Cô gái kéo hắn đi tìm một quán có điều hòa để ăn.

Nhưng hắn lại chọn ngồi ngay xuống những quầy hàng lề đường.

Có gì sánh bằng cơn gió đêm trong lành.

Họ gọi một nồi ếch hầm, một ít bia và ít đồ nướng.

Cô gái đó cứ quấn lấy hắn, muốn được chăm sóc Vũ MInh.

Đột nhiên có một giọng nói hết sức quen thuộc vang lên bên tai.

Vũ Minh ngẩn người, có chút khó tin ngẩng đầu lên nhìn.

Đúng là cô!

Thì ra, hôm nay cô không đến quán game là vì anh ta đã trở về.

Họ ngồi cách chỗ hắn hai bàn, ánh đèn đêm mờ mờ, nếu như không để ý thì sẽ không thể thấy được.

Nhưng giọng nói của cô cứ như sát bên.

Chàng trai kia có lẽ đã uống nhiều, cô ngồi bên cạnh tay nhè nhẹ xoa lưng cho anh ta, bảo anh ta đừng uống súp đậu xanh lạnh rồi quay đầu gọi chủ quán mang một bát canh nóng ra. Mấy người bạn xung quanh chính là hai cặp mà hắn đã thấy dạo nọ.

Họ vẫn còn tỉnh táo, một cậu bạn trong đám còn khiêu khích bạn trai cô: “Minh Minh, hôm nay tệ thế? Mới uống có chút mà đã vậy rồi. Cậu phải uống với tớ thêm mấy ly nữa chứ”.

Chàng trai họ Viên ngước đầu lên, mặt đỏ gay nói: “Khỉ thật, hôm nay mới uống có mấy cốc, chắc do lúc nãy mấy người để tớ ngồi trước, máy lạnh trong taxi phả thằng vào mặt, bây giờ mới… khụ….khụ…”, một cơn ho cắt ngang câu nói.

Cô vội vàng vỗ vào lưng anh ta, nói với cậu bạn kia: “Tân Tân, đừng khích anh ấy nữa, chắc anh ấy đang khó chịu, trúng gió đừng bắt người ta uống nữa”.

Bất ngờ, chàng trai họ Viên ọe lên một tiếng, gục đầu xuống, bao nhiêu thứ nôn ra hết, xem ra có vẻ không ổn.

Cô cuống lên, vừa vỗ vỗ vào lưng anh ta vừa bảo bạn bè đưa nước và khăn giấy lại.

“An An, cho cậu ta uống chút nước” Cô bạn bên cạnh cười nói: “Minh Minh cũng dính à, lại nôn rồi à”.

An An không để ý đến lời trêu chọc, chỉ chăm chú chăm sóc cho bạn trai, vuốt lưng cho anh ta.

Cuối cùng cũng nôn ra hết sạch.

Minh Minh cũng chính là tên của cái anh chàng họ Viên kia – Viên Thư Minh, đang gục đầu xuống bàn. An An lo lắng vực anh ta dậy, sau đó vội vàng lấy khăn giấy lau quanh miệng một cách cẩn thận, xong đâu đó đưa ly trà tới, chầm chậm cho anh ta uống.

Nhìn anh ta khó chịu, cô xót xa liên tục cầm khăn giấy vừa lau mồ hôi lại vừa lo lắng hỏi: “Vẫn còn khó chịu phải không?”.

Viên Thư Minh lắc lắc đầu: “Nôn xong khỏe hơn nhiều rồi, chắc chắn cơn gió vừa rồi làm mình trúng gió, bụng dạ không chịu nổi lồng lộn lên. Haha, bây giờ việc tiếp theo là mang cho tớ thêm một chai nữa để uống tiếp”.

“Không được uống nữa”, An An giận dữ. Mặc dù miệng nói cứng là thế nhưng tay vẫn không ngừng lau những giọt mồ hôi gạt mái tóc sang một bên cho anh ta. Mũi anh ta sụt sịt, cô vội lấy giấy đưa đến gần giống như bà mẹ giúp đứa con hỉ mũi, ép mũi anh ta, còn anh ta chỉ việc xì ra. Sau đó cô dùng một tờ giấy khác lau sạch sẽ. Cuối cùng còn bắt chàng trai đó khoác áo sơ mi vào, sợ lại bị trúng gió nữa.

Trong mắt cô toàn bộ là sự lo lắng và quan tâm. Tiếng cười nhạo của mấy đứa bạn xung quanh cô hoàn toàn không nghe, cũng chẳng thèm để ý tới.

Trong mắt cô chỉ thấy một người, một người đàn ông tên Viên Thư Minh.

Vũ Minh thình lình cầm cốc bia “Cốp”, tiếng cốc thủy tinh dằn mạnh lên mặt bàn, cả chiếc bàn rung động. Gã ta cũng tên “Minh Minh”, chả trách, hôm đó cô mới cười tươi thế.

