Sự Dịu Dàng Chết Tiệt (Sự Dịu Dàng Đáng Ghét)

Chương 5: Cứu mỹ nhân



Cuối tháng qua đi, đầu tháng lại về. Rốt cuộc mùa hè cũng chính thức đến, nhiệt độ hàng ngày đều từ ba mươi lăm độ trở lên, ngay cả buổi tối cũng không có chút gió nào, thậm chí dù chỉ ngồi yên thì quần áo cũng sẽ bị ẩm vì mồ hôi.

Tối nay cũng là một tối bận rộn tại quán game, đám khách kia vẫn tha hồ quăng tiền vào những trò chơi.

Hắn có nhìn thấy cô, từ cái buổi tối tuần trước đó thì đã một tuần cô không đến.

Tối đó, hắn ôm một cơ thể đẫy đà, tiêu hao bao nhiêu sức lực, cũng không cách nào thay thế được hình ảnh mảnh mai thon thả đó trong đầu. Đành phải lấy cảm xúc cuồng nhiệt khác để che giấu đi sự trống vắng của con tim.

Những buổi tối hắn gặp lại cô, gương mặt hắn lúc nào cũng trầm ngâm lặng lẽ. Thậm chí khi cô đến trước bàn đổi xu thì hắn sẽ cố ý chuyển sang chỗ khác trước khi cô tới. Hắn không muốn tiếp xúc với cô.

Mặc dù cơ thể, lời nói, cử chỉ đều như không muốn tiếp xúc, nhưng trái tim thì không kìm giữ nổi.

Tối nay cô cũng chẳng nói câu nào, cũng không có cuộc điện thoại nào.

Thậm chí nụ cười cũng như mất tích.

Cô có tâm sự.

Điều phiền muộn này cũng đã quấn riết lấy hắn suốt cả buổi tối.

Hôm nay, cô lại về sớm hơn một chút, mặc dù hắn biết đúng là trong quán mọi người đã về gần hết rồi.

Vũ Minh cảm thấy là lạ, ánh mắt không muốn nhìn theo bóng cô nhưng trái tim vẫn cứ hướng về nơi đó. Hắn vội vàng thay quần áo nhân viên ra, cả người như lao về phía cửa. Lúc này chợt nghe thấy tiếng gọi “Vũ Minh”, hắn khựng lại bên cửa ra vào, đành dừng bước, là trợ lý giám đốc gọi. Nhìn thấy ngoài kia là một màu đen kịt, trái tim hắn cũng chùng xuống.

Lúc rời khỏi văn phòng, gương mặt hắn buồn bã, thì ra là ông chủ dự định cất nhắc hắn lên làm cửa hàng trưởng, ý là hắn sẽ không phải đứng ở quầy đổi tiền nữa mà chăm lo toàn bộ công việc từ kinh doanh đến quản lý. Nhưng Vũ Minh chưa trả lời, ông chủ cũng cho hắn thêm ba ngày để suy nghĩ.

Rút điếu thuốc ra, châm lửa rồi ngậm trên miệng, hắn thủng thẳng rời khỏi quán. Bên ngoài lác đác, tho gần thoáng xa vài người đang tản bộ trên đường. Hắn còn cố hy vọng là cô đừng đi quá nhanh. Lẽ nào đã biến mất rồi? Hắn nhìn xung quanh cũng không thấy hình bóng quen thuộc đâu cả. Hôm nay cô mặc bộ chiếc váy trắng ôm lấy cơ thể mảnh mai càng nổi bật lên sự mềm mại. Nhưng ăn mặc thế này trong đêm tối như vậy sẽ phản tác dụng, có thể trở thành mối nguy hiểm.

Vũ Minh ngậm điếu thuốc, đi trong đêm tĩnh mịch, người bắt đầu toát mồ hôi ướt hết cả áo. Những ngày hè thế này, những con gió cũng hiếm hoi.

Hắn bước nhanh đến con hẻm phía trước, con hẻm này có thể thông thẳng với đường về nhà, ban ngày Vũ Minh thường đi qua đây. Buổi tối thì có nhiều điều không an toàn lắm. Hắn không có ý định băng qua con đường tắt này.

Nhưng từ trong đó vọng ra tiếng người.

“Mau đưa túi xách đây.”

“…”

“Cái gì, muốn thi gan à? Nếu cô em không muốn đưa cũng được, cô em cũng đáng gíá lắm.”

“Tránh ra!”

Cô gái ngốc đã tự đưa mình vào tình cảnh này. Hắn dựa sát tường theo dõi hồi lâu mới hít một hơi thật sâu, vẫn phì phèo điếu thuốc trên môi, cố tình để nó lệch qua bên mép.

