Sự Dịu Dàng Chết Tiệt (Sự Dịu Dàng Đáng Ghét)

Chương 40: Đứa bé



Trời đã dần chìm vào bóng tối, nhưng cái nóng của mùa hè vẫn còn sót lại, không khí oi bức trộn với vị biển càng khó chịu hơn.

Cô đi qua khoảng sân của khách sạn, chầm chậm tiến về phía trạm xe buýt, sẩm tối ngày hè, dòng người nhộn nhịp, ai cũng vội vã trở về căn nhà ấm áp và đầy hạnh phúc của mình. Mặc dù đi trong thành phố xa lạ này, nhưng An An lại không hề cảm thấy cô độc, bởi vì ở đây còn có hắn. Cô khẽ mỉm cười, phát hiện tất cả mọi thứ xung quanh bồng trở nên đáng yêu biết bao.

Trạm xe buýt thưa thót vài người đứng đợi, phần lớn đều là trở về nhà. Cô kiên nhẫn ngồi trên ghế, nhìn những chiếc taxi qua lại, mong đợi người sắp xuống xe kia là hình bóng mà cô quen thuộc.

Đột nhiên, bên cạnh vang lên tiếng thút thít yếu ớt, sau đó ngày càng lớn dần, An An ngạc nhiên quay người lại, cách đó không xa một cô bé chừng bốn năm tuổi đang ngồi bệtngay bên vệ đường, gào khóc. Cô tò mò đứng dậy đi tới, ngồi xuống gần cô bé, muốn vỗ lên vai đứa nhóc đó, nhưng bàn tay vừa chạm vào lập tức bị tránh ra. Đứa bé này có vẻ rất nhạy cảm. Cô rụt tay lại, nhẹ nhàng ngồi cạnh nó, nhìn xung quanh không thấy có ai, chỉ có những người đi đường đang chỉ trỏ, nhất định cô bé này đã bị lạc rồi. Cách đây khoảng năm mươi mét có một siêu thị lớn, người ra người vào không ngớt.

Cô thử an ủi đứa nhóc: “Em à, có phải em bị lạc mẹ phải không?”. Khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt vừa nghe tới mẹ liền ngẩng đầu lên, giọng nói non nớt, nức nở nhìn người đang ngồi trước mặt, “Mẹ.... mẹ không nữa rồi”.

An An đoán chắc là cô bé Tâm Tâm này đi cùng mẹ đến đây mua đồ rồi bị lạc, liền dỗ dành: “Tâm Tâm, đừng khóc nữa”.

Cô mỉm cười: “Có phải mẹ mua cho Tâm Tâm những thứ Tâm Tâm thích ăn không? Xách rất nhiều túi phải không?”. Tâm Tâm dần dần nín khóc, nước mắt vẫn còn dính trên gương mặt nhỏ nhắn.

An An rút ra một tờ khăn giấy, đưa cho cô bé, nhưng Tâm Tâm cảnh giác tránh ra. Cô cũng không ép, đưa tờ khăn giấy trước mặt cô bé: “Tâm Tâm rất ngoan phải khôngnào? Vậy tự mình lau mặt, được không?”. Tâm Tâm bĩu môi, do dự với lấy cái khăn, vo thành một cục rồi lau lung tung làm cho nước mắt nước mũi nhoe nhoét lên mặt. Cô mỉm cười lấy tờ khăn khác lau cho cô bé, lần này Tâm Tâm không tránh nữa, cảm thấy người dì trước mặt mình rất dịu dàng, không giống như những người xấu mà mẹ nó đã nói.

Những người vây quanh đứng xem thấy đứa trẻ không khóc nữa cũng dần bỏ đi. Họ nghĩ cô gái này sẽ giúp đứa bé đó đi tìm mẹ.

“Tâm Tâm, nói cho dì biết, có phải lúc nãy Tâm Tâm cùng mẹ đi mua đồ phải không?”, cô nhẹ nhàng xoa lên mái tóc cô bé.

“Mẹ... Tâm Tâm muốn ăn thạch. Huhu... mẹ không cần Tâm Tâm nữa.” Đứa bé cứ lặp đi lặp lại, tiếng thút thít bắt đầu vang lên. An An vội ôm cô bé vào lòng an ủi: “Tâm Tâm, không phải mẹ không cần Tâm Tâm đâu. Ngoan nào, đừng khóc, chắc là mẹ đi mua thạch đấy”. Có lẽ hai mẹ con đang trên đường về sau khi mua đồ xong, Tâm Tâm đòi ăn thạch nên mẹ cô bé đã quay lại mua, thế nên mới đi lạc.

Tâm Tâm nghe xong, bán tín bán nghi hỏi lại: “Có thật mẹ sẽ mua thạch cho Tâm Tâm không?”. “Tất nhiên rồi. Mẹyêu Tâm Tâm nhất mà, chắc chắn là đi mua thạch cho Tâm Tâm rồi”. Đứa bé mếu máo, nghiêng đầu, dựa vào vai cô rồi nhìn lên: “Mẹ, mẹ... Tâm Tâm không cần ăn thạch, chỉ cần mẹ thôi”.

An An nhẹ nhàng ôm lấy Tâm Tâm, thầm nghĩ lát nữa phát hiện không thấy con mình đâu chắc mẹ cô bé sẽ quay lại tìm thôi.

