Sự Dịu Dàng Chết Tiệt (Sự Dịu Dàng Đáng Ghét)

Chương 47: Công việc



Cảm giác hạnh phúc theo cô suốt cả ngày, hiệu quả công việc vì thế cũng lên rất cao. Chương trình chủ yếu đào tạo về văn hóa doanh nghiệp và sức mạnh của sự gắn kết. Những từ ngữ mang tính trừu tượng này bình thường chỉ để treo trên tường, mặc dù ngày nào cũng thấy nhưng rất ít người suy nghĩ một cách nghiêm túc ý nghĩa sâu xa của nó. Tuy nhiên thông qua một số hoạt động người thật việc thật đã khiến mọi người cảm thấy, những từ ngữ này không phải vô nghĩa, hơn nữa càng dễ dàng thấu hiểu cũng như có trải nghiệm sâu sắc.

Mọi người bên dưới tranh luận rất sôi nổi, An An khẽ cười, đúng thế, văn hóa doanh nghiệp không chỉ là những từ ngữ đẹp đẽ, nó còn phải dùng hành động và cả tinh thần để thu hút mọi người, giúp mọi người thật sự lĩnh hội được viễn cảnh về sự phát triển của công ty, sau đó sẽ thấm dần bắt đầu thay đổi từ những điều nhỏ nhất.

Hôm nay công việc rất thuận lợi, bốn giờ chiều đã kếtthúc. Cô chào Đồng chủ nhiệm rồi trở về khách sạn.

Về tới phòng, An An mở máy tính xách tay lên kiểm xem hai ngày nay có email nào từ công ty không. Tiểu Vân có gửi hai ba cái, đều nói về thủ tục trong việc tuyển người mới, và một vài chuyện giải quyết, hòa giải trong nhân viên. Ngoài ra còn báo cáo sơ bộ về tình hình bộ phận mình thời gian gần đây, tất cả đều rất ổn.

Giám đốc cũng gửi một email, hỏi về tiến độ công việc. Cô nghĩ một hồi rồi tường trình chi tiết từng bộ phận, làm một bảng báo cáo gửi lại, còn viết ra một bản kế hoạch công việc, công tác đào tạo của cô đã hoàn thành hai phần ba, ước tính thứ sáu có thể kết thúc.

Cô đăng nhập vào MSN^i, lát sau Tiểu Vân xuất hiện, “Chị An, vẫn khỏe chứ? Có mệt không?”.

Cô cười, trả lời lại: “Van khỏe, nhân viên bên đây rất nhiệt tình, có tinh thần họp tác. Hiệu quả đào tạo rất tốt. Tình hình công ty sao rồi?”.

“Tất cả đều tốt, em có gửi chị ba email, hai cô nhân viên mới vào làm bên dịch vụ khách hàng do Lang Thanh giới thiệu đều rất ổn.”

“Chị An, Đại Liên vui không? Đi ngắm biển chưa? Thật thèm quá đi, nhớ mang quà về cho bọn em.” Tiểu Vânthích thú, còn gửi một biểu tượng mặt cười thể hiện sự thèm muốn, “Có cuộc hẹn hò lãng mạn nào không, câu một ông triệu phú về đây”.

Con bé quỷ quái này, cô cười: “Làm gì có cuộc hẹn hò lãng mạn nào, tới đây công tác mà. À, yên tâm, lúc về sẽ có quà. Thôi được rồi, có chuyện gì thì gọi cho chị, thoát đây”. Tắt MSN, cô khẽ cười, Tiểu Vũ của cô có được tính là cuộc hẹn vô cùng lãng mạn không nhỉ? Chuyện này nếu mà để cho bọn Tiểu Vân biết thì không hiểu mình sẽ rơi vào t thế nào đây, cô thật không dám tưởng tượng.

Hôm nay Đồng chủ nhiệm có phản ánh một điều, về lần trước cô căn cứ theo tình hình của công ty đối tác để tiến hành thực hiện các quy trình đào tạo liên quan, sau một số hoạt động thực tế mới cải tiến, ông ta muốn An An bổ sung lại một chút. Cô đồng ý, quyết định sẽ tiếp tục nghiên cứu vấn đề này từ góc độ quản lý, tăng cường thêm một số hoạt động giám sát kỹ lưỡng hơn.

