Sự Dịu Dàng Chết Tiệt (Sự Dịu Dàng Đáng Ghét)

Chương 55: Trái tim băng giá



Máy bay dần hạ cánh, cuối cùng vẫn phải quay lại.

An An hít một hơi thật sâu, rời khỏi sân bay. Ngồi trên ô tô nhìn ra cửa sổ thấy cảnh vật xung quanh, cô phải liên tục nhắc nhở bản thân rằng, mình đã trở về. Không biết điều gì chờ đợi ở tương lai, chỉ cần đối mặt, ngoài mỉm cười, cô còn có thể có tâm trạng nào nữa chứ?

Đứng dưới tầng ngước lên nhìn phòng của mình, An An ngạc nhiên khi thấy có ánh đèn hắt ra. Bây giờ mới giữa tháng, Minh Minh về rồi ư? Hơi bất ngờ, thật trùng họp, cô thở dài, không nghĩ phải đối mặt sớm như vậy, chắc muốn cô giải quyết mọi chuyện sớm đây.

Lấy chìa khóa mở cửa sắt dưới tầng, cô xách túi đi lên. Nhìn vào cánh cửa nặng nề, tâm trạng tự nhiên hồi hộp, không biết đằng sau nó, điều gì đang chờ đón cô?

Mở cửa, vẫn là căn nhà quen thuộc, đơn giản, sạch sẽ ngănnắp, có hơi hướng người ở. Cô đóng cửa lại, tháo giày, đi vào bên trong.

Một khuôn mặt hoàn toàn bất ngờ đập vào mắt An An, cô sững lại, cứ thế ngẩn ra nhìn đối phương. Sao có thể chứ? Mẹ của Minh Minh? Bà ấy xuất hiện trong nhà lúc này khiến cô hoang mang, chút căng thẳng mơ hồ lộ rõ sự bất an.

Mãi lâu sau cô mới định thần lại, gượng cười: “Chào dì, dì đến khi nào vậy?”, cô nhẹ nhàng đặt túi xuống một góc bên cạnh lối vào, cúi mặt để che giấu cơn chấn động đang diễn ra trong lòng.

Mẹ Minh Minh là một phụ nữ rất thời thượng, biết cách chăm sóc cơ thể nên hoàn toàn không thể nhận ra bà ta đã gần năm mươi tuổi. Gương mặt lạnh lùng, không chút cảm xúc nhìn cô dò xét: “về rồi à?”, rồi nhìn thẳng vào mắt An An hỏi: “Sao? Không hoan nghênh à?”.

An An mỉm cười: “Làm gì có chuyện đó, hiếm khi dì đến, không biết ở có quen không?”, cô lúng túng cho tay sau lưng. Bà ta vẫn vậy, không thân thiện chút nào.

“Đúng là chẳng quen, mọi thứ sắp xếp trong nhà tôi đều không biết ở đâu”, bà ta quay người đi đến chỗ sô pha ngồi xuống tiếp tục xem tivi. An An khẽ gật đầu, định vào phòng cất đồ đạc, nhưng dường như bà ta không để ý liềnnh: “À, trong nhà có nhiều thứ tôi tìm không thấy, nên tôi dọn cái tủ trong phòng để bỏ đồ tìm cho dễ”. An An lặng người đi nhưng vẫn gượng cười, biết là mẹ anh sẽ bắt bẻ mình: “Dì ạ, cháu vào phòng cất đồ trước”.

Thật không ngờ, vừa về tới nhà người đầu tiên cô gặp không phải là Minh Minh mà lại là mẹ anh, việc này càng khiến cô choáng váng, đầu óc rối tung cả lên.

Bước vào phòng, trên bàn vẫn nguyên vẹn như trước. Cô đặt túi xuống, định treo quần áo vào tủ. Mở tủ ra, vừa nhìn vào cô chết sững thêm lần nữa. Sao bà ta có thể làm thế? An An nắm chặt cánh cửa, tức giận, mẹ Minh Minh đã dọn hết quần áo cô đi, trong tủ toàn là đồ của bà ta, đồ của cô một cái cũng không thấy đâu.

Cô kéo ngăn tủ to phía dưới, thì ra bà ta bỏ đồ của cô và Minh Minh ở đây nhưng để tách biệt, đồ Minh Minh nằm hết ở trên còn đồ cô nằm dưới tận tầng đáy, nội y và áo khoác bà ta nhét hết vào một chồ. Điều này khiến An An phát điên lên, ngay cả quần áo mà bà ta cũng muốn can thiệp?