Trái tim hắn tan nát, thì ra sự dịu dàng lo lắng của cô chỉ là cho con người kia, đó không phải là sự ngốc nghếch mà hắn vốn nhầm tưởng.

“Tính tiền”, chủ quán vừa nghe thấy liền chạy đến.

Hắn ôm ghì lấy cô gái bên cạnh mình, cái ôm thật chặt như muốn ghì siết cơ thể cô tan chảy vào mình.

Cô gái cũng không phản đối, ép sát ngực vào ngực Vũ Minh. Nhìn hai người như nam châm hút chặt vào nhau, cứ thế ôm chặt nhau đi ra.

m cô gái đi ngang qua hai chiếc bàn, qua cả chỗ của An An.

Nhưng cô không ngước lên nhìn, không nhận ra hắn.

Hắn hơi nghiêng đầu, mà cũng chả ra nghiêng, nhưng lúc vừa đi qua chỗ cô, đột nhiên hắn kéo mạnh, một tay đặt dưới eo ôm cô gái vào lòng, một tay nhấc gương mặt cô lên rồi vùi đầu vào, ép sát lên đôi môi đỏ mọng của cô ta. Hắn ngấu nghiến không thương tiếc, bàn tay vuốt ve một cách buông thaọ.

Người trong lòng thở gấp, vội vàng choàng tay ghì lấy cổ hắn, họ tự nhiên như ở chốn không người, chìm vào nụ hôn dài.

“Huýt…. Woa…”, xung quanh bắt đầu có nhiều tiếng huýt gió, những chàng trai khác đều tỏ ra phấn khích: “Woa, dữ dội chưa”.

An An cuối cùng cũng ngước mắt lên nhìn, ngay bên cạnh cô không xa, thì ra có một đôi nam nữ đang hôn nhau cuồng nhiệt.

Cô chẳng cảm thấy buồn cười, những người trẻ bây giờ đều thoải mái như thế này sao?

Cuối cùng nụ hôn cũng kết thúc, hắn ngẩng đầu lên, nhưng trên gương mặt đó không có chút cảm xúc gì, gương mặt lạnh lùng hơi nghiêng, ánh mắt chằm chằm về một phía. An An cuối cùng cũng nhìn thẳng được vào ánh mắt của người thanh niên kia.

“Là cậu ta!” Gương mặt An An tỏ ra sửng sốt, đó chẳng phải là người nhân viên thu tiền tại quán game là gì.

Đúng rồi, là chàng trai dong dỏng cao gầy, chiếc áo sơ mi trắng có phần hơi rộng càng làm cho làn da trắng thêm, mái tóc bị những cơn gió thổi phấp phơ, đôi mắt toát lên vẻ lạnh lùng, đen sẫm, với cái nhìn dửng dưng đang xuyên qua những sợi tóc bổ nhào tới, nhìn thẳng vào đôi mắt của An An.

Ánh mắt hắn vẫn dán vào cô, người khác không thể thấy được, nhưng An An thì cảm thấy. Trong đêm hè nóng bức thế này mà cơ thể cô như bị nhấn chìm vào từng đợt, từng đợt khí lạnh lẽo. Ánh mắt đó như muốn đóng đinh vào cô, giống như muốn đòi lại kho báu mười mấy năm trời bị đánh mất.

Không chịu nổi ánh nhìn đó, cô cúi đầu xuống. Cô không muốn nhìn hắn, giữa họ căn bản vốn không hề quen biết. Hắn và cô bạn gái thân mật thế tại sao lại còn cố tỏ ra lạnh lùng? Mặc kệ, chẳng cần hiểu.

Lúc này, may thay Viên Thư Minh tỉnh lại, có vẻ đã khá hơn nhiều, anh ta kéo An An vào lòng, “Vợ à, tụi mình cũng thử nhé”… rồi chuyển động chuẩn bị hôn lên môi cô.

Vũ Minh quay phắt đầu, kéo cô gái bên cạnh rảo bước rời đi.

Đám người nãy giờ ồn ào thấy “nam diễn viên chính” đột nhiên vội vàng bỏ đi liền gào lên: “Đợi chút, đừng vội, đêm nay phải làm tới bến nhé. Nhớ chú ý biện pháp an toàn. Hahaha”.

An An nâng khuôn mặt Minh Minh lên, cong môMinh Minh, mình về nhà đi”.

Minh Minh cũng đã buồn ngủ, ậm ờ rồi tựa người vào vai cô đứng dậy. An An cẩn thận ôm cái cơ thể nặng nề này, cảm nhận được nó rất chân thực. Cái bụng béo của anh ép sát vào người cô, bờ vai rộng vững chãi khiến cô thấy an toàn. Cô thích bờ vai rộng này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.