Cô chăm chú gõ bàn phím, những vấn đề cần sửa đổi và kiến nghị đều được liệt kê ra, hy vọng việc này có thể giúp được họ, ngày mai sẽ bàn bạc lại với Đồng chủ nhiệm.

Màn hình hiện lên một email mới, cô bấm vào xem, thì ra của trợ lý giám đốc, sếp tương đối hài lòng về tiến độ công việc, nói cô nhắc bộ phận kinh doanh và kỹ thuật chú ýđến từng chi tiết nhỏ, không được coi nhẹ mà để thiếu sót cho cả dự án. Còn nhắc cô thông báo với hai bộ phận này trưa mai chuẩn bị một cuộc họp trực tuyến.

Cuối cùng, giám đốc còn đặc biệt nói một câu, rằng hiếm khi được đi công tác nên nếu thứ sáu kết thúc thì cô có thể ở lại Đại Liên hai ngày để thăm quan, chỉ cần sáng thứ hai có mặt ở công ty là được. Xem ra giám đốc không giục cô về, trong lòng An An có phần cảm kích. Con người giám đốc rất tốt, không phải thuộc dạng chỉ biết có công việc mà không quan tâm đến cảm nhận của nhân viên, chí ít là cô cảm thấy làm việc cho công ty đến nay, tình cảm vẫn rất được coi trọng.

Nghĩ đến chuyện mồi ngày chỉ có thể gặp Tiểu Vũ vào buổi tối, cô thật sự rất muốn bên cạnh chăm sóc hắn. Không biết khóa đào tạo của hắn tiến triển sao rồi? Cậu nhóc đó thông minh như vậy, nhất định sẽ không gặp khó khăn gì.

Cô lại vùi đầu vào tiếp tục sắp xếp lại một số ý kiến phản ánh trong buổi đào tạo ngày hôm nay. Mồi lần đào tạo cô đều phát cho học viên một bản phản hồi để xem mọi người có vấn đề hay kiến nghị gì với chương trình hôm đó không. Những thông tin kịp thời này rất có lợi để An An triển khai những hoạt động đào tạo kế tiếp. Hơn nữa, đa số học viên ở đây đều còn trẻ, suy nghĩ linh hoạt, thường haycó những ý tưởng mới mẻ mà khó có thể nói với cấp trên, nhân buổi đào tạo thoải mái này có thể dễ dàng đưa ra hơn. Vì thế đối với công việc của Đồng chủ nhiệm mà nói, những ý kiến này cũng là một sự trợ giúp khá tốt.

Hôm nay có một phản ánh, thì ra là của một cô gái tên Tống Ngưng viết: “Cô Vu, có thể hướng dẫn bọn em các thao tác của phần mềm vi tính văn phòng không? Trước đây chúng em ít sử dụng, nhưng bây giờ công ty yêu cầu phải biết lập bảng biểu, nếu cứ đi hỏi người khác thì bất tiện quá, cô có thể dành chút thời gian để dạy mọi người cái này không?”. Cô nhìn vào chức danh, nhân viên hành chính kinh doanh, cô gái này trên lớp thường yêu cầu làm các dạng bảng biểu và phân tích dữ liệu. Có lẽ thời trung học, trong trường chỉ dạy một số thao tác cơ bản, còn rất nhiều thao tác trong công việc mà phải trải qua thực tế mới có thể thành thạo được.

An An mỉm cười, đánh một cái dấu, quyết định thêm vào nội dung đào tạo ngày mai phần này, lên mạng tìm một số tư liệu về word, excel, xếp vào một bảng biểu, bên dưới ngoài giải thích một số phím tắt thường dùng, còn có các chức năng khác và biểu đồ. Thật ra công năng của Office rất nhiều, nhưng bình thường đa phần chỉ dùng word và excel, nên cô chỉ chú trọng nói về mấy loại này thôi. Rốt cuộc cũng hoàn thành, nhìn lại kết quả ngày hôm nay, cô rất hài lòng, chương trình có sự tương tác sẽ dễ dàng biết được nhu cầu mong muốn của các học viên, sau đó mới nhắm tới mục tiêu đào tạo chuyên môn, như vậy có thể giúp họ thu được nhiều kiến thức hơn, đó mới là việc đào tạo thực sự.

[7] MSN: (viết tắt của từ Microsoft Network), là một tập họp các dịch vụ Internet được cung cấp bởi Microsoft vào ngày 24 tháng 8 năm 1995, là dịch vụ nhắn tin nhanh trên MSN Messenger.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.