Đi vào trong con hẻm, Vũ Minh cố ý đi chầm chậm, con hẻm tối tăm chỉ có một ngọn đèn nhỏ, điếu thuốc trên miệng chớp sáng chớp tắt, như gần như xa dần dần tiến lại. Khi đã thích ứng được với bóng tối trong đó, hắn mới nhìn rõ mọi thứ. Cô gái ôm khư khư chiếc ba lô trước ngực, lưng tựa sát vào tường, cảm giác như bất lực. Đã vậy, lại không tìm thấy một ai có thể cho cô dựa vào cả.

Hắn không thể nào nhìn rõ khuôn mặt cô gái lúc này nhưng có thể cảm giác được hơi thở cô đang rất gấp.

Ba tên lạ mặt kia nhìn thấy hắn đi tới cũng tản ra. Chúng không có động tĩnh gì, nghĩ hắn cũng chỉ là người đang trên đường về nhà, tính đợi Vũ Minh đi qua rồi mới tiếp tục hành sự.

Vũ Minh chầm chậm đi qua hai tên, mấy tên này chừng ba mươi tuổi, đều thuộc loại nhỏ con sành sỏi, nhìn phần bắp tay lộ ra có thể thấy chúng rất cường tráng. Nhưng đều chưa cao tới một mét bảy mươi.

Hắn sắp đi qua chúng, cô ôm chặt ba lô, ánh mắt chằm chằm nhìn hắn. Vũ Minh rít một hơi thuốc, khiến ánh sáng lập lòe, điếu thuốc hơi rung lên.Theo đà hắn khẽ ngước đầu liếc về phía cô. Cô nhìn thấy rồi. Vũ Minh thấy ánh mắt cô sáng lên, lại một lần nữa phảng phất hiện ra hình bóng của hắn.

Ba tên này thấy Vũ Minh thong thả bước qua, nhìn nhau ra hiệu không có gì đáng ngại. Chúng khẽ nhếch mép cười nhạt, ban đầu nghĩ sẽ nhanhng làm thịt con bé này, ai ngờ lại có người đi tới, nhưng cũng chẳng thể thay đổi được gì đâu.

Bất ngờ Vũ Minh lùi lại một bước, nắm chặt tay cô lao về phía trước. Cô sớm đã chờ hắn rồi, cả hai cứ thế chạy thục mạng. Ba tên bị bỏ lại đằng sau ngớ ra, khi chúng sực tỉnh lại kịp phản ứng thì họ đã sắp đến cuối con hẻm.

Thịch, thịch, thịch – đằng sau tiếng chân đuổi theo gấp gáp, chúng sắp đuổi tới nơi rồi.

Mặc kệ, cô cứ chạy theo hắn. Bàn tay hắn nắm chặt tay cô kéo đi, có hơi đau, nhưng do dốc sức cố chạy nên cũng chẳng còn cảm giác nữa. Cô nhìn mái tóc của hắn bay phấp phới, đôi lông mi dày, ánh mắt kiên định, ra sức chạy như điên về phía trước. Cô chỉ mong có thể bám theo, chỉ cần như thế là được rồi.

Gặp một hẻm nhỏ khác, họ đột ngột rẽ vào, cô bị hắn nhét vào sát vách tường. Đây hình như là con đường nhỏ giữa hai tòa nhà, nhưng đã bị phá bỏ chuyển đến nơi khác, chỉ còn lại những viên gạch vỡ đổ ngổn ngang chừa ra một khe nhỏ đủ chứa một người, càng vào phía trong không gian lại càng hẹp. Cô cố gắng ép sát mình vào phía sau nhưng không thể lùi thêm được nữa, đành dựa vào tường. Vũ Minh cũng đi vào nhưng kéo cô ra, chỗ đó cách đường ra khoảng ba mét, hắn để cô đứng trước mặt mình. Cô không hiểu, đưa ánh mắt đầy nghi hoặc dò hỏi. Hắn biết ánh mắt nghi hoặc trong mắt cô, liền ngẩng đầu ra hiệu cô nhìn lên. Thì ra ở góc trong cùng có một tấm trần xi măng trên đó, mặc dù đã gãy nhưng còn trụ lại nhờ mấy thanh sắt nhỏ giữ lại. Nếu chẳng may nó rơi xuống thì chẳng phải là đi đời sao.

Cô nhìn hắn vẻ cảm kích, vừa định mở miệng thì hắn đột nhiên ghé sát đầu lại khiến cô giật bắn mình, tiếng hét kinh hãi bị vai hắn đè lên, chặn lại. Cô bị hắn ôm chặt vào lòng, đang khiếp sợ muốn vùng vẫy định thoát ra thì đôi tay hắn lại càng siết vào. Cô không dám mở miệng nói gì, chỉ biết gắng hết sức cắn vào bả vai hắn. Cô cảm nhận được hắn ta khẽ rùng mình nhưng vẫn không bỏ ra.

Bọn chúng đuổi tới rồi. Tiếng bước chân loạn xạ, càng ngày càng gần. Chúng đứng ở bên ngoài chỗ rẽ chửi thề: “Chạy đâu mất rồi? Mẹ nó, thằng khốn đó mà để ông bắt được thì ông đánh cho tàn phế. Dám cướp gái của ông”.

