Sự Dịu Dàng Chết Tiệt (Sự Dịu Dàng Đáng Ghét)

Chương 56: Giày vò



Một hồi chuông quen thuộc len qua cửa truyền vào, điện thoại! An An định thần lại, cô vỗ vỗ mặt, giữ bình tĩnh, mở cửa đi ra. Lúc ngang qua phòng khách vẫn thấy mẹ Minh Minh ngồi đó xem tivi, dường như còn bực mình vì thái độ lúc nãy của cô.

Tiếng nhạc kiên trì vang lên, càng đến gần càng to, như thể chờ đợi. An An lục tìm trong túi xách, trong lòng mỗi lúc một sốt ruột hơn, liệu Tiểu Vũ bực mình không? Nhưng càng hấp tấp lại càng không tìm được, đầu óc cô bắt đầu hỗn loạn, cuối cùng nhìn thấy chỗ ánh sáng hắt lên, cô vội vồ lấy, đúng là của Tiểu Vũ.

Tay run run cầm điện thoại, cảm giác ngay cả giọng của cô cũng vậy. Không thể để cho Tiểu Vũ biết, tuyệt đối không thể! Liếm đôi môi khô rang, ấn nút nghe, cô ra ngoài ban công nép mình sau cánh cửa. Lúc giọng nói quen thuộc đó vang lên, trái tim An An như mềm nhũn, cô nhớ hắn, thật sự rất nhớ. “Sao lâu thế mới nghe máy, ngủ à?” Đúng là hắn có chút bực mình, nhưng may là chưa cúp máy.

“Vừa rồi tôi đang tắm”, trong bóng tối nụ cười cứng nhắc hiện ra, nhất định phải cười, nhất định phải vui bởi Tiểu Vũ luôn mong cô vui vẻ.

“Ý tôi là, sao gọi bao lâu thế mới bắt máy, lẽ nào vừa về nhà đã không nhớ tôi nữa?”, Tiểu Vũ trách móc.

“Định tắm xong, chuẩn bị đi ngủ sẽ gọi điện nói chuyện thật lâu với cậu, cho nên dĩ nhiên phải làm xong các việc khác”, trái tim cô dấy lên những cơn đau, nhưng nó lại bị đè xuống bởi tiếng cười gượng gạo.

“Còn nữa, hôm nay vừa về đến phòng, hai tên điên kia đã bám lấy tôi, bắt phải bảo cô giới thiệu cho họ vài người đẹp. Haizz, đúng là mấy tên sói, kệ họ đi.” Bên đó còn vọng lại mấy tiếng chê trách, hắn liền đi vào phòng tắm để nói chuyện với cô. Cô khẽ cười, im lặng nuốt từng từ từng chữ của hắn phát ra.

“Hôm nay mệt rồi, ngủ sớm đi, ngày mai tôi gọi cô dậy. Vừa mới về chắc vẫn chưa cân bằng được.” Trái tim cô có thể cảm nhận được sự ấm áp từ giọng nói của hắn trong đêm đầy gió này. An An khó khăn ừ một tiếng, không biết nên nói gì, chỉ muốn níu giữ sự dịu dàng của hắn. “Nhớ đi vào giấc mơ của tôi để báo cáo, phải nhớ tôi”, giọng hắn ngang ngược.

“Em nhớ anh”, âm thanh nhẹ nhàng đó cuối cùng cũng thốt ra, vẫn nhớ cảm giác ấm áp được hắn ôm vào lòng. Tình yêu của tôi, sao anh không ở bên cạnh tôi lúc này, trong đêm lạnh giá này, tôi nhớ anh, phải làm thế nào đây?

Tiểu Vũ khẽ cười: “Ngoan, anh cũng rất nhớ em, muốn hôn em.” Từ trong điện thoại truyền lại âm thanh “muah”. Cô cũng hôn một cái vào trong điện thoại, Tiểu Vũ, nếu như không có anh, em phải làm sao?

Chầm chậm cúp máy, An An im lặng đứng trước ban công, nhìn ánh đèn nhấp nháy từ những căn nhà, cảm nhận cơn lạnh dưới bàn chân, đây đã không còn là nhà của mình nữa.

