Sự Dịu Dàng Chết Tiệt (Sự Dịu Dàng Đáng Ghét)

Chương 51: Mộc mạc



Cơn gió sớm mai mát lạnh thổi nhẹ qua tấm rèm cửa, những tia nắng đầu tiên chiếu vào căn phòng. Hôm nay là Chủ nhật, công việc đào tạo cũng đã kết thúc, cô hoàn toàn có thể thoải mái nghỉ ngơi.

Chiếc điện thoại ở đầu giường không biết điều vang lên, rung thành từng đợt. Cô nhíu mày, mắt vẫn nhắm, đưa tay mò mẫm tìm điện thoại, thật không dễ để tìm ra nơi có tiếng ồn ào kia. Đặt lên tai, bấm nút nghe, cô cằn nhằn: “Ai thế?”, một tay còn xoa mặt vẻ mệt mỏi, muốn ngủ thêm chút nữa.

Giọng nói hắn truyền lại: “Còn ngủ nữa? Hôm nay Chủ nhật đó, đừng lãng phí, mau xuống đây”. Cô lẩm bẩm không muốn dậy, ậm ừ cho xong, toàn thân chẳng có chút gì là muốn dậy cả. Hắn biết nhất định cô sẽ không dậy ngay đâu, khẽ cười, đe dọa: “Cô còn không dậy hả? Được, tôi sẽ lên thẳng kéo chăn của cô ra”.

Chăn? Ánh mắt cô dần dần hé mở? Não bộ phải mất bagiây mới có phản ứng. Hắn nói sẽ lên đây? Ngay tức khắc An An bị dọa cho tỉnh hẳn, ngồi dậy, bổ nhào về phía cửa sổ.

Thật không thể tin nổi, đúng là hắn đứng dưới kia, đằng sau chiếc xe, đang ngước lên nhìn về phía phòng cô, tay cầm điện thoại, không phải mình nằm mơ. Cô vội giơ tay ra hiệu cho hắn, nét mặt bối rối: “Sao hôm nay cậu đến sớm thế? Đợi tôi chút”. Nhưng hắn không chịu: “Tôi muốn lên đó đợi”.

Hả?? Cô cúi xuống nhìn bộ quần áo ngủ trên người, “Không được, cậu đợi chút thôi, tôi xuống ngay giờ đây”.

“Không, đứng đây chẳng khác gì một tên ngốc”, hắn vẫn khăng khăng muốn lên.

Đột nhiên thấy hắn đi thẳng vào khách sạn, cô khẽ kêu, bám vào khung cửa sổ, sợ rằng nếu cứ thế này đi lên sẽ bị người ta nhìn thấy: “Tiểu Vũ, hôm nay người trong công ty đều ở khách sạn đó”. Nhưng dường như hắn không thèm quan tâm: “Cô không nói cho tôi biết số phòng, tôi sẽ đến hỏi lễ tân”. Không thấy bóng dáng hắn đâu, chắc là đã bước vào sảnh rồi.

An An vội quay người vào, bước tới bước lui lo lắng “Tiểu Vũ, hắn, ai da, được rồi, cậu lên từ từ thôi, tôi ở phòng 502”. Cũng may, tầng này chỉ có phòng 505 của Tống Bộvà một người đồng nghiệp khác, có lẽ hôm nay họ phải qua bên đối tác. Còn những người khác ở tầng ba và bốn, chắc sẽ không thể bắt gặp.

Đảo mắt qua một vòng quanh phòng, trên giường bừa bộn, nhưng cô mặc kệ nó, bước tới tủ quần áo tiện tay lấy bừa một bộ, chạy thẳng vào phòng tắm thay. Cậu nhóc này sao cứ thích làm cô đau tim, nhức hết cả đầu, thêm vài lần nữa chắc cô già sớm mất.

Từ trong phòng tắm An An nghe thấy tiếng chuông ngoài cửa, giật mình vội chỉnh trang lại quần áo, nhìn vào gương thấy đầu tóc rối tung, cô cũng mặc kệ, muốn dọa hắn sợ một phen.

Lao về phía cửa, vừa mở ra đã thấy Tiểu Vũ đứng đó mặt đầy vẻ khó chịu vì phải đợi lâu. Cô vội kéo hắn vào, thò đầu ra dò xét, thấy không có ai liền nhanh chóng đóng cửa lại, hắn đã thản nhiên ngồi trên giường từ lúc nào không biết.

“Tôi xin cậu, đừng có lần nào cũng làm tôi sợ như vậy được không? Tôi già rồi, không chịu nổi đâu, thêm mấy lần nữa chắc tôi lên cơn đau tim mất”, cô đứng tựa vào bàn trang điểm trừng mắt với hắn.