An An hít một hơi thật sâu cố gắng kìm nén cơn giận dừ, dù sao thì mẹ anh có lẽ chỉ ở đây vài ngày thôi. Quần áo định treo lên cô cũng gấp lại cho vào ngăn tủ, rồi nhẹ nhàng đóng lại, cô cắn môi, đứng dậy đi ra ngoài. Mẹ anh dường như không muốn giải thích về mấy chuyện đó, vẫn ngồi xem tivi. An An bước tới hỏi: “Dì ăn chưa?”.

“Giờ này chẳng lẽ còn chưa ăn? Ngày nào cũng ăn muộn như vậy chẳng trách Minh Minh nói dạ dày thường khó chịu.” Bà ta không quay mặt sang, vẫn nhìn vào tivi tiếp tục phàn nàn. An An cố nhẫn nhịn: “Dì ơi, cháu đi nấu chút đồ ăn đây”, nói rồi lặng lẽ đi vào trong bếp.

Thoát khỏi ánh mắt đó, cảm giác ức chế trong cô cũng giảm đi chút ít, An An đưa tay day day thái dương, vốn đau đầu vì chuyện làm thế nào để mở lời với Minh Minh, không ngờ mẹ anh lại đến.

Nấu xong mì, An An ngồi trong bếp hỏi vọng ra, nhưng không thấy bà ta trả lời. Hai tiếng ở trên máy bay, tai vẫn còn ong ong khó chịu, giờ lại đến đầu cũng căng cứng. Tâm trạng thấp thỏm không yên, không biết mẹ anh lần này đến đây làm gì, cô cũng không dám hỏi, sợ gây hiểu lầm lại càng bị ghét hơn.

An An đang ăn dở thì mẹ Minh Minh đi vào, bà ta kéo ghế ngồi đối diện cô. Nét mặt u ám giống như bất cứ lúc nào cũng có thể bùng nổ một cơn lốc xoáy, An An cảm thấy da đầu mình căng lên, bà ta vẫn không nói lời nào, nhìn cô chằm chằm. An An lo lắng, cố gắng nuốt vội rồi lên tiếng: “Dì, có chuyện gì ạ?”. “Cô một tháng lương được bao nhiêu?”, mẹ anh vừa mở miệng đã hỏi thẳng.

An An choáng váng, hoàn toàn bối rối trả lời: “Trên dưới bốn ngàn tám ạ.” Cô không hiểu mẹ Minh Minh muốn biết làm gì?

“Cô biết Minh Minh một tháng bây giờ bao nhiêu không?”, nét mặt bà ta càng xám xịt lại. Cô người, lẽ nào là do lương cô cao hơn? Cô do dự nói: “Hình như là bốn ngàn”.

“Cái gì mà bốn ngàn, nó giờ một tháng chỉ có khoảng ba ngàn rưỡi”. Mẹ anh lạnh lùng nói: “Phòng này ai trả tiền?”. Cô càng căng thẳng, nhưng cuối cùng cũng hiểu ra ý mẹ của anh nói gì, thì ra do vấn đề trả tiền phòng ư?

“Trước giờ là Minh Minh trả, cháu chỉ ứng trước thôi”, cô thấy bất an khẽ trả lời.

“Lúc đầu thì không nói làm gì, nhưng nó chịu trách nhiệm trả tiền phòng sao lại để cô ứng trước?”, nét mặt bà ta đầy vẻ khó chịu.

An An khẽ hắng giọng: “À, Minh Minh nói là tháng này sẽ trả lại cho cháu”.

Mẹ anh tức giận nói: “Đã nói rồi, không được lấy tiền của cô, chúng tôi không phải không có tiền cho nó. Đườngđường là một thằng đàn ông, sao lại lấy tiền của phụ nữ tiêu được chứ?”. An An nghe xong trong lòng khó chịu, người nhà Minh Minh luôn là vậy, mãi mãi xem cô như người dưng.

Dường bà ta vẫn chưa chịu bỏ qua, tiếp tục bực tức nói: “Còn nữa, tháng này ngân hàng gọi điện thoại đến nhà giục, vì nó chưa trả tiền nhà, làm tôi và cha nó bẽ mặt chết đi được”.

An An chán nản, Minh Minh sao lại thế này chứ. Mỗi tháng ba bốn ngàn tiền lương vẫn không đủ cho anh chơi bời sao, thường đến ngày trả tiền phòng đều gọi điện bảo cô ứng trước. Cô biết mình đi công tác không thể đến ngân hàng trả được, nên trước đó còn nhắc anh đừng quên hạn người ta thu tiền.

Nhưng cuối cùng An An vẫn đỡ lời cho anh: “Có lẽ mấy ngày nay anh ấy bận công tác nên quên”.

Mẹ Minh Minh càng nói càng tỏ ra tức giận: “Sớm nghe lời tôi thì tôi đã mua nhà cho ở. Giờ ngay cả tiền phòng cũng không lo nổi, không biết nó chơi bời kiểu gì?”. An An không biết nên an ủi bà ta thế nào đành im lặng.