“An An”, nghe thấy giọng nói quen thuộc, cô quay đầu lại, thì ra là Tiểu Vũ, đang đứng cách đó không xa, cô liền mỉm cười giơ tay vẫy hắn.

“Đây là...?”, Tiểu Vũ đi đến nơi nhìn vào đứa nhóc cô đang ôm trong lòng, gương mặt nhỏ nhắn hơi cau lại, trên mặt còn đầy nước mắt với nước mũi, đôi mắt ngây thơ đang nhìn hắn chằm chằm.

“Đây là Tâm Tâm, cô bé bị lạc mẹ.” An An xoa đầu đứa nhóc đầy yêu thương: “Tâm Tâm, chú này là bạn của dì, không phải người xấu đâu”. Nhưng Tâm Tâm không thèm để ý đến lời cô nói, cứ dán mắt vào Tiểu Vũ. Lát sau, cô bé vùng dậy thoát khỏi vòng tay cô, bước tới giật giật áo hắn, quay đầu nhìn cô: “Đây là anh, không phải chú”.

Thật chịu không nổi, đúng là ranh con. Anh chàng này vừa xuất hiện, Tâm Tâm liền chẳng thèm để ý đến cô nữa. Tiểu Vũ thấy thế, trong lòng cười trộm, nháy mắt với cô, đầyđắc ý.

Tâm Tâm thấy vậy tỏ vẻ không vui, càng giật mạnh áo hắn: “Anh, bế, bế”. Ôi trời, tức chết mất, ban nãy cô muốn ôm thì không cho, vậy mà khi Tiểu Vũ vừa xuất hiện lại đòi bế. Sao hắn đi đến đâu cũng mê hoặc người khác vậy, thậm chí cả đứa nhóc ngây ngô này nữa chứ.

Tiểu Vũ đành khom người xuống, một tay nhẹ nhàng bế Tâm Tâm lên, một tay kéo cô đứng dậy. An An ngồi xổm từ nãy đến giờ cũng bắt đầu tê hết cả chân không đứng nổi. Tâm Tâm được Tiểu Vũ ôm trong lòng, hớn hở vuốt mặt hắn, đôi tay nhỏ sờ sờ vào mũi, môi, sau đó hôn mạnh một cái vào mặt Tiểu Vũ. “Cậu thì, đi đến đâu cũng làm các cô gái mê muội, ngay cả mấy đứa nhóc cũng không tha”, cô giận hờn đánh vào cánh tay hắn.

Nhưng Tiểu Vũ không hề giận, thản nhiên quay sang cười với cô bé. Đúng lúc hai người đang chơi đùa cùng Tâm Tâm thì từ đằng xa vọng lại tiếng gọi lớn: “Tâm Tâm, Tâm Tâm”. Đứa bé vừa nghe thấy tiếng mẹ vội giẫy đòi xuống, chạy ngược lại phía sau, mẹ Tâm Tâm tay xách túi đồ lớn cũng đang chạy tới.

Hai người nhìn nhau, Tiểu Vũ ôm lấy cô, còn cô an tâm ngả đầu vào ngực hắn, nhìn mẹ Tâm Tâm bế cô bé tiến lại gần, trong lòng tràn ngập ấm áp. Tâm Tâm được mẹ bếtrên tay tiến gần tới cảm ơn hai người họ, còn nói với mẹ mình: “Tâm Tâm thích anh này”. Mẹ Tâm Tâm ngại ngùng nhìn hai người rồi cảm ơn thêm lần nữa. An An xoa đầu cô bé nói: “Không cần cảm ơn”, rồi còn khen cô bé rất ngoan. Tâm Tâm giật giật áo mẹ: “Mẹ, mẹ, con mới hôn vào má anh đẹp trai kia, con muốn hôn một cái nữa”. Mẹ Tâm Tâm áy náy nhìn hai người, rồi ngăn cái cơ thể nhỏ bé đang với sang kia.

An An đẩy Tiểu Vũ ra hiệu bế cô bé. Tiểu Vũ nghe theo, rướn qua hôn vào má Tâm Tâm một cái, cô bé hớn hở hôn lại vào má hắn, rồi cười khanh khách. Hai người nhìn theo mẹ Tâm Tâm bế cô bé đi, xa dần khuất khỏi tầm mắt, thấp thoáng còn thấy cô bé vẫy tay chào hai người họ.

Nhìn mãi về phía đó, cho đến khi hai mẹ con mất hút trong dòng người nhộn nhịp, cho đến khi bỗng cảm thấy eo mình bị thít chặt, An An ngẩng lên thấy Tiểu Vũ đang nhìn mình âu yếm, trái tim bồng trở nên ấm áp, cô mỉm cười nói: “Tâm Tâm thật đáng yêu”, trong mắt dường như vẫn còn hiện lên gương mặt nhỏ nhắn dễ thương kia.

Hắn chỉ chỉ vào mũi cô: “Đúng thế, mới nhỏ đã biết đánh giá thế nào là một anh chàng đẹp trai”. Ngay lập tức cô nhớ lại cảnh Tâm Tâm vừa nhìn thấy Tiểu Vũ đã không thèm để ý đến mình, An An quay sang giận dỗi: “Thật quá đáng, lúc đầu đưa tay muốn ôm nó, cô nhóc còn khôngcho, cậu vừa đến đã đòi hôn má”.

Hắn cười đắc ý, nhẹ nhàng ôm lấy cô, rồi vẫy một chiếc taxi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.