Còn hắn lại cười: “Đó là kiểm tra đột xuất, xem cô có vụng trộm gì không?”. Cô chun mũi bỏ mặc hắn đi vào phòng tắm rửa mặt, bị dọa cho một phen đến nỗi ngay cả mặt cũng chưa kịp rửa.

Rào rào rào, nghe tiếng nước chảy từ phòng tắm vọng ra, hắn nhìn quanh, đúng là phòng cao cấp, từ cửa sổ có thể thấy được biển rộng trải dài trước mắt, phong cảnh rất đẹp. Nhớ lại lúc nãy ở dưới kia nhìn lên, hình ảnh cô đứng đó bên rèm cửa sổ cùng với chiếc váy ngủ khẽ phất phơ trông giống như một thiên thần, đột nhiên hắn muốn kéo cô lại gần hơn, để nhìn cho kỹ. Trái tim hắn rung động, muốn đi thẳng lên đó, không cần suy nghĩ nhiều, chỉ muốn thấy cô thật nhanh.

Tiểu Vũ nhẹ nhàng bước đến bên cửa phòng tắm, khẽ dựa vào cửa lặng lẽ nhìn cô trong gương, tay đang xoa sữa rửa mặt, mái tóc có vài sợi rối chĩa ngang ra.

Đột nhiên trong lòng hắn tràn ngập ấm áp, giống như thấy một hình ảnh hoàn toàn chân thực trước mặt mình. Tựa như cặp vợ chồng mới cưới, hắn đang đợi cô để đi làm cùng. Hình ảnh hạnh phúc đó hiện lên trong suy nghĩ càng ngày càng rõ, hắn thực sự khao khát nó.

Nhìn vào kính thấy Tiểu Vũ đang đứng ngoài cửa, cô vừa rửa mặt vừa xua hắn: “Đều do cậu hết, mặt cũng chưa kịp rửa, cậu đi ra ngoài đợi đi, một lát thôi”, nói xong, cúi xuống mở vòi nước rửa sạch đám bọt trên mặt.

Cô vuốt nước trên mắt, tay quờ quạng tìm khăn thì chợt thấy nó được đưa tới tận tay. Bồng cảm thấy vô cùng ngọt ngào, cô cầm lấy thấm nhẹ những giọt nước vương trên mặt.

Bất ngờ đôi tay hắn vòng qua eo, An An kinh ngạc mở mắt ra ngẩng lên, nhìn vào gương thấy hắn đang ôm mình từ phía sau, mặt kề sát vào gáy, cô không nhịn được cười: “Nhìn thấy chưa? Cô gái xấu xí thế đấy”. Nhưng hắn vẫn yên lặng ngắm cô, tay càng siết chặt hơn. Cô đưa tay vuốt lên mặt hắn: “Sao thế? Sợ rồi hả? Nhìn cho rõ đi, sau này hối hận không kịp đâu”.

Hắn im lặng, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mặt cô: “Tôi muốn ngày nào cũng được nhìn cô rửa mặt, lấy khăn cho cô”, giọng nói phát ra đầy yêu thương.

Trái tim An An đột nhiên như bị bóp chặt, cảm giác nhộn nhạo và bồi hồi làm sống mũi cay cay, tự nhiên muốn khóc. Sao lúc nào hắn cũng dễ dàng bước vào phần yếu đuối nhất của trái tim cô. Từ trước đến nay cô chỉ có một mong muốn đơn giản, chỉ cần mồi sáng thức dậy có thể nhìn thấy người mình yêu nằm bên cạnh, hoàn toàn không quan tâm đến vẻ bề ngoài của cô, cùng người ấy thức dậy, ăn sáng, tay trong tay ra khỏi nhà. Có được thứ hạnh phúc nhỏ bé như vậy, cho dù phải trả giá thế nào cô cũng chấp nhận.

Cô ngước mắt lên nhìn thẳng vào mắt hắn trong gương: “Nếu như khuôn mặt này về sau già đi, trở nên xấu xí, cậu còn yêu tôi không?”.

“Bất luận thay đổi ra sao, ánh mắt ấy vẫn không thay đổi, tôi yêu sự dịu dàng sâu thẳm trong đôi mắt cô.” Nụ cười chầm chậm nở trên môi, hắn hít một hơi thật sâu, sợ rằng thở mạnh sẽ làm sự xúc động nơi đôi mắt kia chạy trốn mất. An An quay lại, đặt lên môi hắn một nụ hôn, lâu rất lâu mới rời ra: “Tiểu Vũ, cảm ơn cậu. Cho dù sau này ra sao, hiện tại tôi đã thỏa mãn lắm rồi”, nói xong cô đưa tay ôm chặt hắn.

Trái tim Vũ Minh rung lên vì xúc động, đúng thế, chỉ cần có cô, hắn đã mãn nguyện lắm rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.