“Minh Minh vốn đâu có như vậy, giờ nó không giống con trai tôi rồi, càng ngày càng không nghe lời”, nói xong, ánh mắt có phần ác cảm nhìn cô. Lòng An An chùng xuống, ý của mẹ anh đã quá rõ ràng, trước giờ bà ta vẫn không tán thành cho họ sống chung, thậm chí ngay cả chuyện anh ham chơi cũng đổ lên đầu cô.

Cô cảm thấy mệt mỏi, thật sự rất mệt. Nếu như có thể ích kỷ hơn thì đã tốt, không cần nghĩ xem Minh Minh có còn tình cảm gì với cô không. Từ khi yêu nhau đến nay, anh đã để lại cho cô không ít tổn thương, mệt mỏi, cô lúc nào cũng tự an ủi bản thân rằng chỉ cần nỗ lực yêu thương, quan tâm anh, rồi một ngày nào đấy Minh Minh sẽ học được cách yêu cô hơn. Nhưng lúc này cảm giác đó ngày càng xa vời vợi. Có lẽ buông tay nhau mới là cái kết cuối cùng cho họ.

Đội nhiên cô không muốn nghe thêm lời quở trách nào của người ngồi đối diện mình nữa: “Dì à, nếu như dì cảm thấy Minh Minh vì ở với cháu mà trở nên như vậy thì cháu rất xin lỗi. Cháu không thể trả dì một người con ngoan, nhưng có thể cho dì một đáp án mà dì mong muốn, đó là có lẽ chúng cháu không họp để sống chung với nhau”, nói xong, không đợi mẹ anh có phản ứng gì, cô đã cầm bát đổ phần mì thừa rồi đi rửa.

Mẹ anh dường như bị câu nói của An An làm cho chết sững, hồi lâu sau vẫn chưa định thần lại, nét mặt như có đám mây mù che phủ, bà ta đột ngột đứng dậy, đi đến cửabếp: “Cô đã biết là không họp rồi thì sao còn chưa rời khỏi Minh Minh? Lẽ nào muốn dính chặt lấy ngôi nhà này?”. An An khẽ nhắm mắt lại, để mặc bà ta muốn nói gì thì nói.

“Tôi nói cho cô biết, căn phòng này do chúng tôi mua, số tiền cô trả kia tôi sẽ bảo Minh Minh đưa lại cô.” Bà ta vẫn tiếp tục không buông tha, cười nhạt nói: “Lần này đến đây là để giới thiệu cho Minh Minh một người phù hợp hơn, hai ngày trước còn dẫn nó đi xem mắt, hai đứa nó đều rất vừa ý. Nếu cô cảm thấy không họp sao không nhân lúc này đi sớm đi, tài giỏi như thế mà cũng sợ không kiếm được thằng đàn ông nào sao?”.

An An nắm chặt chiếc bát, trong lòng đau đớn, cố kìm nước mắt, tuyệt đối không thể khóc, chẳng phải cô đã biết trước kết quả như vậy rồi sao? Sẽ có một ngày Minh Minh tìm được một người tốt hơn cô, sáu năm có là cái quái gì, mày đúng là con ngu, anh ta đã đi xem mắt rồi đấy.

An An hít một hơi dài, từ từ quay người lại nhìn người đàn bà tao nhã đang dùng những lời lẽ ác ý để ép mình rời khỏi đây. Cô nở nụ cười: “Vậy sao? Nếu như cảm thấy hợp thì tốt quá rồi, cuối cùng anh ta cũng làm mấy vị hài lòng”, nói xong, cô lau khô chiếc bát rồi cất lên tủ, lách qua người bà ta đi vào phòng tắm đóng cửa lại.

An An ngồi lên bồn vệ sinh, tự ôm lấy mình, tại sao lạilạnh thế này chứ? Bản thân mình ngu ngốc, lúc nào cũng ray rứt mâu thuẫn, còn Minh Minh đã sớm có lựa chọn mới rồi. Sáu năm ư, sáu năm thì sao chứ?

Mắt cô khô cạn, đã không còn khóc được nữa, cũng không biết khóc vì điều gì? Vì sự ngu ngốc của mình, hay vì những điều mình đã cho đi, tất cả là do cô tự chuốc lấy, nhưng sao trong lòng đau đớn như vậy. An An rất hy vọng Minh Minh sẽ chửi mắng căm thù cô vì sự phản bội đó, nhưng không phải là những lời tàn khốc như lúc này, khoảng thời gian có với cô, thì ra đã từ lâu con người này không còn quan tâm đến nó nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.