Tiếng bọn chúng chửi bới cảm giác đang rất gần, giống như tiếng hét ngay sát ở bức vách bên cạnh. “Tụi nó không thể chạy nhanh thế”. Chúng tỏa ra tìm những nơi xung quanh, âm thanh xa dần.

Cô bị hắn siết chặt đến nỗi sắp không thở nổi, cô ngước đầu lên một cách khó khăn, nhưng không dám mở miệng, sợ bọn người kia đang ẩn nấp bên ngoài đành dùng khuỷu tay thúc vào ngực hắn. Cuối dùng Vũ Minh cũng buông lỏng tay, đầu hắn đang tựa gần nơi cổ của cô khẽ ngẩng lên, nhưng đôi tay vẫn chưa hoàn toàn thả hẳnô nhìn đôi mắt đen sẫm của hắn tỏ vẻ nghi ngại, cô sợ hãi, tại sao mắt hắn giữa đêm tối lại sáng đến thế, nó giống như có hòn lửa đang bốc cháy. Đôi mắt Vũ Minh cứ nhìn chằm chằm vào cô khiến cô không chịu nổi, đành nhắm mắt lại .

Họ cứ đứng đó ôm nhau như thế khoảng chừng năm phút, cô nghĩ những tên khốn kia tìm không thấy hai người, đợi lâu như vậy chắc hẳn đã bỏ đi rồi. Cô thử đẩy hắn ra, nhưng hắn vẫn không có ý định nới tay. Cô có chút bực mình, con người này sao thế, bọn chúng đều bỏ đi hết rồi, không đi ra còn ở đây làm gì. Cô giận dữ quay đầu đang định yêu cầu hắn thì một ngón tay ấm áp đặt lên miệng cô. Trừng mắt nhìn vào hắn, nhưng Vũ Minh không nói gì, vẫn đăm đăm nhìn cô. Cô tức giận thật rồi, cắn lên tay hắn một phát đau điếng. Muốn cho hắn ta biết đau mà bỏ ra, nhưng hắn vẫn không nói lời nào, cánh tay vẫn không chịu buông.

Cô lặng người ngỡ ngàng.

Phải một lúc sau, cô mới mềm lòng bình tĩnh nhả ra. Cô đã cắn hắn mạnh đến vậy trong khi con người này lại chính là người vừa cứu cô đấy.

Trong lòng áy náy, cô từ từ cúi mặt xuống, cũng không cố vẫy vùng nữa, để mặc hắn cứ ôm cô chặt như vậy.

Thời gian cứ thế trôi qua chậm chạp, trong buổi đêm hè tĩnh mịch nóng bức như vậy, một ngọn gió cũng không hề có, hai người đứng sát với nhau, gần đến nỗi có thể nghe thấy nhịp tim của đối phương. Thì ra tim hai người đều đập loạn xạ như nhau. Ngoài tiếng trống ngực thì sự tĩnh mịch của bóng đêm dường như quá lạ lẫm. Bầu không khí yên lặng có thể cảm nhận được sức nóng giữa hai cơ thể đang tăng vọt. Không gian chật hẹp, chỉ còn đủ chỗ cho tiếng tim đập loạn nhịp và hơi thở ấm áp của cả hai.

Cô có thể cảm nhận được hơi nóng của hắn phả ra bên tai mình, nhột nhạt, âm ấm và cả nặng nề nữa. Và bản thân cô phải chăng cũng đang như vậy?

Cơ thể ngày càng thấy nóng bức, mồ hôi toát ra làm ướt cả áo, nhưng điều cảm thấy trực tiếp nhất là bàn tay hắn đang đặt lên lưng và eo cô. Mồ hôi càng lúc càng nhiều, khiến quần áo như dính chặt vào người như lớp da thứ hai. Sự ấm nóng từ lòng bàn tay của hắn giống như bức xạ, chầm chậm loang ra, từ trên lưng, đến eo, khiến cô rã rời.

Trong lòng cô nổi lên từng đợt bất an, cô không thể thế này được, cô muốn rời bỏ chỗ này, ngay cả khi hắn là ân nhân của cô!

Chính lúc cô đang chuẩn bị hành động thì bên ngoài vọng lên tiếng nói.

“Mẹ kiếp, thằng oắt này sao có thể chạy nhanh thế chứ? Hay là nó sống gần đây nên đã trốn trong nhà rồi.” Nghe thấy tiếng hai tên ban nãy đang nói chuyện.

Tên cầm đầu gi mới lên tiếng: “Mẹ nó, lần sau để ông gặp lại, là đời nó tiêu rồi. Đi”.

Lúc sau tiếng bước chân đã dần xa khuất.

Thì ra, chúng nấp vào một chỗ gần đó để đợi hai người tự đi ra chui đầu vào lưới. Cô trách nhầm hắn rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.