Sự Dịu Dàng Chết Tiệt (Sự Dịu Dàng Đáng Ghét)

Chương 44: Hiểu lầm



Đơn giản là một bữa cơm mà thôi, cánh đàn ông mượn rượu nói chuyện ngoài công việc, phụ nữ chỉ giống như người lấp chồ trống. Giám đốc Hàn hết lời khen ngợi An An, nói cô làm việc rất chuyên nghiệp, quả nhiên tuổi trẻ tài cao, còn nhờ cô giới thiệu cho ông ta một hai người có khả năng như vậy, hiện tại chồ ông đang rất thiếu nhân tài. Cô mỉm cười nhận lời, nói khi về sẽ lưu tâm đến chuyện này, tìm người giới thiệu giúp ông.

Thời gian chậm chạp từng phút trôi qua, đàn ông bên bàn rượu dường như không còn niềm vui nào ngoài việc nâng cốc. Rượu rót luân phiên hết lượt đến lượt khác, hôm nay còn có mấy cô gái xinh đẹp đến góp vui, nghe đâu là người của bộ phận hành chính và chăm sóc khách hàng do giám đốc Hàn kéo đến, bọn họ đều rất hào hứng, đặc biệt là suốt cả buổi đều chỉ nhìn chằm chằm vào mấy vị quản lý trong công ty.

Cô bỗng thấy buồn cười. Trong công ty của An An có vàianh chàng còn độc thân, đều chỉ khoảng từ hai tám đến ba mươi tuổi, cũng được xem là nhân tài, nhưng đối với cô mà nói đều bình thường như nhau cả, chỉ trừ có cấp dưới của Tống Bộ là Phương Hoa, ba mươi tuổi, tính tình hóm hỉnh, ngồi quanh có mấy cô em xinh đẹp. Mấy cô gái này đâu phải đối thủ của anh ta, trong công ty anh ta vốn được coi là tay chơi mà.

Cô cảm thấy hơi mệt, điện thoại bỗng rung lên, mở ra xem thấy ngay tin nhắn của Tiểu Vũ: “Tôi ở cổng đợi cô”. An An cúi xuống, cầm ly nhấp một ngụm trà, hôm nay làm sao mà cả tr cũng đắng thế này. Đúng thế, điều gì cần đến sẽ đến thôi, cô chào Tống Bộ, xin phép về trước, rồi đứng dậy quay sang giám đốc Hàn khẽ chào: “Giám đốc Hàn, mọi người ở lại chơi, tôi xin về trước”. Giám đốc Hàn cũng không miễn cưỡng, nói Đồng chủ nhiệm sẽ sắp xếp xe đưa cô về, nhưng đúng lúc Đồng chủ nhiệm không có ở đó.

An An xua tay nói: “Không cần đâu giám đốc Hàn, tôi đón taxi về được rồi”. Giám đốc Hàn không an tâm, nói phụ nữ đi một mình không an toàn, phải tìm người đưa cô về. Đang lúc hai bên đang trao đổi qua lại thì có một người đứng dậy, “Giám đốc Hàn, ông không cần khách sáo đâu, tôi cũng muốn về để xem chút tài liệu, tôi đưa An An về được rồi”. Cô nhìn sang người đó, chính là Phương Hoa, đang đứng bên cạnh bàn. Cô hơi ngạc nhiên, nhưng dù sao cũng là người của công ty mình, như vậy đỡ phải làm phiền bên đối tác.

Ngồi chung với Phương Hoa ở hàng ghế sau, An An im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô và anh ta không thân, cũng chẳng biết nói chuyện gì, huống hồ hôm nay tâm trạng không được tốt, nhưng không ngờ anh ta lại tìm được đề tài để tán gẫu: “Xem ra giám đốc Hàn đánh giá cô rất cao”.

