Sự Dịu Dàng Chết Tiệt (Sự Dịu Dàng Đáng Ghét)

Chương 58: Nói chuyện



An An vào quán cà phê đối diện công ty rồi mới lấy điện thoại ra gọi. Tên tiểu nhân này, cô muốn xem cuối cùng thì anh ta muốn gì?

Cô gọi một ly cà phê, nhìn qua lớp kính thấp thoáng thấy bóng Phương Hoa đang vội vàng băng qua từ bên kia đường. An An lạnh lùng nhìn tên đó bước vào, tìm kiếm xung quanh một lúc rồi cũng thấy cô, liền đi thẳng đến.

Anh ta bước đến cười đắc ý, ngồi xuống đối diện An An: “An An, sao rảnh rồi mời anh ra đây uống cà phê thế?”. Nhìn cái vẻ tự đắc của anh ta cô chỉ muốn tạt ly vào phê vào mặt đối phương.

Tuy nhiên, An An vẫn kìm nén lại, nhìn gã thản nhiênPhương Hoa, sao anh đi bịa chuyện?”.

Anh ta vờ tỏ ra ngạc nhiên nhìn cô: “Bịa chuyện gì? An An, em đang nói gì thế?”.

“Đừng giả vờ, mọi người đều nói rõ ra rồi. Mục đích củaanh là gì?”, An An không thèm để ý đến cách giả vờ của Phương Hoa.

Anh ta thấy vẻ mặt lạnh lùng của cô đành bỏ cái mặt nạ kia đi, nhìn chằm chằm vào cô: “An An, em biết là anh muốn cái gì mà”.

“Phương Hoa, tôi không hứng thú chơi cái trò này với anh. Anh nghĩ là tất cả phụ nữ đều cúi đầu sùng bái anh à, đáng tiếc tôi không trong số đó”, An An nhìn anh ta khinh thường.

“Vậy thằng nhóc mặt búng ra sữa kia có gì hay ho chứ? Tuổi thì ít, dường như ngay cả công việc ổn định cũng không có, ngoài cái vẻ trẻ trung ra thì nó còn có thể cho em điều gì?”, Phương Hoa châm chọc, “Lẽ nào em trâu già thích gặm cỏ non”. Ánh mắt hắn còn quét qua ngực cô, An An cắn răng, đây đúng là tên bỉ ổi hạ lưu. Nhưng anh ta dường như còn chưa nói đủ, tay bám chặt bàn, chồm người sang, hạ giọng nói: “Anh tin là thể lực của mình tuyệt đối không thua gì thằng oắt đó”.

An An cảm thấy răng lợi mình đang đánh vào nhau vì tức giận. Được, Phương Hoa, đừng trách tôi, đều là do anh ép tôi thôi.

Cô khẽ nói vào tai anh ta: “Không biết sau khi về anh đã liên lạc với Ngô Công chưa?”, cô cười nhạt. “Cô...”, bộ mặt của Phương Hoa quả là đặc biệt, lúc đầu thì tươi cười đắc ý phút chốc đã xám ngoét, trong lòng An An như đang reo hò. “Vu An An, ý cô là gì?”, Phương Hoa tỏ ra lo lắng.

“Chẳng ý gì cả, chỉ là Đồng chủ nhiệm nhắn tôi gửi lời hỏi thăm anh, nói Ngô Công gần đây có nhắc đến anh.” An An phớt lờ ánh mắt đầy vẻ đe dọa của hắn.

Phương Hoa bực bội uống một ngụm cà phê, mặt nhăn lại khổ sở vì quên chưa cho đường. An An cầm ly lên, nhấp một chút, khuôn mặt chầm chậm hiện lên nụ cười đắc thắng. Anh ta lần này nhất định sợ rồi.

“Cô muốn thế nào?”, Phương Hoa sốt ruột hỏi lại. Anh ta không ngờ lại bị người đàn bà này nắm đằng chuôi.

“Tôi chẳng muốn sao cả, chỉ muốn tất cả sóng yên biển lặng”, cô bình tĩnh khẽ cười, “Tôi nghĩ phó giám đốc Phương chắc không biết chuyện anh thông đồng lấy tiền của công ty khác sau lưng sếp và đối tác. Không biết sau khi nghe được những điều này chị ta còn giúp anh chống đỡ không?”.

Phương Hoa thấy trán mình toát mồ hôi, việc này phó giám đốc Phương biết hay không cũng chẳng đáng ngại, vì anh ta đã có biện pháp để lấp liếm, nhưng nếu như bị giám đốc Kiều - người cực kỳ tín nhiệm Vu An An biết thì chắcsẽ bị tống cổ sớm. Anh ta thật không ngờ đã khiêu khích nhầm người, chẳng khác gì tự châm lửa thiê chính mình. Đúng là sai lầm!

Nhưng Phương Hoa vẫn cố làm ra vẻ cứng rắn: “Cô nghĩ là giám đốc Kiều sẽ tin cô sao?”.

“Giám đốc Kiều không tin tôi, nhưng có lẽ sẽ tin Đồng chủ nhiệm.” An An không tin là tên này không biết sợ, kẻ tiểu nhân thường sợ người khác biết được điểm yếu của mình, nắm được điểm đó thì anh ta chỉ có thể cúi đầu xin hàng.

“Vu An An, cô đúng là gian xảo”, Phương Hoa cầm ly cà phê uống cạn một hơi, “Cô muốn tôi phải làm gì?”.

“Anh nên đi dàn xếp với phó giám đốc Phương để bịt miệng mấy người cấp dưới.” Cô mỉm cười nói điều kiện của mình: “Còn nữa, chúng ta về sau nước sông không phạm nước giếng. Tôi hy vọng ngoài công việc ra thì chúng ta không còn bất kỳ mối quan hệ nào khác”.

Anh ta nhìn cô: “Cô đúng là con đàn bà thâm độc, có cho tôi cũng không thèm”, nói xong bực mình đứng dậy bỏ đi.

An An ngồi trên sô pha, nhìn theo dáng Phương Hoa đang hầm hầm bước ra khỏi quán, chợt thấy mệt mỏi. Cuối cùng cũng dàn xếp xong. Mặc dù biết sau này anh ta sẽ khôngdám gây phiền phức gì nữa nhưng những lời xì xào bàn tán trong công ty chắc chắn không thể chặn được, thôi thì để mặc cho họ tự hiểu, không cần giải thích. Cô bóp nhẹ trán, thật chẳng ngờ rằng khi trở về, phiền phức cứ liên tiếp ập đến, ngay cả cơ hội để nói chuyện với Minh Minh cũng không có.

Tiếu Vũ, anh ở đỏ có khỏe không? Nghĩ đến khuôn mặt đáng yêu đó, trái tim cô mới cảm thấy có chút an ủi. Dù sao vẫn còn một người ở nơi xa kia nhớ mong cô, chẳng phải đã nói rồi sao, vì anh, nhất định cô phải mạnh mẽ. Tất cả những điều này mới chỉ bắt đầu, cuộc chiến thực sự chính là với Minh Minh, nhất định phải chơi bài ngửa với anh ta thôi.

Cho mình và cũng coi như cho đối phương một lối thoát. Đã đi đến nước này rồi thì chỉ có cách phải dũng cảm đối mặt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.