Cô quay người bước vào phòng, thấy mẹ Minh Minh đang ngồi trên giường. An An đứng trước bàn trang điểm, định nghe xem bà ta còn muốn nói những lời khó nghe nào nữa không? “Phòng nhỏ tôi ngủ không quen, tôi ngủ ở đây, ga giường tôi đã thay cho cô rồi”. An An gật đầu, không nói câu nào, lấy mấy bộ quần áo trong ngăn tủ, rồi đi thẳng ra khỏi phòng. Nơi đây đã không còn là nhà, ngủ ở đâu có quan trọng gì? An An mất ngủ, nằm trong căn phòng quen thuộc mà sao thấy xa lạ, những hồi ức sáu năm yêu đương như thước phim quay chậm, cãi vã, bao dung, và cả những lời chỉ trích của người nhà anh ta. Nhưng hình ảnh cuối cùng lóe lên trong đầu cô lại là gương mặt ngang ngược đầy ấm áp của Tiểu Vũ, trái tim bị bóp nghẹt. Nếu không gặp hắn, thì liệu cô có đi đến bước đường ngày hôm nay không? Kết cục này có phải đã sớm được xác định rồi không. Những lời khuyên và lo lắng của gia đình đều hiện lại trong đầu cô. Đúng thế, mọi mong ước ban đầu khi tới đây đều đã trở thành hư vô. Còn Tiểu Vũ, một sự bắt đầu bất ổn, liệu có kết cục tốt đẹp? Từng khung cảnh như dấu chấm hỏi lớn giày vò trái tim cô.

Vũ Minh ở Đại Liên xa xôi cũng bị tra tấn đến không ngủ được. Vệ Tử Minh và Mần Nhất Hàng suốt đêm cứ gặng hỏi chuyện hắn và An An quen nhau ra sao. Hai người này rất tinh ý, chỉ nhìn qua đã biết An An trưởng thành hơn hắn, mặc dù trông còn rất trẻ, nhưng qua đôi mắt và lời nói họ mau chóng nhận ra sự chững chạc của cô, không giống những cô gái bình thường hay gặp. Tiểu Vũ bị dồn ép không còn cách nào khác đành từ tốn kể lại chuyện họ gặp nhau, dĩ nhiên là lược bỏ chuyện hắn ở cùng An An trong cái đêm đó. Vệ Tử Minh chăm chú nghe, Mần Nhất Hàng nheo mắt cười, hai người đều lộ rõ sự hiếu kỳ, không ngờrằng Tiểu Vũ bình thường lạnh lùng là vậy mà tán gái chẳng thua kém ai.

Mần Nhất Hàng mãi lâu sau mới hỏi một câu mà Vệ Tử Minh cũng rất muốn biết: “An An và cậu hơn kém nhau bao nhiêu tuổi, cô ấy sao chấp nhận cậu được?”. Tiểu Vũ biết anh ta muốn hỏi tuổi tác, miệng nhả ra một bụm khói: “Tuổi tác là cái quái gì, mấy cô em nhỏ hơn các cậu ngoài việc đòi tiền, làm nũng, còn gì nữa không?”.

Vệ Tử Minh nghe xong gật đầu đồng ý, mấy cô em đó đúng là được nuông chiều quá, không vừa ý là khóc lóc rồi la hét ầm ĩ thậm chí còn đòi tự tử, thật quá mệt mỏi: “Nhưng phụ nữ thường già nhanh hơn đàn ông, cậu dám đảm bảo là đến lúc đó sẽ không chán chứ?”.

“Ai biết được có thể sống bao lâu, sống đến bốn năm mươi tuổi là đủ rồi”, Tiểu Vũ nhìn ra ngoài cửa sổ, “Tôi chỉ biết lúc này mình muốn có cô ấy. An An chính là người sẽ đi cùng tôi đến lúc già”. Câu nói chắc nịch của hắn khiến hai người bạn sửng sốt, đưa mắt nhìn nhau, tên tiểu tử này đã quyết thì tuyệt đối không bỏ cuộc.

Họ vỗ vào vai Tiểu Vũ, ngoài việc nên chúc phúc, họ còn có thể nói gì nữa? Có lẽ, chỉ những người yêu nhau thực sự mới có thể hiểu được cảm giác mong muốn cháy bỏng này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.