An An quay mặt lại nhìn anh ta, khẽ cười: “Đó là do giám đốc Hàn khách sáo nói vậy thôi”. Đối với cách nói chuyện nhàn nhạt của cô, anh ta hoàn toàn không để ý: “Đến Đại Liên đi ngắm biển chưa?”. Cô chỉ gật đầu cười.

“Đi một mình à? Hay có bạn ở đây? Tôi đến Đại Liên mấy lần rồi nhưng chưa từng đi ngắm biển. Muốn tìm người đi cùng xem sao.” Phương Hoa không có ý định dừng cuộc trò chuyện lại, cô mấp máy trả lời: “À, tôi có bạn ở đây. Để hôm nào tôi bảo Đồng chủ nhiệm sắp xếp mấy cô gái bản địa đưa anh tham quan vài nơi đặc sắc ở đây”. Cô như người mất hồn, ánh mắt xa xăm, nếu không có Tiểu Vũ thì cô sẽ đi ngắm biển với ai nhỉ? Có lẽ là một mình thôi.

Phương Hoa còn muốn nói thêm nhưng taxi đã đi vào trong sân của khách sạn. Cô mở cửa, ngẩng đầu nhìn xung quanh nhưng không thấy bóng dáng hắn. Phương Hoa trảtiền xong cũng bước xuống xe.

Lưỡng lự giữa việc về phòng hay ra ngoài tìm hắn, cuối cùng cô quyết định trở lại phòng, gật đầu chào Phương Hoa: “Cảm ơn anh”, vừa định quay người đi thì bồng một bàn tay nắm lấy vai cô giữ lại. An An sững người, quay lại nhìn, có lẽ cảm thấy hơi đường đột, anh ta vội buông tay ra, gượng cười nói: “An An, nếu cô không phiền, đi dạo với tôi một lát được không?”. Cô ngẩn người một lúc, áy náy nói: “Xin lỗi, tôi còn có chút việc. Tôi..thực ra lúc này cô hoàn toàn chẳng có tâm trạng nào để đi dạo cả, chưa kịp nói xong đã trông thấy cái dáng gầy gầy đứng bên chiếc xe, đang lặng lẽ nhìn cô.

Cô vội lấy lại bình tĩnh, đành cáo lỗi Phương Hoa: “Thật ngại quá, giờ tôi có chút việc, lần sau nhé, lần sau cùng hẹn mọi người đi dạo”. Tiểu Vũ đã đi ra ngoài sân, không đợi , cô xin lỗi thêm lần nữa rồi bước xuống bậc thềm, chạy về phía đó.

Cô đi ra ngoài cổng, nhìn xung quanh thấy hắn đã đi đến trạm xe buýt, lao nhanh về phía đó, An An thắc mắc sao hắn không đợi cô.

Cuối cùng cũng đuổi kịp được Vũ Minh, cô thở hổn hển nhìn hắn, nhưng dường như hắn không thèm để ý, chỉ đưa tay ra vẫy taxi, sau đó chẳng nói chẳng rằng chui vào xe. Cô cũng theo sau hắn, chiếc xe bắt đầu lăn bánh.

“Sao cậu không đợi tôi?”, cô thấy hắn im lặng, không hiểu hắn đang giận dỗi chuyện gì, Tiểu Vũ bảo tài xế đến đường Tân Hải, bãi biển hôm qua hai người ở đó. Trên đường đi hắn không thèm để ý đến cô, chỉ một mực nhìn ra ngoài cửa sổ. Càng nghĩ cô càng tức, tâm trạng cả ngày đã bị dồn nén, còn chưa được xả mà hắn còn không thèm quan tâm cô, cô bực mình nhìn sang hướng khác.

Hai người xuống xe, một trước một sau đi ra bờ biển. Trời dần tối, cô bước cao bước thấp trên cát, mặc dù biết An An không theo kịp nhưng hắn vẫn đi thẳng một mạch không quay đầu lại.

Cô giận dữ vội đuổi theo, kéo mạnh tay hắn giật lại, chặn trước mặt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.